Ambre quẳng chiếc vợt tennis xuống giường, tháo giày và ném vào trong một góc phòng. Sau đấy, cô vừa lấy vạt áo phông lau mặt vừa đi ra phòng tắm. Hôm nay, thầy dạy thể dục đã bắt học sinh tập toát hết mồ hôi, và từ lúc rời sân quần vợt bằng đất nện, cô chỉ mong mỗi một việc là được tắm dưới vòi hoa sen! Cô không mở được cửa: đã có người bên trong và khóa trái cửa rồi.
- Coralie! Cô hét lên. Có ra không thì bảo!
- Em sắp xong rồi, một giọng trả lời lẫn trong tiếng nước bắn.
Ambre thở dài. Thế là đứa em cô đã chui vào buồng tắm khi cô đi chơi tennis... Ambre và Coralie là hai chị em sinh đôi. Cô chị tóc đen cắt ngắn, dáng vẻ thể thao, đầy ý chí và vốn trực tính rất giống con trai. Cô em để tóc dài, vẻ điệu đà và có đôi mắt màu xanh nước biển trông lúc nào cũng như vừa ở tiệm làm đẹp bước ra.
- Mẹ ơi! Ambre kêu lên. Coralie không muốn cho con vào buồng tắm! Nó ở đấy suốt ba tiếng rồi!
- Không đúng! Coralie kêu lên đằng sau cánh cửa. Chỉ năm phút nữa là em xong! Em chỉ sấy tóc thôi...
- Sấy tóc! Ambre thốt lên, vẻ thất vọng. Có mà mất hàng tiếng! Mẹ ơi... Mẹ làm gì đi chứ!
- Thôi đi hai đứa, bình tĩnh nào. Bà Krakal trả lời vọng ra từ phòng khách, chỗ bà đang ngồi dùng trà với hai cô bạn.
- Lúc nào cũng thế, Ambre làu bàu và quay về phòng của mình sau khi nện một cú đấm vào cửa phòng tắm. Cô nàng thì tắm còn những người khác phải đợi cho nó hạ cố đi ra!
Lúc đi qua trước phòng em gái, Ambre lưỡng lự rồi dừng lại. Có lẽ, Coralie quên khóa cửa chăng? Cô vặn nắm đấm; cánh cửa mở ra.
Ambre luồn vào phòng. Đây là cơ hội duy nhất để xem Coralie đã ghi chép gì suốt hàng giờ đồng hồ vào cái sổ tay mà nó đặt tên là “Nhật ký của tôi”. Cô đã đọc trộm được bìa vào một lần Coralie không kịp giấu đi. Chà! “Nhật ký của tôi”... Long trọng thật!
Nệm lông màu hồng trên giường sổ tung ra. Cái bàn học chủ yếu dùng làm bàn trang điểm trống trơn. Nhưng có một ngăn kéo đóng hờ.
Ambre bước lại gần và nhận ra cuốn sổ bí mật. Cô cầm nó lên và giở qua vài trang, đọc một câu rồi thêm một câu nữa, rồi lại một câu nữa, hoàn toàn ngẫu nhiên. Toàn viết về Romaric. Ambre cuống cuồng. Chắc chắn cô sẽ được biết thêm nhiều điều! Cô đang vội định đọc tiếp thì nghe thấy tiếng cửa phòng tắm mở ra.
- Chán thế, Ambre lẩm bẩm. Bình thường nó chải chuốt tóc rõ là lâu!
Cô vội ra khỏi phòng em gái và nhảy bổ vào phòng riêng của mình. Cô nằm dài trên giường và quơ vội một cuốn tạp chí giả bộ đang đọc. Vài giây sau thì có tiếng người gõ cửa.
- Ai đấy?
- Coralie!
- Vào đi...
Coralie thò đầu qua ngưỡng cửa.
- Em phải cố xong thật nhanh. Đấy, phòng tắm rỗi rồi đấy. Em không nghĩ là chị đi tập tennis về sớm thế!
- Không sao... Cám ơn.
