Bí Ẩn Các Vì Sao Tập 2, Ngài Sha

Lượt đọc: 448 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHUYỆN GIỮA ANH EM HỌ

Ngay gần lối vào cổng, giữa hai người Hiệp sĩ mặc áo giáp, Romaric nhận ra một dáng người quá quen thuộc với cậu: cậu nhảy cẫng lên vui sướng và vội vượt lên trước người lính gác chạy ra gặp cậu em họ.

- Guillemot! Thật không ngờ! Cậu reo lên.

- Romaric!

Hai người anh em họ lăn xả vào ôm choàng lấy nhau. Ambor và Bertolen đứng nhìn vẻ thích thú.

- Lẽ ra tớ đã phải hiểu ra từ trước rồi mới phải, Bertolen nói với người đi cùng. Cậu học sinh Kỵ mã này cũng có họ là Troil: cậu ấy chắc phải là họ hàng với Guillemot!

- Còn ông Urien làng Troil nữa, cụ tổ ấy, cái ông có giọng oang oang và thường ban tặng những cú vỗ vai điếng người vào bất cứ lúc nào, chắc cũng là họ hàng?

Ambor hỏi.

- Đấy là bác chúng cháu... Cả Guillemot và Romaric vừa đồng thanh trả lời vừa kèm theo cái bĩu môi.

- Ông ấy từng là một Hiệp sĩ dũng cảm, người lính gác xen vào. Còn bây giờ thì đúng là ông ấy hơi... nói thế nào nhỉ?

- Hơi khó chịu phải không ạ? Romaric gợi ý.

Người lính gác nheo mày còn Ambor và Bertolen thì bật cười.

- Xin lỗi các Ngài Hiệp sĩ... Guillemot lễ phép ngắt lời. Cháu chỉ có chút thời gian, mà Romaric và cháu còn bao nhiêu chuyện để nói với nhau...

- Tối nay chúng tôi quay về Dashtikazar, Bertolen nói. Hai tiếng nữa chúng tôi sẽ đi. Nếu cậu muốn về cùng thì...

- Dạ có ạ, cháu xin cám ơn! Hai giờ nữa cháu sẽ có mặt ở cổng đợi các Hiệp sĩ ạ.

- Nào đi thôi, Guillemot! Romaric sốt ruột nói. Anh sẽ dẫn em đi thăm khu trường mới của anh!

Cậu nắm tay người em họ và dẫn lại chiếc ghế băng chỗ cậu còn để đồ lại lúc nãy.

- Chà! Guillemot thốt lên khi trông thấy thanh kiếm đựng trong bao mà Romaric đeo khít sau lưng, bên cạnh chiếc túi. Chính là điều anh đã kể trong thư cho em đúng không? Quả là ấn tượng hơn xà cột của giới Đệ tử thầy Phù thủy thật!

- Ừ, nhưng nó chẳng có hiệu quả gì nếu không biết sử dụng, cậu Học sinh Kỵ mã thở dài.

- Thôi mà, anh mới học được có một tháng!

Guillemot động viên người anh họ. Em đây này, sau một tháng theo học với Thầy Phù thủy, em còn chẳng nhớ nổi tên của mười loại cỏ, và em còn tưởng một dòng năng lượng dưới lòng đất là một căn bệnh cơ.

- Em nói đúng, Romaric công nhận. Mà này, em làm thế nào để thuyết phục được hai Hiệp sĩ siêu nhất Hội làm “vú nuôi” cho em đấy hả?

- À! Guillemot nhún vai trả lời, nhờ vinh quang đấy. Em cảm tưởng là họ còn rất vui khi được chăm sóc em cơ.

- Anh biết rồi... nhưng anh thì không được vậy dù cũng nhờ vinh quang mà anh được tới đây, chẳng ai thèm để ý tới anh như thế! Romaric lẩm bẩm.

