Bí ẩn các vì sao Tập 3, Bộ mặt thật của bóng tối

Lượt đọc: 542 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
NGUỒN NƯỚC

Chúng mình làm thế nào bây giờ?

- Tớ có cách rồi.

Coralie trả lời Romaric như vậy. Cậu bé lo lắng không biết làm thế nào để tìm ra một cái bè giữa Biển Nóng Bỏng...

Hai đứa đã rời Đồi Xám lúc trời vừa sáng. Bỏ lại sau lưng Thành Yénibohor, chúng đi dọc theo bờ biển ngược lên phía Đông Bắc.

- Thế cách của cậu là gì?

- Rồi cậu sẽ biết.

Romaric thở dài. Cậu không thích mỗi khi Coralie ra vẻ bí hiểm như vậy! Không hiểu cô bé lại nghĩ ra trò gì nữa? Muốn cậu phải van xin thì mới thèm nói chắc? Romaric im lặng vẻ giận dỗi. Nhưng cậu cũng không im lặng được lâu:

- Nói đi, Coralie, nói cho tớ biết đi! Bọn mình cùng một nhóm mà, phải không?

- À, cuối cùng mới có câu hỏi hay đấy!

Cô bé dừng phắt lại và hơi nghiêng đầu quan sát cậu bé. Trông Coralie rất xinh với đôi mắt to xanh lơ và mái tóc dài nâu sẫm bay bay trong làn gió biển. Romaric cảm thấy lúng túng.

- Cậu muốn nói gì cơ?

- Tớ á? Chẳng có gì cả. Thế còn cậu, cậu muốn nói gì với tớ?

Cô bé mỉm cười trìu mến với cậu. Cậu thấy như mình đang tan ra. Cậu đã biết là không nên đi một mình với Coralie rồi. Đó là người mà... tối nào trước khi đi ngủ cậu cũng nghĩ đến! Người mà chỉ cần liếc nhìn một cái cũng đủ khiến tim cậu ngừng đập trong lồng ngực rồi sau đó lại đập như trống trận. Người đôi khi làm cậu thấy bực dọc, và thường xuyên làm cậu thấy mủi lòng. Người làm cho cậu hay bị các bạn cười nhạo, nhưng cũng lại là người cậu thấy nhớ khủng khiếp mỗi khi phải xa... Rốt cuộc, cậu chẳng đời nào để cô bé đi với người khác! Hai đứa sẽ đi đâu không quan trọng. Chỉ biết cậu đang được đi cùng Coralie, vậy là đủ rồi.

- Ờ, Romaric lắp bắp nói, tớ muốn nói với cậu là... là... nếu tớ không biết chúng mình đang đi đâu cũng không sao, miễn là cậu biết. Vì bọn mình đi cùng nhau... thế là được rồi.

Coralie bĩu môi duyên dáng. Cô bé ra chiều nghĩ ngợi về điều cậu vừa nói, cho rằng đó là một lời khen, và lẩm bẩm rằng tụi con trai thật ngốc nghếch, rồi tiếp tục lên đường.

Qadwan ngừng lại một lúc để lấy hơi thở. Từ khi Gérald và Yorwan từ biệt ông đi tìm thêm quân để chiến đấu chống lại Thành Yénibohor, Thầy Phù thủy già lê bước về hướng Rừng Treo cổ, nơi họ hẹn gặp lại nhau. Ông có nhiệm vụ đóng lại đó, và thuyết phục những đội quân tiếp viện đến sớm kiên nhẫn chờ...

Ông thở dài. Việc các bạn ông đang làm thật phiêu lưu!

Qadwan cảm thấy nhớ da diết căn phòng tập thể dục ở Gifdu. Nghỉ một lát, ông lại lên đường. Rừng Treo cổ còn rất xa, mà đôi chân ông già thì đã quá mỏi mệt.

Coralie và Romaric đi rất nhanh. Đến chiều, hai đứa đã đến cuối mũi đất có vách đá dốc đứng bao quanh. Mấy vách đá không cao lắm, nhưng chúng đâm thẳng xuống biển, nên chắc không thể trèo xuống được. Romaric cúi sát mép đá nhìn xuống dưới. Cậu nhìn thấy một tia nước màu bạc phun ra từ mỏm đá và bắn tung tóe xuống biển.

- Thế đấy, cậu thông báo. Không thể đi xa hơn được nữa. Mình quay lại nhé?

- Không, bọn mình đến nơi rồi. Chỉ phải chờ thôi.

- Chờ ư? Cậu điên rồi! Thế lũ Gommon thì sao?

Lũ quỷ Gommon dữ tợn hoành hành dọc bờ biển Thế giới Vô hình.

- Ở đây không có bọn Gommon đâu, Coralie bình tĩnh nói, đưa mắt tìm chỗ để nghỉ lại.

- Làm sao mà cậu biết chắc được?

- Ở đây không có bãi cát. Bọn Gommon chỉ thích bãi cát thôi.

- Ờ, cứ cho là thế đi, Romaric buộc lòng phải thừa nhận, nhưng sao phải chờ, và chờ ai? Người Biển à? Cậu có hẹn họ không?

- Các bộ lạc Người Biển sống trên biển nước mặn, nhưng uống nước ngọt. Suốt dọc bờ biển chỉ có ba nguồn nước họ có thể tới lấy mà không sợ bị lũ Gommon tấn công. Tớ biết vì cô bạn Matsi đã chỉ cho tớ xem trên một tấm kiểu như bản đồ ấy! Nếu bọn mình chờ ở đây, nhất định sẽ gặp được Người Biển...

