Bí Ẩn Các Vì Sao Tập 2, Ngài Sha

Lượt đọc: 505 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
ĐỘT NHẬP

Bertram đưa Guillemot về phòng của mình. Có vẻ như đó là quyết định khôn ngoan nhất mà anh có thể có. Khôn ngoan ư? Hẳn cậu bé này có ảnh hưởng tới anh! Anh vẫn chưa hiểu vì sao những tiết lộ của anh về Bóng tối lại làm cho cậu Đệ tử thầy Phù thủy có vẻ thất vọng đến vậy. Liệu Guillemot có biết điều gì đó về Ngài Sha mà những người khác không biết? Anh đề nghị được ở cùng cậu, nhưng Guillemot từ chối với một nụ cười nhạt tỏ ý xin lỗi, và cam đoan với anh rằng cậu cảm thấy khỏe và thích được ở một mình. Chàng Phù thủy trẻ để Guillemot ở lại trong phòng, và đi xuống cầu thang dẫn ra sân trong nằm giữa tu viện.

Từ trong sân, bầu trời không gợn mây mở ra, Bertram đi vào dãy hành lang hình vòng cung. Đúng lúc đó, anh nghe thấy một tiếng động phát ra từ cánh cổng lớn... Một tiếng động nghe trầm đục. Anh dừng lại. Thoạt tiên, anh nghĩ là có người nào đó gõ cửa từ bên ngoài vì muốn vào. Nhưng khi những cú đập nghe mạnh hơn và cánh cổng bắt đầu rung lên, thì anh hiểu là có chuyện gì đó bất thường... và nguy hiểm.

Anh đưa mắt liếc nhìn xung quanh: anh chỉ có một mình. Các thầy Phù thủy khác thì mỗi người mỗi nơi trong khắp tu viện. Không ai có thể ngờ rằng trụ sở của Hội Pháp sư Xứ Ys lại bị tấn công cùng vào lúc thế này! Gifdu chưa bao giờ cần người canh gác; một mình cánh cổng đã đủ để bảo vệ cho tu viện. Cho tới ngày hôm nay...

Một cú nện mạnh hơn những cú khác làm lắc lư những cánh cửa bằng gỗ sồi nặng trịch. Bertram thu mình nấp sau một cái cột, tim đập thình thịch. Anh run run lần tìm chiếc xà cột Phù thủy đeo sát bên hông, nhưng nhớ ra là đã để nó trong phòng. Anh thốt ra một câu rủa. Bỗng nhiên, có tiếng cọt kẹt kinh hãi, cánh cửa đổ và mở toang ra, lọt vào một làn khói trắng, qua làn khói xuất hiện một người lạ mặt cao lớn, mặc một cái áo choàng dày màu đỏ máu.

“Bóng tối, chính xác là Bóng tối rồi,” Bertram nghĩ và lấy lại được bình tĩnh. “Mẹ kiếp! Mình phải làm gì bây giờ? Hỡi Linh hồn của Gifdu, hãy hóa hiện trong con!” Cái người mặc áo choàng đỏ tiến lên một bước nặng trịch. Hắn làm một động tác và cánh cửa tự khép lại phía đằng sau, tiếng cọt kẹt nghe rất khủng khiếp.

“Phải báo cho Đại lão Pháp sư Charfalaq,” Bertram tự nhủ. “Nếu có người dám đối đầu với Bóng tối thì chính là Đại lão! Nhưng làm thế nào để báo cho Đại lão?

Trong lúc chàng Phù thủy còn đang nghĩ cách làm thế nào để hành động tốt nhất, thì vị khách không mời mà đến đã lập mộtThần chú đập vào cánh cổng bằng một giọng trầm trầm.

“Cái chuông! Cái chuông danh dự!” Bertram chợt nhớ lại. Nó dùng để thông báo khi có khách viếng thăm đặc biệt. “Nếu mình đánh chuông, thì những người khác có thể hiểu rằng có chuyện gì đó xảy ra! Nào, anh bạn,” Bertram tiếp tục tự nhủ để lấy thêm can đảm, “nếu anh thực xứng với điều anh nghĩ cần phải làm, thì hãy chứng tỏ nó đi! Hãy làm vinh dự cho Gérald, và chứng tỏ là chú ấy đã có lý khi cho anh trở thành một Phù thủy, mặc cho ý kiến phản đối của những người khác!”

Bertram hít một hơi thật sâu, nhảy bật về phía bức tường có treo sợi dây dùng để đánh chiếc chuông đồng nặng trịch. Người đàn ông mặc áo choàng đỏ quay đầu lại, nhưng chỉ bị lỡ một giây đồng hồ, Linh Phù vô hiệu hóa của ông ta chạm tới Bertram lúc anh đã nắm được sợi dây.

