"Chính xác như lời cậu nói nhỉ!"
Tôi và nàng đang cùng nhau bước trên vạch sang đường.
"Chuyện đơn giản mà."
Trên đường quốc lộ không một chiếc xe.
Đó là thời điểm chưa đến 5 giờ sáng. Phải hơn 30 phút nữa mặt trời mới mọc.
Nàng nhảy từng bước trong ánh sáng nhân tạo của đèn đường. Đó là những bước riêng độc nhất vô nhị của nàng. Tôi đã lưu lại hình ảnh đó trong máy ảnh.
"Phía trước có gì vậy?" Tôi hỏi.
"Có thiên đường." Nàng trả lời. Một thiên đường mang tính ẩn dụ.
"Đi theo tớ."
Ở đó có một công viên tự nhiên rất lớn.
Vào thời điểm mặt trời chưa mọc, khu rừng trông như một mảng đen khổng lồ. Nhưng ngay khi vầng dương ló dạng, mảng đen đó sẽ tan biến hoàn toàn tựa như một bầy quạ vừa bay sạch, chỉ có điều lúc ấy tôi không nhận ra mà thôi.
Tôi và nàng ngồi trên chiếc xích đu ở khoảnh đất trống nhỏ ngay lối vào khu rừng.
"Trong rừng có một cái hồ, có cả cá." Nàng nói thì thầm. "Nơi này đẹp lắm. Giống như là thiên đường vậy."
"Tớ không biết ngay cạnh trường mình lại có một nơi như thế này."
"Nơi này ít ai biết lắm. Lúc nào tớ đến đây cũng chẳng có một bóng người."
Nói xong nàng lại khúc khích cười.
"Nếu mọi người qua lại tấp nập thì làm gì còn ấn tượng là thiên đường nữa chứ."
"Đúng là như vậy thật."
Không bao lâu sau, ở phía Đông, bầu trời dần sáng lên. Khu rừng từ từ hiện ra các đường nét, tiếp đến là màu sắc, và rồi từng chi tiết hiện lên rõ rệt.
Tôi lấy màu xanh cây lá đang bắt đầu hít thở làm bối cảnh, chụp hình Shizuru đung đưa trên xích đu. Bất chợt, hình ảnh đó trông rất giống dáng vẻ của một người đã mất từ lâu, tôi rời mắt khỏi ống kính, cứ thế nhìn nàng chằm chằm. Nhìn hành động của tôi, khuôn mặt nàng như muốn hỏi "cậu làm sao vậy?", rồi lại nở nụ cười gượng gạo như mọi khi. Có lẽ là ấn tượng quá mức yếu đuối, mong manh ở nàng đã tạo ra ảo giác đó. Tôi nhún vai tỏ vẻ không có gì và tiếp tục đưa máy lên mắt.
Khi mặt trời lên cao, chúng tôi tiến vào rừng.
Dọc theo con đường nhỏ có một con suối chảy dài vào sâu trong rừng cây.
"Con suối nhỏ này đổ vào hồ. Nước ở đấy rất trong."
"Vậy giống như tên của cậu rồi."
"Tên của tớ?"
"Chẳng phải tên của cậu là dòng suối yên tĩnh sao? Một cách khiêm tốn, ít phô trương bản thân."
"À," nàng gật gù. "Nhưng tớ không phải là con người khiêm tốn đâu. Những gì muốn nói, tớ sẽ nói ào ào ra, lúc bực mình tớ cũng nổi cáu nữa."
"Thật sao?"
"Thật chứ."
Hồ nước nhỏ có chu vi chừng 50 mét. Chúng tôi ngồi xuống bên bờ được bao phủ bởi đám me đất và rau xương cá chen chúc nhau. Tôi vươn mình ngắm làn nước dưới hồ, dưới ấy có đàn cá nhỏ đang bơi.
"Đúng thật." Tôi nói. "Chỗ này đúng là giống thiên đường thật nhỉ!"
Nàng im lặng gật đầu, sau đó lại sụt sịt mũi. Nàng lôi một gói khăn giấy trong túi áo ra, hỉ mũi.
"Này, tớ có chuyện muốn nhờ cậu."
"Chuyện gì?"
