Cả bọn cùng xuất hiện giữa một trảng đất quen thuộc. Xa xa, biển đang lấp lánh.
- Trảng đất của tụi Korrigan! Trảng đất của tụi Korrigan! Romaric reo lên. Chúng ta về nhà rồi! Thành công rồi.
Cả bọn reo vui, chạy tứ tung, và Coralie thậm chí còn hôn lên má thầy Qadehar.
- Thôi nào, thôi nào! Thầy Phù thủy nói, cố giấu vẻ cảm động. Đừng chần chừ nữa, trời tối đến nơi rồi! Tụi Korrigan chắc đang quan sát và ngẫm nghĩ cách chơikhăm chúng ta đấy!
Họ đi về hướng Dashtikazar, vừa đi vừa huyên thuyên trò chuyện và cười đùa vui vẻ như người ta vẫn làm sau một chuyến phiêu lưu suýt nữa thì đã kết thúc hết sức tồi tệ.
- Thầy Qadehar, Thầy chưa noi làm thế nào mà Thầy biết chúng con bị Thunku giam giữ, Gontrand hỏi. Cậu đang đi cạnh thây Phù thuỷ , cun g với Romaric và Coralie.
- Con có quen một người khổng lồ đầy sẹo tên là Tofann không? Sau khi đi qua cửa, ta đi thẳng đến Ferghânâ, thành phố gần nhất, vì nghĩ rằng các con cũng sẽ làm vậy. Ở Ferghânâ, ta được biết là có một Người lùn Virdu đã giúp một cậu bé nô lệ trốn thoát. Ta đã biết là có nhiều áo choàng xám bị ăn trộm ở Gifdu và người Virdu không có thói quen giúp đồng loại, nên ta đã nghĩ ngay đến các con! Trên đường tìm kiếm, ta đến Sa mạc Ngốn ngấu, rồi đến Đường Đá nơi ta gặp Tofann, người giúp ta đi theo dấu vết của các con. Thế đấy, chẳng có gì là pháp thuật ở đây!
- Thầy Qadehar, Gontrand lại hỏi, tại sao Thunku lại gọi Thầy là quỷ Azhdar?
- Ta thường làm đảo lộn kế hoạch của hắn nên với hắn, ta là quỷ! Va lại, lẽ ra ta đã phai nghĩ ngay là hắn có vai trò gì đó trong vụ bắt cóc này. Còn Azhdar là tên ta dùng trong Thế giới Vô hình. Còn câu hỏi nào nữa không?
Romaric bắt chước giọng hài hước của Qadehar.
- Dạ có, thưa Thầy: tại sao lắm người quan tâm đến Guillemot thế ạ? Hiệp hội Pháp sư này, Bóng tối này và cả Thầy nữa?
- Ta không thể trả lời cho con được vì ta cũng chưa biết tại sao. Hay đúng hơn là ta chỉ có thể nhắc lại câu trả lời này: vì pháp thuật từ cậu ấy đặc biệt có tác dụng. - Và điều đó gây ra sự thèm muốn, con biết.
Nhưng Thầy giải thích thế nào về việc Guillemot, chỉ sau có ba tháng học, đã làm được những điều mà các Phù thủy phải luyện tập trầy trật nhiều năm trời?
- Luyện tập không phải là tất cả, Romaric ạ. Trong mỗi môn học bao giờ cũng có người có năng khiếu hơn người khác...
Câu trả lời không làm cậu bé thỏa mãn, nhưng cũng như em họ mình, cậu giữ điều đó trong lòng và thầm hứa sẽ tìm mọi cách để lý giải nó.
Thầy Qadehar đổi chủ đề:
- Các con có biết mình sẽ trở thành anh hùng thật sự của Xứ Ys không?
- Anh hùng ư? Thế là thế nào ạ? Coralie hỏi.
- Cứ nghĩ mà xem: các con đã đến Thế giới Vô hình và trở về trong khi các con không phải là những Người Truy đuổi. Điều này chưa bao giờ xảy ra! Hơn nữa, các con không về tay trắng: các con đã cứu Agathe làng Balangru khỏi móng vuốt của một kẻ nguy hiểm và đưa về cho cha cô bé. Các con còn mang lại cho Hiệp hội Phù thủy một bùa phép hết sức quý giá đã bị thất lạc từ nhiều thế kỷ. Còn cần gì nữa để trở thành anh hùng nhỉ?
Rồi mọi người bàn cãi với nhau, nửa đùa nửa thật, về những lợi ích và phiền phức của việc trở thành anh hùng.
Trong lúc này, đi sau mọi người, Guillemot mải miết suy nghĩ. Còn quá sớm để nhận định rõ ràng mọi việc: mấy ngày nay, các sự kiện cứ bất ngờ tiếp nối nhau xảy ra! Tuy nhiên, có cái gì đó không ổn, cả trong chuyến phiêu lưu của cậu và các bạn trong Thế giới Vô hình lẫn những lời giải thích của thầy Qadehar. Guillemot mơ hồ cảm thấy là thầy, các bạn và cậu đều bị lạc hướng, dù cậu không thể nói chính xác tại sao. Tất cả cứ rối tung lên.
