Tớ đói quá!
- Ai bảo cậu sáng nay không ăn cho no vào. - Nhưng lúc ấy tớ không đói. Thôi mà Romaric, dù sao cũng đến giờ ăn lót dạ rồi, cho tớ một miếng bánh kẹp đi.
- Coralie, cả bọn đã thỏa thuận sang đến Thế giới Vô hình mới được ăn cơ mà. Thôi, cố thêm chút nữa đi.
- Hai người có nhanh lên không hả? Ambre bực tức chen ngang, cô quay lại nhìn em gái và Romaric đang đi cuối cả nhóm.
- Được rồi, bọn em đây, Coralie càu nhàu. Có phải tại em đâu, cái túi em đeo nặng trịch đây này! Giá mà em được mang túi đựng bánh kẹp thì tốt quá... Mà sao chị không trách anh Bertram ấy? Anh ấy còn đi sau bọn em!
Đúng là Bertram đang lê bước và nhìn các bạn với vẻ mặt của kẻ chiến bại. Trông cậu không có vẻ gì là muốn đuổi kịp các bạn.
- Bertram, anh làm ơn bước nhanh lên được không? Ambre bực tức gào to.
- Được rồi, được rồi, anh đây, chàng Phù thủy lẩm bẩm, nhưng vẫn cứ đi lững thững.
Bọn trẻ đã rời Thành Dashtikazar từ lúc chiều. Hôm trước, Agathe đã dẫn cả bọn về căn nhà rộng thênh thang của bố mẹ nó trong một khu biệt thự của thành phố. Con bé lục lọi tủ của bố để lấy quần áo ấm cho bọn con trai, rồi mở tủ của nó cho hai chị em Ambre và Coralie chọn đồ cần dùng. Sau đó, nó vét sạch tủ lạnh, gác bếp, rồi lấy đồ cắm trại trong kho.
Xong đâu đấy thì cũng đã khuya. Cả bọn bèn chui vào những chiếc túi ngủ chần bông và đống chăn gối lôi từ trong kho ra rồi ngủ luôn trên tấm thảm trải sàn dày trong căn phòng rộng rãi của Agathe.
Cả bọn cùng nhau ôn lại mãi không chán những cuộc phiêu lưu chúng từng trải qua cùng Guillemot ở Xứ Ys và Thế giới Vô hình. Chỉ có Bertram là tránh ra lủi thủi một mình.
Chẳng thế mà cả bọn dậy muộn, ăn sáng no nê xong (chỉ có Coralie là không chịu ăn) mới lên đường đến Đồi Hai Cánh cổng.
- Bọn mình sắp tới Đồi Hai Cánh cổng rồi, Gontrand hạ giọng báo trước. Tốt hơn cả là đừng gây tiếng động.
- Em hiểu không? Ambre nhìn chòng chọc em gái hỏi.
Coralie giả làm động tác khâu chặt miệng lại, tỏ ý từ giờ sẽ im thin thít như thịt nấu đông.
Cả bọn yên lặng tiến đến mỏm núi đá lớn. Hồi hè năm ngoái, mấy đứa trong số bọn chúng đã nấp sau tảng đá chờ Guillemot phù phép các Hiệp sĩ. Bọn trẻ quan sát xung quanh: chỉ có một Hiệp sĩ canh gác hai Cánh cổng.
- May quá! Ambre reo lên. Bertram sẽ gọi Linh Phù có công năng làm thời gian ngừng lại và thế là xong, cả bọn sẽ đi qua trước mặt mà người gác vẫn không hay biết gì. Đúng không anh Bertram?
- Ơ...
- Ơ nghĩa là sao?
Chàng Phù thủy trẻ khó nhọc nói.
- À, anh... anh chưa bao giờ làm điều đó, và anh không biết...
- Này Ambre, Romaric nói, có phải đúng Bertram sẽ mở Cánh cổng sang Thế giới Vô hình không đấy?
- Đúng, và tớ thề với cậu là anh ấy sẽ phải làm!
- Bình tĩnh đã nào, Bertram biện bạch. Cánh cổng... dễ hơn!
- Anh định đùa bọn em hả? Agathe hỏi.
- Không đâu, cậu chàng thở dài, anh không biết giải thích sao với các em, sử dụng Linh Phù trong khoảng không khó hơn là kích hoạt Linh Phù khắc trên Cánh cổng.
- Em có cảm giác là anh giấu bọn em điều gì đó... Gontrand tiếp lời, giọng nghi ngờ.
- Đâu mà. Thực ra anh chỉ chắc kích hoạt được các Linh Phù trên Cánh cổng, còn sau đó, anh không chắc Nội khí của mình có đủ để mở Cổng không.
- Thế khi nào thì anh biết? Ambre hỏi, cố nén cơn giận.
- Khi nào anh chạm tay vào Cánh cổng...
- Thế còn việc làm cho Hiệp sĩ canh gác đờ người ra như tượng thì sao? Coralie hỏi. Anh không biết thật à? Em thấy trò ấy tuyệt hay.
- Anh nghĩ có lẽ phải... bỏ cuộc thôi, Bertram thì thầm, mắt cụp xuống.
- Không đời nào! Romaric phản đối. Tại sao lại bỏ cuộc khi chưa thử xem sao?
