Guillemot nhấm nháp nửa quả táo và uống một ngụm nước. Sau đó, cậu ngồi ngay ngắn thoải mái, lôi từ xà cột ra một chiếc áo dài màu ghi, mềm và nhẹ. Đó là áo choàng của Người lùn Thành Virdu mà cậu thó được vào mùa hè năm ngoái ở tu viện và đã mặc nó trong suốt chuyến du hành ở Thế giới Vô hình. Từ bấy tới nay lúc nào cậu cũng đem nó theo người. Cậu cuộn mình trong chiếc áo choàng với cảm giác sức lực được tăng lên, và vì quá mệt mỏi bởi cuộc chạy trốn căng thẳng vừa rồi, cậu để mặc cho cơn buồn ngủ cuốn đi.
Cậu có một giấc mơ rất lạ. Thầy Qadehar gõ vào Cánh cổng của tu viện và gào lên, “Guillemot! Guillemot! Mở cửa cho thầy!”
Cậu choàng tỉnh và hai tay ôm đầu. Hình ảnh thầy Qadehar đã biến mất, nhưng cậu vẫn nghe thấy rất rõ giọng nói của Thầy!
“Guillemot, vẫn là giọng Thầy, con có nghe Thầy nói không?”
- Thầy! Có phải Thầy không ạ? Guillemot sửng sốt nói.
“Đúng rồi, Thầy đây. Nhưng đừng kêu to làm gì, Thầy đang nói với con trong đầu. Hãy trả lời ta theo cách như vậy.”
“Nhưng... làm thế nào ạ?”
“Thầy lập một Bùa dựa trên Berkana, Linh Phù giúp liên lạc với các linh hồn. Thầy mãi mới xác định được vị trí của con đấy.”
“Vì con đã vạch Dagaz xung quanh con ạ. Nhưng Thầy đang làm gì ở đó?”
“Quân ta đang bị rơi vào bẫy trong Thế giới Vô hình. Thầy không có thời gian để giải thích cho con đâu. Thật khốn kiếp, Guillemot à, hãy nói nhanh cho Thầy xem có chuyện gì xảy ra? Thầy đang đứng trước tu viện đây mà cánh cổng không chịu mở! Thầy gọi mãi mà không ai đáp lời cả!”
“Thưa Thầy, đó chính là Bóng tối, cậu Đệ tử giải thích bằng cách sắp xếp các từ trong đầu. Có một người rất cao lớn mặc áo choàng màu đỏ! Ông ta đã mở được Cánh cổng và vô hiệu hóa Bertram... Thậm chí, có thể là toàn bộ các thầy Phù thủy! Con đã thấy ông ta tung Thần chú tìm kiếm. Ông ấy truy tìm con, Thầy ạ!
“Guillemot, con bình tĩnh lại đi. Con đang ở đâu?”
“Con đang ở dưới tầng hầm ạ. Trong một hành lang dẫn ra khu hầm mỏ cũ. Con nghĩ là con đã thoát được ông ta rồi.”
“Con hãy thật cẩn thận, Guillemot à. Dù là Bóng tối hay không, thì tên này có vẻ rất cao tay đấy.”
“Thầy ơi, Thầy phải giúp con... Thầy làm gì đi ạ!”
“Cổng đã bị khóa từ bên trong, và các bùa phép do Hiệp hội Pháp sư yểm xung quanh tu viện Gifdu ngăn Thầy không lọt được vào Trường Năng lượng để tới gặp con. Thầy sẽ xem có cách gì, nhưng Thầy thấy điều đó có vẻ như... Hãy cẩn thận, Guillemot! Có người đang cố cắt đứt liên lạc giữa hai chúng ta! Thầy sẽ phải ngừng Berkana để nó không tới được chỗ con...”
Giọng Thầy Qadehar tan biến và Guillemot chỉ còn lại một mình. Nhưng cậu biết là Thầy cậu đang ở nơi này và sẵn sàng tới giúp cậu! Ý nghĩ này làm tăng lòng can đảm trong cậu. Song, kẻ bí ẩn đang truy đuổi cậu dù tạm thời đang bị đánh lạc hướng cắt đứt được một lúc, rõ ràng lại đang lần tìm dấu vết cậu.
Có thể Guillemot không còn nhiều thời gian nữa. “Hãy suy nghĩ thật kỹ đi ông bạn, suy nghĩ đi!” cậu tự động viên.
