Trên bãi đất trống trong Rừng Treo cổ, Phù thủy Qadwan vẫn ngồi thức bên đống than hồng. Mặt trời dần ló rạng, thấp thoáng sau làn sương mù phủ trên cây cối.
Cuối cùng Yorwan và Gérald cũng xuất hiện, cùng đi có một người vẻ bí hiểm, trùm tấm da gấu.
Thầy Phù thủy già vui mừng vì được động đậy chân tay đang tê cứng. Ông thân thiện ôm vai Gérald, nồng nhiệt bắt tay Yorwan và ra hiệu chào người khách đang đứng lui ra một quãng.
- Chúng tôi đã làm việc cật lực, Gérald nói vẻ hài lòng. Thủ lĩnh Hội Gấu đã đồng ý giúp chúng ta.
Qadwan quay lại tò mò nhìn người đang đứng lui ra xa.
- Ta lại gần đống lửa đi, Thầy Phù thủy già đề nghị thẳng với người đó. Trời mới sáng nên vẫn lạnh! Vả lại cũng nên nói chuyện và làm quen với nhau!
- Ý hay đấy, vị khách mời bí ẩn thừa nhận, giọng vừa dịu dàng vừa cương quyết.
Vị khách lại gần và bỏ cái sọ con gấu đang đội trên đầu xuống, để lộ mái tóc dài và một khuôn mặt phụ nữ xinh đẹp với đôi mắt to màu lục sáng ngời.
- Qadwan, Gérald nói với ông bạn đang sững sờ, giới thiệu với bác đây là cô Thợ săn Kushumai, Thủ lĩnh Hội Gấu và quân kháng chiến chống lại Yénibohor.
Trời đã sáng rõ nhưng vẫn rét căm căm. Trùm chiếc áo choàng đỏ, Yorwan có vẻ lo lắng.
- Có chuyện gì không ổn à?
- Tôi cảm thấy có ai đó đang ở quanh đây.
- Ai đó... là thế nào? Gérald lo lắng hỏi. Bọn thầy tu, lũ Ork hay Bóng tối?
- Không, không phải bọn chúng đâu, Yorwan nói cho Gérald yên tâm.
- Hay là quân tiếp viện chúng ta đang đợi? Kushumai đến gần hỏi.
- Không phải. Chính thế mà tôi thấy ngạc nhiên! Tôi vừa tung một bùa phép điều tra để tìm xem các thành viên của Hội Gấu chưa kịp đến đang ở đâu. Bùa phép báo cho biết có một nhóm nhỏ những người lạ mặt, trẻ có già có, đang ở rất gần đây...
- Anh có thể xác định được nhóm đó đang ở đâu không?
- Có, họ đang ở... trên đồi, phía đông Rừng Treo cổ.
- Được, ta đến đó xem sao, Nữ Thợ săn chỉ nói vậy, tay chỉnh lại thanh kiếm đeo bên sườn. Phải tìm hiểu xem đó là bạn hay thù. Hơn nữa trong khi chờ người của chúng ta tới, nên động tay động chân một chút cho ấm người.
- Thế nào Romaric, cậu thấy gì không?
- Chả thấy gì cả! Đứng từ đây nhìn ra được rất xa. Nếu Bertram và Ambre xuất hiện là tớ thấy họ ngay.
- Hy vọng là không có chuyện gì xảy ra với họ, Coralie xót xa thì thầm.
- Thôi mà, Romaric dịu dàng nói rồi kéo cô bé vào lòng. Rất nhiều lần bọn mình đã thoát hiểm. Chắc lần này cũng vậy thôi... Rồi cậu xem, chị cậu sắp đến bây giờ ấy mà, cả cái anh ngốc Bertram nữa.
Coralie cố gượng cười và ngả đầu vào ngực cậu bạn. Gontrand tiến lại gần hai đứa.
- Xin lỗi vì đã làm hỏng giây phút lãng mạn, nhưng chú Tofann nói là có người đang lại gần chỗ bọn mình.
Gontrand bảo hai đứa nhanh chóng đi theo cậu. Cả bọn đến chỗ Agathe đang nằm xoài bên cạnh các chiến binh, chăm chú theo dõi bốn người đang đi lên đồi. Một người trong số họ là phụ nữ, trùm tấm da gấu, một người khoác tấm áo choàng đỏ kỳ cục, hai người còn lại ăn vận như... các Phù thủy Xứ Ys!
- Chú Gérald! Đó là chú Gérald! Coralie vui sướng thốt lên.
- Không sao, chú Tofann ạ, Gontrand nói với chàng khổng lồ đang nhìn cậu dò hỏi. Họ là phe mình.
Dứt lời, cậu đứng dậy, những người khác cũng đứng dậy theo và huơ huơ tay về phía nhóm người đang leo lên đồi.
