Guillemot tỉnh dậy trên nền đá lạnh lẽo, trong một căn phòng tối om. Phải mất một lúc cậu mới tỉnh hẳn. Cậu có cảm giác như vừa trở về từ cõi xa xăm, chỉ mỗi việc phục hồi lại khả năng suy nghĩ thôi cũng đã đau hết cả đầu. Chuyện gì đã xảy ra nhỉ? Bertram đã đến tìm cậu ở Troêl và hai đứa đi ra trảng đất. Mà có đúng là Bertram không? Nếu không thì là ai? Hai đứa định làm gì nhỉ? À đúng rồi, hai đứa muốn sang Thế giới Vô hình để tìm Thầy Qadehar. Nhưng rồi có chuyện gì đó đã xảy ra. Bỗng chốc, Guillemot nhớ lại rõ như in cảnh Bertram bóp cổ cậu rồi biến thành lão già cười khẩy!
Cố hết sức Guillemot mới ngồi dậy được. Cậu để cho mắt quen dần với bóng tối. Cậu đang ở trong một căn phòng hình tròn rộng thênh thang và hầu như trống trơn, chỉ có mỗi một cái nệm rơm, tấm chăn và bình nước. Ánh sáng ban ngày yếu ớt lọt qua ô cửa sổ chấn song sát trên nóc, đủ để thấy tường dày đến mức nào. Tường và nền nhà đều được xây bằng những phiến đá to màu xám. Lối ra duy nhất của căn phòng là một cánh cửa gỗ nẹp sắt vững chãi. Đúng là nhà tù rồi!
Bỗng có tiếng nói cất lên phá tan bầu không khí yên lặng của căn phòng.
- Thế nào, sàn nhà tù có cứng quá không?
Guillemot giật nảy mình và quay ra phía cửa. Cửa hé mở. Có một người đứng ở khung cửa nhưng cậu không nhìn ra ngay. Guillemot nhận ra lão già đã đóng giả Bertram.
Pháp sư Tu viện Gri khạc nhổ xuống đất rồi cười khẩy.
- Ta phải đối xử đàng hoàng với chàng Guillemot vĩ đại, thần tượng của các Phù thủy Hiệp hội Pháp sư, học trò cưng của gã Qadehar ngu xuẩn, kẻo rồi lại ân hận.
Guillemot cố đứng dậy. Đầu cậu đỡ đau hơn và cảm giác chóng mặt đã biến mất.
- Ông là ai?
- Ta trước hết là người phục vụ trung thành của người cai trị thế giới này. Ở Xứ Ys, ta đóng vai Pháp sư trụ trì Tu viện Gri...
- Vậy ra ông là Phù thủy! Guillemot thốt lên. Ông dùng pháp thuật giả làm Bertram. Nhưng làm thế nào...
Pháp sư Tu viện Gri giơ tay ngăn cậu lại, vẻ chế nhạo.
- Thằng nhóc ngây thơ... Mày tưởng đã hiểu biết hết pháp thuật chỉ sau sáu tháng đèn sách ư? Linh Phù Raidhu không chỉ là Cỗ xe Viễn du mà còn là Con đường giúp biến đổi! Dagaz cho phép ta ngụy trang thân thế, Féhu giúp tạo ra một hình ảnh khác cho bản thân, và Uruz cho phép định dạng hình ảnh đó. Chỉ cần kết hợp chúng lại là xong...
- Tôi biết hết những điều đó rồi! Guillemot nhún vai trả lời. Tôi chỉ tự hỏi làm sao ông biết Bertram sẽ đến chỗ tôi.
Lão Pháp sư ngớ người ra ngạc nhiên. Những lời nói của Guillemot và thái độ bình tĩnh của cậu bé khiến lão đâm ra bối rối. Thằng bé này gan lì và tự tin gớm! Không hiểu Thầy của lão có đúng không? Liệu Guillemot có khả năng giúp khám phá được những bùa phép cuối cùng của cuốn sách không nhỉ?
