Bí Ẩn Các Vì Sao Tập 2, Ngài Sha

Lượt đọc: 455 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
KẺ XẤC LÁO

Vào giờ ăn, khách của tu viện không muốn ăn tối yên lặng trong phòng riêng của mình mà thích tụ tập thành từng nhóm có sở thích giống nhau quanh những chiếc bàn gỗ của phòng ăn. Các thầy Phù thủy và Đệ tử tùy ý tự phục vụ đồ ăn, và muốn ăn bao nhiêu tùy thích, ở một quầy mà người đầu bếp đã đặt sẵn phía trên nhiều món ăn rất phong phú, và chất lượng cũng rất khác nhau.

Bertram và Guillemot ngồi ăn cùng bàn với một Phù thủy quê ở tận miền dưới Xứ Ys. Vị Phù thủy này tới đây để giới thiệu cho Đệ tử của mình Tu viện Gifdu. Mắt cậu Đệ tử này lúc nào cũng mở tròn xoe.

Sau khi đã chén sạch một khẩu phần thịt gà hầm đậu, Bertram nghiêng người về phía Guillemot:

- Em sẽ biết điều này...

Anh ta dùng một Mudra bí mật cầu khấn Linh Phù Laukaz hình cái móc được dùng trong tất cả quá trình gia tăng, và hướng nó lên trên chiếc ghế của ông Tổng quản tu viện Gifdu, một người cao to, để râu và có vẻ rất nghiêm khắc. Ngay lập tức, chiếc ghế nằm trên cao khoảng một mét, kéo thầy Phù thủy lơ lửng phía trên bàn.

- Ai làm đấy hả? Ai hả? Người Tổng quản hét lên trong lúc mấy người ngồi cạnh cố nhịn cười giúp kéo ông xuống.

Bertram thích chí cúi đầu xuống, miệng mỉm cười mỉa mai. Ngồi trước mặt anh là vị Phù thủy tỉnh lẻ và Đệ tử của ông ta đang dán mắt vào người đàn ông để râu đang giận điên tiết.

“Không thể chấp nhận được,” Guillemot thầm nghĩ, đầy sửng sốt. “Anh ta mới chỉ đạt độ chín chắn của một Đệ tử mới vào học! Làm sao chú Gérald lại có thể cho phép anh ta trở thành Phù thủy được?”

- Anh làm thế để trả thù tất cả những trò bắt nạt mà lão cú già này đã bắt anh phải chịu, Bertram giải thích vào tai Guillemot. Thôi, bọn mình phải chuồn mau...

Guillemot lưỡng lự một lát, nhưng bắt gặp ánh mắt gườm gườm của người Tổng quản đang nhìn mình, cậu vội vàng lủi theo anh Phù thủy trẻ. Từ sau vụ Guillemot chế tạo Đá Ba hoa giả bằng giấy bồi khiến cho một hàng dài các Đệ tử bị mắc lừa chui hết xuống phòng giặt dưới tầng hầm, cậu đã bị ông Tổng quản đánh dấu đen!

- Em nghĩ chúng ta không được phép dùng pháp thuật chống lại những Phù thủy khác, Guillemot ngạc nhiên nói khi cậu và Bertram đã chuồn được khá xa.

- Cái gì cũng nghe lời một trăm phần trăm thì chán chết đi được, Bertram làu bàu và hất tóc ra đằng sau. Hơn nữa, nếu theo như mọi người nói, thì cậu đã ở nhầm chỗ để mà lên lớp anh mày rồi!

Guillemot chần chừ trước khi trả lời. Bản thân cậu, Guillemot tự nhủ, mới chỉ là một Đệ tử, trong khi Bertram đã ít nhiều chính thức là một Phù thủy thực sự. Một Phù thủy trẻ, chắc chắn vẫn còn phải học tiếp, nhưng điều đó cũng đủ tạo sự khác biệt! Cậu không nói ra suy nghĩ của mình và thuận theo những lý lẽ của Bertram.

- Anh nói đúng. Nhưng dù sao thì ông Tổng quản tội nghiệp này...

- Lão ấy không toi được đâu! Mà lão ta cũng đáng thế lắm. Thôi nói chuyện đó đủ rồi, đi theo anh, anh sẽ dẫn cậu đi xem một thứ cực hay!

- Thế à? Cái gì vậy?

- Cậu tò mò quá đấy. Cậu sẽ thấy ngay đây.

Hai đứa đi qua các dãy hành lang một lúc lâu, Bertram uốn vai, còn Guillemot thì vẫn theo thói quen, chìm trong suy nghĩ. Ở Bertram có điều gì đó khiến Guillemot tò mò. Đó là giọng nói của anh ta chẳng giống giọng của Xứ Ys. Cậu Đệ tử quyết định hỏi thẳng anh ta.

- Bertram, anh là người ở đâu?

Bertram chần chừ một giây rồi trả lời ngay:

- Từ một cái hố bỏ đi, giống như cậu ấy. Ở Xứ Ys toàn là hố bỏ đi thôi mà. Tóm lại là ở một nơi mà hình như được gọi là làng...

- Anh đừng cố đùa nữa. Em đã nói với anh rồi, em chẳng thích đâu...

- Anh quê ở thôn Jaggar, thuộc vùng Núi Vàng. Đấy, em hài lòng chưa?

