Mùa hè năm ấy đến nhanh hơn hẳn so với mọi năm. Vừa mới bước vào tháng Sáu, nhiệt độ đã lên hơn 30°C, và cứ giữ như vậy suốt mấy ngày không hề giảm xuống. Trời lại không mưa, cả thành phố khô nóng. Sekiguchi kêu cậu ta hết chịu nổi rồi, vì vậy cả bọn quyết định lên xe của Sekiguchi để đi bơi.
"Lâu lắm rồi tớ mới đi hồ bơi đấy."
Ngồi trên ghế phụ, tôi nói. Nghe thế, Sekiguchi cười phì ra mũi.
"Ai bảo cậu bọn mình đi hồ bơi?"
"Ủa, mọi người bảo là đi bơi mà?"
Chiếc hatchback hiệu Renault cũ kỹ mượn của bố Sekiguchi đang hướng về phía nội địa.
"Không lẽ cậu để cho hai quý cô này vào tắm cái thứ nước bốc mùi clo đó sao?"
Miyuki và Saki đang ngồi ở ghế phía sau, cười khúc khích trước câu nói của Sekiguchi. Cũng như mọi lúc, Yuka và Shirahama tỏ ra không có hứng thú nên đã không tham gia cùng.
"Vậy thì..."
"Tớ có sẵn một nơi rồi. Cứ để tớ lo. Ở đó có cả chỗ tránh nắng đàng hoàng, cho nên làn da mềm mại của hai tiểu thư đây sẽ không bị tia cực tím chiếu vào đâu nhé."
Tôi quay lại nhìn, có vẻ hai nàng đã biết chỗ cả bọn sẽ đến. Nhìn thấy tôi định hỏi, cả hai vờ như không nghe thấy.
Thôi thì đến chỗ nào cũng được. Chỉ cần ngồi cùng xe với Miyuki đi chơi thế này, cho dù là đi lòng vòng thôi cũng đủ thấy vui rồi.
Băng cát sét của Sekiguchi hiển nhiên toàn các bài hát nhạc phim. Bắt đầu là bài "I wanna be loved by you" do Marilyn Monroe hát trong phim Phía Đông vườn địa đàng, tiếp đến các bài hát nổi tiếng trong phim Cherchez l'idole, Black Orpheus, Never on Sunday.
"Có cuốn tiểu thuyết tên là High Fidelity." Sekiguchi vừa cầm lái vừa nói.
"Tớ biết mà. Tớ đã đọc rồi."
"Đọc bản gốc à?"
"Làm gì có chuyện. Đọc bản dịch thôi."
"Tớ đọc bản gốc luôn. Nghe nói sắp được chuyển thể thành phim. Có làm phim hay không tớ cũng không quan tâm." Sekiguchi nói tiếp.
"Nhân vật chính Rob lúc nào cũng ghi băng nhạc tuyển chọn cho người yêu của mình đúng không?"
"Ừ. Đúng rồi."
"Tớ cũng thích vậy. Lúc nào vui sẽ ghi băng cát sét để lên xe và đi như thế này."
"Cái đó cũng toàn là nhạc phim à?"
"Ừ. Đại loại như vậy."
Vừa đúng lúc nhạc chuyển sang bài River Kwai march, Sekiguchi huýt sáo theo điệu nhạc.
Chẳng biết tự khi nào, chiếc xe đã chạy vào con đường uốn khúc đầy màu xanh cây lá. Có lẽ do tâm trạng phấn chấn, tôi cảm thấy không khí trong lành hơn hẳn.
Xe chạy thêm khoảng 20 phút nữa thì đến nơi.
"Đây là chỗ tớ đặt sẵn." Sekiguchi nói. "Từ hồi nhỏ, tớ hay được bố dẫn đến đây."
