Bí ẩn các vì sao Tập 3, Bộ mặt thật của bóng tối

Lượt đọc: 553 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
LO LẮNG

Kushumai quyết định lập căn cứ phản công trên Đồi Xám vì nơi này có vị trí thuận lợi, dễ đề phòng hơn Rừng Treo cổ.

Nữ Thợ săn tự quyết định sẽ chỉ huy chiến dịch, điều khiến cho Gérald thở phào nhẹ nhõm vì ông không quen với vai trò lãnh đạo. Khi biết danh tính nữ Thợ săn, các chiến binh quê vùng thảo nguyên lập tức thể hiện lòng kính trọng pha chút e ngại đối với cô. Còn Romaric, Gontrand, Coralie và Agathe, dù ấm ức vì thấy người lớn coi thường công lao bọn chúng nhưng vẫn quan sát người phụ nữ khoác da gấu, đầu tiên với vẻ tò mò, rồi sau chuyển sang khâm phục, khi được Qadwan nói cho biết cô là ai.

- Người phụ nữ này, người Phù thủy già tâm sự, chính là Thủ lĩnh Hội Gấu. Ngài Sha cũng tham gia hội kín này. Hội Gấu có nhiệm vụ canh chừng cho cả ba Thế giới, không để cho cuốn sách linh thiêng Bí ẩn các vì sao bị sử dụng vào những mục đích xấu.

Ngay lập tức, Agathe và Coralie ranh mãnh nói với mấy cậu bạn là ngay cả một tổ chức quan trọng đến vậy cũng do phụ nữ cầm đầu đấy...

Sau đó, bọn trẻ chuyển sự chú ý tò mò sang người đàn ông bí hiểm mặc áo choàng đỏ. Đó là Ngài Sha, còn có tên là Yorwan. Guillemot đã kể với các bạn đôi điều về người này. Yorwan chỉ mỉm cười xã giao với mấy đứa trẻ.

Thực ra, Yorwan đang bận suy nghĩ kế đánh thành Yénibohor và trình bày với Kushumai kế hoạch tấn công:

- Để xem người của tôi đến tiếp viện ra sao đã! Kushumai phản đối.

- Chị cũng có vẻ lo lắng nhỉ, Yorwan nhận xét. Chị nghĩ là chúng ta chưa đủ đông để tấn công cái thành đáng nguyền rủa ấy sao?

- Ngài Sha, anh cũng biết đấy, Kushumai nhíu mày: Hội Gấu từ lâu vẫn mong muốn dẹp bọn người mưu mô xảo quyệt ở Yénibohor! Nhưng anh có biết vì sao chúng ta còn chưa làm điều đó không? Vì chúng rất mạnh, vô cùng mạnh! Chúng giàu có nên luôn thuê được lũ Ork của gã Thunku. Lại còn bọn thầy tu và lão Giáo chủ bí hiểm đáng gờm nữa chứ...

- Nhưng chúng ta cũng có nhiều lợi thế đấy chứ. Cả Thế giới Vô hình tuyệt vọng vì bị lũ thầy tu khủng bố nên chắc chắn sẽ ủng hộ chúng ta! Quân chúng ta sẽ rất đông.

- Có thể, Kushumai thừa nhận. Nhưng liệu như vậy đã đủ chưa? Anh đừng quên là hai trăm Hiệp sĩ Xứ Ys đã không thể chống chọi với lũ Ork của Thunku được lâu. Mà họ là những chiến binh giỏi giang nhất cả Ba thế giới cơ đấy.

- Họ đã cúi đầu lao vào bẫy, chẳng thèm suy nghĩ đến kế hoạch tấn công, Yorwan thở dài. Lần này sẽ khác.

- Được, cứ cho là chúng ta sẽ đương đầu được với lũ đánh thuê trong thành, nhưng làm thế nào để chống chọi với pháp thuật của bọn thầy tu? Chỉ có anh, Gérald và tôi, có thể thêm Qadwan nữa, nếu ông ấy kịp hồi phục, để chống chọi lại với bọn chúng! Tôi không nghi ngờ pháp thuật của anh, Ngài Sha ạ, Gérald cũng vậy. Nhưng ngay cả nếu chúng ta hợp sức lại thì cũng chẳng đáng gì so với bọn thầy tu!

- Thì ra là chị lo về điều đó, Yorwan chợt hiểu: pháp thuật của chúng ta không đủ mạnh.

Thủ lĩnh Hội Gấu không nói gì, chỉ gật đầu.

Họ quyết định đóng quân trong một thung lũng nhỏ khuất gió, gần một gò đất. Từ gò đất, họ có thể quan sát đồng bằng, biển và xa hơn một chút là Thành Yénibohor. Các chiến binh thảo nguyên chia nhau canh phòng cẩn mật khu vực xung quanh trại.

Mặc cho Kushumai và ba Thầy Phù thủy bàn luận về cơ may thắng bại, bốn đứa trẻ ra ngồi cách đó một đoạn.

- Tớ không hiểu chị Ambre đang làm gì nữa. Sao mãi chưa thấy chị ấy về nhỉ?

- Coralie... đường đến Sa mạc Ngốn ngấu rất xa, Romaric lại cố an ủi cô bé. Phải để cho Ambre có thời gian quay về chứ!

- Romaric nói đúng đấy, Gontrand nói. Bọn mình nên lo cho Bertram thì hơn! Các cậu có biết anh ấy đi đâu không?

