Bí Ẩn Các Vì Sao Tập 2, Ngài Sha

Lượt đọc: 449 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CUỘC ĐẤU

Một đứa trong đám học sinh Kỵ mã vẻ tự tin tiến về phía Romaric.

- Ê! Tên được gửi gắm kia! Nó hét lên. Có Geoffroy đang đợi mày trong phòng đấu đấy. Nếu mày không phải là một thằng hèn thì hãy tới đó. Và mau chân lên!

Mấy đứa học trò Kỵ mã khác đứng quanh nó cười khẩy. Chúng có bốn tên và đang đứng khoanh tay ở gần cửa, trông như mấy thằng vệ sĩ. Cả hội bọn chúng đều có vẻ khoa trương, còn Guillemot ngạc nhiên nhìn Romaric. Ông anh họ của cậu thở dài và đứng dậy khỏi chiếc ghế bành:

- Anh đã nói với em là ở đây người ta không coi trọng anh như em đâu!

Cậu nhìn bọn đồng học vẻ khinh bỉ, và vừa chỉ Guillemot, cậu vừa nói thêm với giọng cũng ra vẻ long trọng như bọn kia đã nói với cậu:

- Cậu này sẽ làm nhân chứng...

Thằng con trai tới báo thách đấu gật đầu đồng ý. Sau đó, cả hội áp sát đẩy Romaric và Guillemot về phía phòng đấu. Guillemot ghé vào tai người anh họ hỏi nhỏ:

- Nó thách anh đấu tay đôi à?

- Ừ, Romaric thì thầm. Và “nó” là một tên thô bạo nhất trên đời...

- Anh hơi bốc quá!

- Còn phải nói thêm là Bromutul chưa từng chứa chấp một tên thô bạo nào như vậy!

Cả hội bước vào phòng dành làm phòng thể dục và phòng tập đấu cho học sinh của Bromotul. Một đứa con trai khá cao, cũng tóc màu hạt dẻ như Romaric nhưng chắc nhiều tuổi hơn, đang đứng giữa phòng. Mặt hắn lộ vẻ tàn nhẫn và thỉnh thoảng cơ mặt lại giật giật. Áo sơ mi của hắn phanh ra, để lộ bộ ngực trần cơ bắp trông rất khiếp. Tay hắn nắm hai cây gậy lớn.

- Mày sẽ chứng tỏ với chúng tao là mày xứng đáng ở đây, tên này cười khẩy nói khi trông thấy Romaric.

Và nó ném cho cậu một cây gậy. Romaric bắt lấy cây gậy và thủ thế chuẩn bị chiến đấu, giống như đối thủ của mình.

- Lẽ ra mày không cần phải làm phiền tao đâu, Geoffroy! Romaric gầm lên thay vì trả lời. Guillemot và bốn đứa học sinh Kỵ mã cẩn thận đứng dãn ra. Đầu tiên, hai đứa đấu tay đôi đi vòng quanh để thăm dò nhau, rồi Geoffroy ra đòn tấn công trước. Romaric tránh được một cú và phản công. Đối thủ của cậu cũng làm y như vậy. Romaric lùi lại. Mồ hôi đã bắt đầu chảy ròng ròng trên trán.

Guillemot theo dõi và hiểu rằng người anh họ của cậu sẽ không dễ mà thắng được. Cậu thầm động viên Romaric trong đầu.

Bất ngờ, Geoffroy lừa bằng cú đánh hờ và đấm vào bụng Romaric. Bị nghẹn thở, cậu gập người làm đôi và lùi lại vài bước. Đối thủ của cậu tưởng chắc thắng nên thong thả bước lên, vung chiếc gậy trên đầu, sẵn sàng hạ gục Romaric. Vừa lúc đó thì Romaric, thay vì gượng đứng dậy thì lại lăn ra đất, thò chân ngáng Geoffroy và dùng hết sức nện vũ khí của mình lên đối thủ. Geoffroy rên rỉ, buông gậy và lăn tròn dưới đất.

Romaric đứng dậy khoái trá nhìn đối thủ của mình đã bị hạ gục. Nhưng đúng lúc đó, cậu thấy mấy đứa học sinh Kỵ mã kia, mỗi tên cầm một cây gậy, đang tiến về phía cậu, vẻ đe dọa. Tình thế đã trở nên khó xử...

Vì thế, Guillemot quyết định phải ra tay. Chuyện này xem ra sẽ có cơ kết thúc rất không hay cho người anh họ của cậu... Hơn nữa, mấy đứa học trò Kỵ mã vừa cho thấy chúng vô cùng hèn hạ: Guillemot không hiểu vì sao cậu còn đắn đo trước một trò rõ ràng gian giảo thế kia! Chỉ có điều cậu phải hành động thật bí mật. Bởi vì việc sử dụng pháp thuật ở giữa Hội Hiệp sĩ là điều cấm kỵ! Thầy Qadehar vẫn thường xuyên nhắc nhở cậu là: Thầy Phù thủy và Hiệp sĩ cùng hoạt động, nhưng theo cách riêng. Mỗi bên giữ tính đặc thù của mình.

