Tấm Ảnh Tình Yêu Và Một Câu Chuyện Khác

Lượt đọc: 656 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 9

Tình bạn là tình bạn, còn tình yêu đối với tôi hồi ấy vẫn là một môn học mà tôi không thể sao nhãng. Tình yêu tôi đang đề cập ở đây vẫn là thứ tình yêu đơn phương như trước.

Đã bước sang năm mới, vào ngày cuối cùng của kỳ thi học kỳ hai, Sekiguchi tiến lại chỗ bọn tôi đang tụ tập trong căng tin trường, chìa ra mấy vé xem phim. Đó là hai bộ phim Pretty in pink và phim Some kind of wonderful của John Hughes được chiếu tại rạp chiếu phim kinh điển. Có tất cả bốn vé.

Ngay từ đầu Yuka đã không có hứng thú (vốn dĩ tôi chưa bao giờ nhìn thấy cô nàng có hứng thú với chuyện gì), Shirahama thì thẳng thừng từ chối: "Tớ không quan tâm đến các bộ phim yêu đương lãng mạn." Sekiguchi khó chịu nhìn Shirahama:

"Cậu bảo không quan tâm đến yêu đương, vậy thì theo cậu ngoài việc được sinh ra, yêu rồi chết, thì còn có việc gì khác nữa? Chẳng phải tất cả những chuyện khác chỉ là những lựa chọn kèm theo việc sinh ra, yêu và chết hay sao?"

"Tớ đâu có nói là không hứng thú với yêu đương. Tớ chỉ nói là không có hứng thú với thể loại phim ảnh yêu đương lãng mạn thôi."

"Thế thì khác gì chứ?"

"Khác ở chỗ, là chính bản thân mình yêu, hay là chỉ xem người ta yêu. Tớ chẳng có hứng thú xem tình yêu của người khác."

"Ra là thế." Sekiguchi nói. "Mà thôi, tớ cũng chẳng muốn ép."

"Tớ muốn đi." Miyuki nói. "Tớ thích phim Some kind of wonderful."

"Thật à?" Sekiguchi hớn hở nói. "Tớ đã xem video bộ phim này 50 lần rồi. Tớ định cho đến khi chết sẽ coi thêm 150 lần nữa."

"Cậu lại nói quá lên rồi."

Khi nghe Saki nói, Sekiguchi liền hỏi.

"Vậy Saki thì sao?"

"Tớ cũng thích đi. Nhưng mà khi nào?"

"Hạn chót là ngày hôm nay."

Nghe thế, Saki tỏ vẻ thất vọng.

"Thế thì không được rồi. Hôm nay tớ phải đi làm thêm."

Khuôn mặt Saki thể hiện sự tiếc nuối thật sự. Dĩ nhiên mục đích của Saki không phải là John Hughes mà chính là được ngồi cạnh Sekiguchi.

"Thế Makoto thì sao?" Sekiguchi hỏi.

Tôi cũng muốn đi. Dĩ nhiên, mục đích của tôi cũng không phải là John Hughes mà là được ngồi cạnh Miyuki. Tuy nhiên hôm nay tôi cũng phải đi làm thêm.

"Bắt đầu từ mấy giờ? Hôm nay tớ phải đi phát tờ rơi quảng cáo. Nhưng tớ sẽ làm nhanh cho xong sớm."

Nhưng khi nghe thời gian suất chiếu cuối cùng thì tôi thấy cho dù có kết thúc công việc sớm đi nữa, cũng không thể nào kịp được. Nghe tôi nói vậy, Sekiguchi liền bảo sẽ làm giúp tôi.

"Cậu phải phát bao nhiêu tờ?"

"1000 tờ. Tờ rơi quảng cáo cho bệnh viện thú y sẽ khai trương cuối tuần này, tờ rơi này được chỉ định ngày phân phát."

"Mình cũng sẽ giúp. Nếu ba người cùng làm sẽ xong sớm đấy."

Thật là bất ngờ, Miyuki cũng đề nghị giúp tôi. Tôi thì dĩ nhiên rồi, nhưng cả Sekiguchi cũng cảm thấy vui mừng.

