Bí ẩn các vì sao Tập 3, Bộ mặt thật của bóng tối

Lượt đọc: 526 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CUỘC ĐỤNG ĐỘ ĐẦU TIÊN

Guillemot thử ước lượng thời gian đã trôi qua, nhưng rồi cậu đành bỏ cuộc. Ánh sáng lọt qua ô cửa sổ phía trên nóc quá yếu ớt nên chẳng thể biết đó là mặt trời hay ánh đèn. Mặc dầu vậy, cậu bé không nằm trong bóng tối. Các bức thành màu xanh nhạt của Bộ giáp Aegishjamur đã được chỉnh sửa một cách khéo léo và những ngọn lửa màu đo đỏ từ mấy cái cành của Linh Phù Hagaltỏa ra thứ ánh sáng kỳ lạ dìu dịu thắp sáng gian ngục. Guillemot cảm thấy vững lòng hơn đôi chút, có ánh sáng nghĩa là bùa phép linh nghiệm!

Nhưng dần dần, cậu bé lại bắt đầu cảm thấy sợ hãi và hình dung ra đủ mọi tình huống. Bóng tối chắc chắn sẽ dùng sức mạnh pháp thuật vô song của hắn để chống lại cậu. Hoặc sẽ bắt cậu phải chờ thật lâu... Nếu không phá được phòng tuyến của Guillemot, nhỡ hắn bỏ cậu chết đói ở đây thì sao? Giống như sự việc xảy ra khi quân đội vây hãm các thành phố ấy?

Tuy nhiên có điều gì đó cho cậu biết Bóng tối không thể chờ lâu được. Guillemot cố hình dung ra kẻ thù, nhưng chỉ thấy một cái đốm lờ mờ, không có hình dạng cố định. Không hiểu sao, cậu đoán biết là Bóng tối đang rất sốt ruột. Cậu chắc như vậy! Chẳng thế mà cậu chỉ hơi ngạc nhiên khi thấy hắn bước vào gian phòng...

Mới đầu, Guillemot không trông thấy gì. Cậu chỉ nghe thấy tiếng cửa mở ra rồi khép lại. Các bức tường phòng tuyến vô hình cứ rung rung làm cậu không nhìn rõ mọi thứ. Rồi cậu nhận thấy có cái gì đó rất gần, ở phía bên kia Bộ giáp Aegishjamur. Một cái bóng. Một bức màn tối nổi lên trên nền tranh tối tranh sáng của gian phòng, và dường như ánh sáng muốn tránh cái bóng tối ấy ra.

Một tiếng thì thầm kinh rợn khiến cậu bé rùng mình từ đầu đến chân.

- Chào cậu bé... cậu bé yêu quý...

Giọng nói nghe rất to, ồ ồ như từ dưới hang sâu vọng lên. Lúc đầu Guillemot im thít. Phải lấy hết can đảm, cậu bé mới mở miệng trả lời được:

- Ông là... ông là Bóng tối?

Cái bóng cười khẩy. Guillemot nhận ra hắn đang động đậy. Cứ như đang trôi lềnh bềnh vậy. Bóng tối đi quanh phòng tuyến vô hình của Guillemot. Hắn đang tìm xem trong bùa phép của có điểm yếu nào không!

- Đó là cái tên... người xứ cậu... đặt cho ta.

Guillemot thấy Bóng tối dò dẫm dọc bức tường thành trong suốt. Ánh sáng bị mờ đi ở những chỗ hắn chạm tay vào. Cơn hoảng loạn xâm chiếm cậu bé.

- Ông muốn gì?

Cậu hét lên. Bóng tối đứng sững lại giây lát. Hắn có vẻ hài lòng.

- Tốt... tốt lắm... cậu thấy sợ... và cậu muốn biết... Có lẽ.... ta chẳng phải mất thời gian phá bùa phép của cậu nữa...

Bóng tối lùi lại. Bỗng dưng Guillemot thấy mắt mờ đi và không trông thấy Bóng tối đâu nữa. Nhưng cậu biết hắn vẫn ở đó. Cậu cảm nhận thấy hắn. Cậu cảm nhận sự hiện diện khó chịu của Bóng tối như người ta cảm nhận mùi ẩm mốc hay mùi hấp hơi trong phòng bị đóng cửa lâu ngày. Khi Bóng tối lại cất tiếng, cậu không kìm được, giật nảy mình lên.

- Cậu bé của ta... cậu bé yêu quý của ta... Sao chúng ta lại phải đối đầu nhỉ... Cứ tin tưởng ở ta...

