Bí ẩn các vì sao Tập 3, Bộ mặt thật của bóng tối

Lượt đọc: 530 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
MA QUỶ NỐI NHAU HIỆN RA

Guillemot mở bừng mắt, tim đập thình thịch. Cậu bé lướt nhìn quanh phòng rồi quan sát kỹ những góc tối, nhưng không thấy rõ được cái gì. Cậu bé cố trấn tĩnh. Rõ ràng trong lúc thiu thiu ngủ, Guillemot có nghe thấy tiếng cửa phòng giam mở ra.

Không biết cậu đã choàng dậy như vậy bao nhiêu lần, thở hổn hển, thoát ra khỏi giấc ngủ mê mệt, giống như người chết đuối tuyệt vọng vươn lên mặt nước? Sự chờ đợi đang làm cậu phát điên lên.

- Cậu bé của ta...

Guillemot giật nảy mình và buột ra một tiếng hét. Bóng tối! Bóng tối đang ở ngay cạnh cậu! Hóa ra không phải cậu mơ. Cậu thấy căng thẳng đến tột độ. Chắc tại cậu mệt quá. Đã bao lâu rồi cậu không ăn nhỉ? Vài ngày? Có lẽ là một tuần...

- Xì, cậu căng thẳng thế... căng thẳng quá đấy...

Tiếng rì rầm ồ ồ như từ đáy hang vọng lên đang di chuyển. Cuối cùng thì Guillemot cũng nhận ra Bóng tối, ở phía bên kia Bộ giáp Aegishjamur. Cậu chỉ lờ mờ thấy hình bóng hắn, nhưng nghe rất rõ tiếng hắn thở. Cậu cảm thấy một luồng hơi lạnh giá phảng qua mặt. Guillemot run như tàu lá.

- Thế nào... cậu bé... cậu đã suy nghĩ... về đề nghị của ta chưa...

Guillemot không trả lời ngay. Khỉ thật! Cậu phải cố giữ bình tĩnh, cố không run nữa! Cậu nhắm mắt lại và thầm kêu gọi Isaz, Linh Phù giúp tập trung tư tưởng và củng cố ý chí. Isaz chiếu sáng từ bên trong người Guillemot, tỏa hơi nóng khắp người cậu bé.

Khi Guillemot nhìn trở lại Bóng tối, cậu đã đỡ run hơn.

- Tôi đã suy nghĩ kỹ, tôi không chấp nhận.

Bóng tối cựa quậy.

- Ngươi dám nói không... với ta ư...

Hắn lùi lại và gầm lên một tiếng khủng khiếp đến nỗi dù đã có Linh Phù Isaz trong lòng, Guillemot vẫn thấy kinh hoàng.

- Thôi được... Ngươi đã tự quyết rồi... Ngươi không muốn là đồng minh của ta... Vậy thì ngươi sẽ là nô lệ của ta...

Guillemot hiểu là không thể tránh khỏi việc đương đầu với Bóng tối. Cậu liếc mắt thật nhanh để kiểm tra xem tuyến phòng thủ còn nguyên vẹn không, rồi nhanh chóng quay lại ngồi lên Quả trứng Mannaz.

Bóng tối chìa cái gì đó giống như cánh tay, biến hóa ra một quả cầu đen giống như quả lần trước hắn đã ném. Rồi hắn ném mạnh về phía thành lũy của Guillemot.

Quả cầu đập vào Bộ giáp Aegishjamur và vỡ vụn ra thành từng miếng lả tả, giống như lần trước.

Bóng tối lại ném một quả cầu nữa và hắn lại thất bại.

Sao hắn cứ cố làm thế nhỉ? Guillemot lo lắng tự hỏi. Hắn cũng biết là các quả cầu không phá được Bộ giáp của mình mà!

Cậu bé nhìn xuống đất. Cậu nhận thấy các hình Linh Phù Aegishjamur khắc dưới đất đang cháy rực lên. Bị các quả cầu đen ném vào, chúng phải tiêu thụ năng lượng để chống đỡ. Và trong khi Linh Phù Aegishjamur phải chống đỡ các quả cầu tối thì nó không thể... Guillemot trợn mắt kinh hãi. Cậu đã hiểu được chiến thuật của Bóng tối! Cậu cố tự trấn an bằng cách hơ tay vào những ngọn lửa đỏ của Linh Phù Hagal.

Sau khi đã ném khoảng hai chục quả cầu ma thuật vào vách thành lũy của Guillemot, Bóng tối tự tin bước về phía Guillemot. Hắn chạm vào Bộ giáp và thò tay vào trong, như người ta nhúng tay vào nước. Hắn cười khẩy và định xuyên qua bức tường năng lượng.

Cùng lúc đó, các hình Linh Phù Odala mà Guillemot đã vẽ vào khoảng trống giữa các Linh Phù Aegishjamur để củng cố thành lũy bắt đầu cháy sáng. Cánh tay Bóng tối vươn qua hàng rào bảo vệ của Guillemot liền bị vô số các tia lửa làm bỏng rát. Hắn rên rỉ vì đau đớn.

- Phòng tuyến hai lớp... Cậu khá đấy... Ta không thất vọng về cậu đâu... Ồ không, ta không thất vọng về cậu đâu...

