Bí ẩn các vì sao Tập 3, Bộ mặt thật của bóng tối

Lượt đọc: 535 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
URIEN LÀNG TROIL

Qadehar và Gérald thuật lại đề xuất thương lượng của Yorwan với ban chỉ huy chiến dịch. Các Hiệp sĩ vốn ưa hành động nên không mấy hài lòng với đề nghị này, có lẽ chỉ trừ Valentin, người khôn ngoan nhất trong số họ...

- Cái gì? Urien thốt lên. Các anh muốn thương lượng với lũ điên này á?

- Đó cũng là dịp để ước lượng xem thành Yénibohor mạnh đến chừng nào, Qadehar cố giải thích lý do với ông Hiệp sĩ già. Mọi nguời đều thấy là ông già sắp nổi cơn lôi đình.

- Anh không tin vào Hội Hiệp sĩ à? Vị Tổng Chỉ huy hỏi Phù thủy Qadehar, giọng hơi mếch lòng.

- Vấn đề không phải ở chỗ đó, Gérald nói xen vào. Phù thủy Qadehar không hề có ý nghi ngờ lòng dũng cảm của các anh! Nhưng theo lời Yorwan thì tụi thầy tu Yénibohor có pháp thuật rất...

- Yorwan! Urien cười khẩy. Chỉ có nó mới nhát chết đến thế thôi! Qadehar này, điều làm tôi ngạc nhiên là cậu lại để cho cái thằng đó giật dây, trong khi nó đã từng phản bội chúng ta.

- Đủ rồi đấy, Urien! Qadehar đáp lại giọng khô khan.

Thái độ của vị Tộc trưởng Troêl khiến Qadehar mất cả bình tĩnh.

- Không thể chấp nhận được những lời ẩn ý của ông! Qadehar nói tiếp.

- Còn tôi, Urien hét lên trả lời, tôi không chấp nhận việc phải phục tùng Hiệp hội Pháp sư và bọn Phù thủy đáng nguyền rủa!

Điên tiết vì lời sỉ nhục, Qadehar lao lên một bước, vẻ đe dọa. Gérald, Tổng Chỉ huy và Valentin lập tức đứng chặn giữa hai người. Hai trợ lý của Tổng Chỉ huy là Ambor và Bertolen thì tỏ ra lúng túng không biết nên làm gì. Hàng ngũ các Hiệp sĩ cũng có vẻ xáo động. Họ thì đang đóng quân trước cổng thành Yénibohor khủng khiếp nơi chẳng biết cái gì sẽ đe dọa họ, còn ban chỉ huy thì lại to tiếng với nhau... Tình huống này thật khác thường.

- Thôi đủ rồi! Urien gầm lên.

Ông vùng khỏi tay Valentin và Tổng Chỉ huy rồi lùi lại mấy bước.

- Tôi biết mình cần phải làm gì!

Ông bước nhanh tới một mỏm đá lớn, trèo lên và cất giọng ồm ồm như sấm nói với các Hiệp sĩ đang ngớ người ra ngạc nhiên:

- Hỡi các Hiệp sĩ! Những kẻ bắt cóc cháu trai ta ẩn nấp trong thành phố này! Thành này chỉ có một nhúm thầy tu nhát chết thôi! Thế mà các Thầy Phù thủy lại nghe lời tên phản bội Yorwan và đề nghị chúng ta nên thương lượng với lũ thầy tu đó!

Các Hiệp sĩ chăm chú nghe bài diễn văn đầy vẻ thượng võ của Urien và xôn xao tỏ ý phản đối chuyện thương lượng.

- Chẳng phải các bạn là các chiến binh giỏi giang nhất cả Ba Thế giới đó sao? ông Urien nói tiếp, mắt rực sáng vẻ kích động và đầy nhiệt huyết. Các bạn có thấy mình đủ sức chiếm nổi tòa thành không?

Lần này, các Hiệp sĩ hò reo tán thưởng ông. Họ giơ cao những thanh kiếm và khiên có khắc gia huy lên trời.

- Nào, Urien kết luận và giơ cao cái rìu chiến, hãy tấn công! Bắt lũ người dám thách thức Xứ Ys và Hội Hiệp sĩ phải trả giá!

- Tiến lên!

Tiếng hét khàn khàn của hai trăm Hiệp sĩ vọng khắp bình nguyên. Urien sùi bọt mép dẫn đầu hàng quân chạy về phía cổng thành đang mở toang. Các Hiệp sĩ chạy theo ông.

- Điên thật rồi! Qadehar rên rỉ, ông bất lực ngồi nhìn cảnh các Hiệp sĩ lao vào thành.

Vị Tổng Chỉ huy mặt biến dạng.

- Rất tiếc, tôi chẳng làm gì được. Các Hiệp sĩ rất tôn sùng Urien. Vả lại họ sốt ruột chờ lệnh tấn công quá lâu rồi...

Ambor và Bertolen cũng bốc hỏa như các Hiệp sĩ khác vì lời kêu gọi của Urien và đã lao đi ngay từ đầu.

