Guillemot mở cửa ngôi nhà nơi cậu sống với mẹ, ở lối vào làng Troil, và lao vội vào bếp. Cậu đặt lên bàn chiếc bánh mì vừa mua ở cửa hàng bán bánh, rồi lao như tên bắn lên cầu thang dẫn lên phòng của cậu.
Cậu lăn lên giường và lôi từ chiếc xà cột của Đệ tử thầy Phù thủy ra cuốn truyện tranh tìm được ở cửa hàng lớn trong làng, một cửa hiệu bán trăm thứ bà rằn, từ dụng cụ để làm những việc lặt vặt cho tới bánh kẹo, rồi còn có cả báo chí và đồ lắp ráp tin học. Cậu lật qua vài trang, dừng lại một chút trên vài trang có tranh đẹp, rồi bắt đầu đọc.
- Guillemot! Con có nhớ mua bánh không?
- Dạ, có mẹ ạ! Con để trong bếp ấy!
- Cám ơn con trai!
Cậu nghe thấy tiếng bước chân mẹ đi lại phía dưới, và cảm thấy một sự nhẹ nhõm khó diễn tả. Tiếng cửa tủ bếp đóng vào rồi mở ra, tiếng cốc thủy tinh mẹ xếp va vào nhau lách cách, tiếng nước chảy từ vòi, tất thảy mọi thứ đối với Guillemot đều dự phần vào biến chuyển bình thường của thế giới.
Cậu lưỡng lự, rồi cuối cùng bỏ quyển sách xuống và nằm duỗi thẳng lưng, hai tay gối sau đầu. Thế giới riêng của cậu không có gì to tát, hẳn thế rồi: ngôi nhà, mẹ, trường học, Agathe và Thomas, trảng cỏ và tu viện Gifdu, Thầy Qadehar... và tất nhiên là không thể bỏ qua Ambre, Coralie, Gontrand và Romaric! Không phải ai cũng may mắn có chừng ấy người bạn!
Hè năm ngoái, khi cả bọn trở về từ chuyến phiêu lưu sang Thế giới Vô hình, vị Trưởng xứ đã tổ chức một bữa tiệc lớn để ăn mừng. Hai đứa Ambre và Guillemot nhảy nhót rất lâu quanh đám lửa, và giây phút đó đã để lại một kỷ niệm tuyệt vời. Trừ lúc cuối, khi cậu nhận ra cô bé bắt đầu nhìn cậu hơi lạ...
Gontrand đã đến giới thiệu với chúng cô bé cậu đã chinh phục được, một cô gái tóc hung người làng Atteti, nằm ở dãy Núi Vàng. Sau đó, cả bọn ra chỗ Coralie và Romaric đang đứng quanh một chiếc bàn với một cốc bia Corma. Người anh họ của Guillemot mặt đỏ bừng, còn Coralie thì trông còn hớn hở hơn ngày thường...
Guillemot mím môi: liệu có phải một mối diễm tình đang gắn kết hai người lại với nhau không? Tội nghiệp Romaric! Hay tội nghiệp Coralie...
Cậu Đệ tử thầy Phù thủy không thể ngăn mình khỏi thèm muốn sự vô lo của họ. Bản thân cậu thì luôn bị lôi cuốn bởi đủ những thứ thắc mắc mà cậu không thể giải đáp. Cái kết cục của cuộc gặp gỡ giữa cậu và Ngài Sha mà cậu chưa hề hé với các bạn một lời, đè nặng lên cậu ghê gớm. Ông ấy đi tìm cậu con trai đã bị người ta đánh cắp; một đứa con trai hiện giờ khoảng mười hai tuổi, Agathe đã hé lộ cho cậu biết trên đường chúng trở về từ Thế giới Vô hình. Cậu không phải đứa trẻ ta nghĩ đã tìm thấy, người đàn ông mặc áo choàng đỏ đã nói như thế.
Tất cả chuyện này nghĩa là gì? Những năng khiếu pháp thuật của cậu vậy ra chẳng dính dáng gì với những âm mưu bắt cóc mà cậu là mục tiêu? Phải chăng chính Ngài Sha đứng đằng sau tất cả những trò này chứ không phải Bóng tối? Vì tin chắc rằng Guillemot là con trai mình nên ông ta đã toan bắt cậu về? Làm thế nào để biết bây giờ... Và có liên quan gì với cuốn sách Bí ẩn các vì sao mà Sha-Yorwan đã cuỗm đi hồi ông ta còn trẻ?
Những suy nghĩ này quay như chong chóng trong đầu Guillemot và va đập vào nhau một cách đau đớn. Ai có câu trả lời? Ai biết sự thực?
Giữa một biển mênh mông những ngờ vực, ít ra là cũng có một điều chắc chắn: dù không thể giải thích nổi, song Guillemot cảm thấy vô cùng thất vọng. Có thể là thất vọng vì cậu không phải là đứa con trai mà Ngài Sha đang chờ đợi. Thất vọng vì không phải là con của một người cha nào...
