Bọn mình làm gì bây giờ? Bertram hỏi.
Bọn trẻ đang ngơ ngác ngắm nhìn bước tường thành uy nghiêm của Thành Yénibohor phía xa xa. Đây là lần đầu tiên chúng thấy tận mắt cái Thành phố nổi tiếng này và đứa nào đứa nấy đều vô cùng ấn tượng. Quả là Thành Yénibohor có gì đó mang lại cho người ta cảm giác khiếp sợ, lo âu.
Một tòa tháp lớn sừng sững giữa trung tâm thành phố càng làm tăng thêm cái cảm giác đe dọa này.
- Thì ra đây là sào huyệt của bọn thầy tu làm khắp bàn dân thiên hạ khiếp hãi! Gontrand nói, tránh không trả lời câu hỏi của Bertram.
- Bác Wal, người canh giữ đồ đạc của Người Biển đã kể cho mình nghe rất nhiều chuyện kinh khủng về lũ thầy tu này... Coralie nói.
- Chuyện có thật đấy, Romaric khẳng định bằng giọng rất nghiêm trọng.
Lần trước khi sang Thế giới Vô hình, nhiều người đã cảnh báo cậu phải đề phòng lũ thầy tu thờ Thần Bohor.
- Thế mà chúng mình lại tự chuốc họa vào thân đây, Agathe thở dài.
- Phải thừa nhận là, cho đến lúc này, bọn mình vẫn chỉ đi theo dấu vết các Hiệp sĩ, Ambre trả lời ngắn gọn. Có phải bọn mình tự đến đây đâu!
Quả thực, nhóm bạn của Guillemot đã đi theo dấu vết các Hiệp sĩ, qua Trảng cỏ Hung. Và cuối cùng, chúng đã nhìn thấy các Hiệp sĩ đứng tập trung trước bức tường thành Yénibohor, trong tư thế sẵn sàng chiến đấu. Bọn trẻ thống nhất hoãn cuộc gặp và... giải thích lý do lại. Chẳng đứa nào muốn vội vàng trong chuyện này! Trong một số trường hợp, nấp trong rừng với sói lại có cái hay đấy...
Vì thế, cả bọn đi về mạn núi cao, mà thực ra chỉ là mấy quả đồi, có tên là Đồi Xám, vì bề mặt phủ nhiều mỏm đá. Đồi Xám ở gần Thành phố. Từ điểm quan sát này, bọn trẻ có thể nhìn được toàn cảnh trận chiến sắp diễn ra.
- Rồi, thế giờ chúng ta làm gì? Bertram lại hỏi.
- Cũng làm như họ ở dưới kia thôi, Romaric trả lời không do dự: chờ đợi.
Đội quân áo giáp màu ngọc lam đứng đó như thách thức Thành Yénibohor hùng mạnh, theo đúng kiểu Hiệp sĩ, song ở trong trường hợp đặc biệt này thì lại hơi nực cười. Phía sau đội quân, vị Tổng Chỉ huy đang họp bàn với Ambor, Bertolen, Urien và Valentin, quanh tấm sơ đồ thành phố trải rộng trước mắt.
- Ngài Tổng Chỉ huy, Urien làng Troêl nhắc đi nhắc lại, tôi không hiểu sao ông lại cho cái thằng Yorwan phản bội ấy lãnh đạo trận này!
Valentin thở dài bực tức.
- Tại ông cứ không chịu hiểu, Valentin trả lời thay cho Tổng Chỉ huy. Thôi, tôi xin ông, ông Urien ạ. Trước tiên là Yorwan không chỉ huy ai cả, cậu ấy chỉ cung cấp thông tin cho chúng ta thôi. Việc cậu ấy đã làm trong quá khứ là một chuyện. Còn việc cậu ấy giúp chúng ta hôm nay tìm Guillemot lại là chuyện khác.
- Ông định bóng gió là hành động tốt đẹp này đủ để giúp hắn ta xóa bỏ sai lầm trong quá khứ chứ gì? Ambor thốt lên. Đừng hòng mà đòi có chuyện ấy!