Bằng giá nào cậu cũng phải phá khóa Cánh cổng đáng nguyền rủa kia và loại trừ kẻ mặc áo choàng đỏ, kịp thời gian để Thầy của cậu tới cứu giúp. Tức thì, cậu nghĩ rằng vấn đề thứ hai dễ giải quyết hơn và Guillemot liền lựa chọn ngay. Cậu bắt đầu vừa suy nghĩ vừa nói:
Mình phải chuẩn bị khi hắn tới... Nhưng làm thế nào để tránh được hắn đây? Có một đêm, Thầy Qadehar đã nói về Thần chúBộ giáp Elhaz và Bùa Mũ chiến Đáng sợ... Thầy đã nói là dùng Thần chú chắc chắn hơn dùng Bùa, nhưng Bùa thì công lực mạnh hơn. Chọn cái nào nhỉ? Chắc chắn là mình làm chủ Thần chú tốt hơn rồi. Nhưng liệu như thế có đủ để chọi lại với gã đàn ông này không? Xem nào... Ông ta đã vào được Gifdu. Mình sợ rằng ngay cả Bùa Mũ chiến vẫn còn quá yếu để ngăn ông ta lại! Nhưng nếu... nếu mình cố tìm một cách khác? Chết tiệt, miễn là ta có khả năng!
Guillemot tiến ra giữa phòng, tay cầm con dao khắc và, làm như Thầy Qadehar đã làm mẫu trước tốp Phù thủy trong phòng tập, cậu khắc sáu biểu tượng xung quanh người mình. Nhưng Thầy không phải cố định Elhaz trên nền! Cậu cố hết sức tái hiện lại, sáu lần liên tục và thật chính xác, Bùa Mũ chiến Đáng sợ mà Thầy đã vẽ vào không trung, dưới con mắt của cậu, vào cái đêm hôm ấy.
“Mình liều quá, cậu nghĩ. Thầy Qadehar đã dặn mình: chỉ cần mắc một sai lầm là Bùa sẽ không có hiệu lực. Mình đã làm sáu lần! Cũng tức là khả năng làm sai bét mọi thứ cũng tăng lên sáu lần!”
Xong đâu đấy, cậu dừng tay một lát. Vì phải hết sức tập trung nên mồ hôi túa ra khắp người và Guillemot cảm thấy kiệt sức. Sau đó cậu niệm Bùa chú Bộ giáp, có thay đổi chút ít:
Với quyền lực của Elhaz, Erda và Kari, Rind, Hir và Loge, Aegishjamur phía trước, Aegishjamur đằng sau, Aegishjamur bên trái, Aegishjamur bên phải, Aegishjamur phía trên đầu, Aegishjamurr phía dưới, Aegishjamur hãy bảo vệ con! ALU!
Cậu đã kết hợp sức mạnh của một Thần chú và một Bùa. Liệu không biết là như thế đã đủ để dừng chân kẻ đang truy đuổi cậu hay chưa? Guillemot cảm thấy không khí run rẩy xung quanh mình. Rồi sau đó, lại trở lại bình thường.
“Miễn sao có kết quả...” cậu thở dài.
Bây giờ cậu phải để ý tới cánh cổng ra vào. Nhưng làm thế nào nhỉ? Cậu tự nhủ. Từ chỗ cậu đứng dưới tầng hầm thì làm sao mở được? Kiến thức của cậu còn quá yếu để có thể phù phép từ xa. Và người đàn ông mặc áo choàng đỏ chắc chắn đã dùng Linh Phù bảo vệ bao bọc lối vào! Tốt hơn là nghĩ cách làm ngược lại. Đúng rồi, một cách mà người đàn ông mặc áo choàng đỏ có lẽ không nghĩ tới...
Chợt như có linh tính, Guillemot lục tìm trong chiếc xà cột. Cậu lôi ra cuốn sổ tay và lấy ra một tờ giấy gập tư bên trên có in danh sách các hồ sơ sẵn có trong chương trình tin học của Gifdu mà cậu đã đánh cắp trong máy chủ cùng với sơ đồ tu viện. Cậu cuống cuồng tra cứu.
