Bí ẩn các vì sao Tập 3, Bộ mặt thật của bóng tối

Lượt đọc: 525 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
BỜ BIỂN HÚ

Các Hiệp sĩ sang đến Thế giới Vô hình mà không gặp trở ngại gì. Vốn không quen với pháp thuật nên tuy họ đều tỏ ra rất dũng cảm, nhưng ai nấy đều thở phào nhẹ nhõm khi đứng trên mặt đất của Đảo Giữa. Còn hai Thầy Phù thủy thì đều kiệt sức, việc mở và đóng Cánh cổng sang Thế giới Vô hình buộc họ phải tiêu hao rất nhiều năng lượng. Gérald và Qadwan nghỉ một lát cho lại sức. Tổng Chỉ huy tranh thủ thời gian giải thích cho các Hiệp sĩ biết nhiệm vụ của họ trong chiến dịch này.

Để tránh rò rỉ tin tức tới tai bọn gián điệp của Bóng tối, vị Trưởng xứ đã yêu cầu Tổng Chỉ huy phải hết sức bí mật, và vì thế, các Hiệp sĩ không hề biết Guillemot bị bắt cóc. Khi được chính vị chỉ huy cho hay tin, họ phản ứng dữ dội.

- Dám bắt cóc trẻ con! một người gầm lên.

- Mà lại bắt thằng bé giỏi giang như thế chứ! Bertolen bồi thêm.

Anh đã có lần cho Guillemot đi nhờ ngựa đến Bromotul, hôm cậu bé đi thăm anh họ Romaric.

- Phải tay tôi, tôi sẽ cho Bóng tối biết tay, Ambor càu nhàu.

- Ta còn chờ gì mà không đi cứu Guillemot khỏi nanh vuốt con quỷ đó? một người khác nôn nóng hỏi.

- Các Hiệp sĩ, Tổng Chỉ huy nói, vẻ muốn trấn an mọi người, ta rất hiểu tình cảm và cơn giận dữ của mọi người. Nhưng chúng ta cần phải giữ bình tĩnh. Lúc này chúng ta đang ở trong một thế giới nguy hiểm và Bóng tối rất hùng mạnh. Chớ để giận quá mất khôn. Có như vậy, chúng ta mới hành động hiệu quả và thực sự giúp được Guillemot.

- Ngài Tổng Chỉ huy nói phải, Gérald đi tới nói với giọng lo lắng. Hơn nữa, chúng ta còn chưa biết tìm Guillemot ở đâu.

- Vậy ta phải làm gì bây giờ? Bertolen hỏi Gérald.

- Chúng ta sẽ rời khỏi đảo này. Rõ ràng là Guillemot không có ở đây rồi. Hơn nữa, ở đây cũng không có đất cho ta hành động.

- Tôi sẽ lo chuyện này, vị Tổng Chỉ huy nói. Ambor, Bertolen, hai anh đi với tôi! Những người khác hãy sẵn sàng lên đường.

Đảo Giữa trông tựa như một bông hoa súng khổng lồ. Với địa thế bằng phẳng, đầy sỏi đá, và thường xuyên bị sóng gió đánh tạt vào, đảo rất hoang vắng. Song, cũng có một nhóm nhỏ dân chài sống tụ tập chủ yếu trong một ngôi làng không có tường hào bao quanh. Nhờ có lũ Sứa Nóng Bỏng ở ngoài khơi nên đảo không bị bọn Gommon và những loài quỷ biển khác hoành hành. Có một lần, Romaric suýt bị đám Sứa Nóng Bỏng ấy tấn công. Trên đảo không có rau quả như ở đất liền nên ngư dân sống nhờ vào những gì biển mang lại cho họ. Ðó là tảo biển và đủ loại tôm cá.

Vị Tổng Chỉ huy để cho các Hiệp sĩ tụ tập lại và đi về hướng làng chài để thương lượng họ chở giúp quân vào bờ.

Gérald quay sang bên Qadwan. Ông già khó nhọc đứng dậy.

- Ôi chao! ông Phù thủy già nhăn mặt, mình qua tuổi để làm mấy cái việc này rồi.

- Không có bác thì làm sao tôi đưa hết các Hiệp sĩ qua cửa được, Gérald siết chặt vai ông tỏ lời cảm ơn.

- Để đổi lại, cậu phải trả tiền cho tôi đi nghỉ ở Núi Tía đấy nhé! Qadwan đùa.

- Thế bác định bỏ mặc phòng tập thể dục cho lũ Đệ tử Thầy Phù thủy phá phách à?

- Ồ không, tất nhiên là không rồi! ông già lẩm bẩm. Thôi, cho tôi nghỉ thêm mấy phút nữa cho lại sức đã.