Tổng Chỉ huy cũng đi về phía thành phố, theo sau là Valentin.

- Họ là quân của tôi, Tổng Chỉ huy nói. Tôi không thể bỏ họ được!

- Tôi đi với các anh! Qadehar đột ngột quyết định. Các anh sẽ cần đến tôi nếu bọn thầy tu dùng ma thuật!

- Đó cũng là hành động điên rồ đấy... Gérald nói, giọng trách móc.

- Tôi cũng biết thế, Qadehar buồn bã thừa nhận. Nhưng tôi đã một lần bỏ đồng đội ở Djaghatael. Hôm nay, tôi sẽ chịu chung số phận với họ, dù có chuyện gì xảy ra đi nữa. Nếu sự việc xấu xảy ra thì các bạn hãy vào Rừng Treo cổ mà ẩn náu. Rồi sau đó về Xứ Ys!

Gérald, Qadwan và Yorwan nhìn theo Qadehar khuất dần trong Thành Yénibohor, theo chân các Hiệp sĩ. Ba người đều sững sờ.

- Tôi nghĩ là chúng ta phải đến Rừng Treo cổ ngay thôi, Yorwan nói, giọng buồn thảm.

Urien vào đến thành phố, theo sau ông là hai trăm Hiệp sĩ, và xa hơn một chút là Valentin, Qadehar và vị Tổng Chỉ huy. Xung quanh cánh cửa đồ sộ tịnh không bóng người. Đoàn người chạy thêm chừng trăm mét nữa rồi vượt qua cái cầu đá bắc qua một con suối rộng. Urien giậm chân sốt ruột giữa một con phố lớn và chửi thề. Sau lưng ông, các chiến binh mặc giáp màu ngọc lam dừng bước và bắt đầu thì thầm to nhỏ. Chẳng thấy bóng người nào. Một sự im lặng chết chóc bao trùm thành phố. Rất có thể đây là một cái bẫy...

“Mình đã làm gì thế này? Trời đất, mình đã làm gì thế này?” Urien tự than khi dần lấy lại tỉnh táo, ông như vừa bị dội một gáo nước lạnh.

- Quay lại ngay! Ông gào lên với đồng đội. Thoát ra khỏi cái bẫy này mau!

Nhưng đúng lúc đó, mấy tấm ván cửa nặng nề đổ sập xuống, nghe như tiếng động báo ngày tận thế. Ngay lập tức, từ các ngõ ngách bao quanh, từng đàn hàng chục con quái vật lao ra xông thẳng vào các Hiệp sĩ.

Đó là lũ Ork, giống vật nửa người nửa quỷ, mặt nứt nẻ như da thằn lằn, da dẻ cứng đơ tróc vảy, mặc đồ bằng vải thô và da. Chúng đeo trên ngực biểu tượng của Thành Yadigar, là hình một con sư tử gầm có vầng lửa bao quanh.

Đứng lùi xa hơn một chút, Qadehar đã nhận ra ngay tấm huy hiệu. Mặt ông tái nhợt.

- Quân của Thunku! Lại thế nữa! ông thốt lên.

- Ta bị kẹt bẫy như lũ chuột rồi! Tổng Chỉ huy cay đắng nhận xét khi nhìn thấy từng đàn quái vật tràn ra phố và chiếm lĩnh cây cầu, vây chặt các Hiệp sĩ.

- Phải mở đường máu mà thoát thôi! Valentin nói, cố trấn tĩnh. Đó là cơ may duy nhất của chúng ta.

- Tôi sẽ mở cửa, Qadehar vừa nói vừa đi ngược lại.

Nhưng đúng lúc đó, một con Ork khổng lồ chặn đường ông. Theo bản năng, Qadehar ném Linh Phù Thursaz vào con quái vật. Nhưng chẳng thấy tác dụng gì.

“Lại thế nữa! Qadehar ngạc nhiên. Rõ ràng mình đã dùng tới hình dạng của Linh Phù ở Thế giới Vô hình mà!”

Ông lại cố đánh trả con Ork bằng Linh Phù lần nữa, vừa nhảy sang một bên để tránh cú đấm trời giáng của nó. Vô ích...

“Yorwan nói đúng! Ông chợt hiểu. Nơi này đã được yểm bùa, khiến cho pháp thuật của mình bị triệt tiêu!”

Qadehar tránh tiếp một cú đánh của con quái vật rồi lao vào nó. Ông tóm được họng nó và tước lấy vũ khí của quái vật, một thanh kiếm nặng trịch có lưỡi hình răng cưa. Rồi ông quay lại phía đồng đội đang vật lộn với lũ Ork. Ai nấy đều đang vất vả chống đỡ.

Một con Ork khác trông thấy ông. Nó gầm gừ vẻ hằn thù lao về phía ông, giương cao cái chùy tua tủa đinh. Thầy Phù thủy thở dài và giơ cao thanh kiếm chờ đòn tấn công...

« Lùi
Tiến »