Bí ẩn các vì sao Tập 3, Bộ mặt thật của bóng tối

Lượt đọc: 466 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
GUILLEMOT BIẾN MẤT

Bertram ngã khuỵu xuống mặt đường đầy bụi. Trước mặt cậu, Thành Dashtikazar kiêu hãnh, thủ phủ Xứ Ys, đang khoe những tòa nhà trắng cao ngất. Lẽ ra cậu phải đuổi kịp Guillemot rồi mới phải. Cậu đã chạy suốt dọc đường từ làng Troêl đến đây, chỉ có vài dặm đường thôi mà. Bertram thở hồng hộc, tim đập nhanh như muốn nhảy khỏi lồng ngực. Cậu gắng lấy lại hơi để suy nghĩ về tình huống bất thường này.

Cậu rời khỏi đường cái, đến ngồi cạnh một tấm bia đá bị sét đánh nứt toác.

“Xem nào, chàng Phù thủy trẻ tự nhủ, thử bình tĩnh xem xét tình hình nào: mình đến thì Guillemot đã đi rồi và cô Alicia khẳng định đã trông thấy mình ra đi với cậu ấy lúc sáng. Vậy là có một kẻ giống hệt mình sáng nay đã đến Troêl! Hắn đã giả dạng mình và đưa Guillemot đi! Guillemot nói với mẹ là đi Dashtikazar, nhưng rõ ràng hai đứa đã đi sang hướng khác. Có vẻ giống một vụ bắt cóc. Chắc chắn tên bịp bợm đã dùng đến pháp thuật, vì vẻ bề ngoài của hắn lừa được cả Guillemot lẫn cô Alicia!”

Lập luận của cậu xem ra cũng có lý, nhưng Bertram hãy còn lưỡng lự chưa biết phải hành động thế nào. Cậu chẳng thể làm gì được nếu chỉ có một mình. Ai giúp cậu được nhỉ? Thầy Qadehar đã sang Thế giới Vô hình cùng ông Urien và bác Valentin để làm sáng tỏ vụ quỷ Ork tàn sát các Phù thủy ở Djaghatael.

Vậy còn ai, ngoài Thầy Qadehar, có thể tin vào câu chuyện có một kẻ giả dạng Bertram tới bắt cóc Guillemot?

Câu trả lời tự đến: các bạn của Guillemot! Và cũng là bạn của Bertram nữa, kể từ lần cậu giúp họ thoát khỏi nanh vuốt tụi Korrigan.

Cậu ngồi thẳng người lên, bắt đầu lập Bùa quanh Linh Phù Berkana. Linh Phù này cho phép liên lạc với người khác bằng thần giao cách cảm. Đầu tiên, Bertram dụng đến Bùa tìm kiếm Guillemot. Không thấy trả lời. Vậy là Guillemot không còn ở Xứ Ys nữa, đúng như cậu lo ngại. Tiếp đó, Bertram liên lạc với các bạn khác.

“Coralie? Coralie ơi, em có nghe thấy anh nói không?”

- Ơ, ai nói với tôi đấy? Ai gọi tôi đấy?

- Này, Coralie, có chuyện gì thế? Cô giáo môn tiếng Pháp kèn kẹt hỏi.

Cô rất nghiêm khắc và không thích ai làm ồn khi đang làm bài tập cô giao.

- Xin cô thông cảm cho bạn ấy, một nữ sinh nói giọng giễu cợt, bạn ấy đang ngủ mơ đấy ạ.

- Hoặc là bạn ấy đang nghe thấy ma nói đấy ạ, một cô bé khác phì cười tiếp lời.

- Thôi các em trật tự!

Cô giáo phải gõ liên hồi cây thước kim loại xuống bàn mới lập lại được trật tự.

Ở trường trung học Krakal có rất nhiều cô nàng ghen tị với Coralie. Của đáng tội là cô bé rất xinh. Mái tóc màu nâu sẫm uốn búp và đôi mắt xanh biếc to tròn của Coralie cứ hút lấy ánh mắt đắm đuối của bọn con trai và khiến đám con gái thấy khó chịu... Coralie xin lỗi cô giáo và hứa sẽ không lặp lại nữa. Cô bé lại chăm chú vào làm bài tập ngữ pháp. Nhưng rõ ràng, Coralie đã nghe thấy tiếng nói mà. Giọng con trai. Cô bé có điên đâu cơ chứ!

“Coralie, anh đây, Bertram đây!”

- Bertr..., cô bé suýt buột miệng thành tiếng, vội lấy tay bịt chặt mồm, mắt trợn tròn.

- “Suỵt! Đừng nói! Chỉ cần trả lời anh ở trong đầu là được rồi. Cứ tập trung suy nghĩ là được.”

“Bertram? Thế là thế nào?”

“Pháp thuật đấy. Em nghe anh cho rõ đây: Guillemot bị bắt cóc rồi! Nhất định em phải đến gặp anh ở Dashtikazar. Anh sẽ liên hệ với các bạn khác. Bọn mình sẽ gặp nhau ở Quán Lão lác nhé. Em biết quán đó không?”