Gérald tưởng mình đang bị ảo giác. Thế nhưng trời đâu có nóng và ông cũng không phải đang ở sa mạc! Nhưng giải thích thế nào việc ông thấy Gontrand, Romaric và Coralie đang vẫy tay rối rít trên kia, trong khi rõ ràng ông đã bắt chúng phải ở lại Xứ Ys và nhờ Bertram trông nom cơ mà. Nếu đúng là bọn trẻ, thì mấy gã vẻ hung dữ đang đi cùng chúng là ai?
- Chú Gérald ơi! Chúng cháu đây mà! Chúng cháu ở đây này!
Không, không phải là ảo ảnh. Thầy Phù thủy ngớ người ra ngạc nhiên...
Kushumai rất vui vì có quân viện trợ không dự tính, cô mừng rỡ chào hỏi Tofann và các chiến binh. Còn Gérald thì không lấy gì làm vui khi gặp Gontrand, Romaric, Coralie và cô bạn Agathe của chúng! Nhất là khi ông biết Bertram, Ambre và một cậu bé nữa cũng đang đi tìm bạn bè trong Thế giới Vô hình, mà vẫn chưa có tin tức gì cả...
Mặt đỏ bừng lên vì giận dữ, Gérald ra lệnh cho bọn trẻ từ nay phải tuân thủ bất cứ lệnh nào đưa ra, và không được càu nhàu.
- May là chú ấy không tống cổ bọn mình về Xứ Ys, Agathe lẩm bẩm.
- Có khi thế còn hơn, Romaric thốt lên. Bây giờ bọn mình phải nhất nhất theo lời chú ấy, sau khi đã ăn mắng một trận nên thân!
- Các cậu thấy gì không? Coralie tiếp lời. Chẳng thèm cảm ơn lấy một câu, cũng chẳng thèm thừa nhận nỗ lực của bọn mình! Bọn mình đã đưa các chiến binh phương Bắc đến tiếp viện cho chú Gérald! Rồi còn Người Biển và Người Cát cũng sẽ tới nữa...
- Chịu khó chờ một chút đi! Romaric ngắt lời cô bé. Khi có cơ hội, bọn mình hành động ngay!
- Tớ hoàn toàn đồng ý, Gontrand đồng tình, cậu cũng thấy bị mếch lòng như các bạn. Nhưng lúc nào cơ hội mới tới?
- Nếu nó không tới thì ta sẽ tạo ra nó!
Trong khi Gérald mắng mỏ bọn trẻ trên Đồi Xám, ở Thành Yénibohor, Urien làng Troêl đang khóc nức nở.
- Có chuyện gì vậy? Tổng Chỉ huy lo lắng hỏi.
- Valentin, Qadehar nói, giọng tắc nghẹn, ông ấy mất rồi... Rất tiếc, tôi chẳng thể làm gì được. Pháp thuật của tôi vẫn bị phong tỏa.
Mọi người im lặng đau đớn đón nhận tin buồn trong tiếng nức nở của ông Urien. Từ đầu này đến đầu kia của nhà tù nơi các Hiệp sĩ bị giam giữ, một khúc ca vang lên từ một trăm hai mươi con tim đang nức nở. Đó là một bài hát buồn tưởng nhớ đồng đội ngã xuống trên chiến trường, người họ sẽ không bao giờ quên...
Urien gục xuống thi thể người đồng đội. Các Hiệp sĩ cùng phòng giam kính cẩn lùi ra xa, để ông được khóc cho thỏa. Phù thủy Qadehar ngả đầu ra sau, dựa vào vách tường đá lạnh và thở dài. Thật là điên rồ! Hỗn loạn... Trái tim ông nhức nhối giận dữ vì cảm giác bất lực. Điều này còn tệ hơn cả thất bại. Ông không còn kiểm soát được tình hình từ khi nào? Phải chăng từ trận phục kích ở tháp Djaghatael, lúc ông phải chứng kiến cảnh đồng đội lần lượt hy sinh? Có thể là trước đó. Từ khi Guillemot thể hiện rõ khả năng pháp thuật... Từ đó trở đi, rất nhiều điều Qadehar vẫn coi là vững như bàn thạch bỗng sụp đổ, tựa như một món đồ ta đang nắm chắc trong tay vụt tan biến thành mây khói. Hội Hiệp sĩ từng bách chiến bách thắng vừa phải chịu thất bại cay đắng, Hiệp hội Pháp sư thì bị Bóng tối thao túng, Valentin chết mà ông đành bó tay. Còn Guillemot thì sao? Cứ nghĩ đến việc có kẻ nào đó có thể làm hại cậu bé là Qadehar lại thấy lòng ngập tràn căm thù, điều đã lâu lắm rồi mới lại xảy ra với ông. Trong lúc lòng còn đang ngổn ngang những mối nghi ngờ, do dự, thì tình cảm của ông dành cho cậu bé là điều thiêng liêng bất khả xâm phạm. Ông sẽ cứu Guillemot. Cho dù có phải xuống địa ngục và thách đấu với chính quỷ Bohor! Qadehar tự hứa với mình như vậy và cảm thấy thanh thản hơn đôi chút.