Có tiếng bước chân làm cậu bé giật mình. Bước chân nghe nặng nề và chậm rãi. Có người đang lại gần gian phòng cậu ẩn nấp!
Guillemot bình tĩnh kiểm tra những Thần chú mà cậu đã thiết lập bảo vệ xung quanh và đã kết hợp chúng lại trong một Bùa bảo vệ, tất cả vẫn đang đúng vị trí.
Tim đập thình thịch, cậu nhanh chóng trông thấy một dáng người xuất hiện ở đầu hành lang bằng đá. Một dáng người cao lớn, mặc chiếc áo choàng màu đỏ máu! Nhận ra Guillemot, người đàn ông dừng lại. Ông ta bỏ chiếc mũ ra và để lộ khuôn mặt râu ria lởm chởm. Ông ta có bộ tóc màu nâu xoăn thành lọn, và đôi mắt màu thạch anh tím rất đẹp. Ông tầm tuổi trung niên, khoảng ba mươi hay ba mươi lăm tuổi.
Ông nói với Guillemot bằng một giọng trầm.
- Ê này, cậu nhóc, cậu bắt ta phải đuổi theo ghê quá! Cú làm Đá Ba hoa giả khéo thật. Và ta cược là cậu đã che giấu ý nghĩ trong đầu cậu dưới sự bảo vệ của Dagaz! Ta có nhầm không nhỉ?
- Ông là ai? Guillemot hỏi, cảm thấy lúng túng bởi dáng vẻ và giọng nói thân mật của người đang vây dồn cậu.
- Tại nơi tôi ở, mọi người gọi tôi là Ngài Sha.
- Ngài... Ngài Sha ư? Guillemot ấp úng.
- Cậu biết ta à? Người đàn ông mặc áo choàng đỏ ngạc nhiên hỏi.
- Mọi người có kể chuyện về ông...
- Một câu chuyện chắc chắn chẳng có gì đúng với sự thực cả, hãy tin ta đi, Ngài Sha ngắt lời cậu. Câu chuyện riêng của ta có thể sẽ tìm thấy ngay ở đây một phần kết của nó... Đừng sợ, ta sẽ chẳng làm gì để cậu đau đâu.
Ông ta bước lên. Theo bản năng, cậu Đệ tử thầy Phù thủy lùi lại một bước; rồi cậu sực nhớ là mình đang ở trong khu vực bảo vệ của một Thần chú cho nên cậu ngẩng cao đầu vẻ thách thức. Cậu không cầu mong gì hơn là bùa phép của cậu kéo dài thêm hiệu quả...
Cách Guillemot chừng một mét, là điểm mà Thần chú Aegishjamur đã được vạch ra, người đàn ông chạm phải một bức tường vô hình. Ông ta ngạc nhiên cằn nhằn. Ông lùi lại vài bước và làm một động tác phức tạp trong không trung. Có những tia sáng vàng chói nổ lốp đốp.
Trường bảo vệ của Bộ giáp Elhaz do cậu Đệ tử thiết lập và được tăng thêm sức mạnh nhờ quyền năng của một Bùa, hơi lắc lư nhưng vẫn đứng vững. Ngài Sha huýt gió thán phục.
- Cậu nhóc khá lắm! Ta không biết là ta có thể làm được hơn thế không!
Ông ta nhìn chằm chặp Guillemot vẻ thích thú, song Guillemot vẫn thản nhiên không hề quay mặt đi.
- Ta biết sẽ vô ích nếu bắt cậu giảm nhẹ trường phòng ngự của cậu: ta làm cho cậu sợ và ta hiểu điều đó.
Tất nhiên là ta có thể phá đổ khu phòng vệ của cậu, chỉ cần trong nháy mắt, nhưng ta không tìm cách để bắt cậu. Ta chỉ muốn biết một điều. Và để biết điều đó thì chỉ cần phù phép đơn giản là được rồi.
Người đàn ông vẽ lên không trung một loạt các Linh Phù mới và thì thào những từ không nghe rõ. Tức thì, Guillemot nhận thấy trong người cậu một cảm giác rất lạ lùng.
Cậu cảm giác như có gì đó qua lại trong đầu cậu, thăm dò bộ não của cậu. Cậu rên rỉ. Cậu rất muốn chống chọi lại với kẻ xâm nhập hãi hùng này, xua tan những ngón tay vô hình đang lục lọi trong óc cậu!
