Guillemot!
Guillemot ngẩng mặt khỏi cuốn vở và nhìn người đàn ông có cái đầu nhẵn thín với cặp kính to bự, áo sơ mi phanh cổ đến tận giữa ngực, để lộ bộ ngực còm nhom. Đó là ông Thầy dạy lịch sử và địa lý của lớp từ hai năm nay. Hai năm và một tháng rưỡi.
- Dạ thầy gọi em?
- Em có thể kể lại cho các bạn trong lớp về Thế giới Vô hình mà em đã thấy không?
Guillemot thở dài.
Sau những sự kiện đặc biệt xảy ra hồi mùa hè, cuộc sống của Guillemot đã có nhiều thay đổi. Đầu tiên là cậu được vào lớp tám, phải làm quen với một loạt những môn học mới, ví như môn về thể chế của Xứ Ys, thiên văn học và điền kinh. Tiếp đó, sự nổi tiếng gần đây của cậu đã khiến bọn con trai và con gái khác trong trường muốn làm bạn với cậu. Cuối cùng cũng nhờ sự nổi tiếng này mà tất cả giáo viên đều chú ý tới cậu... Nhất là thầy dạy địa lý. Không có những sự chú ý này, thì Guillemot hẳn sẽ vô cùng thích thú khi được trở lại trường!
Guillemot cảm giác thầy giáo đang đặt ánh mắt trông chờ vào cậu và cả lớp thì nhìn đầy hy vọng, vì các bạn sẽ qua vui nếu được nghe cậu kể chuyện và đỡ phải học tiết cuối. Cuối cùng, cậu quyết định:
- Thế giới Vô hình, Guillemot lên tiếng giữa những tiếng thở phào, là một trong ba Thế giới.
- Thế hai Thế giới kia tên gì, Camille? Thầy giáo đột ngột hỏi một cô bé học sinh đang định ba hoa nói chuyện riêng phía cuối lớp.
- Dạ... Đó là Thế giới thực và Xứ Ys ạ? Cô bé trả lời.
- Chính xác. Và em thôi ngay nói chuyện phiếm đi!
Guillemot tiếp tục nào.
- Người ta tới đó qua một trong hai Cánh cổng nằm trên một ngọn đồi gần Thành Dashtikazar...
- Cédric, có phải tất cả mọi người đều có thể đi qua những Cánh cổng này không? Thầy giáo lại hỏi một cậu học sinh đang mơ màng nhìn qua cửa sổ.
- Dạ? Thưa thầy, em chưa nghe rõ câu hỏi ạ...
- Của nợ! Thầy nổi cáu. Tại sao em không nghe hả? Guillemot đã trải qua một cuộc phiêu lưu độc nhất vô nhị! Em phải ý thức được chuyện đó và tranh thủ mà nghe chứ!
- Cho nên, Guillemot kiên nhẫn tiếp tục, chỉ có các Thầy Phù thủy mới có thể sử dụng những Cánh cổng này. Cánh cổng của Thế giới Vô hình dẫn tới những miền đất hoang mênh mông rộng lớn. Những người sống ở đó khá khắc khổ. Phải nói là họ không được lựa chọn: họ phải chung sống với những quái vật như lũ Ork hay lũ Gommon, và với cả những con người hung tợn, như Thủ lĩnh quân trộm cướp Thunku, là người đứng đầu Thành Yâdigâr. Ông ta nắm trong tay một đội quân toàn một lũ vô lại, thực sự chỉ nghĩ tới cướp bóc và chiến tranh. Bên cạnh những con người gần như bình thường là những bộ tộc rất kỳ lạ như Người Cát. Họ sống giữa sa mạc sống được gọi là Sa mạc Ngốn ngấu, nó ăn tất cả mọi thứ, trừ đá! Và Người Biển sống trên những chiếc bè ở Biển Nóng bỏng đầy lũ sứa...
Dần dà với việc kể lại những kỷ niệm của mình ở Thế giới Vô hình, Guillemot cảm nhận một sự phấn khích dâng lên trong lòng. Giờ thì cả lớp bị cuốn vào câu chuyện của cậu, và Thầy giáo thì đang nở một nụ cười hoan hỉ.
- ... Những Người lùn Thành Virdu chỉ cao bằng bọn trẻ con và khai phá những mỏ đá quý; đó là những chủ nhà băng của Thế giới Vô hình. Họ mặc những chiếc áo choàng rất tiện lợi! Rồi còn có cả những nhà buôn, giống như ở đây. Nhưng họ buộc phải mượn tới đội quân đánh thuê để bảo vệ những chuyến hàng của họ khỏi lũ cướp. Thành phố lớn nhất ở đó có tên Ferghânâ. Nó tương tự như Thành Yâdigâr. Có một con đường đá nối hai thành phố với nhau. Nằm giữa hai vùng đất còn một thành phố tên là Yénibohor. Đó là nơi nằm dưới sự kiểm soát của lũ thầy tu không có vẻ gì là thiện chí cả! Ai cũng sợ bọn họ.
