Guillemot chạy qua bao dãy hành lang và đi sâu vào trong trung tâm của tu viện. Cậu lôi từ chiếc xà cột của mình ra tấm sơ đồ tu viện mà cậu đã đánh thó được từ trong bộ nhớ của máy chủ cách đây ba tháng, khi lần đầu tiên tới đây. Lúc nào thấy ngờ vực về chỗ mình đang đứng hay về hướng cần đi là Guillemot lại cuống cuồng lôi sơ đồ ra để kiểm tra. Những vùng địa y phát lân quang ăn mòn từng mảng tường và trần chiếu ánh sáng lờ mờ lên tấm sơ đồ. Nhờ những viên Đá Ba hoa mà cậu chọn được đường đi chắc chắn. Có một số viên từ lâu lắm rồi không có người đụng vào, thành ra để đọc được những ký hiệu trên đó thì trước hết Guillemot phải phủi lớp bụi phủ bên trên. Dĩ nhiên, cậu phải cố đi thật lòng vòng để đánh lừa kẻ đang truy tìm cậu...
Thỉnh thoảng, Guillemot nghe thấy những tiếng bước chân vang lên từ xa trong hành lang. Đích thị là người đàn ông mặc áo choàng đỏ đang lại gần! Trong thâm tâm, Guillemot biết là sẽ rất khó giữ khoảng cách với ông ta ở trong sân, cậu đã thấy ông ta phù phép định hướng và truy tìm, và chắc chắn là tung về phía cậu! Bằng mọi giá, cậu phải giữ khoảng cách với người đàn ông này và hy vọng ông ta sẽ bỏ cuộc hoặc bùa yểm của ông ta sẽ thất bại...
Chẳng mấy chốc, Guillemot đã ở trước một ngã rẽ quan trọng. Cậu dừng lại và tra tấm sơ đồ: hành lang phía bên trái dẫn lên mặt đất, hành lang phía trước mặt sẽ dẫn tới một ngõ cụt, hành lang bên phải sẽ dẫn tới khu hầm mỏ cũ. Và nếu muốn thoát được khỏi kẻ đang truy lùng cậu thì đây chính là lúc, hoặc sẽ không còn lúc nào nữa!
Guillemot suy tính một lúc để tìm cách hành động tốt nhất. Cậu ngạc nhiên vì thấy mình vẫn giữ được bình tĩnh đến vậy trong khi rõ ràng cậu đang đùa với số phận trong trò chơi đuổi bắt! Nhưng những tình huống khẩn cấp thường lại là những tình huống cậu thấy thích nhất. Có thể là vì, chỉ có hành động là quan trọng và hành động ngăn ta khỏi những suy nghĩ căng thẳng đau đớn.
Cậu bắt đầu lôi từ chiếc xà cột ra viên Đá Ba hoa mà cậu đã làm giả và từng bị phạt cắt món tráng miệng vì trò này! Hôm nay, có thể nhờ nó mà cậu sẽ thoát chết.
Cậu thấm nước bọt lên những ký hiệu chỉ hướng cần đi và nặn lại chúng, rồi thổi phù phù lên trên cho chúng cứng lại. Cậu dán viên Đá giả lên viên đá chỉ hướng ra hầm mỏ, và thế là từ lúc này nó chỉ đường ra ngõ cụt thứ hai.
Sau đấy, Guillemot rẽ sang hành lang bên trái, lên đến mặt đất, đi khoảng một trăm mét và quay trở lại chỗ ngã rẽ.
Đứng đó, cậu cầu khấn Dagaz, Linh Phù làm ngưng thời gian, huy động trạng thái tinh thần của lúc người ta khấn nó theo một cách khác, và dùng Mudra ổn định cho Linh Phù này.
Rồi cậu đi sâu vào trong hành lang bên phải, về phía khu hầm mỏ.
Sau đó ít phút, người đàn ông mặc áo choàng đỏ dừng lại ở ngã rẽ. Sức mạnh của Bùa phép dò tìm bắt đầu yếu đi. Tuy nhiên, nó vẫn chỉ rõ cho ông ta thấy con mồi của ông ta đã rẽ sang hành lang bên trái. Ông ta kiểm tra viên Đá Ba hoa: đường này dẫn lên mặt đất.
Cậu Đệ tử nhỏ tuổi đáng lẽ không phải chần chừ lâu... Song, người đàn ông vẫn xem xét kỹ những hướng còn lại rẽ sang các hành lang khác: hai ngõ cụt. Ông ta không phải đợi lâu, rẽ sang đường dẫn lên mặt đất. Chẳng mấy chốc, Guillemot không còn nghe thấy tiếng động nào đằng sau nữa. Mẹo của cậu đã thành công! Cậu ngồi xệp xuống nền một gian phòng chắc chắn từng là nhà kho vào thời hầm mỏ còn được khai thác.
Lúc này, khi cuộc chạy đuổi đã kết chúc, tay chân Guillemot mới run lên bần bật. Theo phản xạ, cậu cố nắm lấy dưới lần áo phông mặt sợi dây chuyền có hình mặt trời mà bố cậu đã để lại cho cậu trước khi biến mất và từ lúc đó, chưa bao giờ nó rời khỏi cổ cậu, trước khi bị con bé Agathe chiếm lấy. Chẳng thế, đáng đời con bé ăn cắp đã bị lũ quái vật Gommon bắt cóc thế vào chỗ của cậu. Nhưng một điều thật ngốc nghếch là sợi dây chuyền đâu có ở đó! Agathe không thể trả lại cho Guillemot: con bé đã bị một tên lính của gã Thủ lĩnh quân trộm cướp Thunku tịch thu, khi nó sang Thế giới Vô hình. Lúc này đây, Guillemot cần được sự bảo vệ hơn bao giờ hết. Thậm chí là của một người cha không quen biết.
Phải mất một lúc, Guillemot mới lấy lại được bình tĩnh. Cậu dùng con dao khắc Ristir vạch Linh Phù Dagaz xuống đất để Linh Phù tăng cường sức mạnh cho cậu. Xong đâu đấy, cậu lôi trong túi ra chai nước nhỏ và hai quả táo vẫn mang theo người. Cậu chỉ còn biết ngồi đợi.