Guillemot cố gọi các Linh Phù tới cứu giúp, song chẳng có Linh Phù nào đáp lại. Sau đó, cảm giác lạnh cứng tan biến cũng nhanh như khi nó xuất hiện. Từ phía bên kia của Bộ giáp Elhaz, Ngài Sha đứng nhìn cậu vẻ buồn bã.
- Ta thật ngao ngán quá, cậu nhóc à. Người ta đã nói với ta rằng... ta những tưởng rằng... Nhưng cậu không phải đứa trẻ ta nghĩ đã tìm thấy. Trời đất ơi... Ta mong cậu sẽ thứ lỗi cho ta vì đã làm cậu sợ hãi...
Vừa lúc ông ta nói những câu bí ẩn khó hiểu này, thì một tiếng động phát ra. Trong tích tắc, thầy Qadehar xuất hiện trong gian phòng.
- Guillemot! Thầy kêu lên khi thấy cậu Đệ tử của mình đang ngồi giữa một Bộ giáp Elhaz và đứng trước mặt một dáng người oai vệ. Con không sao chứ?
- Dạ, không sao ạ, thưa Thầy! Con rất vui được gặp Thầy.
- Ta cũng vậy, con trai ạ!
- Qadehar quay về phía người đàn ông mặc áo choàng đỏ lúc này đang đứng im phắc.
- Dù mi là ai thì mi cũng sẽ phải hối tiếc là đã đột nhập vào Gifdu và tấn công học trò của ta! Ông gầm lên. Thầy Phù thủy thủ thế tấn công và đứng đối diện với kẻ địch của mình. Nhưng khi nhìn thấy khuôn mặt của Ngài Sha thì ông sững sờ dừng lại.
- Là anh ư? Tôi tưởng anh chết rồi chứ! Anh trốn ở đâu? Anh làm gì ở đây?
- Ừ, chính tôi đây, ông bạn! Người đàn ông trả lời với nụ cười buồn. Chuyện còn lại anh sẽ phải tự tìm ra câu trả lời...
Thừa cơ thầy Qadehar vẫn còn đang ngỡ ngàng, Ngài Sha nhảy phắt lên phía trước và quật ngã thầy Phù thủy bằng một cú đấm. Rồi ông ta biến vào hành lang.
Guillemot vội vàng dùng chân xóa bùa phép bảo vệ và chạy lại giúp Thầy đang nằm bất động.
- Thầy có sao không ạ?
Guillemot giúp Thầy Qadehar ngồi dựa lưng vào tường gian phòng và đưa thầy uống phần nước còn lại trong chai nước của cậu.
- Ổn rồi, Guillemot. Cám ơn con. Nếu ta không quá mất sức vì phải đi lại giữa các Thế giới thì không đời nào ta để bị tấn công bất ngờ như thế.
- Thầy không phải đuổi bắt người đàn ông mặc áo choàng đỏ ạ?
Thầy Qadehar làm một động tác mệt mỏi.
- Vô ích. Vào lúc này thì ông ta đã rời khỏi Xứ Ys rồi.
- Thầy có trông thấy Bertram không ạ? Anh ấy bị đánh ở gần cổng vào. Anh ấy đã tỉnh chưa ạ?
- Anh bạn con đã tỉnh lại vào lúc Cánh cổng... À mà con làm thế nào mở được Cánh cổng đấy? Và con đã làm gì ở giữa một Bộ giáp Elhaz thế này?
- Con sẽ kể Thầy nghe sau, thưa Thầy, Guillemot đỏ mặt tránh khéo. Thầy có tin gì của chú Gérald và mọi người không ạ?
- Có, họ đều bình an vô sự, nhưng đang vật lộn trong một bùa phép bất động. Trừ Charfalaq là không thấy đâu. Dù sao ở cách biệt trong tòa vọng lâu của mình, có lẽ thậm chí là ông ấy còn không nghe thấy tiếng Xứ Ys đang chìm trong sóng dữ! Thầy không có thời gian để giải phóng cho họ, Thầy sốt ruột đi tìm con.
- Vậy là Ngài Sha cũng không đến nỗi ác lắm vì ông ta chẳng giết ai!
- Ngài Sha? Sao con biết đó là Ngài Sha? Qadehar nói như nghẹn lời.
- Ông ta nói với con ạ. Hơn nữa, ông ta không có vẻ muốn làm con đau. Ông ấy chỉ muốn kiểm tra một điều gì đó. Và con biết chắc là ông ấy đã thất vọng...
- Ngài Sha, Qadehar nhắc lại, ông chợt tư lự. Chẳng lẽ chúng ta đã đi lầm đường ngay từ đầu? Khỉ gió, ta chẳng hiểu gì nữa!