- Yêu cầu được chuẩn y. Mà tôi thì cũng cần có thời gian để liên lạc với Qadehar... May là anh ấy lại sang đây cùng Urien và Valentin. Chúng ta cần tới tất cả mọi người trong cuộc phiêu lưu này. Và nhất là cần anh ấy!

Gérald nhắm mắt lập một bùa phép liên lạc trong đầu xung quanh Linh Phù Berkana, và cẩn thận gọi các Linh Phù theo hình dạng của chúng ở Thế giới Vô hình. Gérald vẫn còn rất mệt vì phải vận hết sức mở Cánh cổng nên ông chật vật lắm mới kết nối được với Qadehar. Thầy Qadehar không tin vào tai mình khi nhận ra giọng của Gérald. Thầy Phù thủy tin học nói qua tình hình và báo cho bạn biết Guillemot bị bắt cóc.

Qadehar không để lộ cho Gérald thấy cơn giận dữ và nỗi lo lắng đang xâm chiếm ông. Với vẻ bình tĩnh như thường lệ, ông đề nghị cùng đi với Urien và Valentin tới gặp đội quân Hiệp sĩ để cùng hợp sức.

Gérald cảm thấy nhẹ cả người khi biết rằng Thầy Phù thủy giỏi nhất Hiệp hội Pháp sư sắp tới. Dù sao cũng phải hết sức cẩn trọng ở Thế giới Vô hình. Qadehar và hai ông bạn cùng đi đang ở Trảng cỏ Hung. Họ quyết định sẽ gặp nhau ở Bờ biển Hú.

Một lát sau, Tổng Chỉ huy quay về báo tin tốt lành: các ngư dân đồng ý cho đội quân lạ xuất hiện bất thần mượn số thuyền cần thiết. Họ được trả vài viên đá quý vốn chất đầy trong kho Cung điện Trưởng xứ Ys, và cũng may là các Hiệp sĩ mang theo rất nhiều.

Sau khi chất đầy hai mươi chiếc thuyền cả người và quân dụng, đội quân khoác áp giáp màu ngọc lam rời bờ đảo.

Chuyến đi từ đảo sang bờ diễn ra suôn sẻ. Các Hiệp sĩ cũng hơi hoảng khi nhìn thấy một đám Sứa Nóng Bỏng. Họ vốn không biết gì về biển và những mối hiểm họa của nó. Lần đầu tiên Gérald tự hỏi tại sao Xứ Ys chưa bao giờ có hải quân. Rồi ông chợt tìm ra câu trả lời: đơn giản là vì Xứ Ys chưa một lần bị kẻ thù tấn công từ đại dương bao quanh nó.

Các Hiệp sĩ cảm thấy chuyến đi vào bờ lâu khủng khiếp. Cuối cùng thì họ cũng đổ bộ lên phía cực Tây Bắc Bờ biển Hú. Hai trăm Hiệp sĩ rời bờ biển không có vẻ gì luyến tiếc và đi theo hai Thầy Phù thủy về hướng Đông. Trên Trảng cỏ Hung, gió lạnh buốt đập mạnh vào mặt khiến họ tỉnh hẳn. Các Hiệp sĩ lại cảm thấy đang ở trên đất liền quen thuộc, gần như ở nhà họ, trong cơn gió thổi trên trảng làm họ thấy phấn chấn.

Mọi người dừng chân nghỉ sau một gò đất cao. Các Hiệp sĩ ngồi nhấm nháp khẩu phần bánh mì và nghe Gérald kể về Thế giới Vô hình. Rồi đoàn quân lại lên đường và đi liền mấy giờ buổi chiều, chân bước nhanh, miệng hát mấy bài ca Xứ Ys cho thêm can đảm.

Qadwan là người đầu tiên nhìn thấy làn khói bay lên phía xa xa.

- Chắc là Qadehar đấy, Gérald nói với vị Tổng Chỉ huy.

Để tránh nguy hiểm, hai người quyết định đợi và cử trinh sát đi thám thính xem sao. Mấy người trinh sát quay về ngay.

- Có ba người đàn ông, trong đó hai người mặc giáp Hiệp sĩ và một người khoác áo choàng Phù thủy, trưởng đội trinh sát báo cáo. Họ đang ngồi quanh bếp lửa. Chỗ họ ngồi toàn là núi đá, rất hoang vắng.

- Qadehar, Urien và Valentin! Gérald vui sướng reo lên. Thế là ổn rồi, Tổng Chỉ huy ạ.

Một lúc sau, quân Xứ Ys đã đến chỗ Qadehar. Mọi người gặp lại nhau tay bắt mặt mừng. Urien làng Troêl vừa cười như sấm vừa vỗ vỗ lên vai các cựu binh và bẹo má các Hiệp sĩ trẻ. Valentin siết chặt tay vị Tổng Chỉ huy một lúc lâu. Ông này từng là học trò của Valentin ở Bromutul. Qadehar thì xúc động ôm hôn các Phù thủy ở Gifdu.

