Bí ẩn các vì sao Tập 3, Bộ mặt thật của bóng tối

Lượt đọc: 467 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
KẺ PHẢN BỘI

Bertram và Guillemot xuất hiện trong Thế giới Vô hình, giữa khu Đồi Di động. Cậu Đệ tử Phù thủy đã chọn nơi này vì nó rất kín đáo. Nhưng lý do chính là vì cậu đã ghi chép rất cẩn thận tọa độ các dòng năng lượng của khu này từ một tấm bản đồ và đã niệm Thần chú cho chuyến đi về hướng đó.

Guillemot bước mấy bước trên thảm cỏ nâu bị gió quật xác xơ như những đám bọt bèo trên mặt biển. Cậu nhớ lại lần trước, khi lần đầu đặt chân đến đây, cậu chỉ có một mình, sau khi đã vượt qua Cánh cổng giữa hai Thế giới, các bạn thì mỗi đứa mỗi phương trong Thế giới Vô hình. Mọi chuyện như thể vừa xảy ra hôm qua.

- Từ chỗ chúng ta đang đứng, phía Tây là thành phố buôn bán Fernâghâ, phía Đông là thành phố của các thầy tu khủng khiếp Yénibohor, phía Bắc là Biển Nóng Bỏng và phía Nam là Sa mạc Ngốn ngấu, Guillemot giải thích với anh bạn vốn chưa biết gì về cái thế giới lạ lùng khắc nghiệt này.

Guillemot không nghe thấy tiếng bạn trả lời. Phía sau cậu, Bertram đang bước đi loạng choạng như người say. Guillemot quay người lại.

- Bertram, anh làm sao thế? Chết tiệt, chắc là phản ứng khi đi qua Cánh cổng đó đấy mà. Ambre cũng bị như vậy. Anh phải nằm duỗi thẳng người ra một lúc, rồi sẽ qua thôi.

Cậu chạy vội lại đỡ bạn.

Nhưng Guillemot vừa chạm vào người Bertram thì cậu ta khỏe lại ngay và túm chặt lấy cổ Guillemot làm cậu thấy ngạt thở.

- Bertram, sao... anh bị... điên à... thôi đi...

Bertram chỉ cười khẩy và càng siết chặt hơn. Thấy Guillemot sắp ngất xỉu, hắn mới nới lỏng tay để cậu bé khỏi chết. Guillemot sững sờ nhìn các đường nét trên mặt Bertram nhòa dần rồi biến thành khuôn mặt của một lão già. Cậu ngồi bệt xuống đất, đầu óc quay cuồng. Không thể thế được! Thế thì tệ quá! Cậu cố gắng chống lại cảm giác khó chịu đang xâm chiếm toàn thân, nhưng vô ích. Tuy nhiên, Guillemot vẫn kịp thầm gọi các Linh Phù hiện lên trong đầu cậu, lúc này như bị bao phủ một làn sương mờ. Đúng lúc cậu ngất đi thì hai Linh Phù Gebu và Wunjo hiện lên sáng rõ, dưới hình dạng riêng của chúng trong Thế giới Vô hình.

- Qadehar, ổn chứ? ông Urien làng Troêl lo lắng thấy Thầy Phù thủy chợt dừng bước.

Urien làng Troêl là bác của Guillemot và Romaric. Đó là một người đàn ông dáng người lực lưỡng, thô kệch, có bộ râu màu xám, vai khoác hờ cái rìu chiến trông rất ấn tượng, bên cạnh cái túi xách phồng to.

- Ừ, ổn thôi. Vừa rồi, tôi cứ tưởng là... Không, ngốc thật! Thầy Phù thủy nói thêm và lắc đầu như muốn xua đi linh cảm chẳng lành.

Phù thủy Qadehar là Thầy của Guillemot. Ông có dáng người rắn rỏi nhanh nhẹn như vận động viên điền kinh, đôi mắt xanh màu thép và vẻ mặt khắc khổ có dịu đi phần nào mỗi khi ông nhoẻn miệng cười. Trông ông chừng khoảng ba mươi lăm hay bốn mươi tuổi. Qadehar đeo ngang hông một cái túi lèn đầy sách vở và dụng cụ pháp thuật, còn lưng mang balô vải đựng đồ đi đường.

- Có chuyện gì thế? Valentin, vị quản gia và là bạn chí cốt của ông Urien hỏi. Valentin dáng người gầy nhưng cơ bắp, mái tóc bạc trắng. Cũng như Urien, ông vận bộ áo giáp màu ngọc lam của các Hiệp sĩ Cuồng phong.

- Trong giây lát, tôi có cảm giác như nghe thấy tiếng kêu cứu tuyệt vọng. Có ai đó đã tung đi một bùa phép hú họa, giống như người ta bỏ mẩu giấy vào chai rồi quăng xuống biển khi bị đắm tàu ấy.

- Anh có biết ai gửi không?

- Không, ông Valentin ạ. Tôi không kịp đoán biết xem ai gửi. Bùa phép thoáng qua nhanh quá.

- Liệu có phải là... Guillemot gọi không nhỉ?

- Tôi không nghĩ thế, tiếng gọi phát đi từ Thế giới Vô hình... Thôi quên đi. Ta đi nào!

Ba người lại tiếp tục đi về hướng tòa thành của Người lùn Virdu, nơi họ hy vọng sẽ tìm được những manh mối quan trọng về tấn thảm kịch ở Djaghatael. Chính vì muốn điều tra về tấn thảm kịch đó mà họ đã dấn thân đến cái Thế giới đáng sợ này.

Lão già đã đóng giả Bertram để lừa Alicia và Guillemot nhét giẻ vào miệng rồi trói chặt tay chân cậu lại. Guillemot nằm bất tỉnh trên bãi cỏ khu Đồi Di động. Lão già biết cậu rất giỏi giang. Lão nhắm mắt và tập trung suy nghĩ.

“Thưa Thầy, con đây, kẻ phục vụ nhiệt thành nhất của ngài đây ạ. Con đã tóm được Guillemot, thằng bé ngài muốn tìm ấy ạ...”

“Ngươi có thằng bé rồi hả... Eusèbe, ngươi khá lắm... Phải, khá lắm... Khi nào thành công... ta sẽ không quên ngươi đâu... Nó đâu? Thằng bé đâu...?”

“Nó đang ở đây với con, trong khu Đồi Di động”

“Đừng nói gì nữa... Ta trông thấy ngươi rồi... Ta sẽ cử người đến... hộ tống ngươi về chỗ ta... Chúng ta sẽ uống vài vại bia Corma... để mừng cho chiến công của ngươi...”

“Xin đa tạ Thầy.”

Eusèbe, Pháp sư trụ trì Tu viện Gri ở Trảng Gay gắt, thuộc Hiệp hội Pháp sư, là kẻ ganh ghét Thầy Qadehar ra mặt. Lão đợi cho cuộc trò chuyện trong đầu kết thúc rồi mới dám rùng mình. Dù là ở xa vọng lại nhưng giọng nói của con quỷ khoác áo choàng đêm vẫn khiến lão sợ đến đông cứng máu trong người. Lão kiểm tra lại lần cuối các nút dây trói Guillemot, bồn chồn ngóng bọn lâu la của Thầy tới đón.

« Lùi
Tiến »