Bí ẩn các vì sao Tập 3, Bộ mặt thật của bóng tối

Lượt đọc: 544 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CON ĐƯỜNG THƯƠNG GIA

Gontrand và Agathe đã rời Đồi Xám cùng một lúc với các bạn khác. Hai đứa lập tức đi về hướng Tây Nam khiến Agathe hết sức ngạc nhiên vì cô bé nghe nói Tofann sống ở thảo nguyên phía Bắc Vô hình. Gontrand giải thích rằng cậu đã nghĩ kỹ về điều này, và đi đến hai kết luận như sau: chú Tofann rất ưa mạo hiểm và thích giao chiến nên không thể nằm yên ở vùng thảo nguyên quê hương được. Hơn nữa vùng Bắc Vô hình lại xa xôi quá, không thể đi về trong sáu ngày được! Vì thế, Gontrand nghĩ tốt nhất là nên đi ra con đường nối giữa Virdu và Ferghânâ, rồi hỏi thăm các thương gia gặp trên đường về những người hộ tống hàng trông giống như Tofann...

Agathe thấy chẳng có gì để phản đối kế hoạch của Gontrand và hai đứa cứ đi như thế cho đến tối thì gặp Con Đường Thương gia. Thực ra đó chỉ là một con đường đất rộng, còn sót lại đôi chỗ có lát đá, gợi nhớ lại một thời huy hoàng trước kia, thời nó được sửa chữa thường xuyên. Những vết xe hằn sâu cho thấy đường vẫn có rất nhiều người qua lại. Mà cũng phải thôi, con đường này nối Thành Virdu là nơi những người lùn khai thác đá quý dùng làm tiền tệ trong Thế giới Vô hình, với Thành Ferghânâ là trung tâm thương mại chính. Ngày xưa, con đường còn kéo dài một đầu đến tận Djaghatael (khúc này giờ bỏ hoang) và đầu kia đến tận Yâdigâr, nay là hang ổ của quân trộm cướp ở xứ này.

Gontrand và Agathe trông thấy một bụi cây khô cằn gần vệ đường và quyết định nghỉ chân lại đó chờ các thương gia đi qua để hỏi thăm về Tofann. Nếu gặp bọn trộm cướp thì chỉ cần trốn kỹ sau bụi cây là được...

- Đi bộ làm mình mệt rũ!

- Tớ cũng thế. Tớ cứ nghĩ chẳng bao giờ đến nơi được...

- Đời kể cũng lạ thật, Agathe nói tiếp, vừa thận trọng trải chăn xuống đất. Chỉ cách đây một tuần thôi, ai mà tin được là tớ sẽ ngủ bên vệ đường có trộm cướp qua lại, để chờ một chiến binh đẹp trai hoang dã, bên cạnh một cậu con trai chả quen biết mấy!

- Cậu cứ nói quá, Gontrand trả lời. Bọn mình biết nhau từ lâu rồi mà. Cậu nhớ không, bọn mình đã gặp nhau lần đầu ở lâu đài của gã Thunku...

- Lúc đó trông tớ chắc khiếp lắm! Agathe vui vẻ ngắt lời, nói theo giọng của Gontrand. Bẩn thỉu rách rưới, xích xiềng lê lết...

- Ừ, nhưng ít ra cũng có người vui mừng chào đón bọn tớ ở cái nơi chẳng ai mong chờ!

Hai đứa phá lên cười.

- Lần thứ hai, Gontrand nói tiếp, là ở Dashtikazar, hôm lễ hội Samain. Tớ đang khiêu vũ với một cô bé mà phải bỏ cô ấy lại để đuổi theo cậu ra tận trảng đất.

- Cậu hối hận à?

- Ờ thì... ở chỗ tụi Korrigan cũng vui đấy chứ!

- Cái gì, cậu bảo là vui á? Ừ, nghĩ lại thì cũng có những lúc buồn cười thật. Lúc anh Bertram định phù phép rồi phát hiện ra là không thể làm được, trông mặt anh ấy buồn cười chết đi được!

- Ừ, cả lúc cậu trả lời lão vua rất tự tin, dù đó là câu trả lời sai toét. Giá mà cậu biết được vẻ mặt của cậu thế nào lúc biết là đã nói nhăng cuội!

- Này, có gì là buồn cười đâu!

Thế nhưng hai đứa vẫn cười vui vẻ. Nhắc đến những kỷ niệm đã trải qua cùng Guillemot khiến hai đứa lại nghĩ đến cậu bạn đang bị giam cầm ở Yénibohor...

- Tớ hy vọng là Guillemot vẫn ổn, Gontrand thở dài. Nếu đúng là Bóng tối đã bắt cóc Guillemot thì chắc cậu ấy phải chịu nhiều khổ sở lắm! Chỉ nghĩ đến việc đó thôi tớ cũng muốn san phẳng cả thế giới này!

- Cậu nói đúng. Tớ cũng cảm thấy như thế. Thật bất công biết chừng nào! Chẳng ai tốt hơn, rộng lượng hơn và giỏi giang hơn Guillemot...

- Này, cậu thích cậu ấy hả? Gontrand giễu cợt.

