Bí Ẩn Các Vì Sao Tập 2, Ngài Sha

Lượt đọc: 450 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
TIẾNG CHIM HÓT

Suốt hai giờ đồng hồ qua, Gontrand đứng trong dãy hành lang của Nhạc viện để chờ người gọi tên cậu. Cậu để chiếc đàn xi-ta lên một băng ghế và sốt ruột đi đi lại lại trên nền đá lát của lối vào rộng thênh thang, tay chắp sau lưng. Sự chậm trễ của các giáo sư sẽ dạy dỗ cậu - nếu cậu qua được bài thi cuối cùng - về ý thức nhịp phách và thời gian làm cậu bị sốc một chút!

Mặc dù vậy, vừa tới nơi, cậu đã bị hấp dẫn ngay bởi những tòa nhà dài của Nhạc viện trải tới tận bìa rừng Tantreval. Tiếng chim hót líu lo như gắng đua tài với những gam nhạc của học sinh. Các học sinh nội trú hoặc bán trú này, tuần ba bận tới theo học chương trình tốt nhất mà Xứ Ys có thể dành cho những người trẻ tuổi có tài năng đầy hứa hẹn.

Quả vậy, âm nhạc là một môn nằm trong chương trình giáo dục của cả xứ. Làng nào cũng có dàn nhạc riêng, và ngày nào cũng phải có một buổi vũ hội được tổ chức ở đâu đó. Dân Xứ Ys ưa nhảy múa, thích chiêm ngưỡng và lắng nghe những nghệ sĩ thổi sáo và chơi xita nổi tiếng trổ tài trong những dịp đua tài âm nhạc. Nhờ vậy mà bố mẹ của Gontrand nổi tiếng và hiện được xếp trong số những nhạc sĩ lừng danh nhất xứ.

Gontrand là bạn thân nhất của Romaric và là một thành viên trong nhóm bạn. Với vẻ ngoài hơi lòng khòng vì quá cao mà lại gầy, bộ tóc đen luôn được chải chuốt cẩn thận và đôi mắt sáng long lanh màu hạt dẻ, bản chất cậu vốn điềm tĩnh nên luôn là người bạn đồng hành quý giá trong những lúc khó khăn. Cậu đã trốn thoát khỏi một ngọn tháp hãi hùng trong Thế giới Vô hình, và thu phục được tình bạn của một chiến binh man rợ nhờ vào tiếng nhạc của mình. Nhưng chính màn trình diễn đàn xi-ta của cậu ở lâu đài Troil hôm sinh nhật bác Urien đã làm cho Nhạc viện phát hiện ra và đồng ý cho cậu tham dự kỳ thi vào Viện...

- Gontrand làng Grum!

Gontrand quay lại: một người phụ nữ đã luống tuổi, vận đồ tối màu, mời cậu đi theo bà. Cậu cầm chiếc đàn lên và đi theo sát người phụ nữ. Bà đưa cậu vào một gian phòng có tường quét vôi và được chiếu sáng nhờ những cửa sổ to rộng. Ngồi sau một chiếc bàn là hai người đàn ông và một người phụ nữ đang chăm chú quan sát Gontrand. Người phụ nữ khép cánh cửa phía sau lại.

- Em đặt đàn xi-ta xuống đi và dang hai cánh tay ra, bàn tay để thật thẳng, bà nói với cậu.

Gontrand làm theo, vẻ hơi ngạc nhiên. Người phụ nữ xem xét các ngón tay của cậu và gật đầu hài lòng.

- Không bị run, bà thừa nhận. Có lẽ không phải người dễ lo lắng.

Gontrand hiểu ngay lý do vì sao cậu phải đợi trong hành lang lâu đến thế! Nhưng cậu không kịp nghĩ tới những mẹo vặt mà ban tuyển chọn của Viện Hàn lâm bày ra để chọn lựa học sinh của mình, vì một thành viên ban giám khảo đã lên tiếng.

- Em cầm chiếc xi-ta lên, và chơi cho chúng tôi nghe bản Balat thuở xa xôi.

Gontrand tuân theo và đặt hết cảm xúc vào việc trình diễn làn điệu nhạc cổ. Cậu vừa kết thúc, bà giáo giám khảo đã ngồi ngay vào đàn pianô và chơi một bản nhạc khá phức tạp.

- Bây giờ em hãy hát lại khúc nhạc em vừa nghe. Gontrand hát không bỏ sót một nốt nhạc nào. Tiếp đến người ta đưa cho cậu một tờ giấy và một chiếc bút chì.

- Em hãy ghi lại những gì tôi sẽ chơi sau đây, người phụ nữ chơi đàn pianô tiếp lời ngay.

Vừa chăm chú nghe thật kỹ, cậu nhạc sĩ trẻ dần ghi đầy những nốt nhạc lên hết khuông nhạc. Gontrand bắt đầu cảm thấy ù tai.

- Em hãy cầm nhạc cụ này lên và tự soạn một giai điệu theo chủ đề này, bà giám khảo tiếp tục. Bà đưa cho Gontrand một cây sáo và dạo một giai điệu ngắn trên đàn pianô. Gontrand đưa ống sáo lên môi và nhắm mắt lại.

Trong giây lát, yên lặng bao trùm cả gian phòng lớn. Cậu bé cảm thấy mồ hôi chảy ròng ròng sau lưng. Trống rỗng! Hoàn toàn trống rỗng! Chẳng có nốt nhạc nào đến với cậu cả... Thật ngốc nghếch! Cậu đã gần đạt tới đích rồi!

Gontrand gần như sắp bỏ cuộc thì bỗng nhiên cậu nghe thấy tiếng hai con chim cãi nhau ầm ĩ bay ngang qua một cửa sổ. Tiếng ríu rít của chúng ngay lập tức gây cảm hứng cho cậu và cậu nảy ra ý soạn một đoạn láy rền cho khúc dạo đầu. Thế là vừa chú ý theo chủ đề âm nhạc mà bà giám khảo đã áp đặt, Gontrand trình bày lại tiếng chim cáu kỉnh cậu vừa nghe thấy.

Khi mở mắt ra, Gontrand thấy bốn vị giám khảo đang mỉm cười với cậu, vẻ nghiêm khắc trên mặt họ đã biến mất.

- Sáng thứ Hai em tới ghi danh. Và nhớ đem theo cây xi-ta: ngay buổi chiều là có giờ học rồi.

- Thế có nghĩa là... Gontrand như ngộp thở vì không tưởng tượng nổi là số phận của cậu đã được định đoạt nhanh đến như vậy. Có nghĩa là em đã được vào Nhạc viện?

- Mỗi năm chúng tôi tuyển thêm hai mươi học sinh mới, người phụ nữ đã ra đề bài cho cậu khẳng định. Em là một người trong số đó...

Gontrand chào tạm biệt ban giám khảo và rời gian phòng, hết sức bàng hoàng. Cậu ngồi phịch xuống một cái ghế băng ngoài hành lang để lấy lại tinh thần. Cậu hình dung ra sự đón tiếp long trọng đang đợi cậu ở nhà... Nhưng việc đầu tiên là cậu phải gửi một tin nhắn qua chim bồ câu cho Romaric, một tin nhắn cho Guillemot, và hai tin nữa cho Ambre và Coralie, để báo tin vui cho các bạn!

« Lùi
Tiến »