- Xin cám ơn, cám ơn, hai người đã hành động rất nhanh! Có các Hiệp sĩ giúp sức, ta sẽ có nhiều cơ may cứu được Guillemot...

Gérald mỉm cười nhìn Qadehar động viên. Song ông biết rõ bạn mình và thấy Qadehar đang rất lo lắng cho cậu Đệ tử.

- Đêm nay, chúng ta sẽ dựng trại ở đây! Vị Tổng Chỉ huy tuyên bố. Ambor, anh lo tổ chức canh gác nhé! Bertolen, cho dựng trại đi! Còn tôi, tôi sẽ ra chỗ các bạn tôi ở bên đống lửa.

Chẳng mấy chốc, trại của các Hiệp sĩ đã dựng xong và được canh gác nghiêm ngặt. Mỗi Hiệp sĩ đều mang theo một mảnh vải để ghép cùng với những người khác và dựng thành lều.

Tổng Chỉ huy, Urien và Valentin, Ambor và Bertolen, Qadehar, Gérald và Qadwan ngồi xung quanh đống lửa, ở giữa trại. Bertolen chuyền tay mọi người một bầu rượu vang nhẹ, mỗi người uống một ngụm.

- Giới thiệu với mọi người Ambor và Bertolen, các Hiệp sĩ dũng cảm nhất của tôi, vị Tổng Chỉ huy chỉ vào hai người rồi nói. Họ sẽ là phó cho tôi trong chiến dịch này. Khỏi cần phải giới thiệu Urien và Valentin, các Hiệp sĩ ai chẳng biết huyền thoại về Don Quichotte!

Mọi người cười ồ lên. Urien và Valentin thì cười khùng khục khi nghe thấy bí danh của họ thời còn là Hiệp sĩ.

- Giờ thì, Tổng Chỉ huy nói tiếp, chúng ta đi thẳng vào vấn đề chính nhé. Các Thầy Phù thủy Qadehar, Gérald, Qadwan, chúng tôi nghe các Thầy đây.

Qadehar vẫn đang mải nghĩ đâu đâu, khuôn mặt tối sầm. Gérald bèn hắng giọng nói:

- Một kẻ rất giỏi pháp thuật đã giả dạng cậu học trò Bertram của tôi để bắt cóc Guillemot ngay gần Troêl. Mọi bằng chứng đều cho thấy đó chính là Bóng tối hoặc tay chân của hắn. Tôi cảm nhận một mối nguy hiểm lớn đang đe dọa Guillemot và cả chúng ta nữa. Vì thế tôi mới cố thuyết phục ngài Trưởng xứ cho mở một đại chiến dịch chưa từng có trong lịch sử Xứ Ys, đó chính là chiến dịch mà các vị đang tham gia đây.

Mọi người yên lặng nghe Gérald nói. Ai cũng thấy rõ Guillemot đang gặp nguy hiểm: Bóng tối đã chẳng từng nhiều lần định bắt cậu bé đó sao? Mà nếu một kẻ độc ác như Bóng tối muốn có cậu bé đến vậy thì chắc chắn là không phải để chiều chuộng cậu rồi. Mọi người, kể cả Urien, tuy không nói ra, đều cảm thấy số phận mình và số phận cậu bé có liên quan chặt chẽ với nhau...

- Còn may là mấy đứa bạn của Guillemot không bị lôi vào cuộc phiêu lưu này! Valentin làu bàu.

- Tôi đã đích thân lo để chúng ngoan ngoãn ngồi nhà, Gérald khẳng định vẻ hài lòng. Lũ trẻ này hay thích chui đầu vào những chuyện kỳ quặc nhất!

- Giờ thì sao? Agathe hỏi, mắt nhìn quanh Cánh cổng đã đưa chúng tới Thế giới Vô hình.

- Giờ thì phải tìm một nơi để nghỉ đêm, Romaric trả lời, tay đỡ Bertram.

Chàng Phù thủy trẻ kiệt sức vì phải vận hết công lực để mở Cánh cổng.

- Đằng kia có mấy ngôi nhà kìa, gần mép nước ấy, Gontrand đề nghị.

- Chắc là nhà dân chài, Romaric đồng ý. Đến đó đi! Anh Bertram cần được nghỉ ngơi...

- Đúng là trông anh ấy không được khỏe lắm! Coralie thừa nhận.

- Các em hay thật đấy, chàng Phù thủy trẻ làu bàu yếu ớt. Ở vào vị trí của anh thì bọn em còn tệ hơn. Lần sau thì đi mà tự làm nhé.

Cả bọn đi về phía ngôi làng Gontrand vừa chỉ.

