Tấm Ảnh Tình Yêu Và Một Câu Chuyện Khác

Lượt đọc: 661 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 12

Vừa vào kỳ nghi hè, Shizuru tìm đến nhà tôi.

Nàng bảo muốn tự mình rửa ảnh. Lần đầu tiên đến nhà tôi, Shizuru tỏ ra hứng thú như đang tham quan bảo tàng vậy, cái gì cũng sờ vào.

"Cái này là gì vậy?" Nàng cầm cái lọ bằng nhựa xếp trên giá để đồ làm từ thùng các tông.

"À, cái đó là..." Tôi lật đật định lấy lại, nhưng nàng đã xoay người tránh bàn tay tôi. Nàng ngồi xổm xuống định đọc chữ viết trên nhãn hiệu, nhưng lại từ bỏ ngay lập tức, ngước lên nhìn tôi.

"Cái này viết gì vậy? Tớ chẳng đọc được." Nàng đưa cái lọ lại cho tôi. "Nhìn giống như là tiếng Nga."

Tôi gật đầu, để chiếc lọ lại kệ.

"Chắc vậy, tớ cũng nghĩ đó là tiếng Nga."

Dĩ nhiên cái lọ nàng cầm lên chính là lọ thuốc mỡ Israel mà tôi vẫn thường hay kể đến. Những chữ viết trên nhãn lọ thuốc không phải tiếng Do Thái, cũng không phải tiếng Anh, chẳng hiểu sao lại được viết bằng tiếng Nga. Tôi lúc nào cũng dự trữ sẵn khoảng 20 lọ thuốc mỡ này trong nhà.

"Mà cũng kỳ nhỉ. Tại sao cậu lại mua dự trữ một số lượng lớn đến như vậy?"

"Cũng không có lý do gì đặc biệt cả."

"Không có lý do gì đặc biệt cả." Nàng vẫn nhại lại lời nói của tôi như mọi khi. "Nếu vậy thì cậu có thể nói điều gì đó về nó cơ mà."

"Mấy lọ đó không có gì đáng để nói mà."

Chỉ cần nói thêm một câu thôi, thì có khi cuối cùng tôi lại đi kể tất tần tật ra mất. Giống như là ban đầu chỉ định kéo quần xuống một chút, rồi tự dưng lại kéo xuống tận gối vậy. Đến giờ Shizuru vẫn không phát giác được mùi hôi cơ thể tôi bốc ra, và về sau tôi cũng không muốn để nàng biết được. Vì thế tôi tạm thời cứ im lặng đã.

Shizuru tỏ vẻ bất mãn.

"Cậu không muốn nói thì thôi." Nàng nói, "Chắc chắn là dùng cho chuyện gì mờ ám lắm đây. Chính vì vậy cậu mới không thể nói ra."

Và không hiểu tại sao, má nàng chợt ửng hồng lên. Tôi hoàn toàn không thể tưởng tượng được nàng đang tưởng tượng cái gì, nhưng cũng không dám hỏi nàng. Tóm lại là tôi muốn né tránh chủ đề này.

"Ừ, thì chuyện đó."

Còn về chuyện đó là gì tôi cũng chẳng hiểu, cứ thế trả lời cho xong. Có vẻ nàng cũng muốn dừng chủ đề này lại ở đây. Nàng gật đầu một cách mơ hồ rồi chuyển sang chú ý vào những tấm hình đang đính bằng kẹp trên tường. "Hình con Thứ Tư hả?" nàng hỏi.

"Ừ, con Thứ Tư đấy." Tôi trả lời. Đó là tấm hình chụp con chim Thứ Tư.

"Tấm này là do tớ chụp đúng không?"

"Đúng rồi. Tấm này cậu chụp rất kỹ thuật."

Nàng cười khúc khích, đưa ngón tay trỏ cọ cọ mũi Một hình ảnh rất đáng yêu, tôi cảm thấy hơi bối rối.

"Đến đây." Tôi nói. "Phòng này tối hơn đấy."

Nơi chúng tôi đang đứng là bếp, liền ngay với thềm nhà, còn căn phòng phía trong là "phòng tối". Đó là căn phòng rộng khoảng 3 chiếu, được quây kín bởi bức màn màu đen, bên trong kê một chiếc bàn bằng sắt hơi to một chút, tôi đã mua được ở cửa hàng bán đồ cũ. Trên bàn có đặt một chiếc máy tráng ảnh, đó cũng là cái máy cũ nhưng rất tốt.

(Bằng gần 5 mét vuông)

"Tuyệt quá! Cậu có thể tráng rồi rửa ảnh ra luôn ở đây à?"

"Ừ. Nhưng chỉ là ảnh đen trắng thôi. Chứ ảnh màu thì tốn tiền lắm. Hiện giờ tớ toàn đem đến tiệm thôi."

Thực ra, 90% số ảnh tôi chụp đều dùng phim đen trắng, có nghĩa là hầu hết các ảnh đều được tráng và rửa tại đây.

Tôi đóng cửa phòng, bật ngọn đèn trong "phòng tối" lên. Ánh đèn màu đỏ dịu chiếu xuống vai bọn tôi.

"Như thế này." Tôi nói. "Mọi công đoạn làm trong căn phòng này đấy."