- Ông đã tấn công xứ tôi! Ông đã giết hại bao nhiêu người! Ông đã bắt cóc tôi!

Guillemot lại kêu lên. Cậu bé cảm thấy nếu không hét lên thì sẽ nghẹn lời không sao nói được.

- Xì... Bóng tối rì rầm vẻ giễu cợt. Cậu nhắc tới... mấy cái chuyện vặt ấy... là bởi cậu chưa biết... ta có gì dành cho cậu đâu.

- Tôi không muốn gì ở ông. Tôi ghê tởm ông!

- Thôi nào... cậu bé yêu quý của ta. Ta tặng cậu cả ba Thế giới cơ mà...

- Ông im đi! Ông im đi!

Guillemot ngồi thụp xuống và lấy hai tay bịt tai để khỏi phải nghe cái giọng cứ len lỏi vào thân tâm cậu làm cậu như tê cứng lại.

- Sao cậu lại sợ ta? Ta ban tặng cho cậu quyền lực... ta mời cậu làm đồng minh cơ mà...

Guillemot gào lên, gắng hết sức tuyệt vọng tự bảo vệ mình:

- Không đời nào! Đừng hòng! Tôi ghét ông! Ông còn tệ hơn cả quỷ Ork!

Có vẻ như Bóng tối bị chạm tự ái. Hắn tiến lên và giận dữ tung vào Bộ giáp của Guillemot một quả cầu đen ngòm không biết chui từ đâu ra. Quả cầu chứa đầy ma thuật đập vào bức tường năng lượng và bắt đầu vỡ tan ra từng mảnh. Kỳ lạ là đòn tấn công bất ngờ của Bóng tối không làm Guillemot sợ bằng cái giọng ồ ồ như vọng từ hang sâu của hắn.

- Đồ ngu... Đừng có khiêu khích ta... Và cũng đừng bao giờ lăng mạ ta... Dù có thế nào... thì ngươi cũng thuộc về ta mà thôi... dù là đồng minh... hay nô lệ... Hãy suy nghĩ cho kỹ đề nghị của ta đi... Nghĩ cho kỹ vào... Ta sẽ quay lại ngay...

Cửa phòng giam mở ra rồi khép lại. Bóng tối đã bỏ đi.

Guillemot nhắm mắt và cố bình tĩnh trở lại. Người cậu run bần bật. Chưa bao giờ cậu cảm thấy sợ hãi tới mức ấy. Bóng tối có vẻ hết sức hùng mạnh! Guillemot nhận ra điều tối quan trọng là cậu chỉ có thể đương đầu được hắn nhờ ý chí cao độ. Nếu cậu không kháng cự thì chỉ cần một cái phẩy tay là hắn sẽ dẹp hết các tuyến phòng thủ của cậu và bắt cậu làm theo những gì hắn muốn. Song Guillemot cũng tự biết mình sẽ không đủ sức để chống chọi mãi với Bóng tối... Cậu bé co rúm người lại và bật khóc nức nở, vì cảm thấy bất lực.

Khóc được làm cậu thấy nhẹ nhõm hơn; sự hoảng loạn và nỗi sợ hãi tan dần. Một lát sau, Guillemot đã thấy tĩnh tâm và lấy lại được tinh thần. Cậu nhỏm dậy uống một ngụm nước rồi bước lại gần chỗ quả cầu ma thuật đen ngòm đập vào Bộ giápAegishjamur.

Cậu bé nhíu mày quan sát kỹ những mảnh đen cuối cùng của quả cầu ma thuật. Bị đập vào phòng tuyến pháp thuật của Guillemot, nó đã vỡ vụn ra từng mảnh và rơi lả tả.

Guillemot lại tràn trề hy vọng. Thành lũy của cậu vẫn đứng vững, không mảy may sứt sẹo. Guillemot sướng run lên. Vậy là Bóng tối đã đi một vòng quanh bộ giáp và thử xem nó vững chắc độ nào rồi mới đề nghị cậu liên minh. Không phải hắn tử tế gì khi đề nghị như vậy, mà chẳng qua vì hắn không chắc là sẽ phá vỡ được các tuyến phòng thủ của Guillemot thôi. Suýt nữa Bóng tối đã khiến Guillemot phải đầu hàng... Nhưng chính việc hắn nổi giận và ném bùa phép vào cậu mà không thành chứng tỏ hắn chưa đạt tới mức toàn năng và mọi chuyện vẫn còn chưa ngã ngũ.

Guillemot quay lại ngồi lên Quả trứng Mannaz, cậu cảm thấy thật thanh thản và gần như hài lòng với chính mình.

« Lùi
Tiến »