Mùa xuân đến, bọn tôi đã lên năm thứ ba. Ở ngôi trường đại học nổi tiếng này, việc lên lớp rất khó, nhưng nhóm bọn tôi vẫn lên năm ba không thiếu một ai, tất cả đều vượt qua để chào đón năm học mới. Lớp có 60 sinh viên lúc mới nhập học, giờ có tới một nửa rơi vào tình cảnh lưu ban.
Lớp chuyên ngữ Pháp được cho là khó hơn cả lớp Anh, thế nhưng Shizuru cũng lên lớp trên một cách suôn sẻ.
Dạo gần đây nàng có vẻ rất đam mê nhiếp ảnh. Nguyên nhân là do con "Thứ Tư".
"Thứ Tư" là tên của chú chim con đoạn trước đã nhắc đến. Vì giọng hót của chú chim nghe như từ "Mercredi" nên Shizuru đặt cho nó cái tên "Thứ Tư". Cách suy nghĩ đúng kiểu Shizuru khoa tiếng Pháp.
Trong tiếng Pháp thứ Tư đọc là "mercredi".
Sau khi nghe nàng giải thích, rồi thử nghe tiếng chú chim hót, thì thấy đúng là rất giống.
Trên ngọn cây thanh lương trà, Thứ Tư vui vẻ cất tiếng hót "Mercredi! Mercredi".
Chiếc máy F1 Canon của tôi có vẻ to quá so với nàng. Nàng đứng giạng hai chân, nâng máy trên tay trái, tay phải ấn nút. Chỉ có bấy nhiêu đó thôi, đối với nàng lại là cả một công việc nặng nhọc khó khăn.
"Tớ không biết rằng máy chụp hình nặng như vậy."
"Cậu phải khỏe hơn mới được. Chỉ ăn toàn bánh donut như vậy sao mà có sức được, phải ăn những món ăn có dinh dưỡng đi."
"Tớ ăn cũng đầy đủ dinh dưỡng mà. Tớ chỉ thiếu hoóc môn phát triển thôi."
"Thật sự là cậu sẽ vẫn còn phát triển à?"
"Dĩ nhiên." Nàng trả lời với giọng tràn đầy tự tin. "Ngực tớ sẽ nở nang hơn, mông tớ sẽ to hơn."
"Vết bớt cũng sẽ biến mất đúng không?"
"Đúng vậy, và cũng sẽ thay răng nữa chứ. Này," nàng nhìn vào mắt tôi với vẻ mặt rất hạnh phúc rồi nói. "Nếu mà tớ như thế thì cậu thấy thế nào? Nếu như tớ trở nên rất tuyệt vời ấy."
"Tuyệt vời, mà cái gì tuyệt vời chứ?"
"Tất cả mọi thứ. Toàn bộ. Bất kỳ thứ gì."
"Hừm."
"Và tớ sẽ mặc những chiếc áo cổ trễ, hất mái tóc dài."
"Đẹp đấy, sẽ rất sexy."
"Đúng rồi. Như thế sẽ rất gợi cảm. Nếu vậy thì Matoko sẽ thế nào nhỉ?"
Tôi bắt đầu thử tưởng tượng. Trước mắt tôi hiện ra hình ảnh cô nàng Shizuru bây giờ được kéo dài ra, mặc chiếc áo smock cổ trễ kỳ quặc, đôi mắt nằm sâu sau cặp kính chớp chớp.
"Ừm, sẽ như thế nào nhỉ!?"
"Này, cậu đừng tưởng tượng một cách nghèo nàn nhé. Bởi vì tớ sẽ trông vô cùng quyến rũ đấy. "
"Cậu biết được cả những tưởng tượng của tớ à?"
"Tớ biết chứ. Vẻ mặt của cậu phải sung sướng hơn nữa vào."
Thế nhưng dù có tưởng tượng bao nhiêu lần thì nàng vẫn cứ là nàng. Chỉ cao lên một chút mà thôi.
"Chắc chắn tớ sẽ trở thành một người phụ nữ trưởng thành xinh đẹp, mấy gã đàn ông xung quanh sẽ chộn rộn không yên đâu."
"Có phải vậy không nhỉ?!"
"Dĩ nhiên sẽ là như vậy."
Một cô bé dễ thương xinh xắn có thể sẽ trở thành một phụ nữ đẹp. Nếu vậy một cô bé ngộ nghĩnh khi trưởng thành sẽ trở thành một phụ nữ như thế nào nhỉ? Chắc cũng sẽ trở thành một người phụ nữ trưởng thành ngộ nghĩnh thôi. Nàng vẫn chưa ý thức được hiện thực này.
Tôi nói với nàng:
"Thực ra đâu cần thiết phải trở nên hoàn hảo. Tớ nghĩ Shizuru cứ là Shizuru như hiện nay cũng đủ quyến rũ rồi."
Tôi là một người chỉ biết nói những điều mình nghĩ, vì thế tôi đã nói ra suy nghĩ ấy. Vẻ mặt nàng đột ngột buồn rầu.
"Nếu vậy thì không được." Sau một hồi, nàng nói.
Cái gì "không được" nhỉ, tôi ngẫm nghĩ một hồi, nhưng chẳng có một tia sáng nào lóe lên. Trong đầu tôi vẩn vơ những câu trả lời có vẻ phù hợp nhưng không đúng với sự thật.
Rồi thì việc đó cũng bị gián đoạn ngay lập tức bởi con Thứ Tư.
"Đến rồi kìa!" Nàng hạ thấp giọng, nói nhanh.
"Đừng vội! Khép nách lại, đừng rung. Chỉ nhấn hờ nút chụp."
Khi nghe tôi nói, nàng đứng bên cạnh gật đầu tỏ ý đã hiểu.
Con Thứ Tư lúc nào cũng dừng lại trước tổ, mổ những mẩu bánh donut được rải trước đó.
"Đến lúc rồi."
Khi nghe tôi thì thầm, Shizuru nín thở, bấm liền một hơi mấy lần.
"Tiếp tục. Vẫn còn chụp được."
Nàng chụp liên tiếp thêm mấy tấm nữa. Thứ Tư vẫn không bay đi. Shizuru cứ vậy bấm nút chụp tiếp.
Thứ Tư đã đứng làm mẫu cho bọn tôi đến tầm một phút.
Sau khi ăn hết bánh, nó liền bay sang một ngọn cây khác.
Shizuru hít một hơi thở sâu.
"Tớ tưởng đâu mình chết mất rồi chứ."
"Không lẽ cậu nín thở suốt từ nãy giờ sao?" Nhìn sắc mặt đỏ au của Shizuru, tôi hỏi.
"Ừ." Nàng trả lời. "Bởi vì cậu đã dặn tớ rồi mà. Nín thở thì sẽ không rung tay."
Nói xong nàng vươn vai hít một hơi thở sâu lần nữa.
"Đúng không?"
Nhưng mà đâu cần phải nín suốt...
"Đúng không?"
Nàng lại hỏi lại một lần nữa.
"Đúng là vậy." Tôi trả lời.