Chàng Phù thủy trẻ tuổi quỵ xuống đất như bị điện giật; song, sợi dây bị kéo theo đã làm vang lên tiếng chuông lảnh lót.

Người đàn ông mặc áo choàng đỏ không hề tỏ vẻ sợ hãi. Ông ta vẫn còn kịp thời gian tung ra Linh Phù Perthro, Người Dẫn đường, và trộn lẫn vào đó Linh Phù Elhaz có tác dụng phá khóa, Uruz dẹp yên các thần linh sở tại và Isaz giúp tập trung ý chí, rồi ông ta thổi tên của Guillemot vào Bùa ông ta vừa tạo ra... Ông để cho bùa chú vừa yểm thâm nhập vào trong đầu của cậu, rồi cứ như thể, từ bây giờ là ông biết rõ mồn một chính xác cần phải đi đâu, ông ta đi vào hành lang của tu viện.

Tiếng chuông danh dự vang lên bất thường đã kéo Guillemot ra khỏi dòng suy nghĩ mơ màng. Có vị khách đặc biệt nào tới thăm Gifdu nhỉ? Cậu lê chân lại gần cửa sổ phòng. Cậu nhìn xuống sân và chợt sững lại. Từ chỗ đang đứng, cậu có thể trông thấy Bertram đang nằm bất tỉnh gần cửa ra vào. Bên cạnh anh, có dáng một người đàn ông khổng lồ mặc áo choàng màu đỏ máu...

Guillemot vội rời khỏi cửa sổ. Phải thật mau lên! Có phải Bóng tối? Dù gì thì đó cũng là người đã phá được những hàng bảo vệ của tu viện Gifdu và đã quật ngã được một thầy Phù thủy!

Cậu quay trở lại cửa sổ và chăm chú quan sát vị khách không mời mà đến. Cậu không thể nghe thấy tiếng, thì hẳn rồi, nhưng mắt nhìn vào những ngón tay thực hiện Mudra và vạch vào không trung những Linh Phù, thì cậu hiểu ngay rằng ông ta đang lập một bùa phép.

Pethrro, Elhaz, Uruz, Isaz... Guillemot thì thầm chỉ mình cậu nghe thấy. Thần chú hay Bùa thì gã này đang tự tạo một vị trí có thể phá mọi cản trở! Ông ta đang tìm một người, đó là điều chắc chắn. Mà mình rất sợ đó chính là mình! Tóm lại, điều cuối cùng phải làm là đừng ở lại đây.

Cậu Đệ tử vơ lấy cái túi, và trong khi kẻ lạ mặt đột nhập vào tòa nhà thì cậu đã ra tới hành lang thoát hiểm dẫn ra sân.

Ra đến dãy hành lang hình vòng cung, cậu vội vàng đi về phía cửa ra vào chỗ Bertram đang nằm và dừng lại kiểm tra xem Bertram còn thở không, rồi cậu cố gắng mở cánh cổng: vô ích, vì cánh cổng đã bị khóa từ bên trong.

Guillemot nghĩ rất nhanh. May mắn duy nhất để cậu thoát chết nếu chính cậu là đứa trẻ người đàn ông mặc áo choàng đỏ đang lùng sục, là phải biến vào trong mê cung hành lang của tu viện và ở yên đó... Cậu lao đi, không chần chừ thêm một giây nào nữa.

Cùng lúc cậu Đệ tử rời khỏi sân, người đàn ông mặc áo choàng đỏ lọt vào căn phòng cậu vừa bỏ đi cách đó vài giây. Đưa mắt liếc nhìn gian phòng, ông ta biết rằng Guillemot đã không còn ở đó. Nhờ Bùa chú dò tìm, ông ta không mất thời gian và đã đi tới tận dãy hành lang của tầng trệt.

Đứng ở bên cánh một dãy hành lang, ông ta nhìn chăm chú một tốp các thầy Phù thủy mà Qadwan và Gérald đang dẫn ra phía cổng ra vào. Ông ta yểm một bùa phép bất động với tốc độ nhanh chóng mặt, chôn chặt chân của mấy người không may mắn xuống đất.

Sau đó, không buồn chú ý tới các thầy Phù thủy đang vặn vẹo người và hét lên giận dữ, ông ta đi vào mê cung hành lang. Ông ta lưỡng lự trước một ngã tư và đi về phía bên phải. Lối này hình như dẫn xuống tầng hầm. Đến chỗ rẽ thứ hai, người đàn ông xem chỉ dẫn trên một phiến Đá Ba hoa và biết chắc ông đang đi vào khu trong cùng của Gifdu...

« Lùi
Tiến »