Như thế, hai đứa tôi trở nên gần gũi nhau hơn, tiếp xúc nhiều hơn, và trở thành những người bạn thân thiết.
Từ ngày đó trở đi, trên ghế đá bên con đường chính, hay trong phòng tự học của thư viện, hoặc trên bãi cỏ ở sân tập thường xuyên xuất hiện một đôi nam nữ rất mờ nhạt. Trong ngôi trường tỷ lệ nam nữ gần như bằng nhau thế này, có rất nhiều kiểu cặp đôi. Họ có thể là những cặp đôi đang yêu nhau, những cặp bạn thân hoặc đang ở giữa mối quan hệ chưa là người yêu nhưng cũng trên mức bạn bè, tóm lại là có vô số cặp đôi. Và chúng tôi hoàn toàn hòa lẫn vào khung cảnh đó.
Vậy mà chúng tôi vẫn bị Miyuki và Shirahama nhìn thấy.
"Dạo gần đây cậu thường hay qua lại với cô bé khác người ấy nhỉ!"
Shirahama nói khi cả nhóm ngồi ăn ở căng tin trường như mọi khi.
"Tớ cũng thấy nữa. Một cô bé nhỏ nhắn, xinh xắn."
Shirahama trợn ngược mắt lên một cách khéo léo trước lời nói của Miyuki. Không phải ai cũng có thể trợn ngược mắt lên được siêu như thế.
"Người yêu cậu à?"
"Người yêu ư?"
Sekiguchi đang chú tâm vào tờ tạp chí điện ảnh bỗng dưng có hứng thú tham gia câu chuyện.
"Makoto của chúng ta có người yêu rồi cơ à? Là ai thế? Đức Mẹ Teresa ư?"
Những lời của Sekiguchi lúc nào nghe cũng giống như câu thoại trích dẫn từ đâu đó.
"Này, cậu đã chọn cô nàng như thế nào vậy? Chắc phải là một người có lòng từ bi bác ái lắm."
"Đùa kiểu đó chẳng vui tí nào." Tôi nói. "Cô ấy không phải người yêu, chỉ là bạn thôi."
"Đúng thế. Chỉ là bạn. Bạn bè muôn năm. Đó là một từ dễ nói nhất. Bạn bè càng đông thì càng đáng để tự hào. Còn người yêu mà càng nhiều, thì càng bị người ta hoài nghi về nhân cách."
"Sekiguchi đừng nói nữa."
Saki lên tiếng.
"Bọn cậu quen biết nhau ờ đâu vậy? Cô ta là sinh viên khoa tiếng Pháp đúng không?"
"Quen ở đâu à, ở ngay chỗ này. Lúc tớ đang ăn trưa thì cô ấy đến ngồi ngay bên cạnh."
"Makoto cũng không phải là dạng vừa đâu nhé. Chỉ một cơ hội duy nhất đó mà chàng đã cưa đổ nàng cơ à?"
Tôi có cảm giác những lời nói của Shirahama không nhắm vào tôi mà nhắm vào Miyuki.
"Tớ đã nói chỉ là bạn bè thôi cơ mà."
Câu trả lời của tôi cũng nhắm đến Miyuki. Nếu ở đây, ngay bây giờ, tôi không làm rõ mọi chuyện thì mũi tên trên đầu tôi sẽ phải vẽ theo hướng lệch đi mất.
"Bọn tớ chỉ nói với nhau về chuyện chụp hình thôi."
"Thế cậu cho rằng những đôi tình nhân suốt ngày chỉ toàn nói chuyện 'anh yêu em, em yêu anh' thôi à?" Sekiguchi lại chen ngang. "Bình thường họ chẳng nói đến chuyện đó đâu. Họ sẽ nói về thời tiết, chương trình ti vi, hay là những sở thích chung này..."
"Ý cậu là gì?"
"Không có gì."
Sekiguchi lại chúi đầu vào cuốn tạp chí điện ảnh.
"Trông cô bé đấy là người có chút gì đó lạ lùng í nhỉ." Miyuki nói.
"Cô ấy cũng nổi bật đấy chứ."
"Nếu nói tóm gọn trong một từ thì đó là 'khác người'." Shirahama nói.
"Cậu nói vậy thì hơi quá."
