Bí Ẩn Các Vì Sao Tập 2, Ngài Sha

Lượt đọc: 454 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
BERTRAM

Guillemot chẳng hề hứng thú khi phải quay trở lại gian phòng nhỏ bé dành cho khách, phía trên cao của tu viện, và lần này cậu vẫn ở cùng phòng với Thầy mình. Nó giống hệt căn phòng cậu ở lần trước, khi tới Gifdu: giản dị và sạch sẽ, với hai chiếc giường, một cái bàn, hai cái ghế và một phòng tắm ở ngay bên cạnh. Chỉ khác một điều là căn phòng hai thầy trò ở lần này không nằm ở cánh Nam, trên tầng bốn, là nơi tầm mắt có thể nhìn ra xa tận bên trên những thung lũng bên khe núi. Sau cú vượt ngục của cậu với một sợi dây thừng hè năm ngoái, người ta đã cẩn trọng không cho cậu ở phòng gần sát với mặt tiền bên ngoài.

Vì thế mà cửa sổ căn buồng cậu ở lần này nhìn từ trên tầng ba quay mặt ra sân trong, bao quanh là một dãy hành lang hình vòm cung, nơi các Thầy Phù thủy thường thích tản bộ và nói chuyện, đối diện với cổng ra vào khổng lồ của tu viện.

Cũng như lần đầu, Guillemot chẳng mấy chốc cảm thấy rất lẻ loi. Thầy của cậu tuy ở cùng phòng nhưng thường xuyên bị triệu đi có việc khắp nơi. Thực tế là đã có ba mươi thầy phù thủy thuộc Hiệp hội Pháp sư được lựa chọn để tham gia vào vụ đột kích chống lại Bóng tối, và thầy Qadehar được cử làm chỉ huy.

Chẳng thế mà không khí ở tu viện Gifdu, cơ quan cao nhất của Hiệp hội Pháp sư, đang hết sức sôi động. Guillemot nhận thấy điều đó ngay tức thì: nhiều tốp Phù thủy sải bước dọc các dãy hành lang vẻ bận rộn, và ngay cả Gérald, người phụ trách hệ thống máy tính mà Guillemot thấy rất hòa hợp, cũng chỉ kịp thoáng giơ tay chào cậu. Còn ông già Phù thủy dạy thể dục Qadwan, thì cũng như những người khác, chẳng có mấy thời gian dành cho cậu. Người duy nhất có vẻ để ý tới những chuyến thăm của cậu hơn cả là Eugène, thầy Phù thủy phụ trách bưu điện của tu viện, thì vào những ngày đặc biệt này cũng phải chúi vào hàng tấn thư từ.

Để đánh lừa cảm giác buồn bã và nỗi thất vọng bị loại ra khỏi công việc chuẩn bị cho chuyến lên đường, Guillemot dành hẳn một hay hai giờ đồng hồ để lọc thư từ, trước khi tới Thư viện. Cậu đi theo những dãy hành lang chỉ có Đá Ba hoa, những viên đá khắc chỉ dẫn hướng đi, giúp phân biệt hướng này với hướng khác. Tu viện rộng mênh mông, kể cả phần nổi trên mặt đất lẫn dưới lòng đất, và những dãy hành lang của chúng thì giống hệt nhau, y như một mê cung. Các Đệ tử mới tới đây lần đầu thường xuyên bị lạc, phải cho tới khi đọc được bí mật của Đá Ba hoa.

Sáng hôm đó, Guillemot ngồi lại một lúc lâu trong Thư viện của Thế giới Vô hình. Hè năm ngoái cậu cũng hay vào Thư viện để chuẩn bị cho cuộc “vượt ngục” của mình; không một cuốn sách nào trên những kệ sách bằng kim loại của gian phòng nhỏ lọt ra ngoài tầm mắt tò mò của cậu!

Guillemot đọc một chương về lịch sử của Gifdu, trong gian phòng rộng rãi trát thạch cao của Thư viện Lịch sử, và nhờ đó cậu biết được tu viện được xây dựng năm trăm năm trước Thành Dashtikazar, thủ phủ của Xứ Ys vốn cũng đã được nghìn năm tuổi.

Bước chân đã đưa cậu tới Thư viện Thiên nhiên, nơi có rất nhiều hình nộm các con thú, ở đây cậu đã đọc một tài liệu về chim mòng biển. Lúc ra khỏi phòng, cậu suýt xô ngã một thầy Phù thủy đang vội đi qua...