- Tao đã nghe thấy chúng mày nói chuyện trong đầu tối hôm nọ. Tao không có ý định nghe trộm, nhưng vì mày đã tung Bùa về phía Bertram mạnh quá, nên dù không muốn tao vẫn phải nghe thôi! Thôi thế đủ rồi, lão già bỗng nói, vẻ muốn bỏ đi, Thầy tao sẽ đến gặp mày ngay thôi. Tao phải về Xứ Ys để trở lại vai trò Pháp sư chứ, về Tu viện Gri ấy mà. Không nên để Hiệp hội nghi ngờ đúng không!
Lão già cười nấc lên khùng khục, giọng khô khốc.
Cửa đóng sập lại sau lưng lão Phù thủy, bỏ lại Guillemot một mình. Cậu bỗng cảm thấy người mệt lả đi. Cậu đã phải cố hết sức để tỏ ra dũng cảm trước mặt lão Phù thủy. Giờ thì lão đã đi rồi, cậu có thể thả lỏng đôi chút. Guillemot bỗng cảm thấy một nỗi tuyệt vọng xâm chiếm tâm can. Lần này thế là hết. Cậu thực sự đã bị cái kẻ mà lão Pháp sư gọi là Thầy bắt giữ rồi. Đó chính là Bóng tối! Chẳng ai biết cậu đang ở đâu và vì thế cũng chẳng ai đến giúp cậu được. Cậu thua thật rồi. Guillemot chợt nhớ đến lời Kor Mehtar, vua quỷ Korrigan, và cảm thấy sợ hãi: “Nhưng số phận của ngươi còn tệ hơn cái chết”. Ông ta đã nói với cậu như vậy lúc ở trảng đất, khi ông ta định giao cậu cho Bóng tối. Cái lão quỷ nói thế là có ý gì nhỉ? Không hiểu Bóng tối sẽ giở trò gì với cậu? Cố nuốt nước mắt, Guillemot lại chỗ tấm nệm rơm rồi ngã mình xuống. Rồi cậu nhắm mắt lại và thầm ước đây chỉ là một cơn ác mộng mà thôi.
Rất lâu sau cậu mới mở được mắt. Cậu vừa ngủ một giấc mê mệt. Đưa mắt liếc quanh, Guillemot hiểu tình cảnh của cậu là hiện thực chứ không phải ác mộng.
Cậu gắng sức đứng dậy. Tức thật! Cậu đã thoát khỏi nanh vuốt của quỷ Gommon, đã quần nhau với quỷ Ork, thoát khỏi tay chân của tên Thủ lĩnh Thunku, để giờ lại ngu ngốc chui đầu vào ngục, bị Bóng tối giam giữ. Phải làm gì đó chứ! Làm gì cũng được, miễn là phải hành động. Dù chẳng chút hy vọng nào...
Guillemot nghĩ đến Thầy và cậu như được tiếp thêm can đảm. Ngẫm nghĩ thêm một chút, cậu thấy mình cũng không đến nỗi đơn độc. Từ hồi theo học pháp thuật, cậu đã thực hiện được vô khối trò ấn tượng. Bertram và Gérald cũng đã nhận xét như vậy. Thậm chí Guillemot còn đương đầu được với Ngài Sha nhờ một Bùa tự tạo! Bóng tối sẽ biết tay cậu. Nhưng... phải bắt đầu từ đâu đây?
Guillemot quyết định tiến hành mọi việc theo thứ tự, song không để phí thời gian. Cậu lập một Bùa giúp liên lạc với người khác và tung nó đến với Thầy Qadehar, hình dung trong đầu khuôn mặt của Thầy. Bùa bị bật trở lại và đập thẳng vào đầu cậu bé.
Guillemot ngạc nhiên, nhưng vẫn thử lại vài lần nữa rồi mới hiểu ra: các bức tường ở đây đã bị phù phép để ngăn cản mọi liên lạc. Điều đó có nghĩa là nếu Thầy Qadehar đang có mặt ở Thế giới Vô hình và muốn tìm cậu thì cũng vô ích.
“Được rồi, ít ra thì mọi việc cũng đã rõ, cậu Đệ tử tự nhủ. Lúc này thì mình biết phải tự thân mà đi thôi!”
