Tofann vui mừng khôn xiết. Gontrand chơi đàn rất hay. Cậu dùng cây đàn Xi-ta của một trong các chiến binh của Tofann để chơi những giai điệu vui, khiến chàng khổng lồ thấy như mình đang được phiêu lưu đến Xứ Ys, nơi anh chưa hề đặt chân tới, và cảm nhận được biết bao điều qua từng nốt nhạc. Những người đàn ông mặt nhằng nhịt sẹo, mình đầy vết xăm, vỗ mấy bàn tay to tướng theo nhịp nhạc của Gontrand và cười sảng khoái, khiến không khí thật vui nhộn.
Gontrand gặp lại Tofann trên Con đường Thương gia, vào sáng ngày thứ ba.
Cho đến lúc đó, Gontrand và Agathe vẫn giết thời gian bằng cách trò chuyện huyên thuyên và chơi cờ, bàn cờ thì vẽ trên mặt đất, còn quân cờ là mấy viên đá và mẩu gỗ. Hai đứa vừa chơi, nhưng không quên theo dõi các đoàn xe chở hàng qua lại liên tục trên đường.
Như đã dự đoán, Gontrand cuối cùng cũng nhận ra dáng người quen thuộc của anh khổng lồ quê vùng thảo nguyên, trên một cỗ xe đang chậm chạp lăn bánh. Cậu bé hét lên sung sướng và lao ra gặp Tofann, vừa chạy vừa làm điệu bộ mừng rối rít, làm cho người khổng lồ cứ ngớ người ra không tin vào mắt mình nữa. Agathe thì hơi thất vọng, vì cô bé cuối cùng đâm ra lại thích được ở một mình với Gontrand.
Người khổng lồ ôm lấy cậu bé cười hớn hở, siết chặt làm cậu suýt ngạt thở. Hai mươi chiến binh người phương Bắc tham gia bảo vệ đoàn xe tụ tập quanh thủ lĩnh để chia vui với anh, và thân thiện vỗ vai Gontrand.
Agathe rụt rè tiến lại. Cô bé lạ lẫm nhìn các chiến binh trông như quân cướp, mặc toàn đồ da và kim loại, mình đầy vết xăm hoang dại và đeo cây kiếm to sù. Cô bé thấy ấn tượng nhất với Tofann: anh rất cao lớn, có đôi mắt xám, mặt đầy sẹo, sọ thì xăm hình một con rồng, giọng nói trầm ấm. Thấy Gontrand đi cùng một cô bé, Tofann trêu chọc cậu bé vài câu. Nhưng rồi với tính bạo dạn và sôi nổi, Agathe nhanh chóng được các chiến binh đón nhận trong tiếng cười và những câu thốt lên vui vẻ.
- Chú sẽ giúp cháu, Tofann nói sau khi nghe Gontrand giải thích lý do cậu sang Thế giới Vô hình và đến Con đường Thương gia. Chắc các bạn chú cũng sẽ giúp cháu thôi, nhưng để chú nói với họ trước đã, rồi họ sẽ tự quyết định. Họ là người tự do, tự nguyện tham gia với chú để lập một công ty bảo vệ. Họ không phải là người hầu hạ của chú. Nhưng, bọn chú phải đưa các thương gia về trước đã. Họ đã trả tiền rồi mà. Đợi chú ở đây, cứ nấp trong bụi rậm ấy. Xong việc chú sẽ quay lại tìm cháu...
Tofann đã giữ lời. Tối ngày hôm sau, anh đã quay về gặp Gontrand. Và tất cả các chiến binh đều theo anh.
Vì thế, Gontrand và Agathe là hai người đầu tiên trở về Đồi Xám, nơi cả bọn đã hẹn gặp lại nhau. Hôm đó mới đến ngày thứ năm.
- Này, chàng nhạc sĩ, Tofann nói sau khi nghe Gontrand hát một bản tình ca, chú nhớ cháu quá! Chú chẳng gặp ai giỏi giang như cháu trong cái Thế giới này!
- Cậu thấy không, Gontrand, Agathe nói mỉa, cậu có cơ hội hành nghề ở khắp các thế giới rồi đấy!
- Cậu cứ việc trêu chọc tớ đi, cậu bé trả lời. Cứ chờ đấy rồi khắc biết. Thưa các bạn, cậu nói với các chiến binh bằng tiếng Ska, bây giờ đến lượt nàng Agathe dịu dàng sẽ hát cho các bạn nghe một bài!
- Cậu điên à? Cô bé thì thầm phản ứng, tròn mắt nhìn Gontrand. Tớ chưa bao giờ...
- Cậu phải hát đi, Gontrand ngắt lời. Dân thảo nguyên không thích chờ đợi đâu. Mà tớ khuyên cậu điều này nhé: dân thảo nguyên rất mê nhạc. Nếu hát sai nhạc thì cứ liệu chừng đấy...
Agathe chăm chú nhìn Gontrand nhưng không thể biết cậu nói thật hay đùa nữa. Phân vân một lúc, cô đánh liều. Dù sao thì cô cũng chưa bao giờ trốn tránh thách thức.
Cô bé đề nghị Gontrand đệm đàn Xi-ta cho cô hát, rồi hắng giọng và bắt đầu cất tiếng hát một khúc ca u buồn rất nổi tiếng ở Xứ Ys.