- Úi! Tôi xin lỗi!

- Không sao. Nhưng lần sau thì nhớ đi đứng cẩn thận!

Guillemot tò mò quan sát người đang chỉnh lại cổ áo sơ mi. Chiếc áo choàng Phù thủy của anh ta không đánh số và hình như còn mới toanh. Đó là một thanh niên khoảng mười sáu tuổi, tóc dài buộc túm đằng sau, khổ người trung bình nhưng có vẻ rất rắn rỏi. Đôi mắt màu đen của anh ta có vẻ giễu cợt và đôi môi thì dường như luôn thường trực cái mỉm cười mỉa mai. Giọng anh ta nghe rất ngạo mạn. Mà anh ta còn có một đặc điểm rất hiếm gặp ở Xứ Ys là để râu cằm lún phún và bộ ria lơ thơ.

- Anh mới đến à? Tôi chưa gặp anh bao giờ, Guillemot cất tiếng hỏi sau khi nhìn anh thanh niên rất kỹ.

- Tôi cũng chưa bao giờ trông thấy cậu, anh Phù thủy trẻ đáp lời bằng một giọng châm chọc. Mà đâu có gì ngạc nhiên, thử nhìn xem, bé như cậu thì...

- Có thể sẽ nguy hiểm nếu chỉ nhìn vẻ bề ngoài đấy, Guillemot trả lời, không cảm thấy vẻ kẻ cả của người thanh niên. Anh hãy nhìn thầy Charfalaq, vị Đại lão Pháp sư của chúng ta mà xem: ông ấy có vẻ của một thầy Phù thủy cao tay không? Trông bề ngoài thì đúng là một cụ già lẫn trí!

Anh Phù thủy trẻ hơi sững sờ một lát rồi phá lên cười. Anh ta vỗ một cái vào vai Guillemot vẻ thân mật:

- Một cậu nhóc xấc láo, có khiếu hài hước... Có phải cậu chính là Guillemot mà ai cũng nói tới không hả?

- Tôi hy vọng là anh không tin vào tất cả những gì mọi người nói...

- Cho tới lúc này thì có tin đấy. Nhưng theo như mọi người kể thì cậu to như một con gấu và mắt cậu bắn ra lửa, từ giờ thì tôi sẽ phải biết học thông tin tốt hơn!

- Dù sao thì anh nên cẩn thận, Guillemot tiếp tục. To như một con gấu thì chắc chắn là không rồi, nhưng mắt bắn ra lửa thì...

- Thôi, quên chuyện đó đi, cậu chẳng làm tôi thấy xúc động đâu. Và đừng xưng hô khách sáo với anh nữa!

Anh mày cảm tưởng như mình là một lão già sắp xuống lỗ rồi ấy! Anh tên là Bertram, anh ta vừa tiếp tục nói vừa chìa tay cho Guillemot và cậu mạnh dạn bắt tay anh ta.

- Rất hân hạnh, nếu tôi được phép, Guillemot trả lời, bắt chước giọng mà Gérald đã dành đón tiếp cậu cái hôm đầu tiên cậu tới tu viện.

- Kiểu ăn nói này cậu cũng nên quên đi! Để cậu liệu cách cư xử, Gérald là... mà, là Thầy Phù thủy của anh trong năm năm đấy.

- Trong vòng năm năm cơ ạ? Em cứ tưởng chỉ cần học ba năm là được khoác áo choàng của Hiệp hội Pháp sư rồi chứ!

- Không còn như thế nữa đâu, Bertram nói giọng mỉa mai. Trên thực tế, Gérald là chúa bạo tàn, một ông thầy yêu sách hơn những người khác rất nhiều. So với thầy Qadehar chẳng hạn, ông ấy khác hẳn, giống hệt một người trông trẻ...

- Em chẳng tin, Guillemot nói với một vẻ nghiêm túc khiến anh Phù thủy vừa mới được phong cấp chưng hửng mất một lúc. Anh nên nói với em sự thực thì hơn.

- Sự thực là, cậu Đệ tử trẻ tuổi và sung sức ạ, anh mày đây có đầy đủ những tố chất để trở thành một thầy Phù thủy công năng rất ác liệt, thế đấy. Chỉ có điều Gérald thấy anh mày hơi bị, nói thế nào nhỉ... hơi khùng khùng thái quá. Một con chó khùng còn non choẹt! Đây là điều ông ấy nhận xét về anh trong vòng năm năm trời.