Romaric phục lăn.

- Thế theo cậu thì phải chờ bao lâu?

Coralie ngẫm nghĩ.

- Tất thảy có ba mươi bộ lạc. Nếu họ lấy đầy nước vào bình, thì họ sẽ dùng được ba tuần. Họ không bao giờ đến suối nước cùng một lúc cả. Vì cậu biết rồi, mỗi bộ lạc có đến hai mươi chiếc bè, nếu tất cả cùng dồn lại một lúc thì sẽ tắc nghẽn lối vào. Có ba suối nước... nên chúng ta chắc không phải chờ lâu đâu! Chỉ cần những người đầu tiên chúng ta gặp cho đi nhờ đến Bộ lạc thứ Sáu của bác Wal và Matsi là được!

Romaric chẳng biết nói gì nữa. Tại sao cứ lúc chỉ có hai đứa với nhau thì Coralie lại tỏ ra tuyệt vời thế nhỉ? Cậu rất muốn được tự hào về cô trước mặt lũ bạn!

Ở đoạn suối chạy thẳng, giữa hai mỏm đá, hai đứa tìm thấy một góc đủ rộng để trú chân, vừa tránh được gió, lại vừa nhìn được ra biển.

- Tớ nép sát vào cậu được không? Như thế sẽ tiện hơn cho cả hai đứa...

Không đợi Romaric trả lời, Coralie nép người vào ngực cậu. Cậu bé sững sờ một lúc rồi vòng tay ôm cô bé. Cô bé thở dài khoan khoái.

- Cậu thoải mái chứ? Romaric hỏi, sau khi thổi mấy lọn tóc nâu sẫm bay bay cù vào mặt cậu.

Tiếng trả lời “có” của cô bé khiến cậu cảm thấy run rẩy từ đầu đến chân. Romaric thấy bạo dạn hẳn lên và lén hôn gió lên mấy lọn tóc vừa bay trở lại mơn man trên mặt cậu. Cô bé sẽ chẳng bao giờ biết đâu. Rồi cậu lại ôm cô vào lòng chặt hơn.

Tối đến, không khí mát mẻ hơn. Hai đứa trải chăn lông đã lấy trong kho nhà Agathe cùng với đồ ăn sẵn dự trữ, và mặc nguyên quần áo chui vào.

- Cậu có nghĩ là Người Biển sẽ giúp được Guillemot không?

- Tớ cũng chẳng biết nữa, Coralie thú nhận. Nhưng họ ghét đám thầy tu Yénibohor. Ngày trước, bọn này toàn bắt cóc trẻ con Người Biển. Chắc họ sẽ vui vẻ giúp bọn mình thôi.

- Cuộc sống của họ lạ nhỉ, Romaric nói tiếp, tự dưng cậu bé nói nhiều hẳn lên. Suốt ngày sống trên bè, tránh lũ sứa Nóng Bỏng trên biển và lũ Gommon trên bờ!

- Cậu biết không, ngày xưa ở Thế giới Vô hình không có Gommon đâu, Coralie cắn môi trả lời. Chính người Xứ Ys đã đuổi bọn chúng sang Thế giới Vô hình đấy, vào cuối thời Trung cổ ấy... Ngày xưa, Người Biển sống trong làng mạc trên bờ biển, như các bác dân chài đã cho chúng mình ở nhờ trên Đảo Giữa ấy. Sau đó, họ chẳng còn cách nào khác: nếu không sống trên biển thì sẽ phải chết trên đất liền...

- Thật là kinh khủng! Romaric đã hiểu ra và bỗng trầm hẳn xuống. Tớ chắc ở Xứ Ys, chẳng ai biết chính dân mình lại là thủ phạm gây ra nỗi bất hạnh này!

- Lúc đầu, tớ cũng nghĩ như cậu. Nhưng bác Wal, người gác đồ, và Matsi, con gái bác ấy, làm tớ nhìn sự việc theo cách khác... Bất hạnh không đeo đẳng họ. Đơn giản là số phận đã cho họ hai con đường để lựa chọn. Họ đã lựa chọn con đường khó khăn hơn và nhìn đời bằng cách nhìn khác. Lũ sứa Nóng Bỏng từng là kẻ thù của họ, thời họ còn là dân chài, thì nay lại bảo vệ họ. Bọn Gommon khiến họ không thể lên bờ, nhưng nhờ thế lại tránh được bọn người hung dữ! Bây giờ họ chẳng cần làm việc, chẳng phụ thuộc vào bất cứ ông chủ nào, thích đi đâu thì đi! Cậu thấy không, họ đã biến sự bó buộc lúc đầu thành tự do...

Bài diễn văn đầy nhiệt huyết của Coralie khiến Romaric trầm ngâm nghĩ ngợi. Cậu vốn chỉ biết nhìn nhận sự việc theo lăng kính của người Xứ Ys và thấy ngạc nhiên hết sức vì Coralie lại có thể hiểu tường tận những con người khác biệt đến như vậy...

- Có lẽ bọn mình phải thay phiên nhau thức đấy, Romaric gợi ý khi Coralie đang định nép lại vào người cậu. Nhỡ các bạn của cậu đêm nay tới thì sao?

- Ừ, cậu nói đúng, cô bé đồng ý. Cậu gác trước nhé...

Romaric lại vòng tay ôm lấy cô bé và mỉm cười. Các phiên gác trên tường thành Bromotul chán hơn nhiều so với ở đây!

« Lùi
Tiến »