- Mẹ và con gái đi vào rừng. Con gái thở dài. Marguerite, có chuyện gì vậy? Ban ngày con là con gái, nhưng ban đêm lại là nai trắng...
Giọng Agathe hơi trầm, tha thiết, khiến Gontrand thấy rất bất ngờ và thú vị. Cái cô bé này kỳ lạ thật! Lúc bài hát kết thúc, các chiến binh thảo nguyên vỗ tay rào rào tán thưởng.
Nhưng họ không phải là những người duy nhất hoan hô Agathe.
- Hoan hô Agathe!
- Ừ, cậu hát hay tuyệt!
Tất cả đồng loạt quay lại nhìn mấy người vừa xuất hiện.
- Romaric! Coralie!
Gontrand bỏ đàn Xi-ta xuống đất và lao về phía các bạn.
Romaric và Coralie đã đợi rất lâu phía đầu con suối chảy ra biển. Chúng nấp sau mấy mỏm đá tránh gió, chờ Người Biển đến lấy nước ngọt. Sau hai ngày chờ đợi, cuối cùng thì Bộ lạc thứ Tư đã đến. Hai ngày mà hai đứa tưởng như mới hai giờ đồng hồ, vì chúng có biết bao điều để nói với nhau. Người Biển kín tiếng đến mức suýt nữa họ bỏ đi mà hai đứa chẳng hay biết gì. May là có tiếng trẻ con khóc mới làm cho hai đứa để ý và lao ra khỏi chỗ nấp, ra phía đầu bờ suối và nhìn thấy đám bè.
Coralie chụm tay làm loa, dịu dàng gọi mấy người đàn ông đàn bà đang sững sờ nhìn hai đứa xuất hiện phía bên trên nơi họ đứng. May là chuyện cô bé xa lạ ở chỗ bác Wal và Matsi đã lan truyền khắp các bộ tộc Người Biển, nên những nụ cười nhân hậu dần thế chỗ cho vẻ ngạc nhiên và nghi ngại trên gương mặt họ.
Hầu như mọi người đều để mình trần, da rám nắng, tóc bạc màu vì nắng và muối biển. Mắt họ có lớp màng trắng trông như thủy tinh, nên nhìn được cả dưới nước.
Người lái bè, tức là người có nhiệm vụ chở bộ lạc đi lại trên Biển Nóng Bỏng, giữa những đám sứa và các dòng biển, cho Coralie biết là Bộ lạc thứ Sáu đang ở rất xa. Coralie hỏi xem họ có thể chuyển tin nhắn cho bác Wal được không. Thời gian trôi nhanh quá. Hai đứa không thể đi tìm bác ấy được nữa rồi. Mọi người bảo với cô là khi nào lấy xong nước, Bộ lạc thứ Tư sẽ đi tìm Bộ lạc thứ Sáu để chuyển tin nhắn của cô bé. Coralie giải thích mọi chuyện, và Romaric gợi ý là nếu Bộ lạc thứ Sáu đồng ý đến giúp họ thì có thể đến thẳng một trong mấy cái vịnh biển nhỏ dưới chân Đồi Xám. Đó cũng chính là nơi bọn trẻ hẹn gặp nhau... Romaric và Coralie cảm thấy Người Biển có vẻ bối rối khi nghe chuyện hai đứa kể về Thành Yénibohor, về các gã thầy tu và Guillemot. Người dẫn đường của Bộ lạc thứ Tư hứa sẽ mau chóng chuyển tin nhắn của hai đứa. Rồi thấy chẳng còn gì để làm nữa, Coralie và Romaric quyết định quay về Đồi Xám, chúng đi thong thả chứ không cần vội vã...
- Các cậu mất đến hai ngày để về đây cơ à? Gontrand nháy mắt hỏi Romaric. Các cậu hẳn phải mệt lắm mới đi chậm thế.
- Đúng là bọn tớ không đi nhanh lắm, Romaric cười bối rối. Nhưng vì lúc đi bọn tớ đã đến đích rất nhanh, nên Coralie nghĩ nên giữ sức lúc quay về, vì còn rất nhiều việc khác phải làm...
- Romaric, cậu việc gì phải thanh minh, Coralie nói rồi nhìn Gontrand chằm chằm. Cứ để cậu ấy giải thích cho chúng mình sao lại cười ngớ ngẩn hớn hở thế khi nghe Agathe hát!
- Thôi thôi! Tofann cười và nói xen vào. Trời ạ, cứ như là chợ vỡ ấy.
Gontrand cười với Tofann, vẻ biết ơn, còn Coralie nhẹ nhàng cầm tay người khổng lồ. Tofann và bọn trẻ lại gần đống lửa, chỗ có những người khác đang ngồi quây quần. Mọi người giới thiệu nhau, nghe kể lại mọi chuyện, rồi sau đó cùng hát hò vui vẻ. Tofann lôi trong đống đồ ra cái trống có mặt bằng da căng trên khung gỗ, và các chiến binh cùng hát một bài ca mang âm điệu hoang dã ca ngợi vẻ đẹp và hoang sơ của vùng thảo nguyên quê hương họ.