- Thế điều gì đã khiến ông ấy thay đổi ý kiến?

- Sợ rốt cuộc sẽ bị anh cắn cho!

- Anh đừng cố xả ra liên tục những câu đùa nữa, Guillemot nhìn thẳng vào mắt anh thanh niên và nói. Cái đó em chẳng khoái đâu...

Bertram quan sát cậu bé đang đứng trước mặt mình và, trong tích tắc, anh cảm giác như mình mới là Đệ tử học pháp thuật còn Guillemot chính là thầy Phù thủy. Cậu nhún vai để xóa đi cảm giác khó chịu này.

- Mà việc gì anh mày phải thanh minh trước một thằng nhóc nhỉ?

- Em chẳng biết, Guillemot nhíu mày nói. Có thể là tại có mỗi mình em, với Gérald, là không chịu thua trước vẻ ngạo mạn và coi khinh của anh!

- Lại thế nữa! Bertram thốt lên. Đồ oắt con láo toét!

Từ lâu lắm rồi, đây là lần đầu tiên Bertram bị kẻ khác lên mặt kiểu như vậy. Tệ hơn là anh ta không thể phật ý...

- Được, Bertram nói. Đồng ý! Nhưng có đi có lại nhé: nếu chúng ta phải tâm sự chuyện riêng, thì cũng phải có giao kèo tình bạn. Đưa tay đây cho anh. Guillemot chìa tay ra cho Bertram không hề lưỡng lự. Bertram lôi từ trong xà cột của mình ra một mẩu than cây thông đỏ và vẽ lên tay Guillemot dấu hiệu chỉ tình bạn. Và anh ta cũng làm hệt như vậy trên lòng bàn tay mình. Sau đó, hai người siết chặt tay nhau, áp hai dấu than vào nhau.

Guillemot nhấn mạnh:

- Bây giờ, chúng ta đã chính thức trở thành bạn bè... em hỏi thật anh tại sao chú Gérald lại đổi ý cho phép anh tuyên thệ thành Phù thủy?

- Vì anh đã hứa với thầy là ngoan ngoãn, Bertram nháy mắt trả lời.

Guillemot có cảm giác như bị lừa, nhưng không thể phản đối. Vì đúng lúc đó thì hai đứa phải dừng cuộc nói chuyện lại, Eugène đang ngập đầu trong đống thư từ nên vẫn phải cần cậu giúp đỡ. Guillemot chia tay Bertram sau khi hẹn gặp lại anh vào bữa tối ở phòng ăn. Guillemot đi theo Eugène về phía khu chuồng chim bồ câu cũng là bưu điện của tu viện, và tự nhủ đợt ở lại Gifdu lần này của cậu xem ra sẽ đỡ buồn chán hơn nhờ có anh Phù thủy trẻ này.

Vào giờ ăn, khách của tu viện không muốn ăn tối yên lặng trong phòng riêng của mình mà thích tụ tập thành từng nhóm có sở thích giống nhau quanh những chiếc bàn gỗ của phòng ăn. Các thầy Phù thủy và Đệ tử tùy ý tự phục vụ đồ ăn, và muốn ăn bao nhiêu tùy thích, ở một quầy mà người đầu bếp đã đặt sẵn phía trên nhiều món ăn rất phong phú, và chất lượng cũng rất khác nhau.

Bertram và Guillemot ngồi ăn cùng bàn với một Phù thủy quê ở tận miền dưới Xứ Ys. Vị Phù thủy này tới đây để giới thiệu cho Đệ tử của mình Tu viện Gifdu. Mắt cậu Đệ tử này lúc nào cũng mở tròn xoe. Sau khi đã chén sạch một khẩu phần thịt gà hầm đậu, Bertram nghiêng người về phía Guillemot:

- Em sẽ biết điều này...

Anh ta dùng một Mudra bí mật cầu khấn Linh Phù Laukaz hình cái móc được dùng trong tất cả quá trình gia tăng, và hướng nó lên trên chiếc ghế của ông Tổng quản tu viện Gifdu, một người cao to, để râu và có vẻ rất nghiêm khắc. Ngay lập tức, chiếc ghế nằm trên cao khoảng một mét, kéo thầy Phù thủy lơ lửng phía trên bàn.

- Ai làm đấy hả? Ai hả? Người Tổng quản hét lên trong lúc mấy người ngồi cạnh cố nhịn cười giúp kéo ông xuống.

