Ngày đầu tiên, Ambre và Thomas đi thẳng xuống hướng Nam. Hai đứa cũng tới Con đường Thương gia nhưng không đi theo đường này, vì nó quá gần Thành Yénibohor. Vì thế hai đứa rẽ sang hướng Đông Nam, vừa tránh cái thành phố đáng ghét mà vẫn đi được về hướng Sa mạc Ngốn ngấu. Đêm đầu tiên không có các bạn đi cùng, hai đứa ngủ giữa cánh đồng bỏ hoang, trong một căn hầm của người chăn cừu.
Sang ngày thứ hai, hai đứa phải qua Sông Ướt, rồi qua Suối Buồn, rồi đến Thảo nguyên Nhân Sư Hai Đầu rộng mênh mông. Hai lần qua sông qua suối khiến chúng phải tốn rất nhiều đá quý. Lần đầu là để trả công cho một người lái đò chúng gặp lúc đi dọc con sông. Lần sau là để trả cho một người đàn ông đang ngồi câu trên thuyền bên bờ suối. Ambre và Thomas chẳng còn nhớ chúng đã ngủ ở đâu đêm thứ hai. Mệt rũ người nên hai đứa gục xuống thiếp đi dưới chân một bụi cây to màu tím.
Tới ngày thứ ba, hai đứa trông thấy sa mạc cát óng ánh vàng ở phía xa...
- May quá đã đến nơi, tớ gần kiệt sức rồi... Thomas vừa thú nhận, vừa lắc người chỉnh cái ba lô trên lưng.
- Tớ cũng mệt quá đi mất, Ambre trả lời, mắt liếc nhìn la bàn. Nhờ có la bàn mà hai đứa mới tìm được đường đi giữa vùng đất hoang dại này. Bọn mình đi như điên ấy nhỉ! Nhưng biết làm thế nào được, chỉ có mỗi sáu ngày cả đi và về...
Cả hai đứa đều vốn tính ít nói. Từ lúc bắt đầu đi, chúng thỉnh thoảng mới trao đổi vài câu. Còn thường chúng chỉ nhìn nhau, rồi sau đó mỉm cười.
Bertram đã biến đi đằng nào chẳng ai biết. Lúc đầu Ambre thấy ngại vì chỉ còn mỗi một mình với Thomas, cậu này có vẻ cục mịch thô lỗ. Nhưng dần dần hai đứa thấy hiểu nhau hơn, khi cùng quyết định mọi việc cho chuyến đi một cách đơn giản. Ambre nhận thấy thực ra Thomas rất kiên quyết nhưng cũng dễ tính. Ẩn đằng sau vẻ vụng về thô kệch là tính tình thẳng thắn cương trực và rộng lượng. Cô cũng hiểu là cậu sợ cảm giác cô đơn, nên luôn muốn có ai đó làm bầu bạn và để cậu tận tâm săn sóc. Hồi đầu là Agathe, sau đó là Guillemot, giờ thì là Ambre. Ambre cảm thấy mình có thêm trách nhiệm...
- May mà bọn mình không gặp Nhân Sư Hai Đầu! Thomas vừa thốt lên vừa lắc lắc mái tóc hung bù xù.
Đến gần đích, Thomas cảm thấy muốn nói nhiều hơn. Đó là cách cậu thể hiện sự vui vẻ.
- Ồi dào, nó chết lâu rồi mà, Ambre nói. Nông dân không muốn thấy con cái họ bị Nhân Sư bắt ăn thịt khi họ đi chăn gia súc ngoài thảo nguyên nên đã giết nó! Guillemot kể với mình như vậy...
- Con Nhân Sư này có ra câu đố không nhỉ? Chắc phải ra hai câu, vì nó có những hai đầu!
- Tớ không biết. Phải hỏi những người nó đã ăn thịt thì mới biết được.
