Bertram đến cảng Dashtikazar sớm hơn giờ hẹn. Trong lúc chờ đợi, cậu lang thang giữa đám thuyền buồm của các nhà giàu trong thành phố và những con thuyền vững chãi của ngư dân.
Tiếng chim kêu lảnh lót vì phải chống chọi với sức gió lẫn trong tiếng vỗ nhẹ của những cánh buồm xếp vội và tiếng dây neo đập lách cách vào cột buồm.
Bertram cảm thấy trong lòng dấy lên một nỗi buồn da diết. Bến cảng Dashtikazar gợi nhắc cậu nhớ tới một nơi chốn khác, ở đâu đó trong Thế giới Thực, nơi cậu thường tới nghỉ hè cùng với cha mẹ, hồi cậu còn bé tí. Cậu nhớ bãi biển, nhớ cha hay chơi bóng với cậu, trong khi mẹ nằm phơi nắng trên tấm khăn bông màu trắng... Ôi, tất cả đã xa lắm rồi! Bertram nghĩ về những điều đó như nhớ về một cuộc sống khác cậu từng có, trước khi một vụ đâm xe đã cướp đi cha mẹ cậu, trước khi cậu được bố đỡ đầu Gérald đưa tới Xứ Ys.
Bertram thấy nghèn nghẹn nơi cổ họng, mắt rơm rớm. Thầm trách mình yếu đuối, cậu rút khăn mùi soa ra và hỉ mũi. Rồi cậu rảo bước đi tới chỗ hẹn.
Mặc dù có tên gọi kỳ quặc như vậy nhưng Quán Lão lác không có vẻ gì là chốn tụ tập của quân cướp biển. Buổi sáng, trong quán đầy ngư dân và các tay thương lái ngồi uống rượu vang cất từ hoa quả vùng Đồi Vàng và bàn bạc về giá cá. Buổi trưa, thương gia trong khu tụ tập nhau ở quán để uống bia Corma, ăn đồ biển hay vây cá đuối chần ăn kèm với nụ bạch hoa và nói chuyện làm ăn. Buổi chiều, đám học trò ở Dashtikazar thích chiếm mấy cái bàn lọt trong hốc tường của gian phòng lớn của quán để vừa làm bài tập hoặc tán chuyện tào lao, vừa uống nước quả hay cà phê. Còn buổi tối một đám đông đủ mọi thành phần là những khách quen của quán, ưa tụ tập triết lý sự đời rồi ngân nga mấy bài ca tụng rượu.
Lúc Bertram đẩy cửa bước vào quán thì chỉ có những ánh mắt của đám học trò tò mò ngoảnh ra nhìn. Chúng hiếm khi được nhìn thấy thành viên của Hiệp hội Pháp sư trong tấm áo choàng sẫm màu và đeo chiếc túi bí ẩn.
Đặc biệt có hai cặp mắt cứ chăm chăm nhìn cậu đầy vẻ ngạc nhiên rồi trốn vào sau bức vách che bàn hai đứa ngồi. Từ phía đó vọng ra những tiếng cảm thán đầy ngạc nhiên nhưng bị kìm nén.
Bertram không để ý thấy cảnh đó. Cậu thản nhiên như không và đến ngồi tại một chiếc bàn tròn gần cửa ra vào.
Đồng hồ treo tường phía trên quầy vừa điểm đúng năm giờ thì có hai cô bé bước vào quán. Hai cô trạc mười ba tuổi, giống nhau như hai giọt nước, chỉ khác điều một cô thì tóc dài còn cô kia tóc ngắn.
- Ambre! Coralie! Bertram vẫy tay gọi.
- Chào anh Bertram! Gặp lại anh em vui quá, cô bé Coralie xinh đẹp thốt lên và hôn hai cái rất kêu vào má chàng Phù thủy trẻ khiến cậu hơi đỏ mặt.
- Chào anh, Ambre nói, giọng thản nhiên hơn và bắt tay Bertram. Hình như anh đang đỏ mặt thì phải.
Ambre là chị em sinh đôi với Coralie. Nếu Coralie thích làm duyên và rất thu hút các cậu bé thì Ambre lại có dáng thể thao, tính tình cương quyết và thường làm tụi con trai nể sợ. Nhưng thực ra cô bé cũng có điểm yếu. Thỉnh thoảng, khi Ambre không dè chừng cảm xúc của mình thì tình cảm với Guillemot lại bộc lộ và biến cô thành một cô bé xinh đẹp như mọi cô bé khác...