- Anh có muốn không, đó chính là lợi thế của vẻ ngoài yếu ớt đấy! Guillemot tự giễu. Họ muốn che chở cho em! Còn to con như anh thì người ta chỉ muốn thách đấu thôi.

- Phải đấy, mấy gã ứng cử viên cho trận đấu sẽ quay trở lại, Romaric khẳng định và làm những động tác giả đấm vào không trung. Anh quyết chờ chúng!

Hai đứa đứng lên và đi về phía tàu ngựa. Romaric chỉ cho Guillemot những con ngựa mà đám học sinh Kỵ mã có quyền được cưỡi trong giờ thực hành, sau đó cậu dẫn Guillemot ra chỗ có những ngăn chuồng riêng của đám ngựa chiến dũng mãnh nhất thuộc về các Hiệp sĩ.

- Vào đầu khóa, lũ học sinh bọn anh được phát kiếm, còn ngựa thì cuối khóa mới được nhận, Romaric giải thích. Với điều kiện là không bỏ giữa chừng! Nếu bỏ thì sẽ bị tước hết...

- Em tin ở anh, Guillemot vừa nói vừa xoa mõm một con ngựa cái tên là Tornade. Em biết là anh sẽ trở thành một chàng Hiệp sĩ đặc biệt.

Gương mặt Romaric sáng lên.

- Thế em... em đã hỏi các Linh Phù à? Romaric hỏi. Linh Phù đã cho em biết trước về tương lai của anh à?

- Không phải thế, mà vì em đã từng nhận khá nhiều những cú đấm của anh nên đủ biết anh sẽ rất hoàn hảo trong vai kẻ thô bạo mặc áo giáp!

- Tên láo toét! Romaric vừa rú lên vừa làm động tác giả đánh lại Guillemot.

- Thấy chưa? Em nói có đúng không?

Romaric chỉ muốn đẩy cậu em họ xuống đống rơm những đã kịp dừng lại. Hai đứa trẻ cười vang và rời khu tàu ngựa.

Sau đó chúng vào khu nhà ngủ của học sinh Kỵ mã. Mỗi học sinh có một chiếc giường riêng và một cái rương rất to để đựng đồ dùng cá nhân. Romaric cất thanh kiếm của mình vào đó.

Xong xuôi, hai đứa đi ra thư viện. Thư viện vắng tanh. Guillemot chăm chú xem xét các kệ sách.

- Phần lớn ở đây toàn sách giáo khoa quân sự và chiến thuật chiến đấu thôi, Romaric nói vẻ tiếc rẻ.

- Anh nói thế vì tưởng em muốn tìm thấy trong trường dạy Hiệp sĩ những cuốn sách về hoa chắc?

Guillemot đốp lại, vẻ giễu cợt. Thôi đi Romaric: anh là học sinh Kỵ mã và anh sẽ ra trận, còn em là Đệ tử của thầy Phù thủy và em sẽ dùng pháp thuật. Anh biết đấy, Xứ Ys rất cần các Hiệp sĩ và Phù thủy, cũng như nó cần có điện và hàng hóa, bánh kẹo vậy. Chẳng ai bắt buộc anh và em: chính chúng ta đã tự lựa chọn. Và nếu tự lựa chọn thì chúng ta phải thực hiện ước muốn của mình.

Romaric ngạc nhiên nhìn người em họ. Mới có vài tháng mà cậu ấy đã thay đổi ghê quá! Trước đây, thường là Guillemot phải hỏi Romaric mỗi khi cậu cần có người động viên; còn bây giờ lại chính Guillemot làm cho Romaric vững tin hơn...

Hai đứa ngồi trong chiếc ghế bành bằng da đã sờn bởi hàng bao thế hệ các học trò Kỵ mã ngồi lên đó, cạnh một chiếc bàn thấp bên trên có vài cuốn tạp chí về kiếm thuật và cưỡi ngựa.

- Em có tin gì của mấy đứa kia không? Romaric hỏi.

- Em có nhận được thư của Ambre...