- Không. Tớ cũng thấy lo lo, Agathe thú nhận. Bertram lại nở nụ cười ngốc nghếch báo trước cho những thảm họa anh ấy rất có biệt tài gây ra...

- Lẽ ra bọn mình không nên để anh ấy đi, Coralie nói.

- Thôi mà, cứ tin tưởng anh ấy đi, Romaric đề nghị, anh ấy đã nhiều lần chứng tỏ khả năng làm nhiều chuyện tồi tệ, nhưng cũng có khi làm được điều hay mà!

- Hy vọng là lần này anh ấy sẽ làm điều hay, Gontrand thở dài thốt lên.

Bụi bốc lên mù mịt phía dưới bình nguyên, chứng tỏ có một tốp rất đông đang đến. Tức thì ai nấy đều tỏ ra cảnh giác.

- Họ đến từ phía Tây, Gérald nói, tay che nắng cho khỏi chói mắt.

- Không, từ phía Nam chứ, Qadwan sửa lại.

Thực ra là có hai nhóm đang tiến về phía Đồi Xám.

- Có phải đó là bọn người từ Yénibohor không? Gérald lo lắng.

- Yénibohor ở phía Đông cơ mà, Kushumai trả lời. Tôi nghĩ đó là quân tăng viện của Hội Gấu. Ngài Sha đã thông báo trong đầu cho họ biết ta đã chuyển địa điểm tập kích.

Quả thực, hai tốp người đang tiến lại gần không có vẻ gì giống quân Ork hay tụi thầy tu. Họ là những người đàn ông mang theo vũ khí: kiếm, giáo, cung, rìu, lưỡi hái và gậy gộc...

- Họ có độ bao nhiêu người? Qadwan ngạc nhiên.

- Khó đoán lắm... Có lẽ khoảng một nghìn, Yorwan trả lời.

Kushumai tiến ra gặp mấy toán người đầu tiên. Những người này kính cẩn chào cô.

- Ơ, Gontrand thốt lên khi nhìn thấy một người trong đám đông. Tớ biết cái chú cao cao tóc vàng trong đám người tóc hung kia! Đó là người thợ làm đàn đã bán cho tớ cây Xi-ta ở một làng miền Tây!

Cậu bước lại gần người đàn ông. Ông không nhận ra cậu ngay. Nhưng sau khi nghe Gontrand tự giới thiệu, ông liền siết tay cậu rất nồng nhiệt.

- Thế ra chú là thành viên của Hội Gấu à? Gontrand hỏi ông.

- Cháu đừng quên là ngày nọ, chú đã nói với cậu bé đóng giả Người lùn Virdu là ai có bí mật riêng của người nấy.

Hai chú cháu cùng cười vui vẻ khi nhớ lại cuộc gặp gỡ lần trước.

Bọn trẻ Xứ Ys còn được chứng kiến nhiều rất nhiều điều ngạc nhiên. Ngoài những nông dân dũng cảm người miền Tây và những người đàn ông vận áo giáp, đầu đội sọ dã thú, cận vệ riêng của Kushumai, còn có khoảng một trăm tên cướp, mặt méo mó thô kệch, hăng hái bắt tay những người còn lại. Gontrand nhận ra gã Cung thủ trẻ, người từng chạm trán với Tofann trong trận phục kích của gã và đồng bọn trên đường đi Yâdigâr. Chàng khổng lồ Tofann đã tha chết cho địch thủ dũng cảm và chỉ làm gã bị thương. Hai người gặp lại nhau và tỏ thái độ thân mật. Tofann nhớ đến lòng dũng cảm của Cung thủ, còn anh này thì nhớ Tofann đã rộng lượng tha chết cho mình.

Bên cạnh Cung thủ có một thằng bé đang tròn mắt nhìn bọn trẻ, cứ như thể trời vừa sụp vậy...

- Toti! Coralie vui sướng reo lên. Cô đã nhận ra cậu bé cùng bị giam với bọn trẻ trong ngục của tên Thunku ở Thành Yâdigâr.

Cả bọn lao lại chỗ Toti đang ngớ người ngạc nhiên và kéo cậu ra một góc. Trong khi quân của Hội Gấu tiếp tục đến Đồi Xám, bọn trẻ kể cho nhau nghe những chuyện đã trải qua. Hóa ra Toti là em chàng Cung thủ và cả hai anh em đều là tai mắt của Hội Gấu, người thì ở trong hàng ngũ trộm cướp, kẻ thì trong cung của Thunku. Toti run lên vì vui mừng khi nghe kể về các chiến công của Guillemot trong cung của Thủ lĩnh quân trộm cướp Thunku. Chẳng ai biết vì sao cung điện của gã tự dưng lại bị sụp đổ. Cậu bé vui mừng khôn xiết được gặp lại các bạn. Chỉ hơi buồn là không có Guillemot và Ambre ở đó.

- Trời ơi! Tớ mừng quá đi mất. Tớ cứ sợ phải thui thủi một mình giữa các chiến binh cục mịch, như lần trước ở trong ngục của tên Thunku.

- Cậu yên tâm đi, Romaric thân mật nói, đã có bọn mình mà. Tớ hứa với cậu là lần này bọn mình sẽ không phải chịu cảnh buồn chán như ở Yâdigâr đâu!

Khi đêm xuống, đã có một nghìn người quyết tâm đánh trả quân Yénibohor, cắm trại trên Đồi Xám. Chỉ còn thiếu Bertram, Ambre và Thomas...

« Lùi
Tiến »