Cậu thở dài, song, thay vì tiếp tục bứt rứt thì cậu lại vùi đầu vào cuốn truyện tranh.
Ít phút sau, khi cậu đang say sưa đọc thì có tiếng mẹ gọi từ tầng dưới.
- Con trai ơi! Con có khách tới thăm này!
Guillemot rất ghét bị làm phiền khi đang đọc sách. Cậu chống hai khuỷu tay nhổm người lên và hỏi với giọng khó chịu:
- Ai đấy?
- Một bạn học cùng lớp! Mẹ bảo bạn ấy lên nhé?
Một bạn cùng lớp? Guillemot vắt óc nghĩ. Không có, cậu chẳng thấy ai có thể tới thăm cậu ở Troil. Tò mò, cậu trả lời “Vâng” rồi ngồi lên giường.
Có người đang rất nhẹ nhàng đi lên cầu thang, lưỡng lự trước cửa căn phòng Guillemot đang treo một tấm biển có đề dòng chữ: “MIỄN LÀM PHIỀN: THẦY PHÙ THỦY CAO TAY ĐANG CHIẾN ĐẤU CHỐNG LẠI CÁC THẾ LỰC HẮC ÁM!”, rồi gõ cửa.
- Vào đi!
Một dáng người quen thuộc lách vào phòng cậu và đóng cửa lại phía sau. Guillemot cảm giác như tim bật ra khỏi lồng ngực.
- Chào Guillemot! Cậu khỏe chứ?
Đó là Agathe! Agathe làng Balangru.
- Hừm... Khỏe, cảm ơn cậu, cậu bé sửng sốt, nói ấp a ấp úng.
- Tớ có nói với mẹ cậu tớ là bạn học cùng lớp, cô con gái cao lớn vừa giải thích vừa lại gần Guillemot. Cậu đang đọc gì đấy?
- Một cuốn truyện tranh ấy mà... Truyện có phù thủy, hiệp sĩ và ma. Được lắm...
Agathe ngồi xuống giường mà không hề ngượng ngập và giở qua cuốn truyện. Guillemot cảm thấy má mình đỏ ửng lên...
Cậu như không tin nổi vào mắt mình! Cậu kín đáo tự véo nhẹ vào người: không, cậu không hề mơ! Con bé từng là kẻ thù của cậu đang ở nhà cậu, ngay trong phòng, ngồi trên giường của cậu và lại còn đọc truyện của cậu nữa! Cậu run run mường tượng ra việc Ambre bước vào phòng cậu đúng lúc này. Cậu không có ý tiếc cái thời Agathe vẫn hành hạ cậu.
- Hừm... Guillemot cố nói để chống chọi lại cảm giác khó chịu đang xâm chiếm cậu, thế... thế Thomas? Cậu ấy không đi với cậu à?
- Không, cô bé quay nhìn Guillemot bằng đôi mắt to màu đen lim dim và trả lời. Hắn phải giúp bố hắn. Tớ tranh thủ lúc một mình để tới thăm cậu.
- Thế à? Mà... vì lý do gì?
- Cậu không đoán ra à? Họng Guillemot chợt khô lại, và cậu cảm thấy khó nuốt.
- Kh... Không.
- Đương nhiên là để mời cậu tới dự lễ Samain! Bố tớ cho tớ sử dụng cả căn nhà. Sẽ chỉ có Thomas và tớ thôi. Guillemot cố giữ để không bật ra tiếng thở phào nhẹ nhõm. Mình ngốc thật đấy! Trong giây lát, cậu những tưởng cô ấy cố toan làm chuyện gì đó với cậu!
Cậu lấy lại bình tĩnh và đáp:
- Cậu nhiệt tình lắm, Agathe à, nhưng... tớ đã hẹn tổ chức lễ Samain với Romaric, Gontrand và hai chị em sinh đôi rồi. Ông Krakal đã cho cả bọn chúng tớ mượn căn hộ của ông ấy!
- Tiếc quá, Agathe thở dài và lắc lắc bộ tóc đen mà cô đã quyết định để dài. Tớ cũng hơi ngờ ngợ thế rồi. Vì hội năm đứa các cậu lúc nào cũng dính với nhau! Mà, cô bé vừa đứng dậy vừa nói thêm, thế nào chúng ta cũng sẽ gặp lại nhau. Dịp lễ kéo dài tới ba ngày cơ mà, mà Dashtikazar thì chẳng phải là rộng lắm!
- Ừ, chắc chắn chúng ta sẽ gặp lại nhau, Guillemot nói vẻ cả quyết, song lại vô cùng mong muốn điều ngược lại.
Ambre chắc chắn sẽ hiểu sai về mối quan hệ mới mà Agathe cố tạo ra với cậu...
- Thôi, tớ phải đi đây. Gặp được cậu mất cả chặng đường dài đấy!
Trước khi cậu kịp phản ứng thì cô bé đã lại gần và hôn vào má cậu. Rồi cô chuồn đi. Guillemot bàng hoàng. Của khỉ, thôi được, miễn là chúng không gặp lại con bé vào dịp lễ Samain!