- Chà! Người anh họ nháy mắt ngắt lời. Cô ấy cảm tình với em hơn từ sau cuộc phiêu lưu của chúng ta ở Thế giới Vô hình đúng không?

- Anh láu cá vừa thôi! Guillemot bẻ lại. Sao anh không hỏi em là cô ấy viết gì... và cô ấy kể chuyện về ai? Về Coralie chẳng hạn...

- Chính xác! Romaric vui vẻ thừa nhận. Thế cô ấy kể gì?

- Đầu tiên là cô ấy đã nhớ tới sinh nhật của em!

- Được rồi, đồng ý, đồng ý, Romaric tự bào chữa. Xin hứa là năm sau anh sẽ nhớ. Kể ra thì cũng không tưởng tượng nổi là em mới mười ba tuổi hôm thu phân, vậy mà đã có kiểu tự ái già khú như bác Urien rồi! Thôi, em kể anh nghe xem Ambre còn viết gì nữa ở trong thư.

- Cô ấy và Coralie đã quay lại trường ở Krakal. Nhưng thực tế ở đó chẳng có gì hay ho cả. Hai cô nàng đang sốt ruột đợi đến lễ Samain. À mà này, cậu chợt nhớ ra, em có tin rất hay cho anh đấy...

- Vụ lễ Samain vẫn ngon lành đấy chứ? Romaric ngắt lời Guillemot, cậu phát điên vì viễn cảnh của buổi lễ.

- Vâng... Bố của Ambre và Coralie đã đồng ý cho bọn mình mượn căn hộ của ông ở Dashtikazar rồi. Chúng mình sẽ ở chỗ tiện nhất!

- Hay lắm! Ambre còn viết gì nữa không?

- Cô ấy viết là từ hôm ở Thế giới Vô hình về, cô ấy thường có những giấc mơ rất lạ.

- Giấc mơ kỳ lạ à?

- Cô ấy mơ thấy một người phụ nữ có mắt màu xanh lục mà cô ấy chưa hề biết mặt, mơ thấy một cánh rừng cô ấy chưa hề đặt chân tới, và mơ thấy những con vật chưa từng có!

- Anh biết rồi... Romaric nói, vẻ hoài nghi. Em có cảm thấy là cô nàng cố làm ra vẻ quan trọng không?

- Em không biết. Cô ấy không phải kiểu người như vậy... Và cô ấy bị ốm, nằm liệt trên giường suốt từ ba ngày nay rồi! Anh phải viết cho cô ấy đi, em chắc chắn là cô ấy sẽ rất vui đấy.

- Ba ngày không nhúc nhích? Thật tội nghiệp! Cô nàng chắc cảm thấy như không được sống! Mà em nói đúng đấy, anh sẽ viết cho cô ấy.

- Thôi nói chuyện bọn con gái thế đủ rồi! Guillemot bỗng cắt đứt câu chuyện. Bây giờ nghe em nói đây, em có một tin cực hay!

- À có có, anh biết rồi...

- Anh biết rồi à? Guillemot thốt lên giọng chưng hửng.

- Ừ, anh đã nhận được tin nhắn của Gontrand. Cậu ấy đã được nhận vào Nhạc viện! Thậm chí cậu ấy đã vào đó từ mấy ngày rồi.

- Cậu ấy cũng viết cho em, Guillemot xác nhận và cảm thấy nhẹ cả người.

Người anh họ của cậu chưa biết gì cả, phải dành cho hắn một bất ngờ lớn!

- Tin hay, cậu tiếp tục. Nhưng đó chưa phải là tin đặc biệt...

- Thế à? Tin gì?

Vừa lúc đó thì có một nhóm học sinh Kỵ mã ồn ào đi vào thư viện và cắt đứt cuộc nói chuyện của hai đứa. Nhìn vẻ dữ tợn của chúng, Guillemot đoán biết không phải chúng tới đây để học...

« Lùi
Tiến »