Guillemot vội vã đi trên con đường mòn mà những con ngựa dũng mãnh của các chàng Hiệp sĩ Cuồng phong vẫn thường đi lại liên tục mỗi ngày. Trời mới vào thu, vậy mà những hàng cây thạch thảo trên Trảng đất của dân Korrigan đã nhuốm màu buồn bã. Mùa đông hứa hẹn sẽ rất lạnh...
Guillemot sải bước về phía lâu đài Bromotul, vốn là một pháo đài được dùng làm trường học của Hội Hiệp sĩ. Cậu vội vàng không phải vì sợ những trò đùa quái ác của tụi Korrigan, mà chúng cũng chẳng bao giờ lại gần đường mòn cả, mà bởi cậu đang có một tin cực kỳ đặc biệt. Và cậu nóng lòng muốn chia sẻ với người anh họ Romaric!
Mải suy nghĩ nên mãi phút cuối cậu mới nhận ra có hai Hiệp sĩ mặc áo giáp màu ngọc lam đang phi nước đại ngay sát đằng sau. Cậu vội nhảy xuống vệ đường, vừa kịp tránh khỏi bị những đôi móng nặng trịch của hai con ngựa chiến giẫm nát. Hai Hiệp sĩ Cuồng phong thốt ra tiếng rủa và dừng khựng ngựa của họ lại, làm tung bụi mù mịt.
- Này, nhóc! Không sao chứ?
- Dạ, không sao ạ... thưa các Hiệp sĩ, Guillemot trả lời vẻ ngượng ngùng và chui ra khỏi bụi cây đã tránh cho cậu khỏi ngã lăn xuống vực.
Hai con ngựa, rất may là đã được các Hiệp sĩ giữ chặt cương, đang gõ gõ móng xuống đất. Guillemot hất món tóc màu hạt dẻ xõa trước trán ra đằng sau rồi khập khiễng bước lên vài bước đến gần chỗ hai Hiệp sĩ đang đứng. Cậu ngước đôi mắt sáng màu xanh về phía họ.
- Lỗi tại cháu ạ, cậu vừa xin lỗi vừa cố gượng cười. Tại cháu mải suy nghĩ nên không nghe tiếng các chú lại gần!
- Cái chính là cháu vô sự, một Hiệp sĩ càu nhàu.
- Tôi đánh cuộc là cậu đến Bromotul vì đã được chọn vào học Kỵ mã! Hiệp sĩ thứ hai nói, anh có bộ tóc màu vàng và dáng người dong dỏng, còn người đi cùng anh thì trái lại có bộ tóc nâu sậm và béo lùn.
- Ờ... dạ không ạ, Guillemot đỏ mặt nói.
Cậu chợt nhớ lại mới sáu tháng trước, niềm mơ ước mãnh liệt và tha thiết nhất của cậu là được gia nhập Hội Hiệp sĩ Cuồng phong.
- Ơ nhìn kìa, Ambor! Hiệp sĩ lên tiếng đầu tiên nói, cậu không thấy nhóc con này khoác chiếc xà cột dành cho các Đệ tử thầy Phù thủy à?
- Ừ nhỉ, đúng rồi! Ambor thừa nhận. Nhưng vậy thì, Bertolen này...
Bertolen và Ambor nhìn nhau rồi quay sang quan sát Guillemot với vẻ tò mò.
- Nói xem nào, cậu bé, có phải cậu chính là Guillemot làng Troil? Người đã sang tới Thế giới Vô hình và chiến thắng đội quân của Bóng tối đúng không?
Guillemot do dự rồi gật đầu xác nhận. Cậu vẫn chưa quen với sự nổi tiếng bắt đầu bao quanh cậu kể từ chuyến phiêu lưu của cậu hè năm ngoái!
Hai người Hiệp sĩ xuýt xoa.
- Chúng tôi rất hân hạnh được gặp cậu, Guillemot à! Bertolen thốt lên.
- Không, không, chính cháu mới là người được hân hạnh gặp các chú, Guillemot lúng túng, cảm thấy ngượng ngùng bởi từng đó nhiệt thành và ngưỡng mộ đang dành cho mình.
- Guillemot à, thế chuyện gì đã đưa cậu tới trảng đất? Ambor hỏi.
- Anh họ cháu! Anh ấy đang theo học Kỵ mã ở Bromotul. Hôm nay là ngày được vào thăm ạ...
- Đúng rồi, Bertolen khẳng định. Nhưng mặt trời đã lên cao tít rồi, mà cậu còn tận hai giờ đi bộ nữa mới tới nơi: cậu sẽ không có nhiều thời gian mà thăm ông anh họ đâu.
- Cháu biết... Guillemot thở dài. Nhưng vì sáng nay cháu có giờ kiểm tra toán không thể bỏ được... Mà suốt từ Thành Dashtikazar, cháu chỉ gặp được mỗi chiếc xe bò cho cháu đi nhờ vài dặm đường.
