Bí ẩn các vì sao Tập 3, Bộ mặt thật của bóng tối

Lượt đọc: 527 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
RỪNG TREO CỔ

Sớm tinh mơ, mấy đứa bạn của Guillemot mãi mới thức dậy nổi. Phải mất một lúc, cả bọn mới nhớ ra chúng đang ở Thế giới Vô hình, trên Đảo Giữa, trong một làng chài. Rồi lại phải một lúc lâu nữa, mấy đứa mới chui ra khỏi tấm chăn ấm. Cả bọn ngồi trên mấy mỏm đá sát mép nước dùng bữa sáng đạm bạc. Được nghỉ ngơi sau một đêm, Bertram trông đã có vẻ lại sức và khá hơn hôm qua. Tuy nhiên, cậu vừa định dùng bùa phép liên lạc để tìm Gérald thì đã thấy đau đầu kinh khủng và đành bỏ cuộc.

- Không sao đâu, Ambre nói. Dù thế nào thì theo kế hoạch B, chúng mình cũng sẽ tự hành động mà.

Cả bọn lên thuyền vào Bờ biển Hú, đúng chỗ các Hiệp sĩ đã đổ bộ lên hôm trước.

Bãi biển này có rất nhiều bọn Gommon, lũ quỷ ác độc có hình dáng giống người, nhưng tóc bằng tảo và da đầy vảy. Những đêm giông bão, chúng rất khoái hú lên những tiếng nghe rợn người, hòa trong tiếng sóng gầm. Vì thế, bãi có tên là Bờ biển Hú...

Agathe trả công cho người dân chài lái thuyền vài viên đá quý nó đã lấy ở nhà bố mẹ. Sau đó mấy đứa đi sâu vào đất liền.

Trên đường vẫn còn hằn rõ dấu vết các Hiệp sĩ.

- Theo họ dễ ợt, Thomas lẩm bẩm.

Cha Thomas là thợ săn nên cậu biết cách lần tìm dấu vết.

Ambre lôi trong túi ra tấm bản đồ Thế giới Vô hình và cả bọn cùng xem. Đó chính là tấm bản đồ cô bé đã sao chép của Guillemot hồi hè năm ngoái. Lúc rời làng Krakal đi Dashtikazar, Ambre đã sáng suốt mang theo tấm bản đồ này. Nhìn trên bản đồ thì rõ ràng là các Hiệp sĩ đi thẳng xuống phía Nam.

Bọn trẻ lên đường, đám cỏ nâu kêu lạo xạo, lắc rắc dưới chân.

- Cậu có nghĩ Thầy Qadehar sẽ rất bực vì bọn mình không? Coralie hỏi Gontrand lúc này đang đi cạnh cô bé.

- Tớ nghĩ là Thầy Qadehar thì không, nhưng chú Gérald thì có đấy! cậu bé trả lời, giọng nhỏ lạ.

Bertram đã báo cho cả bọn biết là Thầy Qadehar đang ở Thế giới Vô hình cùng với ông Urien làng Troêl và bác Valentin, trong khi mọi người cứ tưởng Thầy Phù thủy vẫn bị giam giữ ở Gifdu. Bertram cũng phán đoán là Gérald và các Hiệp sĩ Xứ Ys sẽ khẩn trương tìm cách liên lạc với Qadehar và tới gặp ông. Tin này làm bọn trẻ cảm thấy yên tâm xen lẫn lo lắng.

Đến trưa, cả bọn quyết định dừng chân nghỉ ăn trưa. Bertram nằm xoài ra đất.

- Ối giời ơi, cậu ta rên rỉ, anh chỉ nghĩ tới Thầy anh thôi. Chỉ mong ông đừng nổi cáu với anh quá khi phát hiện ra bọn mình.

- Chú ấy bực anh là phải quá rồi còn gì, Coralie nói. Chú ấy đã giao cho anh nhiệm vụ bắt bọn em phải ở lại Xứ Ys, thế mà anh lại phản bội lòng tin của chú ấy.

- Em động viên anh hay gớm, Coralie! Bertram nhăn nhó.

- Thế các cậu tưởng mọi chuyện với tớ đều ngon lành chắc? Romaric nói.

- Ôi chàng Kỵ mã dũng cảm của tôi! Coralie thốt lên.