"Tốt rồi, vậy thì sau tiết học cuối, hãy tập trung tại chỗ này nhé."

Tôi đã mang tờ rơi đến trường từ trước.

Tuy nhiên số lượng tới 1000 tờ nên không the mang theo bên mình, tôi đã cất trong hộc tủ ở thư viện.

Bọn tôi để chồng tờ rơi trong giỏ chiếc xe đạp Sekiguchi dùng đi học hằng ngày rồi hăng hái phóng đến địa điểm cần phát. Nói tóm lại là bọn tôi đang chạy đua với thời gian. Từ trường chúng tôi đến đó cách khoảng 3 ki lô mét. Để tranh thủ thời gian Sekiguchi sẽ đạp xe chở Miyuki ngồi ở yên sau, còn tôi thì chạy bộ đuổi theo.

Tôi đã làm công việc phát tờ rơi này khá lâu nên rất tự tin vào sức lực của đôi chân mình. Thế nhưng, Sekiguchi chẳng hề nghĩ đến việc giảm tốc độ đạp xe, tôi phải cố hết hơi mới theo kịp cậu ta, mà vẫn phải tỏ ra còn dư sức lực. Bởi ngay trước mắt tôi là khuôn mặt của Miyuki.

Nàng ngồi ở yên sau, vòng tay qua eo Sekiguchi (tuy tôi không nhìn thấy được mặt Sekiguchi lúc này, nhưng rất dễ đoán ra), đang liên tục khích lệ tôi chạy theo sau.

"Cố lên! Cậu mệt không? Bọn mình giảm tốc độ nhé."

Mỗi lần nghe nàng cổ vũ, tôi lại dốc hết sức nở nụ cười tươi. Điều này càng làm tôi mệt hơn, nhưng vẫn cần duy trì nét mặt tươi tắn. Đến lúc này, tôi mới ngộ ra một điều: khi mệt mỏi thì cứ thể hiện nét mặt mệt mỏi là thoải mái nhất.

Khi đến nơi thì tôi hầu như đã kiệt sức. Từ lúc này tôi mới bắt đầu công việc, vậy mà chân tôi lảo đảo như mới vừa chạy xong 15 vòng sân vận động vậy. Chưa kịp nghỉ lấy hơi thì Sekiguchi đã nói:

"Nào, chúng ta bắt đầu đi."

Rồi cậu ta (điểm này thì rất là Sekiguchi) lấy cho mình phần nhiều tờ rơi, phần còn lại thì chia cho tôi và Miyuki.

"Thời gian nhiều nhất chỉ có 90 phút. Làm xong quay lại chỗ này nhé."

Sekiguchi chỉ nói thế rồi nhảy lên xe đạp đi. Sekiguchi đã đề nghị để mình đi vùng xa nhất trong phạm vi phân phát. Khu phía Đông gần trước mặt sẽ do Miyuki phụ trách, còn phần phía Tây là tôi.

Sau khi Sekiguchi đi khuất, tôi và Miyuki bất chợt nhìn nhau.

"Nào tụi mình đi thôi." Miyuki nói.

"Ừ, nhờ cậu nhé."

Tôi và Miyuki đi theo hai hướng trái phải khác nhau, mỗi người bắt đầu công việc của mình.

Vì không có yêu cầu phát cho đối tượng cụ thể nên ban đầu tôi bỏ tờ rơi vào thùng thư của từng nhà. Những tòa chung cư không có hộp thư ở lối vào thì tôi nhét tờ rơi vào cửa từng căn hộ. Tôi chỉ tập trung phát ở những tòa chung cư có thang máy, những nơi còn lại thì bỏ qua. Chân tôi không còn sức để lết đi nhiều nữa. Lượng tờ rơi đó đã được phát một cách nhanh chóng hơn so với dự định. Đó không phải là do tôi có kinh nghiệm trong công việc phát tờ rơi này. Công việc phát tờ rơi cũng có những kỹ thuật bí mật sâu xa.

Toàn bộ tờ rơi đã được phát xong, tôi đi đến khu phía Đông. Mới được vài bước tôi đã nhìn thấy Miyuki cầm xấp tờ rơi còn lại đang đi bộ. Nhìn thấy tôi, nàng tỏ ra rất ngạc nhiên.