"Tớ đang khen đấy chứ. Trong cái thời đại mà con người thiếu đi cá tính riêng, thì được gọi là 'khác người' lại là một niềm tự hào đấy."
"Đại loại bây giờ có rất nhiều đứa cảm thấy vui khi được gọi là 'khác người' đấy." Sekiguchi vẫn chưa chịu rút kinh nghiệm, lại nói ào ào không kiêng dè ai.
"Người nào nổi giận khi bị nói như vậy mới là những người 'khác người' thật sự."
"Cậu thì không phải 'khác người', mà là một gã ngốc nghếch chẳng quan tâm gì đến ai nhỉ!"
Sekiguchi có vẻ buồn trước lời nói của Saki. Chỉ thoáng qua. Có lẽ cậu ta buồn vì bị Saki nói không quan tâm gì đến người khác hơn là bị nói là ngốc nghếch. Nếu thực sự là kẻ không quan tâm đến ai thì bị nói như vậy cũng chẳng buồn lắm.
"Mắng rất hay.''
Sekiguchi lập tức quay trở lại biểu cảm bỡn cợt như mọi khi.
"Loại đàn ông ngốc nghếch không quan tâm đến ai bây giờ đang vận hành cái đất nước này đây. Nếu chỉ toàn những người vui vẻ thật thà như Makoto thì chúng ta chắc vẫn chưa thoát khỏi thời kỳ đồ đá mất."
"Cậu không nghĩ như vậy là tốt hơn à?"
Khi nghe Saki hỏi, Sekiguchi thoáng chút bối rối, sau đó cậu ta ngoan ngoãn gật đầu với vẻ hơi uể oải.
"À, đúng rồi, chính xác như những gì Saki nói."
Và lần này thì Sekiguchi thực sự quay lại tập trung vào bài phỏng vấn trong cuốn tạp chí điện ảnh.
"Này," Yuka nói, "Sao cũng được, nhưng cô nàng mà các cậu bảo là 'khác người' đang ở đây đấy."
Trong giây lát, cả nhóm nín thở. Khẽ quay lại nhìn.
Đúng là Shizuru đang ở đây. Trên khuôn mặt của nàng nở một nụ cười gượng gạo hơn bao giờ hết.
"Ôi!" Miyuki hơi nhổm người lên, bắt chuyện với Shizuru. "Chào cậu!"
"Chào cậu." Shizuru đáp lại. Giọng nói hơi run run.
"Cậu cùng ngồi với bọn mình nhé? Cậu uống cà phê nhé?"
Miyuki hỏi. Tuy nhiên Shizuru lắc đầu, nàng chìa cuốn sách ra trước mặt tôi.
"Tớ chỉ đến trả lại cậu tập ảnh tớ đã mượn thôi."
"À, ừ nhỉ..."
Tôi nhận lấy cuốn sách, lật trang bìa sau kiểm tra lại một cách vô thức.
"Vậy nhé." Shizuru nói rồi quày quả bước đi. Cả nhóm bọn tôi chẳng ai nhúc nhích, cứ ngồi yên như vậy nhìn theo Shizuru. Nàng đi một mạch không hề dừng lại, cứ thế bóng nàng khuất khỏi căng tin.
Shirahama thở phù ra một tiếng lớn.
"Chết mất. Cô nàng đến đây từ lúc nào thế nhỉ?"
"Ai mà biết được." Yuka hờ hững nói, quay lại với cuốn tạp chí bói toán.
"Tớ đã nói ngay trước mặt cô nàng là 'khác người' nữa chứ."
Ngay cả Shirahama cũng cảm thấy áy náy, nên gã mới tự trách mình như vậy.
"Vậy hóa ra đó không phải là lời khen sao?"
Khi nghe Saki hỏi, Shirahama nhún vai.
"Vừa nãy ai đó nói rằng có nhiều người còn thích được gọi là 'khác người' đúng không nhỉ?"
Sekiguchi cảm thấy mũi tên đang chĩa về mình nên chúi đầu vào tờ tạp chí.
"Tớ sai rồi." Tiếng cậu ta vọng từ tờ tạp chí ra. "Tớ chỉ muốn trêu Makoto thôi mà. Tớ hoàn toàn không có ý làm tổn thương cô ấy."
"Sekiguchi lúc nào cũng nói quá lời."
"Vâng vâng, hoàn toàn đúng như cậu nói."