- Vấn đề chính là ở chỗ đấy, Romaric cũng kêu lên, sau một hồi lúng túng vì câu nói của Coralie và tiếng cười hùa theo của các bạn, tớ đúng là Kỵ mã đấy! Thế mà tớ lại trốn khỏi Bromotul, đã thế lại còn... tấn công một Hiệp sĩ ở chỗ Cánh cổng. Giờ lại còn đuổi theo bác Urien và nửa số quân của Hội Hiệp sĩ, những người lẽ ra tớ phải tránh xa bằng mọi giá. Thử hỏi tớ có sung sướng gì không?

- Đúng là không còn gì tệ hơn thật, Ambre tỏ ra đồng cảm.

- Có đấy, bị một cô nàng gọi là “chàng Kỵ mã dũng cảm của tôi” trước mặt hai trăm Hiệp sĩ! Gontrand giễu cợt.

- Đồ ngốc! cô bé tóc nâu xinh xắn Coralie phản ứng, cậu ghen tức với Romaric thì có.

- Tớ thì chỉ mong được là chàng trai dũng cảm của một ai đó, Thomas mơ màng thú nhận.

- Cậu thấy chưa Gontrand, Coralie đắc thắng nói. Đời vẫn còn nhiều anh chàng lãng mạn lắm.

- Tiếc là không có nhiều cô gái biết suy nghĩ chín chắn, Ambre thở dài. Thôi, nhớ mà giữ sức, bọn mình còn phải cuốc bộ nhiều.

Đến gần tối thì mấy Thầy Phù thủy và các Hiệp sĩ tới gần một cánh rừng trông hoang vắng và không khí vẻ rất đáng sợ khiến ai nấy đều sởn gai ốc và tim đập thình thịch.

- Rừng Treo cổ, Thầy Qadehar nói.

Những người bạn đồng hành tập trung quanh tấm bản đồ ông đang cầm trên tay.

- Cậu nói phải đấy, Urien khẳng định. Đây là Đảo Giữa, Bờ biển Hú là chỗ chúng ta đổ bộ, còn chỗ này là Trảng cỏ Hung nơi chúng ta vừa đi qua.

Dừng chân nghỉ một lát, cả đoàn người tiếp tục đi vào rừng, theo chân các trinh sát. Họ vừa đi vừa đảo mắt nhìn quanh, vẻ nghi ngại.

Cây cối trong rừng không cao lắm nhưng thân to, cành lá rậm rạp và uốn lượn như vòi bạch tuộc. Cây cối ở đây trông như lai giữa sồi và liễu. Rêu xám phủ kín các thân cây.

- Chà, chỗ này chả lấy gì làm dễ chịu, Urien nói.

Valentin quay về phía ông nháy mắt:

- Nhưng chẳng còn nơi nào tốt hơn cho cả một đội quân ẩn náu đâu!

Chẳng mấy chốc, đoàn quân đã tới một khoảng trống trong rừng, mọc đầy loại cỏ nâu kỳ lạ. Sau khi hỏi ý kiến Gérald và Qadehar, vị Tổng Chỉ huy ra lệnh dựng trại ở đó.

Khi tất cả đã yên vị một cách khoan khoái quanh đống lửa, vị Tổng Chỉ huy hỏi các Thầy Phù thủy:

- Thưa các Thầy, kế hoạch của các Thầy thế nào?

- Trước tiên phải tìm được nơi trú ẩn và đến gần chỗ có người ở trong Thế giới Vô hình Qadehar vừa duỗi cẳng chân vừa nói. Ở Bờ biển Hú thì chúng ta trơ trọi và xa mục tiêu quá.

- Có nghĩa là chúng ta sẽ ở lại đây? Valentin hỏi.

- Cho đến khi nào tìm được chỗ Guilllemot bị nhốt thôi, Gérald trấn an ông.

- Khu rừng này rậm rì, chẳng mấy ai dại dột vào đây, Qadehar nói tiếp. Nghe kể là ngày xưa đám thầy tu Yénibohor có tục lệ treo cổ kẻ thù của chúng trong rừng này. Bây giờ mọi người đều nghĩ là hồn ma của những kẻ bị treo cổ ám giữ khu rừng.

- Hồn... hồn ma ư? Urien càng lo hơn.

- Ông mà cũng sợ ma à, Urien? Qadwan giễu cợt, ông đang ngồi dựa lưng vào thân cây cho đỡ mỏi.