Dự trù thực đơn tháng Mười một, Ngân sách năm nay, Danh sách những nhân vật thù nghịch với Hiệp hội Pháp sư... A, đây rồi: An ninh tu viện! Mình chắc chắn có cách mở cửa mà! Chỉ có điều... Mình đang ở chỗ xa phòng máy tính nhất, mà lại không mang máy tính theo người! Được nghe thấy chính giọng của mình cũng làm cậu dễ chịu hơn. Cậu lấy hết sức tập trung suy nghĩ. Như một cái máy, cậu vỗ vỗ xuống nền và bỗng nhiên sựng lại. Khỉ thật! Nhưng giải pháp sờ sờ ra đó rồi! Cậu không có máy tính: vậy thì phải tự tạo ra một chiếc!
Cậu lại dùng con dao găm Ristir vạch xuống đất, một cách chính xác, hình một màn hình và một bàn phím máy tính. Đây là bước dễ nhất. Sau đấy, suy nghĩ thêm một hồi, rồi cậu quyết định tạo ra một Thần chú bằng cách kêu tên Féhu, có công năng nạp năng lượng cho các đồ vật, và Gebu, giúp kết nối liên lạc:
Nhờ quyền lực của Frey và của Mạng nhện, của Gefn và của Don, Féhu lớn lên với con sói, Gebu nơi trú chân của những người không nhà cửa, cố định và tuôn chảy, con cầu xin năng lượng của người! FÉG!
Màn hình máy tính mà Guillemot vừa vẽ dưới nền sáng lên yếu ớt. Cậu nghiêng người và thở phào khi nhìn thấy hình con trỏ đợi lệnh nhấp nháy ở phía trên bên trái. Không thấy có gì nhiều, nhưng như vậy là đủ rồi!
Vừa cẩn thận vuốt nhẹ lên những nút bàn phím bằng đất, cậu vừa gõ “Chủ nhân tòa Vọng lâu”, là từ khóa đã từng cho phép cậu truy nhập chương trình bí mật. Phải rất khó khăn cậu mới nhìn được rõ trang chủ, vì ánh sáng màn hình quá yếu. Cuối cùng cậu cũng phân biệt được “Từ khóa”, nhấp nháy trên nền hình bầu trời có sao.
Guillemot thực hiện lại trò pháp thuật giống như lần trước cậu đã làm, bằng cách vẽ Elhaz và buộc Linh Phù Phá khóa điện tử. Cậu chui ngay vào chương trình cấm. Cậu vào thẳng tập hồ sơ “An ninh tu viện” và ấn vào nút “Gửi”. Cậu bị dính một ít đất ở đầu ngón tay. Chúng ta hãy xem nào... Hãy lướt qua mục “Trường hợp khẩn cấp”.
Cái nút “Gửi” hơi bị xóa mờ, nên trả lời không được chuẩn. Đúng lúc đó, Guillemot phát hiện được ở phần mục nhỏ “Cổng vào”, một tệp hồ sơ có tên “Một cải tiến của Gérald!”. Cậu liền chui vào ngay tức thì. Hay lắm! Guillemot hớn hở. Người ta có thể mở Cánh cổng từ một chiếc máy vi tính! Nó được gắn với một hệ thống phá khóa bằng máy... Gérald hẳn phải chán ngấy việc người khác coi thường những chiếc máy vi tính của ông. Mình cả quyết là ông không hề nói điều đó với ai.
Guillemot nhấn vào biểu tượng lệnh mở khẩn cấp Cánh cổng bằng máy.
Chẳng có gì diễn ra.
- Ôi, ngốc quá! Cậu rên rỉ.
Cậu nhận ra là cái nút “Gửi” gần như đã bị xóa sạch. Cậu lại dùng con dao khắc, tạo một hình dáng mới rồi cho nó hoạt động trở lại. Lần này, máy tính mới ghi lại yêu cầu. Cậu không thể kiểm tra là liệu trên mặt đất, các động cơ làm cho Cánh cổng hoạt động do ông Gérald biết phòng xa mà cài đặt có mạnh hơn các bùa phép mà người đàn ông mặc áo choàng đỏ đã tung ra không. Song cậu vẫn hết sức hy vọng vào điều đó! Trước mặt Guillemot, cái màn hình máy tính tự tạo chập chờn rồi tắt hẳn. Cậu Đệ tử dùng tay xóa sạch nó đi và tiếp tục ngồi chờ.