Khi mẹ mở cửa phòng, Guillemot vẫn còn đang ngủ say sưa. Những tia sáng đầu tiên trong ngày dịu dàng tỏa khắp căn phòng. Alicia âu yếm nhìn con trai đang ngủ. Nằm thu mình trên giường, trông cậu thật nhỏ bé, yếu ớt! Alicia chợt thấy thật khó tin là con trai mình đã làm nên những chiến công mà người ta vẫn ca ngợi. Cô rùng mình nghĩ đến lũ quái vật và những kẻ khát máu mà Guillemot đã phải đối đầu ở Thế giới Vô hình.
Bỗng nhiên, Alicia cảm thấy hết sức cô đơn. Điều khó khăn nhất với cô là không có ai để trông cậy. Không có ai để cô được nghe lời an ủi động viên. Lúc nào cô cũng phải chứng tỏ mình mạnh mẽ. Hay ít ra là gồng mình lên để tỏ ra mạnh mẽ...
Alicia bước lên vài bước rồi thở dài. Căn nhà vắng bóng người đàn ông, và dù có gắng sức đến đâu cô cũng không thể khỏa lấp được chỗ trống ấy. Con trai cô cần có một người cha, và cô cần có một người chồng. Ôi! Yorwan... Không hiểu anh ấy nghĩ gì? Sao tự dưng lại biến mất không một lời giải thích, chỉ vài ngày trước đám cưới của hai người? Yorwan và Alicia đã từng vô cùng hạnh phúc bên nhau. Họ yêu nhau biết chừng nào! Yorwan không ngừng nói với cô là anh yêu cô, và nhìn vào mắt anh, cô biết anh không hề nói dối. Chắc phải có chuyện gì đó. Có điều gì đó đã buộc Yorwan phải chạy trốn và bỏ cô ở lại. Alicia tin chắc như vậy, trong khi ông Urien, anh trai cô, lại cho rằng đó là hành động của một kẻ hèn nhát chạy trốn hôn nhân. Việc lấy trộm cuốn sách thiêng Bí ẩn các vì sao càng khiến tội Yorwan thêm nặng.
Alicia ngồi xuống bên mép giường, vuốt má Guillemot vẫn đang ngủ say sưa. Chính cậu bé là người đã phải trả cái giá đắt nhất cho tất cả những hiểu lầm trong quá khứ. Cô luồn tay nghịch mái tóc màu hạt dẻ của con trai rồi ôm hôn cậu. Guillemot lẩm bẩm, nhưng vẫn không tỉnh giấc. Alicia nhẹ nhàng lay vai con trai.
- Guillemot à, đến giờ dậy rồi con.
- Hừm, cậu bé càu nhàu và cố mở mắt, mẹ đấy à?
- Chứ còn ai vào đây nữa? Alicia vừa hỏi vừa xoa rối bù mớ tóc con trai.
- Thôi đi mẹ ơi! Cậu bé nói rồi rúc đầu vào chăn. Để con ngủ thêm chút nữa.
- Không được đâu, Guillemot. Trời sáng rồi, và anh bạn Bertram đang đợi con dưới nhà.
- Bertram á? cậu bé ngạc nhiên thò cái đầu bù xù ra khỏi chăn. Anh ấy đến rồi cơ à? Nhưng chúng con hẹn nhau buổi trưa cơ mà!
- Chắc cậu ấy mong gặp con quá. Các con lại đang ngấm ngầm làm trò gì phải không? Thôi, dậy mau lên!
Alicia đứng lên, mở cửa sổ cho không khí trong lành ùa vào phòng rồi quay ra.
Guillemot lẩm bẩm. Hôm qua, ở gần chỗ mộ đá, lúc nói chuyện thầm trong đầu với Bertram, rõ ràng cậu đã hẹn anh ta trưa nay gặp nhau mà. Chắc Bertram phải đi bộ từ đêm thì mới đến sớm được như vậy. Viễn cảnh đi sang Thế giới Vô hình khiến cậu thấy phấn khích lạ thường. Thôi thì anh ấy đã đến, Guillemot không thể dềnh dàng nữa. Cậu nhảy khỏi giường và lao vào phòng tắm.
