Cung điện Trưởng xứ được xây dựng trên một trong bảy ngọn đồi thuộc Thành Dashtikazar, nằm sâu trong vịnh, một địa hình thật hiếm có. Gérald đi qua sảnh lớn là nơi thường diễn ra lễ hội, ông leo qua những bậc thang gác đồ sộ lên tòa nhà là nơi ở và làm việc của nhân vật đứng đầu Xứ Ys.
Gérald rất lo lắng. Ông lơ đãng gật đầu chào Hiệp sĩ đứng canh gác ở cửa ra vào. Người này lễ phép chào lại ông. Gérald đi tiếp vào dãy hành lang dẫn đến văn phòng của vị Trưởng xứ, đồng thời cũng là Thị trưởng Dashtikazar.
Đó là một người đàn ông đã đứng tuổi, khá cao lớn, mái tóc bạc trắng chải ngược ra sau. Ánh mắt ông vẫn còn rất tinh nhanh. Trước đây, ông từng là một Tộc trưởng rất sắc sảo và được kính trọng. Vì thế, hầu như toàn bộ cư dân Xứ Ys đã đồng lòng bầu ông làm Trưởng xứ. Cũng như các vị Tổng Chỉ huy Hội Hiệp sĩ, Đại diện các thợ thủ công và tiểu thương, Đại lão Pháp sư của Hiệp hội Pháp sư, Trưởng xứ là một nhân vật quyền lực bậc nhất ở Ys. Vì là người do dân bầu ra, nên ông cũng là người có quyền lực hợp pháp nhất trong số các vị tai to mặt lớn Xứ Ys. Song, ông cũng là người dễ bị gạt bỏ nhất, vì dân chúng trao quyền lực vào tay ông thì cũng có thể tước đoạt nó đi, nếu đa số mong muốn và thấy đó là việc cần thiết...
Một trợ lý báo cho vị Trưởng xứ biết Thầy Phù thủy Gérald đã tới. Đích thân Trưởng xứ ra mở cửa mời Gérald vào. Thầy Phù thủy tin học không mấy khi rời khỏi Tu viện Gifdu. Vậy nên chuyến viếng thăm của ông hẳn có lý do hết sức quan trọng.
- Mời ông vào, Gérald. Chẳng mấy khi thấy ông trong thành phố! Mời ông ngồi.
Gérald buông người xuống chiếc ghế bành bọc da mà vị Trưởng xứ chỉ cho ông, trong lúc đó, Trưởng xứ quay về ngồi sau bàn làm việc.
- Tôi nghe ông nói đây, Gérald, có chuyện gì vậy?
- Thưa Ngài, điều mà chúng ta lo sợ đã xảy ra: Guillemot đã bị bắt cóc sáng nay và giờ đang ở Thế giới Vô hình.
Vị Trưởng xứ nhăn trán vẻ phật ý.
- Sao lại thế được? Thế Thầy Qadehar không ở cùng thằng bé à?
- Thưa Ngài, có lẽ tôi phải giải thích với Ngài một số việc... Gérald nói, giọng ngần ngại.
Vị Trưởng xứ sững sờ lắng nghe Gérald kể về kế hoạch tấn công vào tận sào huyệt Bóng tối của Hiệp hội Pháp sư, về vụ thảm sát xảy ra ở tòa tháp Djaghatael, bản án kết tội Qadehar, việc ông này trốn đến Troêl rồi cùng Urien và Valentin sang Thế giới Vô hình.
Khi Gérald vừa dứt lời, vị Trưởng xứ nổi giận lôi đình.
- Sao mọi người dám coi trời bằng vung vậy? Có bao nhiêu chuyện xảy ra mà tôi chẳng hề được hay biết là sao? Gérald, ông có thấy không, chuyện này rất nghiêm trọng!
- Thưa Ngài, tôi biết, Gérald nói, cố làm cho vị Trưởng xứ trấn tĩnh lại. Tôi hiểu là Hiệp hội Pháp sư đã đi quá xa. Nhưng ân hận lúc này cũng chẳng ích gì. Phải hành động ngay, thưa Ngài.
- Gérald, ông đừng giấu tôi điều gì. Chuyện gì có thể xảy ra nếu Guillemot rơi vào tay Bóng tối?
- Thực lòng mà nói, thưa Ngài, tôi cũng chưa lường hết được, Thầy Phù thủy thú nhận.
- Chưa lường hết được nghĩa là sao? vị Trưởng xứ ngạc nhiên.