"Cái cây kia," nàng đưa một ngón tay ra chỉ. "Có lẽ là cây thanh lương trà, cách mặt đất khoảng 3 mét, có một tổ chim bằng dây thép quấn lại. Chim đến ở trên cây đó đấy."
"Chim gì vậy?"
"Tớ cũng chẳng biết nữa. Chim gì nhỏ nhỏ. Rất dễ thương."
"Có chim con không nhỉ?"
"Tớ nghĩ là không có. Tớ chưa từng nhìn vào bên trong tổ chim. Thế nhưng lúc nào cũng thấy có chim bay đến đây nghỉ chân." Nàng nói. "Rồi sau đó nó lại bay đi đâu ấy."
"Rồi sao?" Tôi hỏi, "Ý cậu muốn nhờ tớ việc gì?"
"Tớ muốn cho chim ăn."
Nàng lôi ra một gói bánh donut giống lần trước từ một túi áo khác.
"Tớ muốn cho chim ăn cái này."
"Bữa trưa của cậu mà."
"Đúng thế."
"Chim có ăn thứ này không nhỉ?"
"Ăn chứ. Món này ngon cực đấy?"
Nhìn nàng, tôi biết nàng đang nói rất nghiêm túc, nên tôi không hỏi gì thêm nữa.
"Nhưng tớ không đủ cao để cho chim ăn."
Ngay cả một người cao hơn chiều cao trung bình của đàn ông trưởng thành 5 xen ti mét như tôi cũng chưa với tới đó được.
"Vì thế," nàng nói. "Tớ muốn nhờ cậu cõng tớ lên vai."
Nàng nói một cách vô tư nên tôi cũng vô tư gật đầu, nhưng trong lòng vẫn có đôi chút lăn tăn. Bởi lẽ, thực ra tôi chưa quen đón nhận một người khác giới bước vào thế giới riêng của mình một cách gấp gáp như thế này. Từ khoảng cách 1 mét đã rút ngắn còn 50 xen ti mét, và bây giờ thì khoảng cách đó sắp bằng không.
Mà dù là khác giới hay cùng giới, tôi cũng chưa bao giờ có khoảng cách gần gũi thế này. Đó là do thuộc tính thứ hai trong bản thân tôi đã hình thành nên nguyên tắc ấy.
Giữ khoảng cách với người khác.
Ngoài ra, tôi còn có thêm một nguyên tắc giống như những người thợ săn: Luôn luôn đứng cuối gió.
Việc Shizuru gặp vấn đề về khứu giác đã giúp cho tôi được hoạt động một cách tự do chưa từng có. Tuy nhiên, tiếp xúc cơ thể lại là chuyện khác.
"Được thôi," tôi trả lời. "Thế cái vạt áo dài phấp phới như cái váy thế kia có sao không nhỉ?"
"Không sao đâu."
Nàng túm tà áo smock lại kẹp vào giữa hai đùi.
"Thấy chưa?"
Nàng để lộ ra hai đầu gối nhỏ và làn da trắng xanh phía trong đùi, tuy nhiên có vẻ như nàng chẳng hề bận tâm đến điều đó.
Nhìn nàng vịn cả hai tay vào cây thanh lương trà chờ đợi, tôi đã hạ quyết tâm.
Chắc không sao đâu. Nguyên tắc nào cũng có ngoại lệ mà. Ngay sự tồn tại của nàng cũng là một ngoại lệ, nên hành động của tôi cũng sẽ được cho là ngoại lệ. Hơn nữa, được làm mọi việc giống như người bình thường tôi thấy lòng thật thoải mái. Thôi thì cứ thuận theo tự nhiên.
"OK."
Nói rồi tôi khom mình, ghé vai vào giữa hai chân nàng. "Tớ đứng lên đây!"
Khi đứng thẳng lên thì vai tôi bắt đầu cảm nhận được trọng lượng cơ thể nàng. Tôi cõng nàng đứng lên một mạch.
Nàng nhẹ hơn nhiều so với tôi dự đoán. Cơ thể nàng nhẹ một cách đáng sợ. Giả dụ bên trong cái áo smock đó chỉ chứa toàn bánh donut đi nữa, có lẽ cũng sẽ nặng hơn trọng lượng cơ thể của nàng.
Vậy mà nàng cứ hỏi tôi "có nặng lắm không?"