Rồi bỗng nhiên, một ý nghĩ nảy ra trong đầu cậu là phải hộ thân bằng cách dùng Bộ giáp Elhaz, theo cách riêng của cậu, nghĩa là kèm thêm Mũ chiến Đáng sợ. Cậu cũng linh cảm như thế vẫn chưa đủ: Bóng tối hẳn phải có những quyền năng rất khủng khiếp! Nhưng dù sao có cũng hơn không. Cậu bước ra giữa gian ngục, mang theo chăn và bình nước.
- Nếu tuyến phòng vệ ổn thì mình cần có nước để cầm cự lâu dài! Cậu bé nói thành tiếng suy nghĩ của mình.
Cũng như hôm cậu phải chạy trốn Ngài Sha dưới tầng hầm Tu viện Gifdu, việc nói to lên và nghe thấy giọng mình khiến Guillemot thấy vững dạ hơn.
Rồi cậu nghĩ cách vạch lên trên nền đá hình các Linh Phù cần dùng cho Thần chú này. Tất nhiên bọn chúng đã lấy mất cái túi đeo của cậu, trong có con dao khắc Ristir. May mà lão Pháp sư Tu viện Gri không nghĩ đến chuyện tước chiếc thắt lưng của Guillemot. Cậu rút thắt lưng rồi tháo chiếc khóa bằng kim loại. Cậu dùng nó khắc sáu lần Bùa Mũ chiến Đáng sợ xung quanh mình và mấy đồ vật cậu cầm theo ban nãy. Xong đâu đấy, cậu nhẩm đọc câu thần chú sẽ giúp cậu lập một bức tường năng lượng vô hình để hộ thân:
Nhờ quyền lực của Elhaz, Erda và Kari, Rind, Hir và Loge, Aegishjamur phía trước, Aegishjamur phía sau, Aegishjamur bên trái, Aegishjamur bên phải, Aegishjamur phía trên, Aegishjamur phía dưới, Aegishjamur hãy bảo vệ con! ALU!
Không khí lay động quanh Guillemot, cậu thấy vô cùng hài lòng.
- Tuyệt! Có vẻ ổn! Té ra trong hang ổ Bóng tối không yểm bùa phong tỏa như ở trong hang quỷ Korrigan.
Cậu bắt đầu cảm thấy bớt căng thẳng vì dù sao cũng đã được phòng vệ. Nhưng cậu sẽ phải tìm ra cách bảo vệ chắc chắn hơn Bộ giáp và Mũ chiến để đương đầu với Bóng tối...
- Được rồi, Thần chú vừa rồi mới chỉ giúp cậu lập tuyến phòng thủ thứ nhất. Thành lũy đã có rồi, giờ phải lập vọng gác. Đúng rồi, vọng gác! Lập vọng gác bằng gì bây giờ nhỉ?
Guillemot vò đầu bứt tai hồi lâu mà không nảy ra được ý gì hay ho. Lúc cậu sắp sửa bỏ cuộc, đành hài lòng với Bộ giáp, thì có ba trong số hai mươi tư Linh Phù cậu đã thầm gọi và xếp thành hàng trong đầu chợt run run nhấp nháy. Cũng như Linh PhùThursaz tự xuất hiện giúp cậu đương đầu với con Gommon trên bãi biển ở Xứ Ys, hay Linh Phù Isaz gần như tự ra tay cái hôm cậu bị tóm dưới gầm xe gã ảo thuật giả danh Gordogh, ở Ferghânâ, lần này, các Linh Phù Odala, Hagal và Mannaz cũng tự xuất hiện.
- Odala, Linh Phù sở hữu, bảo vệ nhà cửa... Sao mình lại không nghĩ đến nó để gia cố thêm cho Bộ giáp nhỉ?
Cậu vội vàng khắc thêm hình Linh Phù Odala vào giữa các hình Aegishjamur, theo đúng như hình dạng của nó ở Thế giới Vô hình. Rồi cậu lẩm nhẩm đọc câu chú để thuần phục Linh Phù:
- Hỡi Di sản, tặng vật của Màn đêm, đấng ngự trị ở những chốn linh thiêng, cả đại bàng cũng được bình an nơi người, hãy giúp con củng cố thành lũy thêm vững chãi! OALU!