Một chốc sau, Ambre và Agathe lùi lại đi cùng Guillemot. Không khí bỗng trở nên căng thẳng.
Ambre không thể chịu được khi thấy Agathe cứ chăm chăm nhìn Guillemot.
- Guillemot, Agathe bỗng nhiên nói, có thật cậu và các bạn cậu bất chấp mọi nguy hiểm chỉ để giải thoát cho tớ không?
- Ờ... đúng đấy, cậu bé vừa trả lời vừa nghĩ không hiểu Agathe muốn gì tiếp theo.
- Bất chấp tất cả những gì tớ đã làm với cậu ở trường, cậu vẫn đến cứu tớ? Agathe nói tiếp.
- Mất mặt dây chuyền cũng bực thật, nhưng không thể so sánh được với việc bị còng chân đi quét sân suốt đời, cậu bé trêu trọc.
Agathe dừng phắt lại giữa đường.
- Guillemot, tớ có điều này quan trọng muốn nói với cậu.
- Này, không được thế đâu nhá! Ambre sừng sộ tiến đến phía Agathe, hai nắm đấm siết chặt.
- Bình tĩnh đi, Ambre, Guillemot can. Agathe, cậu có thể nói trước mặt Ambre, tớ chẳng có gì phải giấu giếm bạn bè.
- Không, điều này tớ chỉ muốn nói riêng với cậu.
Ambre quay sang nhìn Guillemot vẻ vừa đe dọa vừa van nài. Từ lúc gặp lại tới giờ, Guillemot thấy thái độ của Ambre cứ là lạ thế nào ấy. Chẳng biết làm thế nào, cậu bé thở dài rồi đành bảo Ambre:
- Ambre ơi, cậu làm ơn đi với các bạn khác một luc nhé!
Ambre gườm gườm nhìn Agathe lần chót rồi vừa đi vừa lẩm bẩm. Guillemot quay lại phía Agathe.
- Nào, có gì mà quan trọng thế?
- Lúc đầu, tớ định giữ kín chỉ mình tớ biết thôi. Nhưng rồi tớ nghĩ cậu có quyền được biết. Dù đó chỉ là một thông tin rất mơ hồ và không nên lo lắng quá vì nó.
- Được, tớ nghe cậu đây.
- Chuyện là thế này. Một tối, tớ nghe lỏm được câu chuyện giữa lão Thunku và gã Cố vấn. Cái gã thầy tu nửa mùa này còn tệ hơn cả chủ gã, cứ tin tớ. Rồi hai lão hạ giọng nhắc đến Ngài Sha.
- Sha à, tớ đã nghe thấy cái tên này rồi.
- Ngài Sha sống trong một cái tháp, gần Đại dương Mênh mông. Chẳng ai biết gì nhiều về ông ấy. Người ta bảo ông có quyền lực rất siêu phàm. Người ta không yêu cũng không ghét ông ta. Thực ra là ai cũng sợ ông. Tớ nghĩ Thunku là người bạn duy nhất của Ngài Sha. Tất nhiên là nếu có thể gọi đó là một người bạn!
- Thôi được rồi, Guillemot sốt ruột, cậu nói nhanh lên xem nào!
- Thunku và gã Cố vấn bảo nhau không hiểu Ngài Sha rồi có tìm được đứa con trai bị đánh cắp từ khi nó mới sinh không. Ông ta chưa bao giờ được gặp nó. Thằng bé đó giờ khoảng mười hai tuổi. Vì tớ biết là có ai đó muốn bắt cóc cậu bằng mọi giá, và vì Ngài Sha kết bè kết đảng với Thunku, tớ nghĩ rằng...
Cô bé không nói hết câu. Guillemot nhìn thẳng vào mắt Agathe. Cậu tỏ vẻ rất bình tĩnh, nhưng trống ngực đập liên hồi.
- Cảm ơn Agathe, rồi cậu bé nói, giọng hơi run run. Dù tớ chưa biết phải làm gì với điều mới được khám phá này.
Hai đứa đứng im lìm một lúc. Cuối cùng Agathe rụt rè cất tiếng.
- Tớ nghĩ là mọi người đang đợi bọn mình.
Guillemot như vừa tỉnh giấc mơ. Cách đó một quãng, Ambre khoanh tay ngồi trên một phiến đa nhìn cậu.
- Ừ, cậu nói phải. Đi thôi.
Vừa cất bước, Guillemot vừa nói thêm:
- Cậu thề với tớ là sẽ không nói với ai nhé?
- Ừ, tớ hứa sẽ không nói với ai đâu.
Hai đứa đi đến chỗ Ambre, rồi cả ba cùng chạy để theo kịp các bạn đang đi trước.
Trên trời, những vì sao đầu tiên lấp lánh dịu dàng trên nền mây đỏ ráng hoàng hôn.