Ambre nghe thấy tiếng bước chân em gái quay về phòng riêng của nó và đóng cửa lại. Cô ngồi thừ ra một lúc suy nghĩ về những điều bí mật nho nhỏ của Coralie đã khiến cô phát ốm vì tò mò. Vì cớ gì mà Ambre lại khó chấp nhận việc em gái mình có bí mật riêng nhỉ? Coralie bắt đầu viết cuốn nhật ký này từ sau hôm cả bọn trở về từ Thế giới Vô hình, và từ bấy trở đi, cô bé ít hẳn tâm sự với chị gái. Ambre cảm thấy đau khổ vì chuyện này...
Cô quay lại giường và xoa xoa hai bên thái dương.
Cô đã ốm suốt ba ngày và đến giờ vẫn còn đau đầu. Bác sĩ chẩn đoán là cô bị cảm cúm, ghi đơn cho cô một đống thuốc và để mặc cô chống chọi một mình với cơn mệt mỏi kinh khủng. Chẳng biết cô có giải thích được việc này không, nhưng cô tin là những cơn đau đầu của mình có liên quan tới những giấc mơ hãi hùng cô hay gặp ít lâu nay. Trước kia Ambre chưa hề bị ốm mà! Mà trước thời điểm nào nhỉ? Trước ngày cô sang Thế giới Vô hình...
Bỗng Ambre cảm thấy buồn ghê gớm. Phải tìm ra điều gì đã giúp cô phấn chấn hơn. Cô mở ngăn kéo bàn đầu giường và lôi ra ba tờ giấy nhàu nát vì bị vầy vò quá nhiều. Cô đọc đoạn đầu của tờ đầu tiên:
Ambre thân mến,
Hôm qua tớ gặp Guillemot đấy. Cậu ấy tới thăm tớ ở lâu đài Bromotul. Cậu ấy cho tớ biết là cậu bị ốm. Tớ buồn cười quá vì thật khó tưởng tượng là cậu lại bị ốm! Mà thôi, hy vọng cậu sẽ sớm khỏi bệnh và không bỏ chúng tớ vào dịp lễ Samain! Sao tớ mong tới lúc đó thế, để cả bọn được gặp nhau! Mà này, tớ đã kể cậu nghe việc học hành Kỵ mã của tớ chưa nhỉ?...
Cô bé mỉm cười. Có dễ dàng tưởng tượng mình là một Kỵ mã, nếu Hội Hiệp sĩ không quá bảo thủ và cởi mở hơn!
Cô nghĩ tới cuốn sổ nhật ký của cô em gái và tiếc không thể biết thêm mấy chuyện tỉ tê của nó với Romaric... Cô cất bức thư của cậu chàng này, cầm tờ thứ hai lên và đọc lướt qua bức thư của Gontrand:
... một chiến công thực sự! Tóm lại là tớ đã được nhận vào Viện Âm nhạc Tantreval! Cô bạn gái đừng ghen nhé. Rồi sẽ có ngày cậu tìm thấy con đường của mình (trừ ca hát!) Mà này, Guillemot cho tớ biết cậu nằm liệt giường vì sốt à. Không đùa đấy chứ hả? Cả bọn đang đợi tới lễ Samain đấy! Thôi, chúc cậu sớm bình phục!...
Cả bọn tin vào điều gì nhỉ? Chẳng lẽ cô không sốt ruột chờ tụ tập vào lễ Samain ở Dashtikazar vào tháng sau bằng các bạn ư? Dù sao, nhận được thư của các bạn cũng khiến cô bé thấy dễ chịu khi phải nằm liệt giường thế này. Ambre cầm tờ thứ ba lên, bức thư của Guillemot và cũng là bức nhàu nát nhất...
... hẹn gặp ở Dashtikazar vào ngày lễ Samain nhé.
Mình ôm hôn cậu.
Guillemot.
Mình ôm hôn cậu! Ambre đã đọc đi đọc lại không biết bao lần câu này. Cô bé thừa biết nó chẳng nói lên điều gì ghê gớm cả vì người ta vẫn thường viết vậy cho ông bà, cha mẹ hay anh chị em! Nhưng dẫu sao nó vẫn là ôm hôn.
Cô nghe có tiếng bước chân trong hành lang. Cô đặt một nụ hôn gió lên lá thư của Guillemot rồi cất cả ba lá thư vào trong ngăn kéo, nhảy lò cò và vội ra chiếm phòng tắm trước khi có người khác bước vào.