Vài phút sau, khi đã ăn vận chỉnh tề từ đầu đến chân và khoác theo chiếc túi dành cho các Đệ tử Phù thủy, Guillemot xuống gặp Bertram trong phòng bếp.
- Chào Bertram! Anh dậy sớm thế... mới sáng tinh mơ mà!
- Chào Guillemot, chàng Phù thủy trẻ vừa đáp lời vừa bắt tay cậu. Ngày đang ngắn dần lại và anh nghĩ nên đi sớm thì hơn.
Bertram thường từ cái tuổi mười sáu của mình nhìn xuống mọi người với vẻ kẻ cả. Cậu cố tình ra vẻ như vậy và đôi khi cũng khiến mọi người khó chịu. Mái tóc màu mật ong nửa dài nửa ngắn của cậu được chải hất ra sau. Mắt Bertram màu hạt dẻ, vài sợi râu lún phún dưới cằm và phía trên vành môi.
- Hai đứa phải dành chút thời gian quý báu mà ăn sáng cho chắc bụng vào đấy nhé! Alicia nói bằng giọng không cho phép cãi lại.
Hai đứa không đợi phải mời mà ăn ngấu nghiến miếng bánh phết bơ. Uống xong cốc sô cô la, chúng rời bàn ăn.
- Bọn con ra Dashtikazar chơi đây. Guillemot thông báo cho mẹ biết. Tối con mới về.
- Con không về nhà ăn trưa à?
- Không ạ, bọn con sẽ ăn bánh mì kẹp thịt ở hàng ông già Anselme.
Alicia không ép con trai phải về nhà ăn trưa. Sáng nay, cô định đi cưỡi ngựa và như vậy có thể kéo dài cuộc dạo chơi đến chiều mà không phải lo lắng gì. Cô âu yếm giơ tay chào hai cậu bé cũng đang vẫy tay chào tạm biệt.
- Nào, giờ thì kể hết cho anh đi, Bertram nói khi chỉ còn lại hai đứa.
- Em đã kể hết với anh rồi còn gì, Guillemot trả lời. Em nhất thiết phải thông báo cho Thầy Qadehar một tin quan trọng. Càng sớm càng tốt.
- Thế cái tin quan trọng đó là gì? Em không thể kể cho anh à?
- Anh đừng giận, em phải thông báo cho Thầy trước đã.
Bertram không gặng hỏi nữa mà bắt đầu huýt sáo. Guillemot cảm thấy thái độ anh bạn có gì đó hơi khác lạ. Thường Bertram phải nằn nì tới chừng nào Guillemot chịu hé lộ đôi chút bí mật mới thôi. Sáng nay, không những cậu ta không nằn nì, mà còn chẳng có vẻ gì là hờn dỗi cả...
- Bọn mình sang Thế giới Vô hình bằng cách nào đây? Bertram hỏi.
- Bằng Thần chú Sa mạc. Như thế bọn mình khỏi phải đến tận Đồi Hai Cánh cổng.
- Tốt rồi, tốt rồi, Bertram tán thưởng. Nhưng sau đó, làm thế nào tìm được Qadehar... à xin lỗi, Thầy Qadehar?
- Em sẽ lập một bùa phép tìm kiếm, khi chúng ta sang tới đó, Guillemot giải thích.
Guillemot bắt đầu cảm thấy lo lắng khi thấy anh bạn không có vẻ hào hứng lắm.
- Này, nếu anh có muốn đổi ý thì cũng không sao. Anh không buộc phải đi với em đâu.
- Đổi ý ư? Sao lại thế? Bertram tỏ vẻ ngạc nhiên.
Guillemot liếc nhìn anh bạn. Phải đi suốt đêm từ tu viện Gifdu tới chắc mệt nhọc lắm nên anh ta mới sinh ra ít lời đến vậy.