Một vài ngư dân vẻ ngờ vực đón bọn trẻ. Khi thấy chúng chỉ là trẻ con, họ có vẻ thoải mái hơn. Mấy người phụ nữ thì không kìm được mấy câu trách móc mẹ lũ trẻ sao lại để chúng đi chơi lang thang thế này. Họ cho bọn trẻ ăn một bữa no nê toàn cá và trai sò.

- Chưa bao giờ tôi thấy lắm người xuất hiện ở Cánh cổng đến thế, một ngư dân vừa nói vừa khạc nhổ xuống nền nhà.

Ông ta có dáng người nhỏ thó, khô quắt, có vẻ như là trưởng làng.

- Và ông cũng chưa bao giờ kiếm được nhiều đá quý đến thế! một người khác vui vẻ nói.

Ông trưởng làng cười khẩy.

- Ông muốn nói là có những người khác từ Xứ Ys đã đến trước chúng cháu? Romaric ngạc nhiên.

- Ta không biết họ từ đâu tới, nhưng đông lắm. Phải đến hai trăm người. Mà không nhẹ đâu nhá. Họ toàn mặc áo giáp nặng trịch!

Mấy ngư dân cười khùng khục.

- Hay quá! Coralie hớn hở. Vậy là chú Gérald đã thuyết phục được ông Trưởng xứ! Các Hiệp sĩ Cuồng phong đã đến Thế giới Vô hình! Họ sẽ giải thoát cho Guillemot!

- Chắc là em nói đúng, Ambre nói, nhưng lộ vẻ hơi thất vọng. Có thể nói là tuyệt.

Hình như cô bé không thấy tin tưởng lắm.

Cả bọn đã hào hứng hưởng ứng đề nghị của Romaric vì tin chắc sẽ chẳng có ai khác đến giải cứu Guillemot. Vì vậy, chúng cảm thấy có nghĩa vụ phải hành động. Vậy mà hai trăm Hiệp sĩ, được một Thầy Phù thủy dẫn đường, đã đi trước cả bọn. Cho nên mấy đứa trẻ cảm thấy việc chúng làm chẳng còn ý nghĩa gì nữa...

- Bọn mình làm gì bây giờ? Thomas hỏi.

- Có hai cách thế này: hoặc là bọn mình quay lại Xứ Ys ngay và để cho các Hiệp sĩ giải quyết vụ này, hoặc là bọn mình thử giúp họ xem sao...

- Đằng nào cũng sang đây rồi, chọn giải pháp thứ hai đi, Romaric đề nghị.

- Tớ đồng ý, Gontrand nói trong khi những đứa khác cằn nhằn, nhưng tụi mình thì giúp gì được cho các Hiệp sĩ?

Ambre tẩn mẩn hỏi han ông trưởng làng rồi quay ra phía các bạn:

- Họ đi trước chúng ta gần một ngày. Hãy chờ đến mai để anh Bertram thử liên lạc với chú Gérald xem sao. Rồi sẽ biết chú Gérald phản ứng thế nào.

- Mà anh Bertram cũng chẳng còn sức để mở Cánh cổng lần nữa hay nói chuyện trong đầu với ai tối nay! Agathe vừa nói vừa hất hàm chỉ chàng Phù thủy trẻ đang ngủ gục trong góc phòng mà người ta vừa cho bọn trẻ thuê để ngủ qua đêm.

- Thế nhỡ chú Gérald nổi giận thì sao? Coralie lo lắng.

- Bọn mình sẽ giả vờ bị nhiễu sóng, không nghe rõ nữa rồi cắt luôn. Ambre bình tĩnh nói. Sau đó, chúng ta sẽ tự làm theo ý mình. Cũng như Coralie và mọi người, tớ thấy việc các Hiệp sĩ có mặt ở Thế giới Vô hình là rất tuyệt! Nhưng tớ linh cảm thấy có gì đó sẽ không ngon ăn đâu...

- Cậu nói đúng, Thomas hăng tiết lên nói, Romaric, Gontrand, Coralie và cậu biết rõ Thế giới Vô hình hơn chú Gérald và các Hiệp sĩ. Guillemot có thể sẽ cần đến kinh nghiệm của các cậu và cả sức mạnh của các Hiệp sĩ!

- Này, cậu cũng không đến nỗi ngốc đâu! Ambre nói với cậu bé tóc hung và hích vai nó, vẻ thân thiện. Bác ngư dân mà tớ nói chuyện lúc nãy đã đồng ý chở chúng mình đến chỗ hôm nọ các Hiệp sĩ cập lên bờ, chỉ lấy công vài viên đá quý thôi...

Các bạn đồng ý với đề nghị của Ambre. Cô bé nhận được toàn bộ số phiếu, trừ một phiếu, vì bọn trẻ không tài nào đánh thức được Bertram dậy.

« Lùi
Tiến »