"À này!!!" Tôi lên tiếng cắt đứt cuộc đối đáp giữa Sekiguchi và Saki, mọi ánh mắt đồng loạt quay lại phía tôi. "Tớ vừa nhớ ra là mình có chút chuyện."
"Vậy à." Miyuki nói. "Chắc là chuyện quan trọng nhỉ?"
"Hả? À, ừ, đúng vậy." Tôi ôm cuốn sách, đứng dậy. "Vì vậy tớ phải đi rồi."
Cả bọn liên tục gật đầu.
"Vậy gặp sau nhé."
Tôi nói rồi bỏ lại nhóm bạn đằng sau. Cả nhóm đều biết tôi sẽ đi đâu nhưng chẳng ai nói gì cả. về cơ bản thì nhóm bạn này cũng là những đứa biết điều.
Sau khi ra khỏi căng tin, tôi nhìn trước ngó sau tìm Shizuru. Nếu nàng còn quanh đây thì chỉ cần liếc qua tôi sẽ nhận ra ngay. Thế nhưng chẳng thấy bóng dáng nàng đâu cả. Đi dọc theo con đường chính, tôi tìm ờ những nơi mà nàng ưa thích. Ghế đá dưới cây dương. Bãi cỏ trước tòa nhà chính. Tôi còn đi đến cả thư viện. Nhưng những nơi đó cũng không có nàng.
Nếu vậy thì chỉ có một nơi nữa nàng có thể đến.
Tôi đi đến con đường quốc lộ nơi xe ô tô chạy liên tục không dừng, băng qua đường ở chỗ đèn tín hiệu tự bấm rồi hướng đến công viên tự nhiên.
Thời tiết đang vào độ chớm đông. Trên bầu trời, từng đám mây hình thù như những con chữ in nghiêng đang bồng bềnh trôi. Tôi bước vào công viên.
Nàng đang ngồi trên chiếc xích đu như mọi khi.
Nàng cúi đầu, tóc xõa xuống bên má che mất nét mặt. Tôi bước lại gần xích đu, ngồi xuống.
"Xin lỗi cậu." Tôi nói.
"Ừ!"
Giọng nàng bình lặng, không lên không xuống.
"Các bạn đấy toàn nói xấu. Lúc nào cũng như thế cả."
"Tớ chẳng quan tâm."
"Vậy sao?"
Nàng gật đầu nhưng vẫn cúi mặt.
"Nếu vậy thì tốt rồi."
"Cậu nghĩ là thế thật á?"
"Hả?"
"Nếu như vậy thì cậu cũng là một gã đàn ông ngu ngốc chẳng quan tâm đến người khác nhỉ!"
"Hả? Tại sao?"
Lần đầu tiên nàng ngẩng đầu lên. Nàng không khóc. Thế nhưng tôi cảm giác như nàng chuẩn bị khóc.
"Tớ cảm thấy buồn, không phải vì bị các cậu ấy nói là 'khác người' đâu. Tớ đã quen rồi." Nàng nói. "Tớ cảm thấy buồn là vì cậu."
"Vì tớ?"
Nàng thong thả gật đầu đến ba lần. Miệng mím chặt, mắt nàng mở to như đang kìm nén.
"Tớ đã nghĩ chỉ có một mình cậu là về phe tớ, chỉ mình cậu là người hiểu tớ nhất."
"Nhưng mà..."
"Cậu và tớ là bạn mà, đúng không? Chính cậu đã nhiều lần nói như thế cơ mà."
"Ừ."
"Nếu vậy, lý ra cậu phải nói rằng cô ấy không 'khác người' đâu, chẳng qua chỉ có đôi chút cá tính hơn người thôi. Chỉ cần nói vậy cho tớ, thì tốt biết bao."
Nàng sụt sịt mũi, đằng hắng.
"Tớ xin lỗi," tôi nhìn xuống đất, tránh ánh mắt của nàng. "Quả đúng như cậu nói. Tớ đã im lặng, đó là điều không nên. Là bạn bè thì phải..."
"Thôi, được rồi." Shizuru nói. "Đủ rồi."
Khi tôi ngẩng đầu lên nhìn thì thấy nàng nhíu cặp lông mày, khuôn mặt rầu rĩ nhìn chằm chằm vào khu rừng. Nhận ra ánh mắt của tôi, nàng thả lỏng gò má.
