Bí ẩn các vì sao Tập 3, Bộ mặt thật của bóng tối

Lượt đọc: 554 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
HỌP BÀN ĐÁNH TRẬN

Coralie ơi, Coralie...

Qadwan lay nhẹ cô bé đang ngủ co quắp trong chăn bên cạnh mấy đứa bạn. Mấy đứa trẻ đã ngoan ngoãn lui vào một góc trong thung lũng, khi lửa trại được nhóm lên và quân lính bắt đầu cười đùa, hát hò và tranh luận sôi nổi...

- Có chuyện gì đấy ạ? cô bé mắt nhắm mắt mở lẩm bẩm hỏi.

- Có người tìm cháu đấy. Có người đòi gặp cháu bằng được.

Tóc tai bù xù, mắt hấp háy, phải mất một lúc Coralie mới tỉnh hẳn. Mới rạng sáng, trời đầy mây âm u. Cô bé mau chóng mặc quần áo rồi đứng dậy đi theo ông Phù thủy, sau khi liếc mắt ganh tị nhìn các bạn vẫn còn ngủ say sưa.

Qadwan dẫn cô đến tận đỉnh đồi, nơi Kushumai đang họp ban chỉ huy quân kháng chiến. Ngồi cạnh cô là Gérald khoác chiếc áo choàng Phù thủy, Yorwan vận áo choàng đỏ của Ngài Sha, Tofann mặc toàn đồ da và kim loại, Thợ săn Rừng Irtych Tím trong bộ giáp nhẹ, người thợ làm đàn mặc đồ vải của nông dân miền Tây, và Cung thủ vận đồ cướp được trong các vụ phục kích. Cả bảy người đang ngồi đối diện với một bóng người bé nhỏ chẳng có vẻ gì e sợ. Bóng người lao ra ôm Coralie khi nhận ra cô bé.

- Coralie! Coralie!

- Matsi? Nhưng... nhưng... Coralie lắp bắp, tay ôm chặt cô bé tóc trắng và mắt cũng trắng.

- Bộ tộc thứ Tư đã chuyển cho bọn tớ tin nhắn của cậu, Matsi giải thích, sung sướng vuốt ve khuôn mặt cô bạn duy nhất.

- Tức là bộ lạc của cậu đã đến giúp bọn tớ à? Ôi, thế thì hay quá!

- Không phải chỉ có bộ lạc của tớ đâu, Matsi chỉnh lại. Cha tớ đã triệu tập một cuộc họp bất thường cả ba mươi bộ lạc Người Biển. Cậu cũng biết là dân tộc tớ không ưa gì bọn thầy tu Yénibohor. Hồi xưa chúng thường bắt cóc trẻ con Người Biển mỗi khi dân chúng tớ lại gần bờ...

- Tớ biết rồi, cha cậu đã kể cho tớ nghe. Rồi sao nữa?

- Dân tớ quyết định cử một trăm người dũng cảm nhất đến giúp sức đánh Yénibohor. Họ đang ở dưới vịnh, trên bè cùng với cha tớ... Tớ năn nỉ xin được đi cùng cha. Tớ mong gặp lại cậu quá!

- Sự cứu viện của dân tộc cháu vô cùng quan trọng với chúng ta, cô bé ạ, Kushumai nói xen vào, tay xoa xoa mái tóc trắng của Matsi. Ta sẽ thân chinh đi cảm ơn Người Biển và nói chuyện với họ! Trong khi chờ đợi, cháu hãy nói với họ kiên nhẫn chờ và đừng đi đâu hết. Chúng ta còn chưa vạch xong kế hoạch tấn công.

Matsi gật đầu. Cô bé vẫy tay chào, vừa nói với Coralie, vừa lắc lư đi trên đôi chân trần:

- Chốc nữa gặp lại nhé, Coralie! Chốc nữa nhé!

- Đợi đã Matsi! cô bé đột ngột quyết định. Tớ đi với cậu!

- Cẩn thận đấy! Qadwan không kìm được kêu lên với cô bé đang khuất sau ngọn đồi.

Kushumai quay về phía các chỉ huy đội quân. Đôi mắt màu lục của cô sáng lên:

- Chúng ta chưa giải quyết được vấn đề pháp thuật của bọn thầy tu, nhưng giờ tôi đã có cách để đột nhập vào thành.

- Cậu có trông thấy họ không? Gontrand thì thầm hỏi Romaric đang bò rạp trên cỏ, gần chỗ Kushumai đang trình bày kế hoạch tấn công cho ban chỉ huy nghe.

- Không, Romaric cũng thì thầm. Nhưng tớ nghe thấy tiếng của họ. Suỵt, các cậu im đi xem nào!

Lúc ngủ dậy, Agathe, Gontrand, Romaric và Toti được biết là Người Biển đã tới và Coralie đã đi gặp họ. Bọn trẻ cố lẻn vào chỗ ban chỉ huy đang họp trên đồi, nhưng bị lôi cổ ra ngay. Kushumai nhẹ nhàng cảm ơn lòng nhiệt tình và thiện chí của lũ trẻ, còn Yorwan thì khuyên chúng “đi chơi chỗ khác”.

Bọn trẻ giận lắm. Mấy người lớn này thật đúng là chứng nào tật nấy! Bọn chúng có nhiều kinh nghiệm về Thế giới Vô hình, từng thoát khỏi những tình thế tồi tệ nhất, lại có sáng kiến gọi thêm các chiến binh thảo nguyên và Người Biển tận tụy đến cứu viện. Ấy thế mà họ lại bảo chúng “đây là việc người lớn, đi chơi chỗ khác đi”. Sao lại bất công thế cơ chứ! Sao mà vô ơn thế không biết! Rồi họ sẽ biết tay chúng...