Ambre chợt im bặt. Cô vô tình nhắc đến tên Guillemot, và chỉ cần thế cũng đủ để cô bé cảm thấy đau lòng. Hai đứa im lặng tiếp tục đi.
- Chắc cậu nhớ Guillemot lắm? Thomas hỏi khi thấy vẻ mặt cô bạn tối sầm lại.
- Ai cơ?
- Thì Guillemot chứ còn ai nữa!
- Tất nhiên là tớ nhớ cậu ấy, Ambre lưỡng lự một lúc rồi thú nhận. Nhớ đến nỗi tớ chẳng biết nói thế nào nữa. Cậu biết không, khi không có cậu ấy, tớ cảm giác như chẳng còn màng tới việc gì nữa, chẳng có gì là quan trọng nữa. Thật kinh khủng... Không hiểu cậu ấy có cảm thấy thế không?
- Có chứ.
- Cậu chắc không? Làm sao cậu biết được? Cậu ấy thổ lộ với cậu à?
- Cậu ấy chẳng nói gì với mình hết, Thomas vụng về thanh minh, nhưng có những điều mà con gái thấy nhưng con trai lại không thấy và ngược lại. Tớ là con trai. Tớ đã thấy Guillemot nhìn cậu như thế nào...
- Thomas, cậu thật tốt nên mới nói cho mình biết, Ambre cảm động thì thầm rồi lại chìm trong mơ màng một hồi lâu.
Một lúc sau, hai đứa tới ranh giới Sa mạc Ngốn ngấu. Ranh giới giữa thảo nguyên và sa mạc cũng rõ ràng như ranh giới giữa đất liền và biển cả. Nhìn ngút tầm mắt cũng chỉ thấy cát là cát, cát rì rào như thầm chờ đợi...
- Trời ơi, Ambre rùng mình nói, nếu chẳng may đặt chân lên bãi cát là sẽ bị nó xơi tái ngay. Nghĩ mà ghê cả người.
- Bọn mình làm gì bây giờ?
- Guillemot bảo tớ là Người Cát liên lạc với nhau bằng khói.
- Giống như người da đỏ trong Thế giới Thực phải không?
- Ừ.
- Thế cậu có biết tín hiệu của Người Cát không?
- Không. Nhưng tớ nghĩ là nếu trông thấy đốm lửa, họ sẽ tò mò đến xem sao.
Hai đứa tìm mãi cành khô không thấy, đành quay ra vơ cỏ khô chất thành đống.
- Còn cháy tốt hơn củi ấy chứ, Ambre nói vẻ hài lòng rồi bật diêm vứt xuống đống cỏ đầu tiên. Cỏ nhiều khói hơn.
Quả vậy, cỏ bén lửa rất nhanh và tỏa khói mù mịt đến nỗi hai đứa phải lùi ra xa.
- Tớ hy vọng là khói sẽ gọi Người Cát đến, Thomas nói, chứ không phải gọi lũ Ork hay quân trộm cướp!
- Chỉ có Người Cát đi lại được trên Sa mạc Ngốn ngấu vì họ có ván trượt bằng đá, Ambre an ủi cậu bé. Vả lại, nếu lũ Ork đến, cậu sẽ cho chúng nó biết tay, phải không?
Ambre muốn nói đến việc Thomas đã chiến đấu dũng cảm trong khu rừng làng Troêl. Cậu bé mỉm cười.
- Tớ cũng chẳng biết nữa, nhưng chắc chắn là tớ sẽ chống trả quyết liệt để bảo vệ cậu và tớ!
- Tớ không hề nghi ngờ điều đó, Thomas ạ...
Hai đứa im lặng chăm chú vun cỏ cho đống lửa cháy to.
“Tôi xin mọi người, Ambre thầm hướng về phía Sa mạc Ngốn ngấu cầu khẩn, hãy đến ngay đi! Guillemot đang cần đến mọi người! Chúng tôi còn ít thời gian lắm...”