Vào một thời gian nhất định của một mùa nhất định.
Tôi bước nhanh trong sân trường đầy mùi hôi. Sân trường không một bóng người. Những người có khứu giác bình thường đã đi lánh nạn từ trước. Còn tôi đã quen với mùi hôi cơ thể mình tỏa ra, sức chịu đựng lớn hơn hẳn, chút mùi này chẳng là gì để tôi phải lùi bước.
Tôi nhận ra Shizuru đang đi bộ phía trước.
Vẫn như mọi khi, Shizuru hoàn toàn không quan tâm đến mùi hôi, thong dong thả bước trên con đường chính của trường, nàng mặc một chiếc áo khoác ngoài màu vàng kem, trên tay quàng chiếc túi vải tote.
Ấn tượng về một cô nàng vụng về trong tôi bấy giờ vẫn không thay đổi. Chỉ có mỗi việc đi bộ thôi, dáng đi của nàng cũng khiến người ta cảm thấy không yên tâm, chông chênh như thể một kẻ mới biết đi vẫn chưa hoàn thành giai đoạn tập sự của cơ thể mình. So với những người con gái xung quanh tôi như Miyuki hay Saki, Shizuru quả là một kiểu hoàn toàn khác lạ.
Dù thế nàng vẫn rất vui vẻ, một mình rạng rỡ trong thế giới không có một ai. Hình ảnh nàng bắt chuyện cùng cỏ cây chim muông, nhún nhảy từng bước lạ lùng tỏa ra một sức hút thật đặc biệt. Một vẻ quyến rũ riêng thực sự độc đáo.
Tôi rút chiếc máy ảnh trong cặp sách ra, chụp lấy hình ảnh của nàng. Phía bên trong ống kính, nàng vẫn thả bước theo cách riêng của mình, tự do tự tại như lữ khách đang ung dung nhảy múa trên thảo nguyên hoang dã không dấu chân người.
Sau đó, tôi rời khỏi con đường chính, đi đến khu vực căng tin để ăn cơm trưa.
Đúng như dự đoán, trong căng tin chẳng có một ai. Chỉ còn lại các bà chị phải gắng giữ đạo đức nghề nghiệp, ngoan cường đứng ở phía bên kia quầy, chờ khách gọi món ăn. Tôi chọn set đồ ăn B như mọi khi. Dù căng tin không có một ai, tôi vẫn không hề lơi lỏng, cẩn thận chọn chỗ ngồi trong góc như thường lệ.
Thực ra thì tôi cũng khó chịu với mùi hôi thật, nhưng đã học được cách chế ngự cảm giác đó. Tôi tập trung suy nghĩ vào phần thức ăn trước mặt mình, liên tục xúc và đưa thìa lên miệng. Thức ăn không có mùi vị, như thể nặn từ đất sét, chán ngắt tưởng chừng chực nôn ra được.
Lúc ăn sắp xong, tôi nghe thấy tiếng sụt sịt mũi ngay gần bên. Ngẩng mặt khỏi khay thức ăn, tôi nhìn thấy Shizuru.
"Này, ghế bên cạnh cậu có trống không?"
Tôi nhìn xung quanh. Căng tin trường có sức chứa tới 300 người, ngoài tôi và nàng ra chẳng có một ai.
"Ừ. Có vẻ là trống."
Tôi vừa nói vậy, nàng gật mạnh đầu, rồi ngồi luôn xuống bên cạnh.
Nàng lấy từ bên trong túi tote ra một túi giấy màu trắng, đặt lên bàn. Bên trong túi giấy là bánh donut. Nàng bốc từng cái cho vào miệng nhai rùm rụm. Giống như con chim non đang ăn hạt kê hay ngũ cốc vậy.
"Đấy là bữa trưa của cậu à?"
Nghe tôi hồi, nàng không nhìn sang tôi, chỉ gật đầu lia lịa.
"Đúng vậy, món này là bữa chính của tớ. Tớ không ăn được nhiều lắm."
