Bí ẩn các vì sao Tập 3, Bộ mặt thật của bóng tối

Lượt đọc: 469 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
QUYẾT ĐỊNH ĐIÊN RỒ

Mọi người thấy sao? Romaric hỏi sau khi đã trình bày xong kế hoạch của mình.

- Tớ thấy được đấy, Ambre gật đầu. Rất ổn là đằng khác.

- Guillemot đang gặp nguy hiểm, chúng ta không thể đứng yên mà nhìn được, Gontrand khẳng định.

- Mình thì... sao cũng được, miễn là được đi cùng mọi người, Coralie nói, mắt liếc xéo về phía Romaric.

Cả bọn quay về phía Bertram nãy giờ vẫn nín thinh.

- Anh thì sao, Bertram? Romaric hỏi.

- Rất tiếc, nhưng kế hoạch của cậu có một điểm không ổn, chàng trai nói.

- Thế ạ, ở chỗ nào?

- Để sang được Thế giới Vô hình thì phải mở được Cánh cổng của nó. Muốn vậy thì phải có một Thầy Phù thủy...

- Thế anh không phải là Phù thủy à? Ambre hỏi, giọng khiêu khích.

- Phải, anh là Phù thủy, nhưng ai bảo các em là anh đồng ý giúp nào? Cha đỡ đầu của anh đã dặn phải trông nom không để các em làm điều gì dại dột. Mà ý kiến sang Thế giới Vô hình để tìm Guillemot xem ra đích thị là việc dại dột rồi.

- Đồ nhát chết, Gontrand buột miệng.

- Nhát chết á? Có mà phản bội thì có! Ambre nhìn Bertram chằm chằm và thốt lên.

- Các cậu im đi! Romaric nói xen vào. Anh Bertram nói đúng, nếu anh ấy không giúp thì bọn mình sẽ chết gí ở đây.

- Thế phải làm gì để anh đổi ý đây? Ambre quay sang chàng Phù thủy trẻ hỏi, giọng như muốn gây sự. Van nài anh chăng?

- Thú thực anh rất khoái đề nghị của em, Bertram nói với nụ cười trên khóe môi. Nhưng làm thế cũng vô ích: kế hoạch của Romaric quá mạo hiểm. Cho nên đừng nằn nì mất công.

- Thế nếu em hôn anh thì anh có đổi ý không? Coralie đề nghị. Như các quý cô vẫn thường ôm hôn các bậc anh hùng để truyền dũng khí cho họ ấy mà.

- Thế cũng hay, Bertram nói, ánh mắt láu lỉnh. Nhưng...

- Thôi, cho qua đi, Romaric thở dài trong khi kín đáo đá vào chân Gontrand. Dù sao thì kế hoạch này cũng hỏng bét thôi.

- Hỏng bét là thế nào? Ambre phản đối. Tớ thấy ngược lại ấy chứ...

- Tớ đã nói là sẽ hỏng bét mà, Romaric chặn họng cô bé, bởi vì rõ ràng là dù có muốn đi với bọn mình hay không thì anh Bertram cũng không thể mở được Cánh cổng Thế giới Vô hình đâu!

Bertram ngớ người ra ngạc nhiên.

- Này, Gontrand bồi thêm sau khi liếc mắt nhìn Romaric vẻ đồng lõa. Anh ấy chắc chắn là không mở được Cánh cổng. Có phải ai cũng làm được điều đó đâu.

- Nhưng... nhưng anh...

- Đúng rồi, Romaric tiếp lời. Tớ thường nghe người ta bảo, chỉ những Phù thủy cao tay mới có khả năng làm được điều đó.

- Nhưng Bertram đúng là một thầy Phù thủy có hạng mà! Coralie bảo vệ Bertram.

- Chính xác! Bertram thốt lên. Anh hoàn toàn có thể mở được Cánh cổng sang Thế giới Vô hình. Khốn kiếp! Anh sẽ cho cả lũ thấy ngay chiều nay!

- Hay lắm, Gontrand hùa vào trong khi chàng Phù thủy trẻ vẫn đang hăng tiết vịt. Thế mới là anh Bertram chứ. Nào, hãy nâng cốc chúc mừng người anh hùng của chúng ta!

- Uống vì anh Bertram! Và vì Guillemot. Bọn mình sẽ đến giải cứu cậu ấy ở Thế giới Vô hình.

Cả bọn chạm cốc. Bertram ưỡn ngực vênh váo như một con công.

- Nào, Ambre nói. Không nên mất thời gian nữa. Bọn mình lên đường ngay đi. Có thể Guillemot đang gặp mối nguy hiểm lớn đấy.

- Đúng đấy, Romaric gật đầu và đứng dậy. Ta đi thôi!

Cùng lúc đó, cả bọn nghe thấy có tiếng nói phía sau lưng:

- Xin lỗi các cậu...

- ... Các cậu sẽ không đi đâu cả nếu không cho bọn tớ đi cùng!

Cả bọn quay phắt người lại. Trước mặt chúng là Agathe làng Balangru và Thomas làng Kandrisar vừa bước ra khỏi cái bàn hốc tường mà chúng vẫn trốn đằng sau từ nãy đến giờ. Hai đứa có vẻ rất kiên quyết.

