Thành Yénibohor, với những bức tường sừng sững bên bờ Biển Nóng Bỏng, đang rất náo động như thường lệ.
Một nhóm thầy tu, rất dễ nhận ra với cái sọ cạo trọc lốc và áo chùng trắng, giám sát đám thanh niên đang bước đi, đầu cúi gằm, về phía những tòa nhà nơi họ học giáo lý đạo thờ Bohor, vị Thần ác độc ngự trị trong Màn đêm.
Xa hơn chút là một thầy tu đang chìa túi đá quý cho bọn quỷ Ork đeo phù hiệu Thành Yâdigâr, sào huyệt của quân trộm cướp và lính đánh thuê. Đó là tiền công cho một trận phục kích chúng vừa hoàn thành cho Thành Yénibohor.
Từ các cửa sổ tầng hầm mở ra phố vọng lên tiếng kêu rên của vô số tù binh bị giam giữ dưới đó. Phần lớn trong số họ là những dân nghèo đã dám chống lại đám thầy tu. Thành Yénibohor dùng khủng bố để thống trị Thế giới Vô hình.
Tất cả những gã thầy tu mặc áo chùng trắng, đám sinh viên, quỷ Ork, tù binh, đều cùng chung nỗi sợ hãi mỗi khi ngước nhìn cái tháp bao trùm lên thành phố, nơi ở của Giáo chủ đạo Bohor, Chủ nhân Màn đêm...
Trên đỉnh vọng lâu của tòa tháp, hình dáng quen thuộc của Bóng tối đang lướt qua lướt lại trên nền gạch lát trong một phòng thí nghiệm đầy những sách vở và dụng cụ. Hắn đang nổi giận điên cuồng.
Gã thư ký Lomgo, tay vẫn cầm bức thư báo tin xấu, sợ hãi co rúm người nép vào tường. Gã hoảng sợ quan sát ông thầy đang lồng lộn làm văng ra những mảng bóng tối vỡ tan khi chạm vào sàn đá và bốc mùi cháy khét lẹt.
Đột nhiên, Bóng tối quay ngoắt lại và nhìn viên thư ký bằng đôi mắt rực lửa khiến gã này càng co rúm lại hơn:
- Trốn thoát... Cái lũ Korrigan đáng nguyền rủa lại để nó trốn thoát. Lũ quỷ lùn ngu ngốc... Vô tích sự... Quân phản bội... Rồi chúng sẽ biết tay ta.
Bóng tối rên rỉ giơ hai tay lên trời.
- Sắp được rồi, gần đích lắm rồi... Ta đã có cuốn sách... Chỉ còn thiếu đứa trẻ. Ta không thể chờ thêm được nữa. Phải đưa nó về đây... Lomgo.
- Vâng, thưa Thầy! Gã này vừa trả lời, vừa lăn xuống đất, như thể cầu xin Bóng tối tha tội.
- Ta muốn những kẻ hầu cận trung thành nhất của ta phải lộ mặt ra tay... Ta phải có đứa trẻ... bằng mọi giá. Viết thư cho chúng ngay. Ta muốn có đứa trẻ ở đây... trong vòng hai ngày nữa... không hơn không kém... Nếu không, chúng sẽ phải hứng cơn lôi đình của ta...
Gã thư ký run run nhỏm dậy, chạy lon ton ra cái bàn viết.
Phía sau gã, cái bóng trùm trong màn đêm đang cố lấy lại bình tĩnh. Hắn đi về phía một cái bàn, bên trên đặt một cuốn sách to bìa bọc da đen, điểm lấm chấm sao. Bóng tối lần giở trang giấy đã ố vàng vì thời gian và nghiền ngẫm một bùa phép phức tạp.