- Đã có chuyện gì trong Thế giới Vô hình, thưa Thầy?
Qadehar dựa lưng vào tường và thở dài.
- Bọn chúng đã chờ sẵn chúng ta. Chúng ta bị rơi vào ổ phục kích. Hàng trăm con quái vật Ork đã tấn công chúng ta. Trong khi đội quân Phù thủy của ta bị lũ Ork tung đòn tấn công thì ta đã đột nhập được vào tòa tháp của Ngài Sha, nơi chúng ta những tưởng sẽ tóm được Bóng tối. Song tòa tháp trống trơn. Trong lúc này thì Ngài Sha đã lọt vào tu viện Gifdu.
- Ông ta cũng tưởng là sẽ tìm thấy người ông ta cần ở đây, Guillemot tiếp tục. Nhưng là người khác chứ không phải con! Ai thì con không biết...
- Con muốn nói là người đàn ông này... Thế con không phải là đứa trẻ ông ta cần tìm à? Con chắc không? Thầy Qadehar liếc nhìn Guillemot và hỏi.
- Ông ta nói với con như vậy. Thầy ngạc nhiên về điều này ạ?
- Không, không... Qadehar tránh khéo. Rõ ràng là mỗi người đều đợi để tìm thấy một người hoàn toàn khác, thầy nói, vẻ lúng túng.
- Ý Thầy muốn nói gì ạ? Ôi Thầy ơi... con xin Thầy đấy, Thầy nói cho con đi! Sau sự việc xảy ra hôm nay, con phải được biết!
- Bình tĩnh nào, Guillemot. Đúng, con phải được biết. Điều Thầy muốn nói là chúng ta đã tấn công tháp Djaghatael, vì chúng ta tưởng Ngài Sha và Bóng tối là một người. Nhưng sự thực Ngài Sha không phải là Bóng tối...
- Sao Thầy biết ạ?
- Vì người đã nói với con tên là Sha, thực ra là Yorwan, một người bạn đồng môn nhỏ tuổi của ta ở Gifdu. Ông ta chính là thầy Phù thủy rất giỏi và đầy hứa hẹn đã biến mất vào một ngày và mang theo cuốn sách Bí ẩn các vì sao, và không ai có thể tìm thấy ông ta trong Thế giới Vô hình. Đến nỗi mọi người tưởng ông ta đã chết...
Ngài Sha đã xuất hiện trở lại gần tòa tháp của mình, trong khu phế tích của thành cổ Djaghatael. Ông ta vừa rời Gifdu quay về bằng cách dùng Thần chú Sa mạc.
Việc chạy qua các dãy hành lang của tu viện đã khơi dậy trong con người Ngài Sha những kỷ niệm ít nhiều đau đớn, ông ta tự nhủ đã may mắn lừa được thầy Qadehar một cách dễ dàng! Anh bạn đồng môn của ông ta hình như đã phát triển công năng tới một trình độ đáng kinh ngạc: phá bỏ những bùa phép ông ta đã trấn yểm lên Cánh cổng Gifdu phải là người có một công năng pháp thuật cực kỳ siêu phàm. Ông ta đã hành động đúng khi dùng cú đấm của mình chống lại thầy Phù thủy, chứ không dùng Linh Phù!
Vừa đi về phía tòa tháp của mình, ông ta vừa nghĩ tới đứa trẻ có sức mạnh phi thường này, và lẽ ra nó phải là... Một nỗi thất vọng khủng khiếp xâm chiếm ông. Khi lại gần lối vào tháp Djaghatael, ông nhìn thấy xác những quái vật Ork đầu tiên và thi thể của các thầy Phù thủy vẫn còn bọc trong những tấm áo choàng sẫm màu không thể trộn lẫn. Ông bật kêu lên sửng sốt.
- Chuyện gì đã xảy ra thế này?
Rồi ông mở cổng tháp và vội vàng đi lên cầu thang. Ông đẩy cánh cửa phòng thí nghiệm bằng kim loại và khựng lại, đứng sững trước cảnh tượng đang nhìn thấy trước mắt. Toàn bộ gian phòng thí nghiệm bị xáo tung. Ông chửi rủa. Ông đi lại phía những tấm trướng màu đỏ, giật lấy chúng và kêu một bùa phép mở cửa. Một mảng tường tách ra và để lộ một cái tủ. Tủ trống trơn.
- Chúng ta mất hết rồi! Yorwan rên rỉ và quỵ gục xuống sàn.