Hai đứa đi bộ một lúc trên trảng đất về phía biển. Sau khi đã chắc chắn không bị ai trông thấy, chúng hợp sức tạo một bùa phép phức tạp sẽ đưa chúng sang Thế giới Vô hình. Vừa nhớ lại câu Thần chú và sự kết hợp giữa các tư thế của Linh Phù, Guillemot vừa nghĩ đến Ambre, Gontrand, Coralie và Romaric, những người bạn từ trước tới nay vẫn luôn sát cánh bên cậu trong các cuộc phiêu lưu. Đây là lần đầu tiên cậu không đưa các bạn cùng đi. Chẳng biết đúng hay sai thế nào, nhưng cậu cảm thấy mình không có quyền đẩy các bạn vào vòng nguy hiểm một lần nữa. Guillemot chợt cảm thấy hết sức cô đơn, mặc dù vẫn có Bertram kè kè bên cạnh.
Khi đã sẵn sàng, cậu ra hiệu cho Bertram. Cậu này gật đầu. Hai đứa nắm tay nhau. Guillemot vừa lần lượt thực hiện tư thế huyền diệu của tám Linh Phù tạo thành bùa phép cho chuyến đi, vừa lẩm nhẩm niệm Thần chú.
Bertram chăm chú làm theo Guillemot. Cậu chưa bao giờ được bước chân sang Thế giới Vô hình! Bất chợt, một tia chớp lóe lên, tiếp theo đó có tiếng cửa mở. Bertram thấy mình bị cuốn vào một cơn lốc xoáy kinh hoàng, rồi chìm nghỉm trong một cái hố sâu hoắm đen ngòm.
Hai cậu bé đã rời khỏi Xứ Ys.
Alicia ra khỏi nhà, mình vận bộ đồ cưỡi ngựa. Cô đang định đi tới khu chuồng ngựa ở lâu đài của ông Urien, nơi bạn gái cô đang chờ, thì chợt thoáng thấy có bóng người đi thoăn thoắt về phía mình. Cô nhận ra cậu thiếu niên ngay.
- Chào cô Alicia, Guillemot hẹn cháu buổi trưa ở đây ạ. Cháu đến hơi sớm một chút vì sốt ruột gặp lại cậu ấy quá... Thưa cô, có chuyện gì không ổn hay sao ạ?
Trông Alicia vô cùng sửng sốt.
- Nhưng Bertram, mãi cuối cùng cô mới thốt lên được, vừa cách đây nửa giờ cháu đã đi cùng với Guillemot đến Dashtikazar cơ mà! Thế là thế nào?
- Cháu ư? Cách đây nửa giờ ấy ạ? Cô nói đùa cháu rồi!
Song, Bertram nom thấy rõ là cô Alicia đang nói thật và có vẻ rất nghi ngờ.
Alicia chợt thay đổi thái độ. Cô cười khe khẽ như tự nhạo mình, rồi gí ngón tay dọa Bertram:
- Cô biết rồi! Định lừa cô hả? Guillemot đâu rồi? Bảo nó ra đây xem lại định giở trò đùa gì với mẹ nữa nào.
- Cậu ấy, dạ... cậu ấy... Bertram lúng búng.
- Thôi được rồi, Alicia nhẹ nhàng nói. Lần này thì cu cậu lại quên gì nữa đây? Chắc lại áo khoác chứ gì?
- Vâng, áo khoác ạ.
- Áo trên phòng nó, cháu lên lấy hộ cô nhé. Cô đang vội. Nhớ bảo với anh chàng lười biếng ấy lần sau có quên thì tự về mà lấy chứ không được sai bạn nghe chưa!
Alicia vừa đi về phía tòa lâu đài của ông anh Urien, vừa tự nhủ không hiểu lần sau Guillemot còn nghĩ ra trò gì để trêu chọc mẹ nữa đây.
Bertram ngơ ngác nhìn mẹ Guillemot đi xa dần.
“Thế là thế nào nhỉ?” chàng Phù thủy trẻ tự hỏi. “Quái quỷ thật! Thế ra mình đã đến đây rồi à? Lại còn đi cùng Guillemot nữa chứ. Hoặc là cô Alicia bị điên rồi, hoặc là có điều gì đó... cực kỳ bất thường đã xảy ra.”
Cậu giả bộ đi về phía nhà Guillemot, đến khi thấy cô Alicia không thể trông thấy mình được nữa, Bertram mới ba chân bốn cẳng chạy thục mạng về hướng Dashtikazar.