"Cậu thích cô gái xinh đẹp đấy đúng không?"
Giọng của nàng rất nhẹ nhàng không có chút gì mỉa mai, và cũng không hề có ý trách cứ tôi.
"Trước mặt cô ấy, cậu có vẻ cố gắng giải thích rất nhiều."
"Chuyện đó thì..."
"Không sao cả mà."
Nàng lấy khăn giấy trong túi ra hỉ mũi. Sau đó gấp tờ giấy và bỏ lại vào túi.
"Với cả chuyện đó thì cũng chẳng liên quan gì đến tớ."
"Nhưng mà..."
"Không sao cả mà. Thật đấy."
Sau câu nói đó, Shizuru hoàn toàn không mở miệng nói gì thêm, nàng rút lui sau bức tường im lặng.
Nàng đã bị tổn thương. Người làm tổn thương nàng là tôi. Mồm thì cứ nói là bạn, thế nhưng tôi đã để nàng đơn độc. Là người dưng còn hơn, ít ra sẽ không trông đợi gì.
Tôi là bạn của nàng, tôi muốn thể hiện cho nàng biết tôi không phải người dưng với nàng. Vì thế...
"Cái này," tôi lấy trong túi áo jacket ra một túi giấy nhỏ. Việc mà tôi có thể làm bây giờ chỉ là thế này thôi.
Shizuru từ từ quay về phía tôi. Tôi mở miệng túi giấy ra, cho nàng xem bên trong. Sau khi nhìn thấy thứ bên trong túi giấy, nàng nhìn tôi và không hiểu tại sao lại lắc đầu nguầy nguậy như không thích.
"Tại sao?"
"Sao lại hỏi tại sao chứ, vì tớ nghĩ Shizuru sẽ thích. Nên tớ đã lên xe điện đi mua đấy."
"Cậu cố tình mua cho tớ cơ à?"
"Cũng không đến mức là cố tình đi mua. Bởi vì tớ đã nghe ai đó nói là ngon lắm. Bánh này cũng có lỗ ở giữa đàng hoàng đấy."
Nàng thò tay vào túi giấy, lấy ra một chiếc bánh donut.
"Tớ có phải là trẻ con đâu." Nàng lẩm bẩm.
"Cậu ăn thử đi, ngon lắm." Tôi nói. "Bánh này hơi khác với loại Shizuru thường hay ăn. Mùi thơm hơn."
Nàng ngước mặt lên trời, thở ra một tiếng lớn.
"Này," nàng nói, "Cậu muốn làm cho tớ phát khóc lên à?"
Trên khóe mắt nàng đã ngấn đỏ.
"Tại sao cậu lại khóc?"
Sau một hồi suy nghĩ, nàng nhìn vào đầu mũi mình, sau đó khẽ lắc đầu.
"Tớ không hiểu. Tớ thật sự không hiểu tại sao, nhưng nếu như tớ ăn cái bánh donut này thì tớ sẽ khóc đấy."
Nói rồi nàng đưa chiếc bánh lên trước mấy cái răng cửa nhỏ, nhìn tôi một lần nữa. Ánh mắt như đang nhắc nhở tôi phải chuẩn bị tinh thần.
"Cậu có kiểu khóc kinh khủng lắm sao?" Tôi hỏi.
Phải chăng nàng sẽ khóc lóc đến mức chim trong rừng nghe thấy cũng sẽ bay đi tránh? Tôi bắt đầu cảm thấy lo lắng.
Thế nhưng nàng khẽ lắc đầu.
"Không phải thế." Nàng đáp. "Mà là vì cậu đấy."
"Tớ á?"
"Cậu sẽ phải đau khổ lắm đấy. Có thể sẽ đau khổ đến mức tan nát trái tim cơ." Nàng nói.
"Thật vậy sao?"
"Thật đấy."
Rồi nàng nhìn chằm chằm vào mắt tôi, cứ thế cắn miếng bánh donut bằng răng cửa. Ánh mắt nàng không dịch chuyển, nàng nhai miếng bánh giòn tan, rồi nhẹ nhàng nuốt.
"Đúng là bánh này mùi thơm thật, ngon quá." Nàng nói.
Đầu tiên, bên khóe mắt phải của nàng, một giọt nước mắt to bắt đầu lăn xuống. Tiếp đến là giọt thứ hai. Rồi sau đó từ bên khóe mắt trái nước mắt cũng bắt đầu rơi.