"Vậy à." Tôi quay lại đồ ăn của mình.
"Này," nàng nói.
"Chuyện gì?" Khi quay sang nhìn nàng, tôi thấy đôi đồng tử to nằm sau mắt kính đang nhìn tôi.
"Hồi nãy cậu đã chụp hình tớ đúng không?
"Ừ, tớ có chụp. Cậu không thích à?"
"Không phải vậy."
Nàng vừa nói vừa ghé mặt gần lại, chóp mũi ửng đỏ.
"Tớ chỉ thắc mắc sao cậu lại làm thế. Tại sao cậu chụp hình tớ?"
"Tại có cái gì đó trông rất cuốn hút." Tôi trả lời. "Không hiểu tại sao, những bước đi nhún nhảy của cậu rất dễ thương. Trông không giống một ai cả. Đó là kiểu của riêng cậu."
"Dễ thương cơ à?"
Nàng tỏ vẻ rất ngạc nhiên.
"Ừ, dễ thương, vì thế tớ mới xin phép được chụp hình cậu."
Nàng bối rối khi nghe những lời nói chưa quen tai, ngay sau đó mỉm cười ngượng nghịu.
"Đây là lần đầu tiên tớ được nói như vậy. Cậu cũng là người khá đặc biệt đấy nhỉ."
"Vậy sao?"
"Có lẽ vậy."
Nàng nhìn xung quanh một cách vô thức. Một cử chỉ rất "diễn".
"Thế những người hay đi cùng cậu đâu rồi?"
"Tớ cũng chịu, chẳng biết họ biến mất từ khi nào."
"Cả cô nàng xinh đẹp đấy nữa à?" Nàng hỏi. Vậy là nàng đã quan sát tôi từ trước.
"Có lẽ Miyuki hôm nay đi làm thêm."
"Miyuki!" Cô nàng nhại lại giọng điệu của tôi. "Các cậu thân thiết nhỉ?"
"Cũng không hẳn. Tớ và Miyuki chỉ thường hay đi chung với nhau."
"Cũng không hẳn!" Nàng lại lặp lời nói của tôi. Tôi nghi ngờ nàng có thói quen nhại lại lời người khác.
"Cũng không phải là có cảm tình gì đặc biệt." Nàng nói rồi cười khúc khích. "Không biết có thật không đấy?"
Tôi nhún vai, bỏ qua lời nói của nàng.
"Thế còn cậu?" Lần này là tôi hỏi. "Nhóm bạn của cậu đâu? Cái cô mà chiều dài thì rất dài và cô chiều rộng rất rộng ấy."
"A, họ là Kaori và Mizuki."
"Ừ, chẳng phải lúc nào cậu cũng đi cùng với hai cậu ấy sao?"
"Cũng không phải là lúc nào cũng đi cùng cả đâu. Những lúc đi cùng nhau cảm thấy vui vẻ thì sẽ đi cùng, nhưng cũng có những lúc không phải như vậy thì không cần miễn cưỡng."
"Ừ, chính xác là như vậy thật."
Nàng lại tiếp tục cho bánh donut vào miệng nhai rùm rụm.
"Cậu chỉ ăn có thế mà cũng sống tốt được nhỉ?"
Nghe tôi nói, nàng vừa cho thêm bánh vào miệng vừa nhìn tôi. Khóe môi cong lên thành nụ cười trông rất giống trẻ con.
"Cậu nhìn thì biết mà." Nàng trả lời. "Cậu thấy người tớ nhỏ đúng không? Từ thời tiểu học đến giờ tớ chẳng phát triển hơn là mấy. Răng tớ cũng chưa thay hết. Ở mông tớ vẫn còn vết bớt Mông Cổ thuở mới lọt lòng, đến giờ nó vẫn chưa chịu biến đi. Vì vậy tớ không cần thiết phải ăn nhiều."
(Vết bớt xanh ở vùng mông quanh xương cụt của trẻ em, thường sẽ mất đi khi lớn lên)
Tôi gật gù rồi lại hỏi tiếp.