- Hừ! Tất nhiên là không rồi! Nhưng hà cớ gì phải chờ mới đợi. Cứ cho tôi năm mươi quân, ông Trưởng tộc Troêl bỗng cất giọng oang oang như sấm, chỉ cần chưa tới ba ngày, tôi sẽ moi được thông tin cần thiết từ cái lũ lưu manh sống trong Thế giới Vô hình này.

- Kiểu hành động đó chỉ có kết cục là thảm họa thôi, Qadehar bình luận vẻ châm chọc. Càng kín đáo bao nhiêu thì chúng ta càng có cơ bấy nhiêu...

- Anh sợ Bóng tối à? vị Tổng Chỉ huy hỏi. Tôi đã từng chạm trán với hắn ở Ys, chỗ Núi Vàng, và tôi cùng với các Hiệp sĩ đã hạ gục nó.

- Nhưng ở Thế giới Vô hình, mọi chuyện lại không như vậy, Thầy Qadehar giải thích. Nói đơn giản là pháp thuật ở đây không có tác động giống như ở Xứ Ys. Có lẽ vì thế mà ở đây, Bóng tối mạnh hơn rất nhiều so với ở Xứ Ys. Tôi chưa có dịp nào được gặp nó khi làm công việc của Người Truy đuổi ở Thế giới Vô hình. Nhưng lỡ có gặp thì cũng chưa chắc đã đương đầu nổi.

Lời thú nhận của Phù thủy tài giỏi nhất Hiệp hội Pháp sư khiến mọi người ngồi quanh đống lửa rơi vào yên lặng, bối rối. Chuyện gì sẽ xảy ra khi người giỏi nhất trong số họ thú nhận mình bất lực?

- Thôi nào, chúng ta chỉ nên nói ít và tập trung vào điều cần bàn, Valentin đề nghị. Giờ ta phải có chiến thuật như thế nào để tìm lại Guillemot?

- Chúng tôi cứ nghĩ dùng bùa phép sẽ tìm ra chỗ thằng bé bị nhốt nhưng cuối cùng lại không được. Có vẻ như kẻ bắt cóc Guillemot đã tính trước cả rồi...

- Tôi e rằng, Qadehar nói tiếp, chúng ta sẽ phải vận dụng những biện pháp thông thường. Nghĩa là phải cử người đi dò la các thành phố chính của Thế giới Vô hình để thu thập mọi thông tin có thể giúp chúng ta tìm ra Guillemot.

- Chúng ta lại chẳng có nhiều thời gian, Gérald thở dài.

- Tôi biết, nhưng chẳng còn cách nào khác...

Bỗng có tiếng ồn ào huyên náo cắt ngang lời Qadehar. Có tiếng người đánh lộn trong rừng, gần chỗ bãi đất trống.

Tất cả đứng bật dậy.

- Ma! Urien rên rỉ. Đúng là ma đang đến!

- Ông im đi, đồ ngốc ạ! Valentin quở trách Urien. Chỉ là một người lạ đột nhập, ông không thấy à?

Quả nhiên, tiếng huyên náo đã dừng. Các Hiệp sĩ tập trung lại và chăm chú theo dõi những người canh gác phía Tây Bắc khoảng đất trống đang tiến lại, họ túm chặt một người đàn ông không có vẻ gì là muốn trốn chạy.

Đó là một người đàn ông cao lớn vạm vỡ, trên người khoác tấm áo choàng màu đỏ.

Một người canh gác lật mũ chùm của ông ta.

- Yorwan! Qadehar thốt lên khi nhận ra gương mặt quen thuộc.

- Yorwan ư? Urien gầm lên, tay lăm lăm nắm đấm tiến lại gần người vừa được dẫn vào. Tên đáng nguyền rủa kia!

- Tổng Chỉ huy! Qadehar kêu to. Làm ơn hãy giữ Urien lại!

Nhanh như chớp, vị Tổng Chỉ huy lao ra chặn giữa ông Urien đang giận điên lên và người tù binh.

- Bỏ tôi ra! Urien vùng vẫy hét lên.

Vị Tổng Chỉ huy phải khó khăn lắm mới giữ được ông.

- Buông tôi ra, để tôi tính sổ với thằng phản bội đó! Urien lại gào lên trong cơn giận điên cuồng.

Ambor và Bertolen chạy lại giúp vị Tổng Chỉ huy giữ chặt Urien.