Shizuru dựa lưng vào tường, ngẩng lên nhìn tôi đang đứng kề bên.

"Không hiểu sao trông có vẻ rất thú vị."

"Ừ, thú vị lắm."

"Tớ cũng có thể làm được chứ?"

"Được chứ. Thực ra, việc này không khó lắm đâu."

"Này," Shizuru nói. "Có lẽ cậu không nhận ra nên tớ nói trước luôn."

"Ừ."

"Tớ, hơi bị vụng về."

"Hơi thôi à?"

Shizuru nhìn tôi. Một khoảng lặng có gì đó khó hiểu trôi qua, rồi nàng nói một cách chậm rãi.

"Ừ, một tí thôi."

Tôi suy nghĩ 3 giây, sau đó gật đầu liền ba cái.

"Có lẽ là vậy nhỉ!"

"Cậu đã nhận ra điều này à?"

"Một chút." Tôi trả lời.

Shizuru cho rằng mình chỉ hơi vụng về, nhưng thực tế thì nàng vụng về đến mức đáng sợ. Nàng gặp rắc rối ngay từ bước cơ bản đầu tiên là thao tác cuộn phim. Dĩ nhiên tôi biết ai cũng sẽ gặp khó khăn với những công việc chưa quen làm, nhưng đối với nàng thì sự khó khăn đó tăng lên gấp bội. Trước tiên tôi phải phá một cuộn phim để nàng tập đi tập lại nhiều lần ngoài ánh sáng. Sau đó, cho nàng luyện tập lại các thao tác ấy trong phòng tối. Trên thực tế thì toàn bộ thao tác đều phải làm trong phòng tối, cho nên việc luyện tập là rất cần thiết. Shizuru là người vụng về, nhưng lại có tính kiên trì đến mức ngoan cố, nên cũng từng bước nhớ được những bí quyết.

Đến lúc nhận ra thì trời đã khá khuya.

"Ôi, muộn thế này rồi à?"

"Mấy giờ rồi?"

"Tớ nghĩ là quá 10 giờ đêm rồi."

"Thật không?"

"Thật chứ."

"Thời gian trôi nhanh thế nhỉ!"

"Trong phòng tối, thời gian trôi qua nhanh lắm."

"Thế thì để một chai vang sẽ tốt đấy."

"Tại sao?"

"Thì sẽ mau lên men hơn chứ sao."

Ra là vậy.

"Nào!" Tôi nói rồi bật đèn trong phòng tối lên "Đến giờ cậu về rồi nhỉ! Để tớ tiễn ra ga."

Từ nhà tôi đến ga phải đi bộ mất khoảng 20 phút. Vì thế căn hộ hai phòng mà tôi thuê có giá khá rẻ.

Bọn tôi sánh bước bên nhau đi trên con hẻm vắng người qua lại.

"Cậu hãy chỉ cho tớ thêm nữa nhé!" Nàng vừa ngẩng đầu nhìn bầu trời đêm vừa nói. "Tớ muốn mình phải làm được tốt việc này."

"Được thôi. Để tớ chỉ cho. Bởi vì những công đoạn sắp tới sẽ rất thú vị."

"Vậy hả?"

"Ừ. Công đoạn tráng phim rất là thú vị. Khi tập trung vào làm thì thời gian trôi nhanh đến mức không tin được luôn ấy."

"Nhanh đến mức chẳng bao lâu rượu vang lên men luôn hả?"

"Ừ." Tôi nói. "Bởi vì có nhiều lúc nhận ra thì trời cũng sáng luôn rồi."

"Tớ mong đến lúc đó quá."

"Ừ."

Chẳng mấy chốc nhà ga đã ở trước mặt. Có một cái bùng binh nhỏ, cửa hàng giặt là và cửa hàng hoa nằm cạnh nhau. Cả hai cửa hàng đều đã tắt đèn, đóng cửa.

"Cám ơn cậu. Đưa đến đây là được rồi."

"Ừ."

Nàng vẫn ở nhà mình và đi học mỗi ngày chứ không phải thuê nhà trọ. Từ đây đến khu phố nhà nàng mất khoảng 15 phút đi tàu điện.

"Tớ sẽ đợi ở đây cho đến khi tàu đến."

"Thật sự là không sao đâu mà. Tàu sẽ đến ngay thôi."

"Thật à?"

"Ừ."

Nàng đi qua cửa soát vé, rồi quay lại nói với tôi.

"Ngày mai, lại giúp tớ nữa nhé."

"Ừ."

"Hôm nay cám ơn cậu nhiều. Vui quá."

"Ừ."

"Vậy nhé! Chúc cậu ngủ ngon."

Và lần này thì Shizuru không quay lại nữa, bóng nàng biến mất trên sân ga tối mịt.

Không còn thấy bóng nàng, không hiểu sao tôi cảm thấy hơi lo lắng nên cứ đứng quanh quẩn bên ngoài cổng soát vé chờ tàu đến. Đúng như lời nàng nói, chưa đầy năm phút sau, tàu đã đến bến. Sau khi nghe tiếng còi hụ và cả tiếng cửa tàu đóng lại, tôi mới rời khỏi cổng soát vé và bỏ lại nhà ga phía sau lưng.

« Lùi
Tiến »