“Vâng, em biết. Nước ép hoa quả ở đó rất ngon và...”

“Em nhớ báo tin cho Ambre nhé,” Bertram cắt ngang.

“Anh không muốn liên lạc trực tiếp với chị ấy à?” Coralie hỏi. “Giờ chắc anh tha thứ cho chị ấy rồi phải không?”

Coralie muốn ám chỉ đến lần đầu tiên Bertram gặp cả nhóm bạn, cuộc gặp bắt đầu không mấy suôn sẻ với chàng Phù thủy trẻ.

“Không phải vì chuyện đó đâu,” Bertram cải chính, dù cậu vẫn còn nhớ đã bị Ambre cho ăn một cú huých bằng đầu gối. “Em thừa biết Ambre sẽ phản ứng thế nào khi biết Guillemot gặp nguy hiểm rồi đấy...”

“Vâng, anh nói đúng. Em sẽ bịa ra cớ gì đó để trốn học rồi báo tin cho chị em, cũng phải mất một lúc đấy. Bọn em sẽ đến quán lúc... năm giờ, được không ạ?”

“Tốt lắm. Chốc nữa gặp nhau nhé.”

“Vâng, chốc nữa gặp lại...”

Bertram vội vàng chấm dứt cuộc trò chuyện thần giao cách cảm. Coralie có vẻ quý mến cậu, nhưng bây giờ không phải là lúc để đầu óc vương vấn.

Tiếp đó, cậu liên lạc với Romaric cũng như cách vừa rồi, làm cậu này suýt nữa ngã lộn từ trên lưng ngựa xuống. Đang là giờ tập cưỡi ngựa trong sân Pháo đài Bromotul, trường đào tạo của Hội Hiệp sĩ Cuồng phong. Dù chưa biết làm cách nào trốn khỏi trường, nhưng Romaric vẫn hứa với Bertram sẽ đến chỗ hẹn ở Quán Lão lác lúc chiều muộn.

Rồi Bertram liên lạc với Gontrand. Cậu ta đang trong giờ nghỉ giữa buổi tập ở Nhạc viện Tantreval, nơi cậu được nhận vào học từ hai tháng trước. Vốn điềm tĩnh, Gontrand không tỏ ra ngạc nhiên khi nghe thấy giọng Bertram vang lên trong đầu mình. Cậu cũng hứa sẽ đến chỗ hẹn.

Kiệt sức vì phải chạy suốt một đoạn đường dài và vì những cuộc trò chuyện trong đầu vốn rất hao lực, Bertram dựa lưng vào tấm bia đá. Cậu muốn tận dụng dòng năng lượng từ tấm bia tỏa ra. Cậu lẩm nhẩm kêu gọi Uruz, Linh Phù của các nguồn năng lượng dưới lòng đất để tăng tác dụng tốt lành của dòng năng lượng đó, rồi thả lỏng người tận hưởng.

Khi đã thấy dễ chịu hơn, Bertram tiếp tục liên lạc trong đầu với một người nữa. Cậu lập Bùa quanh Linh Phù Berkana và hình dung ra Thầy Phù thủy tin học ở Tu viện Gifdu.

“Chú Gérald ơi, chú có ở đó không?”

“Thế còn ở đâu được nữa hả Bertram?” Gérald đáp lại tức thì bằng một giọng trầm ấm, làm Bertram thấy yên lòng.

“Làm sao cháu biết được? Nhỡ chú lại đã sang Thế giới Vô hình, như Thầy Qadehar, hay biến mất tăm như Guillemot...”

Bertram kể cho Gérald nghe sơ qua tình hình và báo cho ông biết cậu nghi Guillemot bị bắt cóc.

“Nếu đúng như cháu nói thì nguy đấy. Lát nữa, cháu kể mọi chuyện cụ thể hơn cho chú nhé... Nhưng mà này, chú thấy báo cho các bạn của Guillemot biết chưa chắc đã là một ý hay đâu. Chẳng biết đằng nào mà lần với tụi nó. Nhưng thôi, biết làm sao được, sự đã rồi. Chú chuẩn bị rồi sẽ đi ngay. Cháu nói cái quán đó nằm gần cảng hả?”

“Vâng. Tất cả mọi người sẽ tới đó lúc chiều muộn.”

“Chú cũng sẽ tới. Cố làm sao cho các bạn bình tĩnh nhé. Một mình Guillemot mất tích là đã quá đủ rồi.”

“Cháu rất vui được gặp chú, chú Gérald ạ.”

“Chú cũng thế, Bertram.”

Cuộc nói chuyện trong đầu kết thúc. Bertram ngả đầu ra sau, dựa vào tấm bia bằng đá hoa cương. Cậu đã làm hết những gì có thể rồi. Dù hôm mấy đứa bị tụi Korrigan bắt, Agathe có chế giễu tài năng phù thủy của Bertram, nhưng lần này cậu thấy mình xoay xở không đến nỗi tệ.

« Lùi
Tiến »