"Hoàn toàn không. Cậu được bao nhiêu ki lô?"
"Tớ không biết. Bởi đã nhiều năm nay tớ chẳng cân."
Con gái độ tuổi này lại không cần để ý đến cân nặng của bản thân như nàng, đúng là một đặc quyền lớn. Có thể một số người nghe sẽ cảm thấy câu trả lời của nàng rất ngạo mạn.
Để giữ thăng bằng, nàng kẹp đôi cẳng chân khẳng khiu thật chặt vào đầu tôi đang cúi xuống. Hơi ấm cơ thể nàng xuyên qua lớp áo smock truyền sang tôi. Những nơi hai cơ thể tiếp xúc nhau đều thật ấm áp. Đến lúc này tôi mới biết, thì ra việc đụng chạm lại ấm áp đến thế.
"Sao rồi? Có với tới không?"
"Ừ, tới rồi."
Tôi nghe thấy tiếng nàng bóp vụn bánh donut trên đầu. Hai tay tôi nắm chặt vào đôi tất cotton đen của nàng chờ cho đến khi nàng xong việc. Đôi chân thường được bọc trong đôi giày vải quả nhiên rất nhỏ. Cẳng chân của nàng gầy và thẳng trông như cây gậy lau nhà.
"Xong rồi."
Nghe nàng nói vậy tôi liền cho nàng xuống.
"Chắc là nặng lắm phải không?"
"Không. Hoàn toàn bình thường. Cỡ như cậu thì tớ cõng trên vai chạy bao nhiêu vòng trên phố cũng chẳng sao."
Nàng tỏ vẻ mặt khó hiểu rất đặc trưng, rồi nhón chân, vươn tay chạm vào tóc tôi. Gương mặt nàng sát ngay gần tôi. Cặp kính tròn gọng kim loại màu sô cô la. Vầng trán rộng dô ra phía trước. Chóp mũi đỏ ửng chắc vi lau nhiều khăn giấy. Có thể nói nàng có khuôn mặt dễ nhìn, nhưng nếu ai đó nói rằng nàng là một cô gái đẹp thì chắc người đó có thần kinh không được bình thường lắm. Tuy thế, tôi vẫn cảm thấy thích khuôn mặt nàng. Thích như một người bạn.
Nàng đưa tay phủi tóc tôi. Vụn bánh rơi xuống lả tả.
"Xin lỗi cậu nhé. Làm rơi đầy đầu cậu rồi."
"Không sao đâu."
Điều khiến tôi bận lòng hơn là khuôn mặt nàng đang ở ngay dưới cằm tôi. Bởi vì cằm là nơi tôi đã bôi đầy thứ thuốc mỡ sản xuất tại Israel.
Tôi vô thức né ra. Hành động của tôi dường như làm cho nàng bị đôi chút tổn thương. Tuy chỉ là một chút thay đổi rất nhỏ trên khuôn mặt, nhưng không thể lọt khỏi ánh mắt của một người đã quen bị tổn thương nhiều như tôi. Bản thân nàng không nghĩ nguyên nhân là từ tôi, mà nghĩ lý do nằm ở bản thân mình, chính vì thế, nàng cũng lùi lại, cảm xúc biến mất trên khuôn mặt.
Tôi muốn nói điều gì đó, song những lúc như thế này không nên nói gì cả, nguyên tắc đó đã ăn sâu trong đầu tôi. Thế là tôi chọn cách tiếp tục im lặng.
Chúng tôi đi vòng sang phía bên kia hồ.
Nàng và tôi ngồi ẩn mình sau khóm cúc gai. Tôi cảm thấy có thứ gì đó giữa hai đứa đã bị mất đi. Như để níu lại, tôi chợt nắm lấy tay nàng. Đó là một bàn tay nhỏ nhắn và lạnh.
Nàng nhìn bàn tay chúng tôi đang nắm lấy nhau với ánh mắt vô cùng ngạc nhiên.
"Tại sao cậu lại nắm tay tớ thế?" Nàng hỏi.
Tôi nghĩ mình đã làm sai gì đó, nhưng lại không biết sai ở đâu.
"Có lẽ là vì tình bạn chăng?"
Nghe tôi hỏi ngược lại, nàng trở nên lúng túng.