- Hai chị em đúng hẹn, thế là tốt. Bertram đánh trống lảng. Anh đã liên lạc với Romaric và Gontrand. Hai đứa không chắc đến được đúng giờ nhưng hứa là sẽ tới.
- Thôi được rồi, Ambre vừa ngồi xuống vừa nói, giờ anh cho bọn em biết có chuyện gì đi.
- Bọn mình gọi gì uống đã, Coralie đề nghị và giơ tay gọi người phục vụ. Mọi người uống gì nào, chị Ambre, anh Bertram?
- Một cốc sô cô la nóng.
- Một bia Corma.
- Em uống nước lê, Coralie nói.
- Làm ơn mang thêm một cốc Corma nữa.
Bertram, Ambre và Coralie quay về phía người đàn ông vừa gọi bia. Ông ta đang thở gấp, người đẫm mồ hôi.
- Ôi, chú Gérald! Bertram thốt lên, mừng ra mặt.
Gérald có vóc dáng tầm thước, bụng phệ vì thích ăn ngon. Cái đầu hói của ông chứa đựng một khối kiến thức khổng lồ và đôi mắt long lanh đằng sau cặp kính biểu lộ sự thông tuệ. Ông tầm bốn mươi hay bốn lăm gì đó, khoác áo choàng sẫm màu và đeo chiếc túi chuyên dùng của giới Phù thủy thuộc Hiệp hội Pháp sư. Gérald là bạn rất thân của Thầy Qadehar.
Bertram vội vàng giới thiệu mọi người với nhau:
- Chú Gérald, đây là Ambre và Coralie, người làng Krakal, bạn của Guillemot. Hai em, đây là chú Gérald, vừa là Thầy vừa là cha đỡ đầu của anh. Vì tình hình rất nghiêm trọng nên anh thấy cần phải mời chú ấy đến cuộc họp của bọn mình.
Ambre và Coralie lịch sự đứng dậy chào ông.
- Chúng cháu rất vui được gặp chú.
- Chú cũng vậy, Gérald vừa trả lời vừa lau trán. Thôi ngồi xuống đi hai cháu. Đi đường xa làm chú mệt quá. Vả lại, mình chú thu hút sự chú ý của mọi người cũng đủ rồi.
Xung quanh họ, tiếng trò chuyện lại bắt đầu xôn xao sau một hồi gián đoạn. Chẳng gì cũng là chuyện lạ khi trông thấy đến hai Phù thủy một lúc tại Quán Lão lác.
Người phục vụ mang đồ uống đến. Gérald và lũ trẻ chạm cốc.
Sau khi đã uống mấy ngụm bia pha mật ong tuyệt hảo của Xứ Ys, Gérald thở ra khoan khoái.
- Đỡ mệt rồi! ông thốt lên. Đi suốt từ Gifdu đến đây làm chú kiệt sức... À mà này, Bertram, cháu có nói với chú là tất cả các bạn cháu sẽ đến cơ mà?
- Vâng, nhưng Romaric phải tìm cách trốn khỏi Pháo đài Bromutul, còn Gontrand thì trốn khỏi Nhạc viện Tantreval. Mọi việc đâu có dễ ạ...
Mọi người quyết định chờ hai cậu bé đến rồi mới đi vào chuyện chính. Và thế là Ambre buộc phải kiên nhẫn... Gérald và bọn trẻ nói chuyện vu vơ, xem ra đây chính là sở trường của Coralie. Cuối cùng, khi mọi người không định chờ Romaric và Gontrand nữa thì hai cậu xuất hiện trong quán.
Romaric, anh họ của Guillemot, đang theo học khóa Kỵ mã để được gia nhập Hội Hiệp sĩ Cuồng phong. Romaric lớn hơn Guillemot vài tháng tuổi, cậu mười ba tuổi rưỡi, nhưng trông chững chạc hơn tuổi thật. Cậu có vóc người cao lớn và săn chắc, dũng cảm và đầy ý chí. Trông cậu đúng là con cháu họ tộc Troêl với mái tóc vàng và đôi mắt màu xanh lơ thăm thẳm.
Gontrand cũng trạc tuổi Romaric, là bạn thân nhất của cậu này. Gontrand cao, hơi gầy, mắt màu xám hung, mái tóc sẫm màu luôn được chải chuốt gọn gàng. Cậu có tính hay châm chọc và hết sức điềm tĩnh. Ước muốn của cậu là trở thành nhạc sĩ.