Bertram thích chí cúi đầu xuống, miệng mỉm cười mỉa mai. Ngồi trước mặt anh là vị Phù thủy tỉnh lẻ và Đệ tử của ông ta đang dán mắt vào người đàn ông để râu đang giận điên tiết.

“Không thể chấp nhận được,” Guillemot thầm nghĩ, đầy sửng sốt. “Anh ta mới chỉ đạt độ chín chắn của một Đệ tử mới vào học! Làm sao chú Gérald lại có thể cho phép anh ta trở thành Phù thủy được?” - Anh làm thế để trả thù tất cả những trò bắt nạt mà lão cú già này đã bắt anh phải chịu, Bertram giải thích vào tai Guillemot. Thôi, bọn mình phải chuồn mau...

Guillemot lưỡng lự một lát, nhưng bắt gặp ánh mắt gườm gườm của người Tổng quản đang nhìn mình, cậu vội vàng lủi theo anh Phù thủy trẻ. Từ sau vụ Guillemot chế tạo Đá Ba hoa giả bằng giấy bồi khiến cho một hàng dài các Đệ tử bị mắc lừa chui hết xuống phòng giặt dưới tầng hầm, cậu đã bị ông Tổng quản đánh dấu đen!

- Em nghĩ chúng ta không được phép dùng pháp thuật chống lại những Phù thủy khác, Guillemot ngạc nhiên nói khi cậu và Bertram đã chuồn được khá xa.

- Cái gì cũng nghe lời một trăm phần trăm thì chán chết đi được, Bertram làu bàu và hất tóc ra đằng sau. Hơn nữa, nếu theo như mọi người nói, thì cậu đã ở nhầm chỗ để mà lên lớp anh mày rồi!

Guillemot chần chừ trước khi trả lời. Bản thân cậu, Guillemot tự nhủ, mới chỉ là một Đệ tử, trong khi Bertram đã ít nhiều chính thức là một Phù thủy thực sự. Một Phù thủy trẻ, chắc chắn vẫn còn phải học tiếp, nhưng điều đó cũng đủ tạo sự khác biệt! Cậu không nói ra suy nghĩ của mình và thuận theo những lý lẽ của Bertram.

- Anh nói đúng. Nhưng dù sao thì ông Tổng quản tội nghiệp này...

- Lão ấy không toi được đâu! Mà lão ta cũng đáng thế lắm. Thôi nói chuyện đó đủ rồi, đi theo anh, anh sẽ dẫn cậu đi xem một thứ cực hay!

- Thế à? Cái gì vậy?

- Cậu tò mò quá đấy. Cậu sẽ thấy ngay đây. Hai đứa đi qua các dãy hành lang một lúc lâu, Bertram uốn vai, còn Guillemot thì vẫn theo thói quen, chìm trong suy nghĩ. Ở Bertram có điều gì đó khiến Guillemot tò mò. Đó là giọng nói của anh ta chẳng giống giọng của Xứ Ys. Cậu Đệ tử quyết định hỏi thẳng anh ta.

- Bertram, anh là người ở đâu?

Bertram chần chừ một giây rồi trả lời ngay:

- Từ một cái hố bỏ đi, giống như cậu ấy. Ở Xứ Ys toàn là hố bỏ đi thôi mà. Tóm lại là ở một nơi mà hình như được gọi là làng...

- Anh đừng cố đùa nữa. Em đã nói với anh rồi, em chẳng thích đâu...

- Anh quê ở thôn Jaggar, thuộc vùng Núi Vàng. Đấy, em hài lòng chưa?

Bertram nín nhịn, vẻ phật ý. Guillemot mím môi. Vài năm trước đây, chính thôn Jaggar đã bị những đội quân của thế lực Bóng tối tàn sát, ngay trước khi các Hiệp sĩ Cuồng phong tới xóa sổ được quân Ork và tên cầm đầu của chúng ở tận sào huyệt trong bóng tối của Thế giới Vô hình! Hẳn là Bertram có cha mẹ và bạn bè trong số người bị chết chất đống trên đường... “Hoan hô Guillemot, cậu nhủ thầm. Mi đã hiểu ra rồi!”

Cậu lại gần người thanh niên Phù thủy.

- Hừm... em xin lỗi Bertram. Em thật lấy làm tiếc.

Lẽ ra là em không được...

- Không sao đâu, quên chuyện đó đi. Em chẳng thể làm gì được và anh cũng thế.