"Cậu xong rồi à?"

"Dù gì thì tớ cũng là người có kinh nghiệm. Cậu chia phần còn lại cho tớ."

Tôi chia phần còn lại làm hai, mỗi người mỗi phần. Cả hai cùng đi trên một con đường, người bên phải người bên trái bỏ vào thùng thư của từng nhà.

"Lâu lắm rồi mình mới đi bộ như thế này đấy." Miyuki nói.

"Chỉ 90 phút thôi mà."

"Ừ, trước đây mình chưa bao giờ đi bộ lâu như vậy."

"Cậu mệt không?"

"Không sao. Ngược lại mình còn cảm thấy sảng khoái là đằng khác."

Hai bên đường, hàng dẻ gai trải dài. Vào thời điểm này, cây vẫn đang trụi lá, nhưng đến độ xuân về chắc sẽ cho một màu xanh tuyệt đẹp. Nằm ở vị trí trên đồi, các ngôi nhà cao cấp xếp bên nhau. Có nhiều ngôi nhà trồng cây cỏ trong vườn, nhờ hoa đu đủ và hoa mơ tô điểm thêm màu sắc cho quang cảnh khá buồn tẻ vào mùa này.

Miyuki đội chiếc mũ phi công dệt bằng len, nàng quấn chiếc khăn quàng sọc, mặc áo Riders Jacket da, chiếc quần denim ôm lấy đôi chân thon dài, trông nàng giống như một nhà hoạt động cách mạng trẻ. Dáng vẻ của nàng thật tao nhã, cao quý, nhưng nhìn một cách kỹ lưỡng thì lại thấy toát ra nỗi buồn hơn là sự phẫn nộ cách mạng.

Nói gì thì nói, sức hấp dẫn của nàng là không thể phản kháng. Cho dù có gạt tình yêu sang một bên để đánh giá nàng, thì cũng không thể thay đổi nhận định rằng nàng thật đẹp, thật quyến rũ.

"Có chuyện gì thế?" Nàng hỏi.

"Không có gì." Tôi trả lời rồi ngước lên nhìn trời. Bầu trời như vừa được phết xi măng xám.

Sau khi phát xong tờ rơi cuối cùng, bọn tôi đi đến chỗ hẹn.

"Này, Sekiguchi tuy có hay nói lung tung, nhưng lại tốt bụng nhỉ." Miyuki vừa đi song song cạnh tôi vừa nói.

"Ừ. Vậy chứ nếu được nói là 'người tốt', thì nhất định cậu ta lại không thích đấy."

"Ừ, chính xác là vậy." Miyuki cười khúc khích có vẻ như vui lắm.

Nghe tiếng gọi ới ới đằng sau, chúng tôi quay lại thì thấy Sekiguchi đang đạp xe đến, vẫy tay gọi. Chúng tôi lại cười với nhau một lần nữa.

"Xui xẻo quá!" Sekiguchi nói khi đuổi kịp hai đứa tôi. "Cứ như tớ bị lọt vào danh sách đen của bọn chó hay sao ấy."

"Bị chó sủa à?" Tôi hỏi, Sekiguchi gật đầu lia lịa.

"Cả đàn chó bám theo tớ mà sủa. Ngay cả con nhỏ xíu như chó chihuahua cũng nhằm tớ sủa oăng oẳng."

"Có khi chúng nó thích cậu cũng nên."

"Cũng có thể nhỉ. Cách thể hiện tình cảm của chó kỳ quặc thật đấy."

Sekiguchi nhăn mặt nói ra vẻ khó chịu. Tuy nhiên nhất định là cậu ta rất thích chó. Để hiểu được biểu hiện phức tạp của cậu ta đối với lũ chó cần có một kỹ thuật đặc biệt.

"Thôi, bọn mình về đi."

Miyuki ngồi sau yên cho Sekiguchi đèo. Lần này thì cậu ta phóng đi với tốc độ mà tôi không thể nào đuổi kịp.