Agathe là một con bé cao ngỏng, hơi gầy, tóc và mắt màu nâu sẫm, miệng rộng tới mang tai. Cũng như tên cận vệ Thomas, nó sắp tròn mười bốn tuổi. Trước đây, lúc chưa bị tụi Gommon bắt cóc sang Thế giới Vô hình, con bé từng là kẻ thù số một của Guillemot ở trường. Sau này, nó đã được Guillemot và các bạn tới giải thoát. Từ đó, Agathe đâm ra lại có vẻ thích Guillemot. Điều này khiến Ambre thấy khó chịu.

Thomas là bạn thân nhất của Agathe. Đó là một thằng bé người to bè, tóc hung, tính hay dỗi. Guillemot đã cứu thoát Thomas khỏi nanh vuốt một con quỷ và từ đó nó luôn tỏ lòng biết ơn vô bờ với cậu Đệ tử Phù thủy.

- Thomas! Agathe! Các cậu làm gì ở đây thế? Romaric ngạc nhiên.

- Đôi khi tình cờ mà hóa ra lại hay! Agathe trả lời. Chiều nay bọn tớ có giờ kiểm tra lịch sử. Cậu ấy và tớ đều chưa thuộc kỹ bài, nên quyết định là chẳng dại gì mà đến trường... Và để khỏi bị phát hiện, bọn tớ trốn vào Quán Lão lác.

- Và Agathe đã nhận ra Bertram khi anh ấy vào quán, Thomas nói thêm.

- Bọn tớ hiểu ngay là có chuyện gì đó đã xảy ra và quyết định chờ xem sao, con bé nói tiếp.

- Và bọn tớ không nhầm, Thomas bồi thêm. Bọn tớ nghe hết chuyện của các cậu rồi!

- Thế đấy, Agathe nói, con bé khoanh tay trước ngực vẻ khiêu khích: hoặc là các cậu cho bọn tớ đi cùng, hoặc là bọn tớ sẽ kể hết cho lính gác của ông Trưởng xứ.

Cả bọn im lặng trong giây lát, thoáng nhìn nhau đánh giá tình hình. Rồi, thấy Agathe và Thomas không có vẻ gì là đùa, Romaric ngồi xuống và bảo cả mấy đứa kia ngồi lại.

- Báo trước cho các cậu biết là sẽ rất nguy hiểm đấy, Romaric lên tiếng.

- Guillemot đã không ngần ngại chạy tới cứu tụi tớ, mặc dù lúc đó cũng rất nguy hiểm, Agathe trả lời. Đúng không hả Thomas?

- Đúng thế, thằng bé tóc hung đáp lời. Hôm bọn mình bị quái vật Gommon rượt đuổi trên bãi biển, lẽ ra Guillemot có thể bỏ chạy, nhưng cậu ấy đã quay lại để giúp bọn mình... Có ai bắt cậu ấy phải làm thế đâu.

- Thôi được rồi, Romaric thừa nhận. Chúng ta ai cũng nợ Guillemot cả.

Ambre bĩu môi.

- Tớ thấy lý do của Agathe xem ra không được rõ ràng... cô bé nói.

- Nghe này Ambre, Agathe hơi đỏ mặt nói. Tớ thừa nhận đã cư xử không hay lắm vào dịp lễ Samain, ở Dashtikazar. Nhưng tớ thề với cậu là, có các bạn đây làm chứng, tớ... không quan tâm đến Guillemot nữa đâu.

- Đúng rồi, chị Ambre, Coralie thừa nhận. Agathe thề rồi mà.

- Phải nhìn thẳng vào sự thật, Gontrand xen vào. Nãy giờ cậu không hề tham gia vào cuộc tranh luận. Để cứu Guillemot khỏi tay kẻ bắt cóc, thì bảy người cũng không thừa đâu!

- Gontrand nói đúng, Thomas nói. Thôi bọn mình đừng cãi lộn nữa. Điều quan trọng nhất bây giờ là phải cứu Guillemot.

- Hơn nữa, tớ có cảm giác là bọn mình chưa sẵn sàng để sang Thế giới Vô hình, Agathe nói. Có lẽ nên quay về nhà tớ kiếm đồ trang bị thì hơn.

Bertram không nói gì. Mặt cậu trắng bệch.

- Bertram, anh sao thế? Coralie hỏi.

- Ờ..., Bertram lúng búng. Nói thế nào nhỉ... mở Cánh cổng đã là rất khó... và... và anh không chắc có đưa nổi cả sáu người qua không...

- Bọn em hoàn toàn tin tưởng anh, thầy Phù thủy Bertram ạ, Ambre vừa nói vừa thân thiện đập tay lên vai chàng trai.

- Anh là người giỏi nhất đấy! Coralie nói thêm, mi mắt chớp chớp.

- Có anh bảo vệ, em tin chắc bọn mình sẽ đánh bại được cả Bóng tối ấy chứ! Agathe bồi thêm, giọng nịnh nọt.

- Khỉ thật! Bertram vừa thốt lên vừa, đứng bật dậy, bỗng chốc lấy lại vẻ cả quyết. Vậy thì còn chờ gì nữa mà không đi ngay thôi!

« Lùi
Tiến »