Bertram lấy ngay lại được vẻ ngạo nghễ và lại mang cái vẻ mặt dễ khiến người ta bực. Thực ra, Guillemot cảm thấy vui khi thấy Bertram trở lại là chính mình. Bỗng nhiên, Bertram ra hiệu cho cậu im lặng. Hai đứa rón rén lại gần một cánh cửa hé mở sang một gian phòng lớn.

Bên trong, thầy Qadehar và những thầy Phù thủy được chọn vào cuộc đột kích chống lại Bóng tối đang kết hợp liên tục các tư thế và động tác.

- Họ đang làm gì vậy? Guillemot hỏi, như bị hút hồn vào cảnh tượng đang diễn ra trước mắt cậu.

- Họ đang tập cho quen với các Linh Phù của Thế giới Vô hình. Ở đó, các Linh Phù của chúng ta hoạt động khác...

- Vâng, em biết rồi, Guillemot ngắt lời. Một lần chính em khi tung ra Linh Phù Thursaz, em đã tháo một nút năng lượng dưới lòng đất!

Bertram nhìn cậu Đệ tử với vẻ rất chăm chú.

- Anh nghe chú Gérald nói em là người có Nội khí mạnh chưa từng thấy.

- Thầy Qadehar cũng nói với em như vậy, Guillemot khiêm tốn nói thêm. Anh biết đấy, em chẳng làm gì nhiều nhiều nhặn để được như vậy! Hình như sinh ra đã vậy rồi.

- Mẹ kiếp, may mắn thế! Giá anh chỉ được một nửa sức mạnh pháp thuật như em thì có lẽ cùng với tài năng của mình, anh sẽ là thầy Phù thủy cao pháp nhất Hiệp hội Pháp sư!

Guillemot sửng sốt trước vẻ tự tin ngạo mạn của Bertram. “Kiêu căng quá thể!” Cậu nghĩ thầm. Cậu thấy thú vị trước vẻ xấc láo của Bertram bao nhiêu thì thấy khó chịu với tính hợm hĩnh của anh ta bấy nhiêu.

- Tự phụ quá có thể là một thiếu sót không hay gì, cuối cùng cậu nói.

- Không phải anh kiêu căng đâu, đó là thực tế mà! Bertram chống chế. Anh là một Phù thủy khá sáng giá đấy, em phải tin anh!

- Nâng một cái ghế trong phòng ăn chưa phải chiến công gì ghê gớm cả, Guillemot nói. Anh Bertram nghe em nói này: em rất muốn là bạn của anh, nhưng với điều kiện là anh thôi ba hoa đi. Hãy tin lời em: sẽ rất nguy hiểm nếu quên rằng Cẩn trọng...

-... và lòng Khiêm nhường là hai đức tính cơ bản của thầy Phù thủy! Em thôi đi được không? Anh cứ tưởng như đang nghe Thầy của mình lên lớp!

- Có thể anh đã nghe câu này nhưng chưa lắng nghe cho thật kỹ, Guillemot đốp lại. Nếu anh đã trải qua những gì em đã trải qua thì anh cũng sẽ nghĩ như em thôi. Không đùa được với Trường Năng lượng đâu!

Lần này thì Bertram chẳng nói được gì. Anh thấy Guillemot đứng trước mặt mình, hai tay nắm lại chống nạnh, run lên vì xúc động và bỗng nhiên anh cảm thấy mình vô cùng nhỏ bé trước cậu Đệ tử có sự già dặn của một Pháp sư này. Cậu bé này chắc hẳn đã trải qua những điều khủng khiếp lắm! Những điều buộc cậu ấy phải trưởng thành quá nhanh...

- Đồng ý, anh Phù thủy trẻ thừa nhận. Em nói đúng. Có những điều người ta không thể đùa cợt được. Một nụ cười làm sáng bừng khuôn mặt của Guillemot.

- Cũng không hẳn là thế đâu, cậu vừa nói rõ hơn, vừa nháy mắt với Bertram. Người ta có thể đùa cợt với tất cả, nhưng không được coi thường bất kỳ điều gì. Đúng lúc này thì Thầy Qadehar nhận ra sự có mặt của chúng đằng sau cánh cửa và dừng ngay cuộc nói chuyện triết lý của hai đứa và lệnh cho chúng quay về phòng riêng, bằng một giọng kiên quyết không thể cưỡng lại được. Cậu Đệ tử và anh Phù thủy còn quá trẻ lẳng lặng chuồn đi.

« Lùi
Tiến »