"Tụi mình có còn là trẻ con nữa đâu..."
Cô gái mang khuôn mặt trẻ con lẩm bẩm như thế. Tôi từ nhỏ đã từ chối nắm tay người khác, nên chẳng biết người trưởng thành sẽ làm thế nào trong tình huống này.
Nắm tay nàng đầy khí thế là vậy, giờ thì tôi lại không biết buông tay nàng ra như thế nào. Vì thế, tôi đành tỏ vẻ coi việc này chẳng phải là điều cần để tâm.
Và nàng cũng bắt chước thái độ của tôi, tỏ vẻ như không quan tâm lắm.
Chúng tôi cứ thế nắm tay nhau, và chờ đợi.
Thỉnh thoảng những ngón tay của nàng khẽ nhúc nhích. Và những lúc đó, nàng làm vẻ mặt khó xử. Ngay cả những ngón tay của tôi cũng thỉnh thoảng gồng lên, khẽ động đậy. Mỗi lần như vậy tôi cũng cúi đầu nhìn xuống với vẻ mặt khó xử.
Giả bộ không quan tâm quả là việc không gì khó bằng. Ngay lúc này, ý thức của tôi chỉ tập trung vào bàn tay đang nắm tay nàng. Những ngón tay của tôi lại có vẻ như bắt đầu gồng lên, tôi vô cùng bối rối. Vậy mà, những ngón tay của nàng còn gồng lên trước cả tôi.
"Nó đến rồi kìa." Nàng nói.
"Tớ chẳng nhìn thấy."
"Nó đang ở trên cây bên cạnh đấy."
Cuối cùng thì tôi cũng buông được tay nàng ra. Hai bàn tay của tôi quay về tư thế cầm máy ảnh.
"Cây nào cơ?"
"Cây bên phải ấy."
Máy ảnh của tôi có lắp ống kính 100 mm, mặc dù nhìn qua ống kính, tôi vẫn chưa thấy được chú chim ở đâu cả.
"Cậu nhìn tốt nhỉ? Tớ vẫn chưa nhìn thấy."
"Nhờ vào cặp kính cả đấy. Không phải là mắt tớ tốt đâu."
"Vậy sao?"
"Ừ, đúng vậy mà."
Cuối cùng thì tôi cũng đã bắt được thành công hình ảnh của chú chim. Đó là một chú chim lớn hơn chim sẻ một tí, phần đầu và lưng có lông đen tuyền, còn phần bụng phủ một lớp lông trắng muốt trông rất mềm mại.
"Tớ nhìn thấy rồi. Con chim này đẹp nhỉ." Tôi bấm máy chụp liền mấy kiểu.
"Ô, nó đã vào tổ rồi kìa."
Khi vào tổ, chú chim nhìn tứ phía với ánh mắt dáo dác. Cũng có mấy lần nó nhìn xuống dưới chân, nhưng không tỏ vẻ gì hứng thú đặc biệt.
"Quả là chim con không ăn bánh donut nhỉ."
"Không có chuyện đó đâu. Tớ chắc chắn nó sẽ ăn. Cậu đợi thêm tí nữa đi."
Nàng nhìn chằm chằm vào tổ chim một cách nghiêm túc. Gò má ửng đỏ đến tận mang tai. Nhìn nghiêng, tôi có thể thấy được đôi mắt của nàng khi không bị kính che. Không phải là đôi mắt to đến mức khiến tôi ngạc nhiên, chỉ to hơn bình thường một chút. Một đôi mắt đẹp.
"Nó ăn rồi kìa."
Nàng nói nhanh với giọng cố kìm nén. Tôi lật đật nhìn vào ống kính, bắt được hình ảnh của chú chim và bấm máy.
"Đúng không?" Nàng nói. "Nó ăn rồi đúng không?"
"Chính xác." Tôi trả lời. "Chắc vì bánh donut của cậu ngon nhỉ?"
"Đúng vậy. Bánh donut là thứ ngon nhất trên thế giới."
Nàng lấy từ trong túi áo smock ra chiếc bánh donut, bẻ làm đôi rồi cho vào miệng tôi. Tôi thong thả nhai, thưởng thức mùi vị, sau khi nuốt hết, tôi mới nói.
"Quả thật là ngon."