- Không phải vậy đâu, Urien càu nhàu. Đây chẳng phải hành động tốt đẹp gì, là cái bẫy thì có. Tất cả chúng ta đang chui đầu vào bẫy! Nếu Yorwan không được mấy Thầy Phù thủy kia bảo vệ thì chính tay tôi đã bóp cổ hắn rồi, để hắn khỏi gây hại nữa.
- Xin nhắc lại với mọi người là, Tổng Chỉ huy nói, giọng nghiêm khắc, chúng ta ở đây để chuẩn bị tấn công thành. Vậy thì suy nghĩ đi, thay vì cứ lý sự vô ích! Yorwan khẳng định là Guillemot bị cầm tù ở Yénibohor. Nếu Qadehar và Gérald nói là có thể tin vào thông tin của Yorwan thì có nghĩa là nó chính xác. Chúng ta chẳng có quyền gì mà xét đoán...
Urien không nói gì nữa, nhưng ông siết chặt nắm đấm đến nỗi chỗ xương khớp gồ lên trắng bệch ra.
Xa hơn một chút, Qadehar, Gérald và Qadwan ngồi quanh Yorwan trên đám cỏ trọc. Yorwan quấn mình trong tấm áo choàng đỏ của Ngài Sha. Nhìn cảnh họ nói chuyện vui vẻ và thân thiện như vậy, ít ai ngờ rằng có một người lại là tù binh của ba người kia...
- Tôi vẫn không thể nào tin được mình lại bỏ qua lời kêu cứu của cậu học trò, Qadehar ân hận.
- Đó là vì cậu phản xạ kém nhạy cảm với các Linh Phù ở Thế giới Vô hình hơn tôi, Yorwan trả lời.
- Nhưng tôi có nghe thấy tiếng kêu mà, Qadehar vẫn day dứt. Rất khẽ thôi, nhưng rõ ràng tôi nhận ra đó là tiếng kêu cứu! Chỉ có điều là nó lại vọng đến từ Thế giới Vô hình. Làm sao tôi biết được đó là Guillemot cơ chứ!
Ông thấy giận mình vô cùng vì đã không để tâm nhiều hơn đến tín hiệu bùa phép mà ông đã bắt được khi đang trên đường tới Virdu cùng Urien và Valentin cách đây vài hôm.
- Điều quan trọng là, Gérald an ủi bạn, Yorwan đã bắt được tín hiệu, và may nhất là cậu ấy đã nhanh nhạy định vị ngay Guillemot đang ở đâu và theo dõi cậu bé trong đầu..
- Tôi đã mất dấu thằng bé ở Yénibohor, Yorwan nói tiếp. Nó vẫn còn ở đó, nhưng...
- Nhưng sao? Qadwan hỏi bằng giọng mệt mỏi.
Thầy Phù thủy già vẫn còn rất yếu. Ông phục hồi thể lực rất lâu từ lúc sang Thế giới Vô hình.
- Nhưng, Yorwan nói tiếp, phải rất thận trọng. Bọn thầy tu Yénibohor rất đáng gờm! Chúng có thứ ma thuật vô cùng mạnh của giáo phái thờ Thần Bohor, vị thần ngự trị trong Màn đêm. Nghe kể là Giáo chủ của đạo này không mang hình người, và hắn được chính Thần Bohor phái đến Thế giới Vô hình. Dù sao cũng phải hết sức thận trọng.
Yorwan vẻ không tán thành, liếc mắt nhìn các Hiệp sĩ đang đứng dàn thành hàng lồ lộ ngay trước cổng thành.
Qadwan thở dài.
- Hội Hiệp sĩ là vậy mà, kiêu hãnh và phi lý. Đành vậy thôi. Được cái họ đều rất dũng cảm chẳng ai bằng.
- Nhưng các Hiệp sĩ không thể chống đỡ nổi tụi thầy tu đâu, Yorwan vẫn khăng khăng.
- Theo cậu thì nên làm gì? Qadehar hỏi.