Đó là một thung lũng được phủ màu xanh rì. Chắc vì ngày thường nên ngoài bọn tôi ra, hoàn toàn không thấy ai khác. Ra khỏi xe, không khí mát mẻ hơn cả hình dung. Tiếng nước chảy, tiếng chim hót và tiếng cây lá reo. Một thế giới khác hẳn với nơi chúng tôi xuất phát một giờ trước. Hai cô gái hoàn toàn không thốt nổi lời nào.
Lùm cây nhuộm một màu xanh non mon mởn. Trên bãi đá bao quanh dòng suối, tán cây to tạo thành chiếc lọng xanh mát. Mặt nước in màu xanh cobalt. Nơi nước chảy mạnh, bọt bắn lên tung tóe.
"Nào, thay đồ đi thôi."
Lời nói của Sekiguchi kéo tôi về với thực tại, tôi lấy chiếc túi du lịch từ trong xe ra, thay quần bơi trong lùm cây. Hai cô gái thay đồ ở ghế sau xe Renault được che nhờ lớp kính chống nắng.
Sekiguchi cũng đã thay sang quần bơi có hoa văn sặc sỡ trông rất thú vị (vẽ bãi biển lúc mặt trời lặn với màu sắc cực kỳ chói), nửa thân trên để trần để lộ một cơ thể còn gầy gò hơn cả mức tôi hình dung.
"Dáng cậu gầy nhỉ!" Khi nghe tôi nói vậy, Sekiguchi cười đầy mỉa mai.
"Không, không, làm sao bằng cậu. Cậu còn thêm cả làn da trắng nữa chứ."
"Có trắng gì đâu."
"Không không, rất rất trắng."
Ngay sau đó, hai đứa chạy ào ra bãi đá như những thằng ngốc. Tiếng nước chảy rất lớn. Dòng nước trườn qua khe giữa những tảng đá lớn, chỗ thì chảy xiết ào ào, nơi thì êm đềm trầm lặng, thật là vô vàn sắc thái.
"Chỗ sâu nhất đến 3 mét đấy."
Chỗ Sekiguchi chỉ là một quãng suối đối diện gần bờ bên kia. Dòng chảy rất yên ả, mặt nước phản chiếu hình ảnh những chiếc lá xanh mon mởn.
"Tớ với anh trai thường chơi trò lặn sâu xuống dưới đáy nhặt đá. Lúc nào tớ cũng bị anh tớ nhặt trước mất, đáng tiếc thật."
"Thế cậu có muốn thử lại không?"
"Hả?" Sekiguchi tỏ vẻ mặt ngạc nhiên nhìn tôi. "Cậu thách tớ đấy à?"
"Ừ, cũng là để các bạn nữ xem cho vui."
"Từ bé đến giờ tớ rất thích bơi. Lặn tớ cũng rất tự tin. Được thôi. Làm thử đi." Sekiguchi gật đầu.
"Xin lỗi đã để các cậu phải chờ."
Nghe giọng nói của Miyuki, tôi và Sekiguchi đồng loạt quay đầu lại. Cả hai đồng loạt nín thở, và đồng loạt bị đánh gục. Như một võ sĩ chỉ trong một giây sau tiếng cồng khai hiệp đã bị hạ đo ván một cách kỹ thuật, trước cả khi ghế nghỉ được cất đi, chật vật lắm mới đứng dậy được thì đã chẳng điều khiển nổi ngay cả một ngón tay.
Hai cô gái mặc đồ bơi cùng kiểu dáng nhưng khác màu. Đó là kiểu đồ bơi một mảnh đơn giản nhưng tiện lợi. Bộ của Miyuki màu xanh lơ, còn của Saki là màu hồng. Ở ngay eo, hai nàng đều quấn chiếc khăn choàng.
Hình ảnh hai cô bạn thật khỏe mạnh và trẻ trung. Cơ thể săn chắc không quá gầy hay quá béo. Một sự mời gọi trực tiếp.
"Phù!" Sekiguchi thở hắt ra. "Tớ mất ý thức trong năm giây đấy."