Bertram nín nhịn, vẻ phật ý. Guillemot mím môi. Vài năm trước đây, chính thôn Jaggar đã bị những đội quân của thế lực Bóng tối tàn sát, ngay trước khi các Hiệp sĩ Cuồng phong tới xóa sổ được quân Ork và tên cầm đầu của chúng ở tận sào huyệt trong bóng tối của Thế giới Vô hình! Hẳn là Bertram có cha mẹ và bạn bè trong số người bị chết chất đống trên đường...

“Hoan hô Guillemot, cậu nhủ thầm. Mi đã hiểu ra rồi!”

Cậu lại gần người thanh niên Phù thủy.

- Hừm... em xin lỗi Bertram. Em thật lấy làm tiếc. Lẽ ra là em không được...

- Không sao đâu, quên chuyện đó đi. Em chẳng thể làm gì được và anh cũng thế.

Bertram lấy ngay lại được vẻ ngạo nghễ và lại mang cái vẻ mặt dễ khiến người ta bực. Thực ra, Guillemot cảm thấy vui khi thấy Bertram trở lại là chính mình. Bỗng nhiên, Bertram ra hiệu cho cậu im lặng. Hai đứa rón rén lại gần một cánh cửa hé mở sang một gian phòng lớn.

Bên trong, thầy Qadehar và những thầy Phù thủy được chọn vào cuộc đột kích chống lại Bóng tối đang kết hợp liên tục các tư thế và động tác.

- Họ đang làm gì vậy? Guillemot hỏi, như bị hút hồn vào cảnh tượng đang diễn ra trước mắt cậu.

- Họ đang tập cho quen với các Linh Phù của Thế giới Vô hình. Ở đó, các Linh Phù của chúng ta hoạt động khác...

- Vâng, em biết rồi, Guillemot ngắt lời. Một lần chính em khi tung ra Linh Phù Thursaz, em đã tháo một nút năng lượng dưới lòng đất!

Bertram nhìn cậu Đệ tử với vẻ rất chăm chú.

- Anh nghe chú Gérald nói em là người có Nội khí mạnh chưa từng thấy.

- Thầy Qadehar cũng nói với em như vậy, Guillemot khiêm tốn nói thêm. Anh biết đấy, em chẳng làm gì nhiều nhiều nhặn để được như vậy! Hình như sinh ra đã vậy rồi.

- Mẹ kiếp, may mắn thế! Giá anh chỉ được một nửa sức mạnh pháp thuật như em thì có lẽ cùng với tài năng của mình, anh sẽ là thầy Phù thủy cao pháp nhất Hiệp hội Pháp sư!

Guillemot sửng sốt trước vẻ tự tin ngạo mạn của Bertram. “Kiêu căng quá thể!” Cậu nghĩ thầm. Cậu thấy thú vị trước vẻ xấc láo của Bertram bao nhiêu thì thấy khó chịu với tính hợm hĩnh của anh ta bấy nhiêu.

- Tự phụ quá có thể là một thiếu sót không hay gì, cuối cùng cậu nói.

- Không phải anh kiêu căng đâu, đó là thực tế mà! Bertram chống chế. Anh là một Phù thủy khá sáng giá đấy, em phải tin anh!

- Nâng một cái ghế trong phòng ăn chưa phải chiến công gì ghê gớm cả, Guillemot nói. Anh Bertram nghe em nói này: em rất muốn là bạn của anh, nhưng với điều kiện là anh thôi ba hoa đi. Hãy tin lời em: sẽ rất nguy hiểm nếu quên rằng Cẩn trọng...

-... và lòng Khiêm nhường là hai đức tính cơ bản của thầy Phù thủy! Em thôi đi được không? Anh cứ tưởng như đang nghe Thầy của mình lên lớp!

- Có thể anh đã nghe câu này nhưng chưa lắng nghe cho thật kỹ, Guillemot đốp lại. Nếu anh đã trải qua những gì em đã trải qua thì anh cũng sẽ nghĩ như em thôi. Không đùa được với Trường Năng lượng đâu!

Lần này thì Bertram chẳng nói được gì. Anh thấy Guillemot đứng trước mặt mình, hai tay nắm lại chống nạnh, run lên vì xúc động và bỗng nhiên anh cảm thấy mình vô cùng nhỏ bé trước cậu Đệ tử có sự già dặn của một Pháp sư này. Cậu bé này chắc hẳn đã trải qua những điều khủng khiếp lắm! Những điều buộc cậu ấy phải trưởng thành quá nhanh...

- Đồng ý, anh Phù thủy trẻ thừa nhận. Em nói đúng. Có những điều người ta không thể đùa cợt được.

Một nụ cười làm sáng bừng khuôn mặt của Guillemot.

- Cũng không hẳn là thế đâu, cậu vừa nói rõ hơn, vừa nháy mắt với Bertram. Người ta có thể đùa cợt với tất cả, nhưng không được coi thường bất kỳ điều gì.

Đúng lúc này thì Thầy Qadehar nhận ra sự có mặt của chúng đằng sau cánh cửa và dừng ngay cuộc nói chuyện triết lý của hai đứa và lệnh cho chúng quay về phòng riêng, bằng một giọng kiên quyết không thể cưỡng lại được. Cậu Đệ tử và anh Phù thủy còn quá trẻ lẳng lặng chuồn đi.

« Lùi
Tiến »