Bóng tối lẩm bẩm niệm một bùa phép bằng thứ tiếng Guillemot không hiểu. Các tia lửa tắt dần trong khi lời niệm thần chú cứ to dần.

- Pon choktu gher na gher noa magar gudaz bashzir noa...

Các hình vẽ Linh Phù Odala dưới đất không còn cháy rực lên nữa. Bóng tối kêu lên đau đớn và bước vào trong Bộ giápAegishjamur. Guillemot phải cố ghìm để không hét lên. Kẻ thù đã phá được thành lũy xung quanh và đang tiến đến vọng gác của cậu!

Bóng tối vừa vào được trong Bộ giáp thì hình Linh Phù Hagal khổng lồ với tám cành tỏa ra thứ lửa lạnh buốt liền vạch ra một quầng sáng màu đỏ nhạt và dựng lên một bức tường năng lượng mới bao quanh Guillemot.

Bóng tối sững sờ khi phát hiện ra bùa phép này.

- Ta đã đánh giá cậu thấp quá... Tất cả chúng ta đều nhận định sai về cậu...

Bóng tối ước lượng cái rào chắn trong suốt ngăn cách nó với cậu bé. Hắn đang ở ngay sát Guillemot và lúc này cậu bé nhìn thấy dáng người mờ ảo trong chiếc áo choàng bóng đêm. Không hiểu sao cậu lại thấy đỡ sợ hơn.

- Ấn tượng đấy... Rất ấn tượng đấy...

Bóng tối ép sát người vào bức vách đỏ và vươn tay ra. Một quầng tối che phủ khiến Guillemot không nhìn thấy gì nữa. Cậu bé co người lại theo bản năng. Bóng tối gầm rú kêu gọi ma quỷ của Thế giới Vô hình. Và ma quỷ nối nhau hiện ra.

Chưa bao giờ Guillemot chứng kiến nhiều ma quỷ đến vậy. Những bóng ma hình thù mờ ảo bất ngờ hiện ra húc mạnh vào vọng gác của cậu, chúng gào lên giận dữ rồi lại xông vào tấn công. Bóng tối khuyến khích chúng bằng cái giọng nghe rợn người. Guillemot bắt đầu thét lên vì sợ hãi. Có lẽ cậu sắp phát điên mất. Bức thành bảo vệ của Linh phù Hagal bắt đầu rạn, rồi nứt dần và vỡ tan thành những ngôi sao đỏ.

Bóng tối gầm gừ vẻ hài lòng. Hắn hơi lảo đảo. Mấy bóng ma biến mất cũng nhanh như lúc chúng xuất hiện. Vẻ rũ rượi vì bị mất quá nhiều lực cho việc vừa rồi, Bóng tối lê chân đến gần Guillemot lúc này đang thổn thức. Quầng tối bao quanh hắn có vẻ mỏng hơn.

- Giờ thì ngươi đã thuộc về ta... Ngươi thuộc về ta rồi, cậu bé ạ...

Hắn chìa tay ra để tóm lấy cậu.

Mặt đất dưới chân Guillemot rung lên nhè nhẹ. Linh Phù Mannaz đã được kích hoạt. Trong tích tắc, Linh Phù bao bọc Guillemot trong khối ánh sáng có màu trắng như sữa hình một quả trứng khổng lồ. Quả trứng vũ trụ. Nơi trú ẩn cuối cùng...

Bóng tối dừng phắt lại. Hắn lưỡng lự rồi lảo đảo bước lùi lại. Qua hàng nước mắt, Guillemot trông thấy điều đó và cậu hiểu mình không phải sợ hãi nữa: Bóng tối đã dùng hết sức để chống chọi với Aegishjamur, Odala và Hagal. Hắn không còn đủ năng lượng để tấn công Mannaz!

Cửa phòng giam bật mở và một gã đầu trọc bận áo chùng sáng bước vào phòng. Trong giây lát, gã ngạc nhiên nhìn Guillemot ngồi trong quả trứng trong suốt, rồi cúi lạy trước mặt Bóng tối.

- Thưa Thầy... Xin Thầy thứ lỗi... có một đội quân nước ngoài đang đóng ngoài cổng thành!

Bóng tối cố ghìm cử chỉ giận dữ.

- Đã đến rồi à... Vậy là chúng đã đến rồi... Ngươi mang lại tin xấu cho ta đấy, Lomgo... Sớm quá... Còn sớm quá...

Rồi hắn quay lại phía Guillemot và nói với cậu bằng giọng mệt mỏi:

- Tiếc là ta phải đi đây... nhưng ta chưa hết chuyện với ngươi đâu... Còn nhiều cách khác nữa... Đúng, nhiều cách khác nữa...

Bóng tối cáu bẳn rời khỏi phòng giam, theo sau là Lomgo, người cúi lom khom, đầu ngoẹo sang một bên.

Guillemot cố chống lại trạng thái đờ đẫn đang xâm chiếm tâm trí cậu, nhưng vô ích. Kiệt sức vì xúc động và mệt lả vì đói, cậu lại ngất đi.

« Lùi
Tiến »