- Đó là sự thực, thưa Ngài, Gérald nói tiếp và nhìn thẳng vào mắt vị Trưởng xứ. Hiện giờ, tôi chỉ biết chắc một điều là pháp thuật của Guillemot vô cùng mạnh. Nếu Bóng tối muốn bằng mọi giá phải có thằng bé, chắc chắn là vì hắn muốn sử dụng quyền năng của thằng bé vào những mục đích xấu xa. Do vậy nhất thiết phải tìm thấy Guillemot trước khi Bóng tối định giở trò!
Vị Trưởng xứ suy nghĩ trong giây lát. Rồi ông đứng dậy và đi ra cửa.
- Việc này vượt quá trách nhiệm của tôi. Tôi sẽ lập tức cho triệu tập Đại Hội đồng...
- Xin Ngài đừng làm như vậy! Gérald thốt lên.
Vị Trưởng xứ sững sờ nhìn Gérald dò hỏi.
- Dứt khoát không được để lộ việc này ra ngoài, chỉ tôi và Ngài biết mà thôi, Gérald cắn môi nói tiếp. Xin Ngài hãy tin tôi.
- Ông giải thích đi, Gérald, vị Trưởng xứ ra lệnh, giọng khô khan.
- Qadehar và tôi nghĩ có một hoặc vài kẻ phản bội trong hàng ngũ Hiệp hội Pháp sư.
Trưởng xứ vẫn nhìn Gérald vẻ kinh ngạc.
- Việc mỗi lúc một tệ hơn, cuối cùng ông gắng thốt lên. Vậy thì ông muốn ta làm gì?
- Thưa Ngài, Gérald nói sau một hồi suy nghĩ, tôi thấy chỉ còn một giải pháp: Ngài có tin tưởng vị Tổng Chỉ huy Hội Hiệp sĩ không ạ?
- Ồ, đó là một người thô kệch, không khoan nhượng, không mấy thích hợp cho việc làm chính trị vốn đòi hỏi phải tinh tế, nhưng ông ấy rất ngay thẳng và toàn tâm toàn ý với công việc của Hội Hiệp sĩ. Vâng, tôi rất tin tưởng ông ấy.
- Hiệp hội Pháp sư và Hội Hiệp sĩ vốn nể trọng nhau, nhưng hiếm khi tâm đầu ý hợp và cũng chẳng yêu quý gì nhau, Gérald nói. Lúc này, với tôi đó lại là điều hay. Tôi cho là không giống như Hiệp hội Pháp sư, Hội Hiệp sĩ không hề có liên quan gì đến Bóng tối.
- Tốt, Trưởng xứ kết luận và mở cửa, ra hiệu gọi Hiệp sĩ canh gác hành lang lại gần. Tôi sẽ cho mời ngay vị Tổng Chỉ huy Hiệp sĩ và yêu cầu ông ấy phải hết sức giữ bí mật về nhiệm vụ này.
- Khẩn trương lên thưa Ngài! Gérald van nài. Tôi xin nhắc lại với Ngài là việc gấp lắm rồi! Việc này có lẽ liên quan đến cả sự sống còn của Xứ Ys!
- Rất tiếc, vị Trưởng xứ quay về phía Gérald, nhưng tôi nghĩ phải để mọi việc đến sáng mai thôi. Khuya rồi, không thể nào tổ chức một chiến dịch lớn như vậy ngay tức thì được.
Thầy Phù thủy thở dài. Thời gian đang chống lại họ.
Quấn mình trong chiếc áo choàng, Gérald nhảy tại chỗ cho ấm người. Bình minh vừa ló rạng, bây giờ là lúc lạnh nhất trong ngày.
Vị Trưởng xứ đã lo chu toàn mọi việc: khoảng hai trăm Hiệp sĩ, mang theo vũ khí và hành trang, đang tập trung ở khu Đồi Hai Cánh cổng. Ánh nắng sớm chiếu lên những bộ áo giáp màu ngọc lam làm sáng lấp lánh cả một rừng Hiệp sĩ. Vị Trưởng xứ và Tổng Chỉ huy tiến lại gần Gérald.
- Các chiến binh này sẽ cùng chúng ta sang Thế giới Vô hình, vị Tổng Chỉ huy nói, giọng khàn khàn. Tôi chỉ có thể huy động chừng này người thôi. Sẽ là một sai lầm nếu rút hết toàn bộ Hiệp sĩ Xứ Ys đi. Bóng tối có thể sẽ nhân cơ hội đó ra tay...
Vị Tổng Chỉ huy rất cao lớn, cỡ người như ông Urien làng Troêl vậy. Ông trạc tuổi Thầy Phù thủy Gérald, nghĩa là ngoài bốn mươi. Khuôn mặt thô ráp của ông chằng chịt sẹo. Ông là một Hiệp sĩ dũng cảm, từng dọc ngang khắp các chiến trường. Vị Trưởng xứ nói tiếp:
- Vị Tổng Chỉ huy sẽ điều hành chiến dịch, còn ông, Gérald, ông sẽ hướng dẫn mọi người. Ông ấy sẽ không hành động gì khi chưa bàn bạc với ông.