"Gặp sau nhé." Sekiguchi vẫy tay với tôi đang ở phía sau. "Bọn tớ đợi cậu ở rạp chiếu phim. Đến nhanh lên nhaaaaaaa!"

Giọng của Sekiguchi xa dần, vừa nhìn theo vẻ mặt áy náy của Miyuki tôi vừa nghĩ, Sekiguchi mà là người tốt ư? Ai nói vậy chứ?

Thế nhưng, lại một lần nữa, tôi phải đánh giá rất cao Sekiguchi.

Lần này, thật khó mà lý giải nghĩa cử của cậu ta, cũng có thể đó là thành ý thật sự.

Sekiguchi bảo vì bị cận thị nên không thích ngồi chỗ nào khác ngoài dãy ghế hàng thứ ba phía trước gần lối đi, vì thế cậu ta cứ thế một mình xăm xăm tiến lên đó. Rạp chiếu phim rất vắng, ngoài ba đứa bọn tôi ra, cả rạp cũng chưa tới mười vị khách. Tôi và Miyuki ngồi ở hàng ghế gần như giữa rạp. Giống như thể cả rạp chỉ có hai đứa tôi đến xem. Tôi nghĩ Sekiguchi giữ ý nên ngồi tách riêng, nhưng không thể đoán được lý do khiến cậu ta làm như vậy.

Trước khi buổi chiếu phim bắt đầu, tôi đã vào nhà vệ sinh lau hết thuốc mỡ. Phim không dài lắm, nên tôi nghĩ mình có thể chịu đựng được. Sekiguchi bắt tôi chiêu đãi món bắp rang bơ và nước Coca, bảo đấy là "thay cho tiền làm thêm", thế là bọn tôi mỗi đứa một hộp bắp rang bơ lớn cầm trên tay.

Bộ phim Some kind of woruierful được chiếu trước.

Khác với Sekiguchi và Miyuki, lần đầu tiên tôi xem phim này, và tôi bị cuốn hút ngay. Tôi không thể nào rời mắt khỏi Watts, một cô gái trẻ sử dụng từ ngữ của nam giới, ăn bận như nam giới. Có lẽ vì đây là chuyện tình yêu đơn phương nên mới khiến tôi đồng cảm, không phải là nhân vật chính Keith mà chính tình yêu của Watts dành cho anh ta đã mang lại cho tôi một cảm xúc vô cùng mãnh liệt.

Mục đích chính của tôi khi đến rạp chiếu phim là để ngồi cạnh Miyuki, vậy mà tôi đã hoàn toàn bị cuốn hút bởi tình yêu trên màn ảnh.

Nếu nói theo cách của Shirahama thì điều tôi quan tâm "không phải là bản thân mình yêu mà là nhìn người ta yêu".

"Cậu có thấy Watts giống Satonaka không?"

Vào giữa phim, Miyuki hỏi tôi. Watts lại giống vói Shizuru ư? Có vẻ như vậy. Tuy nhiên, nếu ngẫm kỹ lại thì không tìm thấy điểm trùng khớp cụ thể nào. Không phải từng chi tiết mà là ấn tượng tổng thể có gì đấy giống nhau.

Cảnh cao trào là màn Keith luyện hôn với Watts trước khi hẹn hò với cô gái mà anh ta thích. Vào lúc này tôi không thể không nghĩ đến Miyuki đang ngồi bên cạnh. Được ngồi kề vai với người mình thầm yêu, xem cảnh phim cô gái hôn chàng trai mình yêu đơn phương, điều đó thực sự rất tuyệt. Cũng không phải tôi có ý nghĩ gì đen tối, nhưng cảm giác mong chờ là một lẽ tự nhiên thôi.

Tôi khẽ liếc nhìn khóe miệng của nàng. Đôi môi nàng thật xinh. Chính xác là khi họ (Watts và Keith) hôn nhau, đôi môi của Miyuki cũng khẽ run lên, hé ra như tìm kiếm một ai đó vô hình. Nàng không nhận ra tôi đang nhìn, vẫn tập trung vào màn hình. Tôi cảm thấy như mình đã nhìn trộm điều bí mật gì đó của nàng, vội quay lại màn hình, trống ngực vẫn đập liên hồi.