Romaric thu mình nằm xoài trên cỏ, dỏng tai hòng nghe thấy việc mọi người đang bàn luận. Kushumai dùng que chỉ vào một điểm trong hình vẽ dưới đất. Tất nhiên là Romaric không nhìn thấy điểm đó.

- Một khi đã mở được cửa, cô nói, bằng mọi giá phải đến được cái tháp này. Lão Giáo chủ của Yénibohor sống ở đó. Chắc chắn Guillemot cũng bị giam ở đó.

- Thế theo chị, các Hiệp sĩ còn sống sót sau trận tấn công đầu tiên bị giam ở đâu?

- Chắc chắn là ở đây, Kushumai trả lời, tay chỉ một điểm khác trên hình vẽ, trong ngục dưới hầm ngầm của thành phố. Chúng ta nên tận dụng thời cơ mà giải phóng cho họ. Các Hiệp sĩ còn sống là nguồn trợ lực rất đáng kể.

- Thế bọn thầy tu thì sao? Yorwan lo lắng. Ta phải làm sao đây?

- Tôi vẫn chưa biết phải làm sao, Kushumai thừa nhận. Tai mắt của tôi đếm được khoảng tám trăm con Ork và một trăm tám mươi gã thầy tu. Chúng ta có hơn một ngàn quân, nhưng sẽ rất khó đương đầu với lũ quỷ! Tôi sợ là bốn Phù thủy không đủ để chọi với ma thuật của lũ thầy tu...

Những lời nói của Thủ lĩnh Hội Gấu khiến mọi người thấy nặng nề.

Tofann là người đầu tiên phản ứng:

- Chúng ta sẽ chiến đấu dũng cảm! Chiến đấu và hy sinh là chuyện thường ngày ở Thế giới Vô hình.

- Tôi cũng nghĩ như anh, Nữ Thợ săn đồng ý. Cái chết chỉ là một giai đoạn trong vòng luân hồi vĩnh cửu!

- Các anh nói hay lắm! Cung thủ mặt hằn một vết sẹo sâu cười khẩy. Tôi rất muốn đánh nhau, nhưng không có ý định tự tử đâu! Tốt hơn cả là nên tìm cách khử tụi thầy tu đi.

- Cung thủ có lý, người thợ làm đàn nói. Dân miền Tây rất dũng cảm. Họ sẵn sàng chiến đấu để được sống tự do trên đất của họ, không cần phải đóng sưu cao thuế nặng cho Yénibohor. Nhưng thật không công bằng nếu bắt họ phải hy sinh vô ích...

- Vấn đề là ở chỗ, Gérald nói xen vào, chúng ta chẳng còn cách nào khác. Ai trong số chúng ta cũng có lý do để chiến đấu. Nhưng đó mới chỉ là lý do cá nhân. Những điều đang diễn ra ở Yénibohor vượt ra ngoài quyền lợi cá nhân của chúng ta. Nếu kẻ núp sau những bức tường đó, Bóng tối, Giáo chủ hay bất cứ ai khác kết hợp được sức mạnh của cuốn sách và Nội Khí của Guillemot, hậu quả sẽ là khôn lường với tất thảy mọi người.

Kushumai cố trấn tĩnh mọi người đang bắt đầu hoảng hốt vì những lời của Gérald.

- Chúng ta có một ngày để tìm ra giải pháp, cô thông báo. Dù thế nào, chúng ta cũng dự định sẽ tấn công vào ngày mai, vào lúc rạng đông. Gérald nói đúng: chúng ta chẳng còn cách nào khác. Nhất là không thể chờ đợi thêm được nữa.

Romaric thuật lại những điều nghe được cho các bạn bằng tiếng Ska, để Toti hiểu được.

- Tớ không biết là tình thế lại tuyệt vọng đến mức này! Agathe rên rỉ. Bọn mình làm gì bây giờ?

- Tớ không nghe thấy hết, Romaric trả lời. Nhưng tớ có ý kiến thế này: ngày mai bọn mình sẽ giả vờ ở lại Đồi Xám khi mọi người tấn công Yénibohor. Sau đó bọn mình sẽ kín đáo chuồn đi và lẻn vào thành phố. Vào được trong thành rồi, dứt khoát phải tìm ra cái tháp nơi Guillemot bị giam và lén đi tới đó. Sau nữa thì tớ chưa biết...

- Thế cũng khá rồi đấy, Gontrand mỉa mai. Nếu bọn mình còn sống khi vào được đến nơi thì vẫn còn thời gian tính tiếp.

- Kế hoạch này có thể thực hiện được, nếu bọn mình thu nhỏ được người lại, Toti đánh liều nói.

- Thế các cậu có ý gì khác không? Romaric bực mình. Không à, vậy thì...

- Còn Coralie thì sao? Agathe hỏi.

- Cậu ấy sẽ quay về đây trước khi bọn mình đi mà.

- Còn Thomas và Ambre? Gontrand lại hỏi.

- Tớ tin là Ambre sẽ về đúng hẹn, Romaric bình tĩnh nói. Cậu ấy không bao giờ bỏ rơi Guillemot, các cậu cũng thừa biết như tớ mà.

« Lùi
Tiến »