"Cậu nói quá nữa rồi." Saki nói.
"Không quá đâu." Tôi nói, Miyuki nghe vậy liền khúc khích cười.
"Cho dù có vậy thật đi nữa, thì các cậu cũng gầy quá nhỉ!" Saki nói. "Giống hệt hai anh em thiếu nhi ốm đói vậy."
"Ồn ào!" Sekiguchi đáp trả. "Chính vì tớ loại bỏ hết những thứ không cần thiết, cho nên tâm hồn mới trở nên thuần khiết."
"Nếu mà vậy tâm hồn của Sekiguchi bây giờ chắc chắn đã trong suốt như nước dòng suối này nhỉ!"
"Chính xác là như vậy."
Saki cười mũi rồi đi ngang qua hai đứa tôi. Dáng cô nhìn từ phía sau, phải nói thế nào nhỉ, rất ư là tuyệt vời.
Chúng tôi rời khỏi bãi đá, bước xuống đứng trên lớp cát mịn. Saki là người đầu tiên nhúng chân xuống nước.
"Ôi!"
"Lạnh lắm đúng không?" Sekiguchi cười trước vẻ ngạc nhiên đó.
"Lạnh quá! Lạnh dữ vậy à?"
"Ừ! Nhưng mà sẽ quen ngay thôi."
Cả bọn bốn đứa dàn hàng thong thả ngâm mình vào nước. Đúng là nước ở suối này lạnh thật. Nhưng giữa lúc trời nóng như thiêu như đốt thế này cái mát lạnh ấy thật quý giá.
Khuỵu chân khom mình cho nước ngập đến vai, tôi nhẹ nhàng khua tay về phía trước để bơi. Ngay lập tức tôi va vào Miyuki bị nước cuốn đang lúng túng cố đứng lên. Nhân lúc này nàng cũng bắt đầu bơi luôn. Bọn tôi vài lần va người vào nhau, cứ thế bơi xuôi xuống vách đá lớn ở phía hạ lưu.
"Cậu bơi giỏi nhỉ!"
Bám tay vào gờ đá, tôi nói. Nàng gật đầu, vén mái tóc đẫm nước, để lộ ra vầng trán rất xinh.
"Bởi vì mình đã đi học bơi liên tục mà. Mình rất thích bơi."
"Tớ cũng thế."
"Vậy thì lần này tụi mình sẽ bơi đến bờ bên kia nhé."
Nàng nói rồi ngụp xuống nước. Nàng ngoi lên ở khoảng 3 mét phía trước, bằng những động tác bơi tuyệt đẹp nàng cứ thế bơi ngược dòng chảy. Màu xanh lơ của bộ đồ bơi ánh lên qua làn nước trong suốt. Tôi rẽ nước bơi sang phía bờ bên kia, cố đuổi cho kịp nàng.
Sau một hồi vui chơi thỏa thích dưới nước, chúng tôi quay về bãi đá lớn đứng nhìn quãng suối sâu đã nhắc đến lúc trước. Từ chân đến mặt nước chắc khoảng tầm 2 mét.
"Này, chơi không?" Sekiguchi nói.
"Được thôi."
"Chơi gì vậy?" Saki hỏi.
"Chiều sâu quãng này tầm khoảng 3 mét. Sekiguchi giải thích cho Saki. "Từ chỗ này," cậu ta chỉ vào chỗ dưới chân mình, "Nhảy xuống, lặn tới đáy nhặt hòn đá mình đã ném xuống rồi quay trở lại. Ai lấy được trước là người thắng cuộc."
"Các cậu làm được cơ à?"
"Ừ, thắng cậu ấy dễ thôi mà."
"Không đơn giản như vậy đâu."
Nghe tôi nói, Sekiguchi dang hai tay lên trời và nói: "Nói là quyền tự do của mọi người cơ mà."