Bộ phim đang tiến đến hồi cuối.

Đến phút cuối cùng của cuối cùng, tình yêu của Watts đã được Keith đón nhận, cả hai đã hiểu tình cảm của nhau.

Những giọt nước mắt chảy dài trên khuôn mặt tươi cười hạnh phúc của Watts. Nàng cầm trên tay đôi hoa tai chàng tặng. Hai người bước đi trên vỉa hè, khuất dần vào bóng đêm. Và Keith đã nói với Watts: "Em thật hợp đeo tương lai của anh."

Thật hoàn mỹ. Tôi đã chảy nước mắt, rồi nước mũi cũng trào ra. Miyuki cũng thút thít khóc.

"Bộ phim tuyệt quá. Tớ đã hiểu được những gì Sekiguchi nói. Không phải cậu ấy phóng đại, có khi tớ cũng muốn xem đến 50 lần đấy."

"Đúng vậy thật nhỉ!"

Viền mắt của nàng đỏ lên, trông càng hấp dẫn hơn.

Đến giờ giải lao, đèn trong rạp sáng lên, Sekiguchi rời chỗ ngồi đi lên phía trên theo lối đi giữa rạp. Cậu ta nói "tớ đi ra ngoài tí" rồi cứ thế đi ngang qua chỗ bọn tôi. Dưới mũi Sekiguchi có chút nước ánh lên. Chắc cậu ta đã khóc. Cho dù lau nước mắt rồi nhưng cậu ta không để ý đến nước mũi.

Bộ phim kế tiếp là Pretty in pinky, vì tôi đã từng xem một lần nên cảm xúc giảm xuống hẳn. Cơn mệt mỏi lúc ban ngày kéo đến làm mí mắt tôi muốn sụp xuống. Tôi buộc mình mở mắt ra nhưng không sao kháng cự nổi con ma ngủ khí thế ầm ầm. Tiếng nói của Molly Ringwald đã biến thành bài hát ru, chẳng mấy chốc tôi rơi vào giấc ngủ.

Một cảm giác nào đó rất ư dễ chịu đánh thức tôi.

Đó là một mùi hương rất thơm và một cảm giác rất mềm mại. Tôi nhận ra mình đang tựa đầu ngủ trên vai Miyuki. Nàng mặc chiếc áo len màu hồng dâu bên trong áo khoác. Sự mềm mại của lớp áo và mùi thơm dịu từ cổ nàng. Cảm giác dễ chịu êm ái đó cũng giống như những lời nói yêu đương, trong thoáng chốc tôi như đắm chìm trong ảo giác rằng giữa tôi và nàng đang có một mối kết nối sâu đậm. Nhưng ngay sau giây phút thoát ra khỏi sự ấm áp nửa tỉnh nửa mê đó, quay lại với thực tại, tôi luống cuống ngồi thẳng người dậy.

"Xin lỗi, tớ ngủ quên."

Miyuki mỉm cười có chút bí ẩn trước lời xin lỗi của tôi. Rồi nàng nói với giọng nhẹ nhàng thì thầm đầy mê hoặc.

"Không sao. Cậu ngủ tiếp đi. Hôm nay cậu đã chạy nhiều như thế, chắc là mệt lắm rồi."

"Có lẽ vậy. Nhưng không sao." Tôi trả lời. "Lâu lâu mới có một cơ hội đi xem phim, phải xem cho đàng hoàng đến cảnh cuối chứ."

"Ừ. Đúng rồi. Xem được đoạn cuối cũng hay."

Từ lúc đó cho đến khi bộ phim kết thúc, chúng tôi không nói với nhau câu nào nữa. Tôi ngồi lại ngay ngắn nhìn chăm chú lên màn hình.

Nhưng trong đầu lại một trăm phần trăm thiên về tình yêu "để hành động chứ không phải để xem", tôi vẫn không ngừng đuổi theo hình bóng của Miyuki phản chiếu trong khóe mắt mình.

Trong bóng tối của rạp chiếu phim, tôi nghĩ: Sekiguchi quả là một thằng bạn tốt.

« Lùi
Tiến »