- Chúng tôi biết rồi, Bertolen nói và nháy mắt sang Ambor. Giờ toán thì hẳn là quan trọng! Nhưng không thể bỏ lỡ ngày viếng thăm ở Bromotul. Nào, trèo lên!
Guillemot hiểu ngay rằng hai Hiệp sĩ đề nghị chở cậu đi. Chẳng để phải nài nỉ thêm, cậu cười rất tươi và trèo lên ngồi phía sau Bertolen.
- Hay quá! Cậu thốt lên.
- Nhớ phải bám thật chặt vào, người Hiệp sĩ báo trước. Tôi không muốn cậu lại lăn vào bụi cây một lần nữa đâu đấy!
- Cháu cũng không muốn thế đâu ạ! Guillemot chấp thuận.
Ambor và Bertolen bật cười và thả dây cương ngựa cho chúng phi nước đại. Guillemot bám chặt vào dây lưng giắt kiếm của Bertolen và vô cùng kích thích bởi cảm giác tốc độ. Chẳng mấy chốc, cậu đã nhận thấy dáng vẻ hùng vĩ của lâu đài Bromotul.
Cách đây vài thế kỷ, Bromotul là nơi ra đời của Hội Hiệp sĩ, giới chiến binh dành hết sức bảo vệ Xứ Ys và giúp đỡ dân chúng. Hiện giờ, Hội Hiệp sĩ có một lâu đài được xây dựng từ sau thời kỳ sáng lập và tiện lợi hơn, nằm giữa Thành Dashtikazar, cùng với nhiều đồn lũy có quân đội đồn trú đóng rải rác trên toàn Xứ Ys.
Lâu đài Bromotul vì thế được dùng làm trường học, là nơi các học sinh Kỵ mã, những thanh niên tình nguyện được lựa chọn bởi tài năng và sở nguyện của họ, tới theo học chương trình Hiệp sĩ nghiêm ngặt.
Trường học nằm trong một tòa nhà lớn hình vuông bằng đá xẻ, quay ra một cái sân bằng đất nện bao quanh là những bức tường rất cao, nơi dành cho những buổi tập đua ngựa. Tầng trệt là khu chuồng ngựa. Một nhà kho có giếng nước cùng hầm chứa thực phẩm và rượu nho. Tầng hai gồm phòng thi đấu, phòng thể dục, thư viện và phòng học. Tầng ba gồm nhà bếp, phòng ăn, phòng tắm và phòng ngủ. Tầng trên cùng dùng làm kho chứa vũ khí và thiết bị. Toàn bộ khu trường toát lên một không khí thực khắc khổ.
Phía bên này, những dãy tường công sự màu xám dựng đứng trên đỉnh mỏm đá chìa ra biển, còn phía đối diện là những trảng cỏ rộng mênh mông. Vì sao lâu đài lại được dựng ở chốn này? Chẳng ai hay biết. Dù sao Hội Hiệp sĩ cũng vẫn mang tên ngọn gió thổi không ngừng trên cái miền đất của Xứ Ys trơ trọi, khô khan và thô tháp này, tựa như hình ảnh của những Hiệp sĩ được luyện rèn ở đó...
Romaric vừa thở phì phò vừa đâm chém loạn xạ lên chiếc cọc bằng gỗ sồi cắm ở một mé sân, dưới con mắt theo dõi chăm chú và nghiêm khắc của một giáo viên cấp trung sĩ. Thanh kiếm cậu đang giữ bằng cả hai tay nặng ghê gớm, nó khiến vai cậu nhức nhối. Mồ hôi chảy ròng ròng trên tấm ngực trần của Romaric, và bộ tóc màu hạt dẻ mà cậu sẽ phải cắt ngắn khi trở thành Hiệp sĩ, thì ướt đầm.
- Kỵ mã, em có thể dừng và đi nghỉ, vị trung sĩ giáo viên nói.
- Dạ, thưa Hiệp sĩ, em không mệt ạ, Romaric phản đối.
- Có thể, nhưng còn tới lượt người khác. Trước khi thay đồ em nhớ lau chùi và bôi mỡ kiếm cẩn thận. Romaric nhường chỗ cho một cậu trai lực lượng đã ngay lập tức chém lia lịa vào chiếc cột gỗ sồi làm bắn tung tóe những vụn gỗ. Cậu lại gần một chiếc ghế băng chỗ để đồ cá nhân và ngồi xuống, mặt nhăn nhó. May mà vị Hiệp sĩ-giáo viên lệnh cho cậu ngừng, chứ chỉ độ thêm năm phút nữa là cậu sẽ gục thực sự! Cậu đặt thanh kiếm dọc theo đùi và thở dài.