Mặt chúng tôi kề sát bên nhau. Cánh mũi nàng phập phồng, tôi nhìn thấy nó đã ửng đỏ. Nàng từ từ nhắm mắt lại, rồi lại từ từ mở mắt ra. Trên lông mi của nàng dính những giọt nước mắt.
Nhìn nàng như vậy, trong ngực tôi dấy lên một nỗi đau không sao kìm nén. Tôi nhăn mặt, đưa tay đè lên ngực, chịu đựng nỗi đau không nói được bằng lời.
Nước mắt lăn ngắn dài trên má, nàng nói với tôi.
"Tớ đã báo trước với cậu rồi mà."
Nước mắt tôi cũng sắp chảy ra, tôi chỉ ậm ừ gật đầu. Thật sự đúng như nàng nói. Từ trước đến nay tôi chưa từng khóc theo khi nhìn ai đó khóc. Bởi vì nỗi đau khổ đó, chỉ là của riêng họ. Vậy mà, nỗi buồn của Shizuru làm cho tôi phải cảm thấy buồn theo. Những giọt nước mắt của Shizuru như len lỏi xuyên qua nơi nào đó, nhẹ nhàng thân thiết chảy vào tim tôi.
Ngay lúc này, Shizuru đã bắt đầu khóc thật sự. Nàng tháo cặp kính viễn ra, đưa mu bàn tay dụi mắt, nhưng nước mắt vẫn cứ lần lượt hết giọt này đến giọt kia tuôn trào.
Co người lại, bờ vai mỏng run lên, nàng khóc. Từ trên chóp mũi đã ửng đỏ, từng giọt nước mắt lã chã rơi xuống đất.
Tôi nhẹ nhàng đứng dậy, ngồi xuống cỏ, đối diện với nàng. Nàng ngước mặt lên nhìn tôi. Cả xung quanh vùng mắt, gò má và đến tận cổ, đầy nước mắt. Trên môi nàng vẫn còn vương mảnh vụn của bánh donut.
Đây là lần đầu tiên tôi nhìn vào cặp mắt không đeo kính của Shizuru từ phía chính diện. Mắt nàng như chú chim con đang lo âu hoảng hốt trong chiếc lồng đã mất đi mái vòm kính.
Tôi lóng ngóng, khẽ khàng ôm lấy nàng. Và nàng ôm lại tôi còn lóng ngóng hơn. Từ khi được sinh ra cho đến tận bây giờ, đây là lần đầu tiên tôi ôm cơ thể một người con gái. Tôi quên bẵng mùi thuốc sản xuất tại Israel. Cơ thể nàng thật nhỏ bé, và đang khẽ run lên.
Cả hai cứ vươn thẳng lưng ôm lấy nhau như thế, tôi nghĩ tư thế đó chắc trông rất buồn cười. Chúng tôi giống như hai con tinh tinh bị cơn dông bất chợt làm cho sợ hãi, trốn vào trong rừng, cùng sưởi ấm cho nhau, lặng lẽ chia sẻ nỗi buồn cùng nhau.
"Tớ xin lỗi." Shizuru nói.
"Đâu có gì đâu." Tôi trả lời.
"Thật ư?"
"Ừ."
"Nhưng đã dây lên áo cậu nhiều lắm cơ."
"Dây cái gì?"
"Nước mũi. Nước mũi của tớ đã dây lên áo Makoto. "
"Không sao. Mấy cái đó, chẳng vấn đề gì."
"Cám ơn cậu." Shizuru nói, rồi lại úp mặt vào chỗ xương đòn gánh của tôi.
Nước mắt nàng thật ấm, hơi thở nàng nóng. Lần đầu tiên tôi mới biết tóc con gái lại có mùi thơm như thế.
Ban nãy thuận đà ôm lấy nàng, giờ không biết làm thế nào để buông nàng ra. Vì thế, tôi cứ ôm nàng một lúc lâu đến mức không tự nhiên, trong một tư thế rất không tự nhiên. Vốn dĩ hai đứa không phải là cặp đôi yêu nhau, nên việc cứ ôm lấy nhau như thế này đã là điều phi tự nhiên. Hơn nữa còn có thể coi là một hành động mờ ám.