Khi hình vẽ thứ sáu vừa xong và vòng tròn được nối lại, các hình Linh Phù Odala cháy lên thứ ánh sáng sẫm màu và phát ra những tia màu xanh trong suốt trên bức tường năng lượng vô hình. Guillemot thấy tuyến phòng vệ của cậu dường như dày lên gấp ba lần. Cậu mừng lắm.
- Ổn rồi, mình đã có thành lũy đàng hoàng thì phải lo xây vọng gác thôi!
Chàng Đệ tử Phù thủy bèn kêu gọi Linh Phù thứ hai đang nhấp nháy vừa mức trong đầu cậu và có lẽ là Linh Phù mạnh nhất:Hagal. Có lần Thầy Qadehar đã dặn cậu là mọi bí ẩn của các vũ trụ đều ẩn chứa trong tám cành của Linh Phù này. Các thầy Phù thủy âu yếm gọi nó là Người Mẹ Vĩ đại hoặc Ngôi sao. Hagal chắc chắn sẽ tạo dựng một vọng gác tuyệt vời.
Cậu vẽ một hình Linh Phù Hagal duy nhất nhưng rất to trong khoảng trống còn lại bên trong Bộ giáp. Sau đó, Guillemot ngồi vào giữa Linh Phù và cầu nó trợ giúp:
- Hỡi Mưa đá, Màu đỏ, con gái của Ymir, vì Hropt yêu mến Thế giới Cổ xưa, con phó mặc bản thân cho người! HALU!
Mặt đất dưới chân Guillemot rung lên nhè nhẹ. Rồi tám cành của Hagal đan vào nhau và chẳng mấy chốc những ngọn lửa màu đỏ và lạnh bắt đầu nổ lách tách.
“Tuyệt! Guillemot thầm vui trong lòng. Giờ thì Bóng tối cứ việc đến!”
Cậu xua tan hình ảnh các Linh Phù trong đầu. Tất cả đều biến mất, chỉ trừ Mannaz, Linh Phù cuối cùng trong số ba Linh Phù nhấp nháy khi nãy. Điều kỳ lạ này khiến Guillemot cảm thấy bối rối. Vậy chắc chắn là còn điều gì đó cậu quên chưa làm. Xem nào, cậu đã có thành lũy, có vọng gác, còn cần gì nữa nhỉ?
Câu trả lời tự bật ra rõ mồn một: nơi ẩn nấp! Một chỗ bí mật trong lòng vọng gác. Nơi ẩn nấp cuối cùng! Cậu bé quỳ gối, khắc Linh Phù Mannaz trong lòng Hagal. Mannaz là Linh Phù thứ hai mươi, quả trứng vũ trụ, sợi dây liên lạc giữa Con người và Sức mạnh thần bí. Rồi Guillemot nhẩm đọc Thần chú để kích hoạt Linh Phù, phải làm như vậy mỗi khi muốn sử dụng nhiều Linh Phù một lúc hoặc kế tiếp nhau.
- Hỡi Mối dây Liên lạc, anh trai của Mani, Quả trứng của Ngân hà, Ông tổ của một trăm vị thầy thuốc, giấc mơ và tiềm thức, đơn vị thời gian, vì sức mạnh của chim ưng chính là móng vuốt của nó, con xin phó thác bản thân cho người! MALU!
Không có gì đặc biệt xảy ra, nhưng hình vẽ Linh Phù Mannaz chợt lún sâu xuống phiến đá chỗ nó được khắc lên.
Guillemot cảm thấy đã làm hết những gì có thể để hộ thân. Cậu khát cháy cổ. Cậu ghé miệng tu vài ngụm rồi đặt bình nước xuống. Cậu đã lập xong thành lũy và thực sự tuyên chiến với Bóng tối. Bây giờ là lúc cần phải tiết kiệm chút nước ít ỏi để còn cầm cự.