Romaric đã vui sướng tột độ khi vị Chỉ huy của Hội Hiệp sĩ đích thân tới nhà gặp bố mẹ cậu và đề nghị với họ cho cậu vào học khóa Kỵ mã ở Bromotul, sớm hơn tuổi quy định sáu tháng. Bố cậu thì khỏi phải nói hãnh diện tới mức nào, còn bác Urien thì thậm chí đã gửi thiệp chúc mừng cậu. Romaric thấy ước mơ của mình đang trở thành hiện thực! Song lúc đó, cậu không thể hình dung sẽ phải học hành vất vả thế này...
Không phải việc học hành rèn luyện làm cậu khó chịu, mà chính là thái độ của những học sinh Kỵ mã khác đối với cậu. Những đứa này cho rằng cậu được nhận vào học ở Bromotul vì người ta tin vào những chiến công cậu thu được ở Thế giới Vô hình, chứ chẳng phải cậu tài năng gì. Mà khổ nỗi là đôi khi chính Romaric cũng có ý nghĩ như vậy, cậu làm đủ mọi thứ để tỏ ra xứng đáng, nào là cố làm người bạn học tốt, luôn gắng sức để đạt hơn mức bình thường, để chứng tỏ cái chỗ trên những chiếc ghế băng của Tòa Công sự là của chính cậu.
Song càng gắng sức bao nhiêu thì cậu càng mệt mỏi bấy nhiêu, và Romaric thấy cô đơn vô cùng. Kém may mắn hơn nữa là ngôi làng Bounic nơi bố mẹ cậu sống lại ở tận cuối xứ, thành ra ông bà rất hiếm khi tới thăm cậu con trai. Ông bác Urien của cậu thì đã tới được ba bận, nhưng đa phần thời gian ông ba hoa với những thầy giáo già của trường, những người từng là Hiệp sĩ một thời như ông, chứ chẳng mấy khi thèm nói chuyện với cậu cháu!
Với những Học sinh Kỵ mã thì Bromotul cũng là trường cơ sở hay trường trung học, họ chỉ được rỗi rãi vào mỗi dịp hè... còn Đệ tử theo học thầy Phù thủy được tự do ngay khi học xong với Thầy của mình hoặc giáo viên ở trường! Đây là bất lợi của người theo học Hiệp sĩ so với người theo học pháp thuật Phù thủy...
Romaric nghĩ tới Guillemot, giờ này chắc đang lượm những cái cây hay đang tranh luận với Thầy Qadehar về các Linh Phù. Rồi cậu nghĩ tới những người bạn của mình, Gontrand, Ambre và Coralie. Coralie...
Chưa bao giờ cậu tưởng tượng nổi có ngày chính cô gái này lại cứu sống cậu! Cậu như thấy lại cảnh mình bơi cuống cuồng hòng thoát khỏi móng vuốt của lũ quái vật Gommon ăn thịt người. Cậu nhớ lại là cậu đã kiệt sức thế nào và cậu đã nghĩ đó là giây phút cuối cùng của cuộc đời mình. Chính lúc ấy thì Coralie xuất hiện từ một nơi nào đó và tới đưa Romaric lên bè của bộ tộc Người Biển.
Romaric rùng mình, và cậu siết chặt thanh kiếm quá lớn so với cậu. Cậu sẽ không bao giờ trốn chạy nữa. Chẳng bao lâu nữa cậu sẽ trở thành Hiệp sĩ và sẽ có thể đương đầu với bất kỳ hiểm nguy nào! Cậu nhìn đầy tự tin vào lưỡi kiếm thép màu phơn phớt xanh. Thanh kiếm mà người ta đã trao cho cậu hôm nhập khóa Kỵ mã và sẽ là của riêng cậu suốt đời, chính là để thực hiện niềm mơ ước tha thiết nhất của cậu: quật ngã lũ quái vật Ork và Gommon trong một cuộc chiến tay đôi. Nhưng thử hỏi mới sau một tháng rèn luyện cậu đã nản chí thì làm sao cậu đạt tới mơ ước này?
Romaric nắm một miếng giẻ lau bút phớt và bắt tay vào lau chùi cẩn thận thanh kiếm của mình. Có tiếng giày khiến cậu rời khỏi dòng suy nghĩ. Đó là người Hiệp sĩ giám sát lâu đài đang đi lại phía cậu.
- Học sinh Kỵ mã, có người tới thăm cậu! Ông ta gọi rất to.
Romaric nhíu mày. Có thể là ai được nhỉ? Chắc chắn không phải bác Urien rồi, vì bác ấy thì không bao giờ phải khai báo ở cổng ra vào cả, và đi lại trong Bromotul như trong lâu đài của bác ấy ở làng Troil! Cảm thấy quá tò mò, Romaric xếp thanh kiếm vào bao, lôi chiếc sơ mi từ trong túi, và vừa mặc áo vừa đi ra phía cánh cổng cao lớn mở về hướng trảng đất.