"Vết bớt đó, cậu tự mình nhìn thấy à?"
"Ừ. Tớ dùng gương. Tuy là có mờ đi một tí, nhưng vẫn còn đấy. Kiểu như con vịt con còn dính vỏ trứng trên mông vậy đó, trông khó coi lắm."
"Vậy thì khó cho cậu nhỉ."
"Cũng khá là vấn đề đấy. Chẳng hạn như lúc ngủ với đàn ông mà..."
Nàng nói ngập ngừng, tôi không đợi hết câu đã gật đầu cho nàng thoải mái hơn.
"Tớ hiểu mà. Cậu sẽ cảm thấy xấu hổ đúng không?"
"Ừ."
Tôi đã ăn xong bữa trưa của mình, nhưng nàng vẫn có vẻ chưa xong. Vì thế tôi quyết định ngồi chờ.
"Thỉnh thoảng tớ vẫn nhìn thấy cậu đấy, trong giờ học trên lớp."
"Tớ cũng nhận ra cậu mà. Tớ đã nghĩ, à, là người ở chỗ vạch sang đường dành cho người đi bộ hôm nọ đây mà."
"Vạch sang đường cho người đi bộ?"
"Sau hôm đó, tớ đã đi thử vài lần."
Nàng đưa ngón tay lên lau vụn bánh dính trên đôi môi mỏng.
"Thế nhưng tớ vẫn chưa sang đường được lần nào. Nhất định cho đến khi tốt nghiệp, tớ phải sang đường ở vạch đấy một lần mới được."
"Có thể sang được mà."
Nàng nhìn tôi với ánh mắt đầy nghi ngờ. Ánh mắt dường như coi tôi là một kẻ nói dối. về sau tôi mới nhận ra, người nói dối hóa ra chính là nàng.
"Tớ nói thật mà, không có lừa cậu đâu."
Nàng đưa mắt nhìn vu vơ xung quanh. Lại là một cử chỉ rất "diễn".
"Ý cậu là," nàng nói. "Cái vạch sang đường hôm nọ á? Nó được trưng bày trong viện bảo tàng rồi."
"Ừ, tớ đang nói đến nó đấy. Cái vạch sang đường trông giống cái bánh sô cô la nhưng không ngọt tí nào ấy."
Nàng tiếp tục quan sát tôi bằng đôi mắt hoài nghi sau cặp kính viễn. Thái độ như thể có thần Chết đội lốt người đến rủ nàng chết vậy. Vẻ mặt như đang tưởng tượng ra cảnh sáng hôm sau báo chí sẽ đăng xôn xao thông tin có một nữ sinh tự dưng lao qua đường quốc lộ nơi xe cộ đang chạy tấp nập.
Tôi mỉm cười để xóa tan sự hoang tưởng của nàng. Một nụ cười thiên sứ. Thế mà nàng lại càng tỏ ra e sợ hơn.
Cũng phải, thiên sứ và thần Chết xét ra cũng làm cùng ngành nghề mà.
Tôi bê khay thức ăn đứng lên, đi đến quầy trả bát đĩa.
"Này." Nàng gọi với sau lưng tôi. "Tớ hiểu rồi. Tớ tin lời cậu."
Tôi quay lại, gật đầu với nàng.
"Vậy thì, để chứng minh là cậu tin tớ, trước hết hãy nói tên của cậu đi."
"Tớ là Shizuru." Nàng đáp. "Còn cậu?"
"Tớ là Makoto."
"Bọn mình sẽ là bạn chứ?"
Giọng nàng như muốn nói: nếu là bạn bè thì chắc không ép nhau lên thiên đường nhỉ.
"Ừ, sẽ là những người bạn khi đi cùng với nhau cảm thấy vui thì sẽ đi cùng, còn không cảm thấy vui thì sẽ không miễn cưỡng."
"Vậy là đủ rồi." Nàng nói xong, vẫn nở nụ cười gượng gạo như lần gặp trước.