- Thế cậu bảo bọn mình làm gì bây giờ? Agathe đáp, giọng chua chát. Niềm hy vọng chính của chúng ta là anh chàng Phù thủy, nhưng hóa ra anh ta chỉ giỏi khi có vũ khí trong tay thôi. Mà hiện giờ thì anh ta đang tay không, anh ta ném vũ khí xuống biển rồi còn đâu.
- Sao cậu ăn nói với anh ấy ghê thế! Coralie thốt lên. Dù sao anh ấy cũng đã cứu bọn mình thoát khỏi lũ quỷ Korrigan...
- Em im đi, để Romaric nói, Ambre nạt em.
Romaric bối rối, bất lực giơ hai tay lên trời. Lúc này, cậu chẳng tìm ra giải pháp nào hết.
Thomas bèn chen vào:
- Phải xông vào và trói chặt hắn ta lại như khúc giò ấy.
- Cái gì cơ? Gontrand ngơ ngác hỏi.
- Tớ không đồng ý! Coralie nói, mặt đỏ bừng tức giận. Bertram không đáng bị...
- Tớ đang nói đến Hiệp sĩ canh gác cơ mà, Thomas nói rõ hơn.
- Ý cậu là... Không, không được đâu! Romaric hoảng sợ phản ứng.
- Thôi, tranh luận thế đủ rồi, Thomas nhổm người lên đáp lại. Guillemot có khi đang gặp nguy hiểm chết người, còn các cậu thì lại sợ phải động tay động chân!
- Cậu ấy nói đúng đấy, Ambre đồng ý. Thomas, tớ nhất trí với cậu.
- Này Ambre, bình tĩnh đã nào! Romaric cố can Ambre. Hễ cứ nghe đến tên Guillemot là cậu cứ như mất trí ấy.
- Thì còn chờ gì mà không ra tay đi? Agathe cũng nhổm dậy hỏi.
- Đúng rồi, tấn công Hiệp sĩ đi! Bertram chêm vào, mừng hớn hở vì không phải dùng pháp thuật.
Bốn đứa bạo gan liều lĩnh xuất hiện sau tảng đá, và vừa rú lên vừa lao thẳng về phía Hiệp sĩ canh gác đang sững sờ như không tin vào mắt mình. Ông cứ ngớ người ra nhìn cả bọn xông lại, tự hỏi không hiểu lũ trẻ con này đang chơi trò gì.
- Đi thôi, Romaric thở dài, bọn mình chẳng còn cách nào khác là phải tới giúp mấy tên ngốc kia!
Cậu chạy theo đám bạn, Gontrand và Coralie đi theo đằng sau.
- Thế sao bọn mình không hét lên? Coralie hỏi.
- Bởi vì... mà này, cứ hét lên nếu cậu muốn, Romaric bối rối trả lời.
- YAHAAAAAA!
Quá sửng sốt, Hiệp sĩ không hề đề phòng lúc bị cả bảy đứa lao thẳng vào người. Chúng túm lấy chân ông, làm ông ngã khuỵu xuống đất. Hiệp sĩ thậm chí không kịp có phản xạ tự vệ.
- Anh túm chân phải ông ấy rồi! Bertram hét lên khi Hiệp sĩ đã nằm ra đất.
- Tớ nắm chân trái! Gontrand kêu lên.
- Tớ nắm tay ông ấy, Romaric nói.
- Mình cũng thế, Coralie nói.
Thomas gần như ngồi lên lưng Hiệp sĩ.
- Này... nhưng mà... có chuyện gì? Hiệp sĩ chỉ còn biết lắp bắp. Ông đáng tuổi cha bọn trẻ.
Cuối cùng, Ambre lôi trong túi ra một sợi dây thừng và một chiếc tất. Agathe giúp cô trói tay Hiệp sĩ lại và nhét bít tất vào miệng ông.
- Chú đừng có nhăn nhó, tất sạch đấy! Ambre an ủi.
Rồi cả bọn bỏ người Hiệp sĩ tội nghiệp lại đó và đến gần Cánh cổng sang Thế giới Vô hình.
- Nếu Bertram mà thất bại là bọn mình đi đứt, Agathe lẩm bẩm.
- Thì bọn mình ra xin lỗi chú Hiệp sĩ..., Romaric đáp lại.
- Thôi, đủ rồi đấy! Ambre ngắt lời cậu bé. Cậu thừa biết là bọn mình chẳng còn cách nào khác!
- Hai người im đi! Coralie xen vào. Anh Bertram cần được yên tĩnh để tập trung tư tưởng! Nếu anh ấy mở được cửa thì mình muốn lần này cả bọn đi cùng nhau!
Bertram lại gần Cánh cổng đồ sộ dẫn sang Thế giới Vô hình. Cũng giống như Cánh cổng mở sang Thế giới Thực, nó rất rộng và cao. Trên nền gỗ sồi có khắc hàng trăm Linh Phù. Chàng Phù thủy trẻ run run chạm tay vào các ký hiệu kích hoạt bùa phép mở cửa. Bertram hết sức ngạc nhiên thấy các ký hiệu này nóng rồi sáng bừng lên dễ như không. Làm sao cậu biết là mới vài giờ trước, có hai trăm Hiệp sĩ đã đi qua Cánh cổng, khiến cho lối đi sang Thế giới khác vẫn còn rung chuyển. Bertram cảm thấy như trút bỏ được cả một gánh nặng. Cậu quay về phía các bạn và thông báo, giọng rất tự tin:
- Anh nghĩ là sẽ không có vấn đề gì...