Những tiếng hét của Qadehar rồi của Urien đủ gây xáo trộn trong hàng ngũ các Hiệp sĩ. Ai nấy vẫn còn nhớ vụ trốn chạy phản bội của Yorwan, một kỷ niệm thật đau đớn! Trái lại, Qadehar lại cảm thấy có gì đó để hy vọng. Để chấm dứt cảnh lộn xộn ồn ào, ông leo lên một thân cây đổ và yêu cầu mọi người yên lặng:

- Mọi người hãy nghe tôi! Urien nói đúng: cái người có tên là Ngài Sha trong Thế giới Vô hình này đúng là Yorwan, Phù thủy phản bội đã lấy trộm cuốn sách thiêng Bí ẩn các vì sao. Anh ta sẽ bị xét xử vì tội này. Nhưng chắc chắn không phải ở đây và cũng không phải lúc này. Vì chính bản thân Yorwan tìm đến chúng ta. Anh ấy cũng không phản ứng khi bị bắt, dù thừa công năng pháp thuật để làm chuyện đó. Tôi nghĩ anh ấy làm vậy là có lý do. Hãy tạm gác tình cảm qua một bên và lắng nghe điều anh ấy muốn nói với chúng ta.

Qadehar nói có tình có lý nên mọi người đều cảm thấy bị thuyết phục. Cả đến Urien cũng bình tĩnh trở lại, và như mọi người, ông sẵn sàng nghe người tù binh nói.

- Tôi biết Guillemot ở đâu, Ngài Sha chỉ nói có vậy.

Romaric, Ambre, Gontrand, Coralie, Agathe, Bertram và Thomas quyết định ngủ đêm trên trảng cỏ. Nó làm chúng nhớ đến trảng đất gần Dashtikazar, nơi cả bọn rất khoái đi dạo trong đêm hè. Vì thế mà vẻ lạ lùng của cái xứ sở này, cùng với những con vật kỳ quặc trông như lũ mèo to sù mà bọn trẻ bắt gặp nhiều lần trong ngày không hề làm chúng khiếp hãi. Chúng cũng không thấy sợ dù xung quanh vắng tanh, chẳng có bóng người nào.

Bọn trẻ nhặt củi khô rồi nhóm lửa. Rồi chúng ngồi xuống và ngấu nghiến ăn mấy thứ đồ dự trữ còn dành lại.

- Những dấu vết bọn mình đi theo ngày càng rõ hơn, Thomas thông báo. Chắc chỉ ngày mai là gặp được chú Gérald.

- Thế thì may quá, Coralie nói. Bọn mình gần hết sạch đồ ăn rồi, chỉ còn vài món đồ hộp...

- Coralie à, cậu tóm tắt thật tài tấn bi kịch của đa số dân chúng rồi đấy! Gontrand mỉa mai. Vậy là cậu sẵn sàng hy sinh tự do ngọt ngào chỉ cốt được ấm bụng.

- Cậu mà còn tiếp tục ăn nói kiểu đấy là tớ cho hy sinh cậu luôn! cô bé giận dỗi chống đối. Dù thực ra người cậu cũng chả có mấy thịt để xơi.

- Các em làm anh nhớ đến một chuyện ngụ ngôn rất hay của La Fontaine. Anh đã nghe chuyện đó hồi còn ở Thế giới Thực, Bertram nói, vẻ mơ màng. Ở Xứ Ys, các em có học La Fontaine không?

- Thế anh nghĩ bọn em là lũ dốt đặc cán mai à? Agathe trả lời.

- Đó là câu chuyện về con sói và con chó, chàng Phù thủy trẻ nói tiếp. Con sói đói rã họng nên thèm được như con chó, lúc nào cũng có cơm ăn no đủ. Nghe lời con chó, nó chịu làm thân phận chó giữ nhà. Nhưng khi con sói biết từ nay nó sẽ không còn được tự do chạy nhảy nữa thì nó bèn lủi mất luôn...

- Vì nó muốn sống tự do dù phải chịu đói còn hơn được no đủ mà phải chịu xiềng xích, Ambre nói nốt. Vâng, em biết chuyện này. Chuyện hay lắm...

Bọn trẻ cùng lặng ngắm ngọn lửa, không nói năng gì trong giây lát. Bụng đói sôi òng ọc, đứa nào cũng hiểu sự lựa chọn khó khăn của con sói.

« Lùi
Tiến »