- Phải dùng mưu hoặc thương lượng. Trong bất cứ trường hợp nào, tuyệt đối không được dùng vũ lực.
- Tôi biết là mình đã nói đi nói lại, Gérald nói, nhưng chúng ta không còn mấy thời gian đâu! Dù ai đã bắt cóc Guillemot, Bóng tối, Giáo chủ hay chính Thần Bohor đi nữa thì hắn cũng sắp đạt được mục đích rồi. Nếu chính đó là kẻ đã lấy cắp cuốn sách thiêngBí ẩn các vì sao từ chỗ cậu, như cậu đã kể cho bọn mình nghe, thì chắc chắn những việc đáng sợ xảy ra đến nơi rồi.
- Mọi người phải tin tôi, Yorwan khăng khăng. Đúng là cuốn Bí ẩn các vì sao đã bị cuỗm khỏi tháp Djaghatael trong khi tôi đang mải đuổi theo Guillemot trong hành lang tu viện Gifdu.
- Kẻ ăn trộm lại bị trộm, sẽ thật là buồn cười nếu tình hình không nghiêm trọng đến mức này! Qadwan thốt lên.
Yorwan ngước mắt buồn rầu nhìn ba Thầy Phù thủy.
- Tôi phải nói bao nhiều lần thì các anh mới hiểu? Tôi không ăn cắp cuốn sách đó. Tôi chỉ cất giấu cho nó được an toàn thôi! Nếu tôi không làm thế, dù tôi không hề muốn, thì hôm nay sự việc còn tệ hơn nhiều.
- Có thể là cậu nói thật. Dù sao thì tôi cũng muốn tin như vậy... Nhưng chúng ta sẽ nói đến chuyện đó sau, Qadehar kết luận ngắn gọn sau một hồi yên lặng. Bây giờ, chúng ta phải lo cho Guillemot đã!
Để Yorwan lại cho Qadwan canh giữ, Qadehar và Gérald đi về phía đám người đang vây quanh vị Tổng Chỉ huy.
- Thưa Thầy, Thầy đang làm gì đấy ạ?
- Lúc này thì ta chẳng làm gì hết...
Từ trên tháp, cái bóng u ám ngắm nhìn các Hiệp sĩ đang đứng khiêu khích trước Thành.
- Không hành động gì sao, thưa Thầy? Lomgo ngạc nhiên. Nhưng...
- Ta đã trù liệu trước rồi... Không thể tránh được... Chỉ có điều chúng đến sớm quá...
Tiếng rì rầm của Bóng tối dừng hẳn. Hắn đang suy nghĩ.
- Mời anh bạn ta đến đây... Ngay bây giờ...
Lomgo cúi người và biến mất trong hành lang.
Một lúc lâu sau, một người đàn ông xuất hiện ở khung cửa, thở phì phò như bò. Đó là một gã rất to lớn, đầu óc bù xù, lông lá như quỷ, mặc bộ giáp màu đen vồng cong lên.
- Ta hy vọng là... quân của ngươi đã vào vị trí... đúng thế không Thunku?
- Vâng, thưa Giáo chủ, Thủ lĩnh quân trộm cướp Thunku trả lời, giọng oang oang.
- Tốt, tốt lắm... Ta sẽ dàn quân của ta... Chúng ta sẽ đợi chúng tấn công...
- Ngài tin là chúng đến để tấn công chúng ta ư? Thunku hỏi.
Hắn liếc nhìn xuống các Hiệp sĩ vẻ khinh bỉ.
- Chúng chỉ có một nhúm người.
- Cứ tin ta, Thunku... chúng sẽ tấn công... Ta biết rõ chúng mà... Chúng sẽ tấn công.
Bóng tối cười khẩy. Thunku không hề sợ tiếng cười ghê rợn quỷ quái của Bóng tối. Gã cũng cười theo bằng cái giọng khủng khiếp của mình.
Dưới bình nguyên, các Hiệp sĩ không khỏi rùng mình, dù họ vốn là những người hết sức dũng cảm.