- Với tôi thế là ổn, Gérald nhìn thẳng vào mắt vị Tổng Chỉ huy trả lời. Tôi biết là có thể tin tưởng ở ông, ngài Tổng Chỉ huy à. Ông đã nhiều lần chứng tỏ lòng trung thành của mình trong các cuộc phản công những đợt tập kích của Bóng tối. Quân lính tuân thủ ông, tôi cũng sẽ làm như vậy.
Vị Tổng Chỉ huy có vẻ xúc động vì mấy lời thân thiện của Gérald và chìa tay về phía Thầy Phù thủy. Gérald bắt tay ông thật chặt và cảm ơn ông đã thân chinh tham gia chiến dịch.
- Đó là vai trò và cũng là danh dự của tôi khi được đi đầu hàng ngũ và chỉ huy đạo quân của mình, vị Tổng Chỉ huy khiêm tốn nói.
- Được rồi, vị Trưởng xứ cắt ngang những lời trao đổi lịch sự, ông Gérald, chúng ta còn chờ gì nữa?
- Đưa hai trăm Hiệp sĩ qua Cánh cổng không phải việc dễ làm, Gérald mỉm cười giải thích. Tôi đã đề nghị Thầy Phù thủy duy nhất không vướng bận và cũng là người tôi hoàn toàn tin cậy đến hỗ trợ... Ông ấy chắc cũng sắp đến rồi...
Một lát sau, đã thấy có bóng người xuất hiện phía xa trên đồi. Chẳng mấy chốc, mọi người nhận ra đó là một ông già khoác áo choàng sẫm của giới Phù thủy, cưỡi trên lưng một con lừa đang thở phì phì. Ông già vừa tiến lại phía họ vừa càu nhàu mắng con lừa.
- Đây là lần cuối cùng tôi đi cả một chặng đường dài suốt từ Gifdu với cái con vật cứng đầu cứng cổ này! Ông vừa nói vừa lại gần đoàn người.
- Qadwan! Gặp bác tôi mừng quá! Gérald reo lên rồi vỗ nhẹ vào lưng ông già.
Qadwan là Thầy Phù thủy dạy thể dục ở Tu viện Gifdu. Ông đã già nhưng vẫn còn rất tráng kiện so với tuổi.
- Sao, bác quyết rồi chứ? Gérald hỏi ông.
- Thế cậu nghĩ là tôi từng có lúc chần chừ à? Từ tối qua đến giờ, tôi cứ thấy sởn gai ốc vì biết Guillemot gặp nguy. Vả lại khi bạn bè có lời nhờ giúp thì...
- Chắc chắn là bác sẽ giúp tôi rất nhiều. Mở Cánh cổng quỷ quái này đâu phải chuyện chơi!
Hai Thầy Phù thủy tiến lại gần Cánh cổng Thế giới Vô hình, theo sau là Ngài Trưởng xứ và vị Tổng Chỉ huy. Các Hiệp sĩ nhìn họ tò mò và lo lắng.
Gérald và Qadwan mỗi người đứng một bên Cánh cổng đồ sộ. Sau đó, Gérald nói với các Hiệp sĩ:
- Chúng tôi sẽ mở rộng Cánh cổng chứ không chỉ mở hé như mọi khi. Không nên mất thời gian, từng người trong các bạn phải nhanh chóng chạy vụt qua cửa, giống như các vận động viên nhảy dù nhảy từ máy bay ở Thế giới Thực ấy.
Các Hiệp sĩ cười và thấy bớt căng thẳng hơn.
- Nào, ai muốn đi qua cửa trước tiên đây? Qadwan hỏi.
- Tôi, thưa Thầy Phù thủy, một Hiệp sĩ tóc vàng dáng dong dỏng cao tiến lên một bước.
- Tôi nữa, một Hiệp sĩ khác tiến lên, anh này tóc nâu, thấp và to ngang.
- Ambor và Bertolen! Vị Tổng Chỉ huy mỉm cười nhận xét. Tôi đã biết mà.
- Chúng tôi đi nhé? Gérald hỏi và nhìn vị Trưởng xứ.
- Vâng, các anh đi đi, ông này trả lời, giọng cảm động. Cầu mong Linh Phù bảo hộ các Thầy Phù thủy! Cầu cho ngọn gió đưa đường các Hiệp sĩ! Chúc mọi người may mắn!
- Chúng ta rất cần được may mắn, Gérald thở dài và kêu tên các Linh Phù.