Thầy giáo lên bảng và dùng phấn vẽ bản đồ Thế giới Vô hình, theo những chỉ dẫn của Guillemot. - Vùng biển bao quanh Thành Ferghânâ có tên là Biển Đại phong, và tít phía trên, bên trên Đảo Giữa, cậu chỉ cho Thầy giáo, đó là những thảo nguyên của miền Bắc Thế giới Vô hình. Đó là nơi sinh sống của những chiến binh du mục. Phía Đông là một khu rừng rộng mênh mông như biển có tên là rừng Irycht Tím. Em nghĩ chẳng ai biết bên trong khu rừng ẩn chứa điều gì.
- Thế về phía Nam? Thầy giáo tìm hỏi.
- Toàn là sa mạc ngút tầm mắt, Guillemot ngập ngừng. Ở đó cũng thế, chẳng ai biết là có gì... Còn phía Tây là Đại dương Mênh mông. Hình như là vùng thuộc kiểm soát của quái vật biển.
Cả lớp yên lặng khi nghe câu vừa rồi. Mỗi người tự tưởng tượng ra theo cách riêng của mình cái thế giới mà Guillemot vừa mô tả, và nhận thấy rằng Xứ Ys, dù có những trảng cỏ bí hiểm và những khu rừng rậm sâu hút, những thầy Phù thủy và lũ Korrigan, thì xem ra vẫn hơi vô vị!
- Có ai muốn hỏi thêm Guillemot không? Thầy giáo hỏi.
Vừa đó chuông báo hết giờ học vang lên. Thầy giáo dẹp ngay sự huyên náo trong lớp và tuyên bố: - Các em chỉ được ra khỏi lớp sau khi đã chép lại bản đồ phác thảo của Thế giới Vô hình vào vở. Ngày mai sẽ có giờ trả bài về câu chuyện này!
Có tiếng cằn nhằn, nhưng rồi đứa nào cũng phải ngồi lại và vội vàng vẽ lại bản đồ.
- Tất nhiên là em được miễn bài tập này, Guillemot ạ. Cảm ơn sự đóng góp của em vào buổi học địa lý khá là... đặc biệt này! Em có thể về.
Guillemot không đợi Thầy nói thêm. Cậu lễ phép chào thầy và ra khỏi lớp.
Cậu đi nhanh qua sân trường. Những hàng cây sồi rừng bắt đầu nhuộm nâu và điểm vàng trông rất đẹp mắt, nhưng cậu chỉ nhìn qua chứ không thể đứng ngắm lâu. Cậu đang chuẩn bị qua cổng thì nghe thấy có tiếng ồn ào đằng sau lưng. Cậu quay lại, và nhận ra Agathe làng Balangru và Thomas làng Kandarisar, hai đứa chuyên gieo rắc nỗi sợ hãi trong trường, đang đi lại phía cậu...
- Chào Guillemot! Cậu đây rồi! Thomas thốt lên, đó là một thằng bé trông khỏe mạnh và thấp lùn, có bộ tóc bù xù màu hung.
- Chúng tớ tìm cậu suốt từ sáng tới giờ, Agathe giải thích. Chiều nay tớ có tổ chức một bữa tiệc nhỏ ở nhà, thật tuyệt vời nếu cậu có thể đến dự với chúng tớ!
Guillemot quan sát đứa con gái cao lớn hơi gầy đang mỉm cười với cậu với cái miệng rộng quá khổ. Phải nói là trước khi Guillemot cứu Agathe thoát khỏi nanh vuốt của tên Thủ lĩnh quân trộm cướp Thunku tại Thế giới Vô hình, con bé từng là kẻ thù xấu xa nhất và là cơn ác mộng khủng khiếp nhất của cậu! Còn bây giờ Agathe làng Balangru không biết làm gì hơn để tỏ ra dễ mến...
Guillemot cảm thấy hơi nhói trong lòng. Càng nhìn kỹ con bé, cậu nhận thấy nó cũng không đến nỗi xấu. Cá tính người ta đọc được trên nét mặt cùng với sự lôi cuốn toát ra từ con bé đã thay cho vẻ xinh đẹp mà nó không có được...
Nhưng khuôn mặt của Ambre bỗng xuất hiện trong đầu Guillemot, và cậu thầm tự trách về những ý nghĩ vừa rồi của mình.
Còn về phía Thomas, sau khi được Guillemot cứu thoát chết khỏi lưỡi dao của một con Gommon trên bãi biển ở Xứ Ys, nó đã quay về vị trí luôn kè kè bên cạnh Agathe. Song nó luôn có một cái nhìn ngưỡng mộ với cậu Đệ tử của Thầy Phù thủy!
- Tôi rất tiếc, Agathe ạ, Guillemot mỉm cười chân thành trả lời. Tôi sẽ rất vui nếu được..., nhưng tôi phải đi gặp Thầy Qadehar. Thầy đang chờ tôi ở trảng cỏ.
Quả thực, giờ học của cậu với thầy Phù thủy Qadehar có chiều hướng đáng buồn là căng thẳng hơn rất nhiều kể từ hôm khai trường! Tới mức làm cậu mất toi cả buổi chiều thứ Tư...
- Đành vậy, Agathe nói, vẻ thất vọng. Để dịp khác vậy.
- Ừ... Các cậu chơi vui vẻ nhé!
Guillemot làm một cử chỉ, vừa như để xin lỗi và vừa để chào tạm biệt, rồi cậu chuồn đi. Cậu đang bị muộn giờ. Mà Thầy Qadehar thì không thích đợi.