- Tớ ư? Không đâu! À mà cũng hơi thích một tí, cô bé đành thú nhận. Nhưng ai mà không thích Guillemot cơ chứ? Cậu ấy vừa yếu ớt, lại vừa mạnh mẽ, vừa vụng về lại vừa tài năng...

- Thôi đủ rồi! Gontrand cười ngắt lời Agathe. Nếu nghe được mấy lời này chắc Guillemot phổng hết cả mũi lên đấy!

- Này, Agathe bỗng thốt lên, cậu không ghen đấy chứ?

- Tớ ư? Không đời nào!

- Có chứ, tớ thấy thế mà, Agathe kết luận với một nụ cười trên khóe miệng và chui vào chăn. Thôi, hẹn đến mai nhé, Gontrand. Chúc cậu ngủ ngon!

- Ừ, Gontrand lẩm bẩm trả lời, còn cậu thì đừng có mơ nhiều quá!

Gontrand cũng đi nằm, nhưng không tài ngủ được ngay, dù đã mệt bã cả người. Tụi con gái thật chẳng ra làm sao cả! Mình chỉ tỏ ra tốt bụng, quan tâm, thế là họ lại nghĩ ngay là mình thích họ! Đã thế, Agathe lại còn chẳng lấy gì làm xinh đẹp. Người thì cao nghều, gầy giơ xương. Miệng thì rộng ngoác, mắt đen sì, tóc tối sầm. Ừ thì cô ta cũng thông minh và có cá tính. Cậu phải thừa nhận là cô ta cũng có cái gì đó hấp dẫn khác người. Nhưng chỉ thế thôi! Gontrand cố gắng xua hình ảnh cô bé ra khỏi đầu mình. Nhưng sao khó quá, vì cô bé lại đang ngủ ngay cạnh cậu, và Gontrand nghe thấy tiếng thở đều đều của cô chỉ cách tai cậu có vài xăng-ti-mét. Một con chim đêm cất tiếng kêu. Gió xua tán lá cây trên đầu hai đứa kêu xào xạc. Cậu bé mỉm cười: cậu vừa thầm nghe thấy một giai điệu vang lên trong đầu...

Sáng hôm sau, một đoàn xe ầm ầm đi qua làm hai đứa thức giấc. Chúng nhảy dựng lên khỏi chăn, lao ra khỏi bụi cây và chạy tới trước cái xe đi đầu đoàn. Một gã lính đánh thuê lai giữa người và quỷ Ork càu nhàu vì bị bất ngờ và giơ ngọn giáo lên. Nhưng rồi gã hạ xuống ngay vì nhận ra đó chỉ là hai đứa trẻ, và tỏ vẻ khinh miệt. Bác lái xe, có vẻ là người vui tính, kéo dây cương dừng xe rồi cất giọng xoa dịu hai con bò to tướng đang kéo xe.

Gontrand nói với bác bằng tiếng Ska, thứ tiếng người ta dùng ở Thế giới Vô hình. Cậu hỏi bác có biết một chiến binh có tên là Tofann, người từng hộ tống cho các thương gia Thành Ferghânâ.

- Người khổng lồ quê vùng thảo nguyên phía Bắc phải không? bác lái xe gãi đầu hỏi lại. Trên đầu anh ta có xăm hình con rồng đúng không? Ta có biết một người giống như thế. Vài tháng trước, anh ta đã thành lập một công ty bảo vệ hoạt động trên chính con đường này. Anh ta có khoảng hai mươi nhân viên, cũng là các chiến binh vùng thảo nguyên như anh ta. Công ty anh ta là công ty tốt nhất trên thị trường hiện nay đấy. Nếu có tiền thì ta cũng thuê công ty của anh ấy chứ không phải cái lũ nửa người nửa quỷ này. Chúng chỉ nghĩ đến việc uống cho say bét nhè mỗi chặng nghỉ thôi!

- Cháu làm thế nào mà tìm được công ty của chú ấy ạ? Gontrand hỏi, mừng hớn hở vì linh cảm của cậu đã đúng.

- Tất nhiên là trên đường thôi! Chính xác ở chỗ nào thì ta không biết. Nhưng nếu cháu không vội quá thì ta khuyên cháu nên đợi, chắc chắn cậu ấy sẽ phải đi qua đây...

Gontrand và Agathe cảm ơn bác đánh xe rối rít. Bác này cũng hứa với hai đứa nếu gặp Tofann sẽ nói cho anh biết có cậu bé tên là Gontrand đang tìm và đợi anh ở một bụi cây bên vệ đường. Rồi hai đứa quay lại chỗ ẩn nấp trong bụi cây.

- Bác đánh xe nói đúng đấy, Agathe nói. Bọn mình không biết chú Tofann đang ở đâu. Nếu bọn mình đi sai hướng thì sẽ không gặp được chú ấy. Tốt nhất là ở yên chỗ này và kiên nhẫn chờ vậy!

Gontrand thấy Agathe nói đúng. Hai đứa có thể chờ vì còn năm ngày nữa mới đến hẹn. Mất một ngày để quay về nơi hẹn, vậy chúng có thể đợi bốn ngày ở đây. Việc khó nhất là biết làm gì trong lúc chờ đợi đây. Giá mà có cây đàn Xi-ta ở đây thì hay quá!

« Lùi
Tiến »