Guillemot suy nghĩ rất nhanh. Cậu có thể làm gì nhỉ? Romaric vừa phải né một cú tấn công và đang lùi lại trước những đòn tấn công mới.

Một nụ cười thầm làm rạng lên khuôn mặt cậu Đệ tử thầy Phù thủy: cậu đã có cách! Guillemot nhắm mắt và tìm Ingwaz trong bảng Linh Phù đã xếp thứ tự thành hàng trong đầu. Cậu thầm gọi tên nó rồi mở mắt ra và thì thầm thành tiếng về phía từng đứa học trò Kỵ mã đang quây lấy Romaric:

- Ingwaz... Ingwaz... Ingwaz... Ingwaz...

Linh Phù Kìm chân có thể được xướng tên bao nhiêu lần tùy vào số người cậu muốn ghìm không cho hoạt động. Hè năm ngoái, trong vụ tấn công lũ quái vật Ork ở gần làng Troil, Guillemot cũng đã sử dụng quyền năng này và đã suýt phải trả giá đắt. Nhưng, hôm nay, Guillemot đã hoàn toàn làm chủ được những Linh Phù của mình.

Ingwaz không cần hét to lên mà chỉ thầm kêu khe khẽ, song đôi chân của mấy tên Kỵ mã đang bị đè nặng xuống mà không nhận ra. Chúng bắt đầu di chuyển vụng về, nhưng thực sự không hề biết điều gì xảy ra. Còn Romaric thì nhận ra ngay lập tức bọn đối thủ đang di chuyển chậm hơn và có gì đó khiến các động tác của chúng trở nên chậm chạp. Cậu nhảy bật lên một tên trong số đó, gạt chiếc gậy và nện cho hắn một cú vào mạng sườn; tên học trò Kỵ mã hét lên và đổ sập xuống đất.

Romaric dễ dàng tránh được cú tấn công quá chậm của tên Kỵ mã thứ hai và để cho hắn trượt qua vai. Cậu khử tên thứ ba bằng một cú đấm vào bụng, tiếp đến kết thúc số phận tên cuối cùng bằng một cú đá xoáy thẳng vào ngực. Xong xuôi cậu ra chỗ người em họ, mắt tươi rói.

- Này, em làm gì mà tự nhiên chúng chậm rề ra thế?

- Em đã làm gì chúng ư? Guillemot nhắc lại, vẻ đùa cợt. Em có làm gì đâu! Anh chẳng nói là anh sẽ cho chúng nếm một thất bại thảm hại mà.

- Điều đó không sai. Mặc dù em đã giúp anh nhiều!

- Ồ, ít thôi... Mà này, thắng vụ này là anh sẽ nổi tiếng ngay! Thực sự là em sẽ ngạc nhiên nếu còn kẻ dám khiêu khích anh đấy!

- Trừ khi vụ này sẽ biến anh trở thành kẻ bị căm ghét, Romaric vừa thở dài vừa dẫn Guillemot ra khỏi phòng tập đấu. Bọn mình phải biến ngay, anh không sợ mấy thằng ngốc này đâu, nhưng nhỡ có Hiệp sĩ nào đi qua và phát hiện ra việc sử dụng pháp thuật giữa địa bàn Hội Hiệp sĩ thì anh toi đời...

- Chẳng ai phát hiện ra đâu, Guillemot nói để người anh họ yên tâm. Hiệu quả của Linh Phù em tung ra sẽ mất hiệu lực sau vài phút. Mà cũng tới giờ em phải ra chỗ Ambor và Bertolen rồi...

Hai đứa nhảy bốn bậc một xuống chiếc cầu thang rộng bằng đá dẫn ra lối cổng vào.

- Guillemot này, thế thực ra, Romaric chợt nói khi hai đứa ra đến sân, cái tin đặc biệt em nói lúc nãy là gì vậy?

- Tin nào cơ? Guillemot hỏi. À, cậu tiếp tục, ra vẻ dửng dưng, em chỉ muốn báo anh biết trước là các thầy Phù thủy của Hiệp hội Pháp sư đã xem xét rất cẩn thận tất cả những thông tin mà chúng ta mang về từ Thế giới Vô hình, và hiện họ đang chuẩn bị một cuộc đột kích nhằm hạ gục Bóng tối... Nhưng anh giữ bí mật đấy nhé! Guillemot vừa nói vừa chạy tới chỗ Ambor và Bertolen đang đợi cậu trước cổng ra vào: em không được phép nói cho ai đâu!

Guillemot trèo lên đằng sau Bertolen. Cậu làm một động tác tạm biệt lần cuối Romaric đang đứng giữa sân sững sờ vì cái tin đặc biệt này, rồi biến mất trong đám mây bụi.

« Lùi
Tiến »