"Này." Miyuki chen ngang vào cuộc nói chuyện của hai bọn tôi, "Mình tham gia có được không?"
Sekiguchi nhìn nàng với vẻ ngỡ ngàng.
"Được thì được, nhưng cậu có làm được không?"
Miyuki ngước nhìn Sekiguchi mỉm cười.
"Có khi mình giành giải nhất ấy chứ." Rồi nàng lại lắc đầu đùa, "Nói là quyền tự do của mọi người mà, đúng không?"
Nàng tháo tấm khăn choàng ra đưa cho Saki. "Mình tham gia được mà. Cuộc tranh tài của ba người. Saki, cậu là người ra hiệu lệnh nhé."
Sekiguchi nhìn xung quanh rồi nhặt lấy một hòn đá to bằng nắm tay màu trắng có những đường vân đen.
"Cỡ này thì dễ tìm thấy đúng không?"
Nói xong, cậu ta ném nó đi cách bờ chừng hai mét. Hòn đá rơi xuống làm bắn lên những tia nước. Đứng từ đây có thể nhìn theo được bóng hòn đá cho đến khi chạm đáy.
Cả ba đứa chúng tôi đứng xếp thành một hàng trên mép đá. Hai gã con trai đứng hai bên Miyuki. Nhìn thử xuống dưới thì quả là sâu thật. Tôi cảm thấy hơi ghét cái quãng chờ đợi đó.
"Bắt đầu nào."
Saki nói.
"Chuẩn bị!"
Bọn tôi đồng loạt gập lưng xuống.
"GO!"
Tôi bật mình nhảy xuống nước. Cú nhảy có lực nên xuống khá sâu, tiếp đó tôi quạt cánh tay bơi xuống đáy. Nhìn sang bên cạnh, tôi thấy bóng Sekiguchi. Miyuki không có trong tầm mắt tôi. Quay lại mục tiêu, tôi thấy hòn đá Sekiguchi ném lúc nãy đang nằm giữa đám đá cuội trơn nhẵn la liệt dưới đáy. Phía bên kia hòn đá là Sekiguchi. Cậu ta gần như có cùng khoảng cách với tôi. Tôi cố gắng khua hai tay để chạm đích nhanh hơn. Sekiguchi cũng quyết tâm đến trước tôi. Cả hai chúng tôi cùng áp sát theo một góc độ giống nhau rồi vươn tay chạm tới hòn đá. Nhưng ngay trong khoảnh khắc tưởng như chạm tới được hòn đá thì một chiếc bóng màu xanh lơ tươi tắn đã lướt qua như cắt ngang bọn tôi, sau đó, hòn đá mà chúng tôi đang nhắm tới đã biến mất, không còn ở đó nữa.
Cả bốn đứa chúng tôi xếp hàng nằm ngủ trên bờ đã được mặt trời hâm nóng. Sau một khoảng thời gian dài ngâm mình chơi đùa dưới nước, bọn tôi cảm thấy lạnh. Môi đứa nào cũng tím ngắt, da mặt tái mét không thấy một sắc hồng.
"Không ngờ lại bị Miyuki lấy mất hòn đá." Sekiguchi lặp đi lặp lại như thể đến bây giờ vẫn không tin vào mắt mình vậy.
"Mình là cá mà."
Miyuki nói rồi giơ hòn đá trong tay đưa lên trời. "Sau mỗi giờ học bơi, lúc nào mình cũng chơi trò này. Ném đồng xu xuống đáy hồ bơi rồi xuống nhặt lên. Vì thế mình đã quen rồi."
"Nếu thế thì bọn tớ chịu rồi. Với lại cũng không thua kém Miyuki là mấy mà."
"Nhưng tớ cũng đã nhanh hơn Sekiguchi một tí xíu đấy."
"Nói là quyền tự do của mọi người mà."
Cả Miyuki và Sekiguchi đều đồng thanh khi nghe tôi nói vậy.
Chính xác là như thế thật.