Hai cậu bé xin lỗi các bạn vì đến muộn. Hai đứa đã phải giở đủ trò mới trốn được thầy dạy và lính gác để đến đây. Hai cậu rất vui vì được gặp cả chú Gérald, người bố nuôi nổi tiếng đã đưa Bertram tới Xứ Ys. Romaric và Gontrand gọi hai cốc nước quả ỏng ảnh mát lạnh rồi ngồi vào bàn.
- Tốt rồi, Bertram bắt đầu, tất cả mọi người đã có mặt...
- Mau lên! Ambre rên rỉ, cô bé lo lắng tột độ từ khi biết Guillemot có chuyện.
- Bình tĩnh nào, Ambre, Romaric quở trách.
Romaric và mấy đứa bạn kia còn nhớ như in những gì Ambre đã thể hiện trên trảng đất, lúc tụi Korrigan định giở trò với Guillemot.
- Nào, thế có ai nghe tôi nói không? Bertram giận dỗi. Đừng quên Guillemot đã biến mất và chắc là đã bị bắt cóc.
Mọi người đều yên lặng chăm chú nghe Bertram. Cậu tóm tắt lại mọi chuyện đã xảy ra và đưa ra những kết luận riêng của mình. Cả nhóm sửng sốt đến mức không ai để ý thấy có hai kẻ ngồi bàn hốc tường bên cạnh cũng đang say sưa lắng nghe câu chuyện của họ. Đó chính là hai người đã tỏ ra ngạc nhiên khi thấy Bertram vào quán...
- Chú có thể khẳng định một điều là Guillemot không còn ở Xứ Ys nữa, Gérald cất tiếng. Chú đã cố thử liên lạc với cậu ấy qua ý nghĩ nhưng không được.
- Bóng tối! Coralie thốt lên. Chỉ có thể là nó thôi!
- Cũng có thể, hoàn toàn có thể là đằng khác, Gérald thừa nhận.
Ông bất giác nghĩ đến kẻ phản bội trà trộn trong Hiệp hội Pháp sư, như Qadehar và ông vẫn ngờ.
- Dù sao thì đó cũng phải là một kẻ rất cao pháp mới có thể giả dạng người khác như vậy, ông nói thêm.
- Làm thế được cơ ạ? Romaric ngạc nhiên.
- Đương nhiên rồi! Bertram trả lời bằng giọng trịch thượng. Chỉ cần...
- Vấn đề bây giờ không phải là tìm hiểu xem kẻ đó đã làm thế nào, Gontrand cắt lời, cũng không cần biết ai đã làm, mà là Guillemot đang ở đâu. Cậu ấy đã bị đưa đến chỗ nào?
- Chắc là sang Thế giới Vô hình, Gérald trả lời, vì Bertram không gặp Guillemot và tên bắt cóc giả danh trên đường đến Dashtikazar và trên Đồi Hai Cánh cổng. Thần chú Sa mạc nếu dùng từ Xứ Ys, thì chỉ dẫn sang Thế giới Vô hình thôi. Các cháu đã từng dùng nó cùng với Thầy Qadehar rồi mà.
- Nếu thế thì, Romaric nói, còn chờ gì mà không sang Thế giới Vô hình luôn?
- Này này, Gérald nói, giọng quyền uy, tay ra hiệu cho bọn trẻ đừng hăng tiết. Các cháu sẽ không đi đâu hết! Thế này cũng đủ rắc rối lắm rồi. Đừng có làm rối tung thêm nữa! Các cháu ngoan ngoãn về nhà đi. Về phần mình, chú sẽ đi gặp ngài Trưởng xứ ngay đây. Ông ấy sẽ quyết định nên làm gì.
Gérald đứng dậy. Ambre định phản đối, nhưng lại thôi vì thấy Romaric ra hiệu và nháy mắt.
Gérald trả tiền đồ uống rồi chào lũ trẻ.
- Bertram, cuối cùng ông nói, chú trông cậy ở cháu đấy. Đừng để bọn trẻ làm điều gì dại dột nhé! Chào các cháu.
- Chào chú, cả bọn đồng thanh đáp lời.
Khi Thầy Phù thủy vừa ra khỏi quán, cả bọn quay ra nhìn nhau.
- Mọi người có biết tớ nghĩ gì không? Romaric vừa hỏi vừa giả vờ ngắm nghía móng tay.
Tức thì, mấy đứa bạn mỉm cười mặt sáng ngời, trừ Bertram...