Bí ẩn các vì sao Tập 3, Bộ mặt thật của bóng tối

Lượt đọc: 556 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
HÃY VỮNG TÂM!

Ngày hôm sau, đúng như Romaric, Gontrand, Coralie, Agathe và Toti đã dự tính, người lớn bảo bọn trẻ ở lại Đồi Xám xem trận đánh sắp diễn ra...

- Nhưng bọn cháu sẽ chẳng trông thấy gì hết! Coralie hồn nhiên phản đối.

Tối qua, cô bé đã quay về với các bạn sau khi đã chơi cả ngày với bác Wal và Matsi. Các bạn đã lập tức tiết lộ cho cô biết dự định của cả hội. Qadwan đang tiến lại phía bọn trẻ. Người lớn mặc nhiên coi ông là trung gian liên lạc với lũ trẻ.

- Thôi nào các cháu..., ông nói. Đánh trận là việc của người lớn! Bác biết là các cháu lo lắng cho Guillemot. Nhưng các cháu đã làm rất nhiều việc cho cậu ấy! Còn giờ thì các cháu phải ngoan.

Bọn trẻ cúi đầu, vẻ không hài lòng, nhưng không tỏ ý phản đối. Ông Phù thủy cho rằng bọn trẻ đã chịu bỏ cuộc và hài lòng quay đi, không kịp nhìn thấy bọn chúng nháy mắt với nhau phía sau lưng ông...

Yorwan và Gérald đứng hai bên Kushumai nhìn đoàn quân chuẩn bị xung trận. Kushumai gọi đoàn quân là “Quân vùng Đồi”. Cô đã đề ra một kế hoạch tấn công hết sức táo bạo. Giai đoạn đầu của cuộc tấn công hoàn toàn do Người Biển thực hiện. Hôm qua cô đã thảo luận rất lâu với họ. Cô ngắm nhìn các chiến binh thảo nguyên thách đấu vui với nhau, để giết thời gian chờ đợi. Cô rất khâm phục sức mạnh, sự mềm dẻo và nghệ thuật chiến đấu đã trở thành phong cách sống của họ. Giá có thể thì cô sẵn sàng đổi vài trăm người nông dân tóc hung chỉ để lấy vài chục chiến binh như họ! Kushumai biết người dân miền Tây rất dũng cảm, nhưng dù sao họ vẫn chỉ là nông dân, quen cày bừa hơn là múa kiếm. Hội Gấu cử người thợ làm đàn đến dạy võ cho dân vùng này, vốn rất ghét bọn thầy tu Yénibohor. Dù công việc đã có hiệu quả hơn mong đợi, nhưng vẫn chưa đủ để đương đầu với những địch thủ đáng gờm của họ. Kushumai đặt nhiều hy vọng hơn vào nhóm cướp. Nếu họ đã từng sống sót qua nhiều cuộc giáp chiến với lũ Ork, thì lần này họ cũng sẽ vượt qua. Những người thợ săn Rừng Irtych Tím rất dũng cảm và có kinh nghiệm, từng đương đầu với dã thú chẳng kém gì tụi Ork. Nhưng họ lại ít quá! Kushumai thở dài. Giá cô có được một nhóm Phù thủy để chống lại tụi thầy tu. Phù thủy ở Thế giới Vô hình rặt một lũ lừa gạt nhát chết, chỉ nghe thấy tên Giáo chủ Yénibohor là đã sợ run lẩy bẩy rồi...

- Chị nghĩ gì đấy Kushumai?

- Tôi chẳng nghĩ gì cả, Ngài Sha ạ. Tôi chỉ cầu nguyện thôi. Đó là điều duy nhất phải làm lúc này.

Đúng lúc đó, có tiếng lao xao trong hàng ngũ nông dân miền Tây. Những người này bắt đầu chạy tán loạn tứ phía và rú lên hoảng sợ.

- Có chuyện gì thế? Gérald lo lắng hỏi.

Các thợ săn bất giác tụ tập quanh Kushumai để bảo vệ cô.

- Tụi Mirgi, tụi Mirgi! Một người đàn ông hét lên trả lời.

Theo truyền thuyết Thế giới Vô hình thì Mirgi là lũ quỷ có điệu bộ người lùn mặt mũi nhăn nhúm...

- Bình tĩnh đi, mọi người ơi! Tôi đây mà! Chúng tôi đây mà! Ai đó hét lên trong tiếng hỗn loạn để mọi người nghe thấy.

- Bertram phải không? Gérald sững sờ thốt lên.

- Vâng, cháu Bertram đây! Chú bảo mấy người này thu rìu và hạ giáo xuống đi. Không khéo lại làm bị thương ai đó bây giờ! Vớ vẩn quá đi mất!

Gérald phải mất một lúc mới thuyết phục được dân miền Tây hiểu rằng những người mới đến là đồng minh chứ không phải kẻ thù. Ông cũng rất khó khăn mới làm cho họ hiểu rằng những kẻ đi cùng chàng Phù thủy trẻ không phải là quỷ lùn...

- Bertram!

Nghe thấy tiếng kêu, Romaric, Agathe, Gontrand và Coralie, theo sau là Toti, chạy vội đến, bắt tay ôm hôn mừng rỡ gặp lại cậu bạn. Khi nhận ra những kẻ đi cùng Bertram, cả bọn tròn mắt không nói được câu nào....

- Các bạn từ Dashtikazar! Tôi vui gặp lại các bạn[1]!

- Kor Hosik!

Đó đúng là Kor Hosik, chàng Korrigan trẻ từng làm phiên dịch cho vua Kor Mehtar khi bọn trẻ bị cầm tù trong cung Bouléagant.

Korrigan là những sinh linh chỉ cao khoảng tám mươi phân, mặt mũi khô khốc nhăn nheo, da sạm màu và đầy lông lá. Chúng sống trên những trảng đất Xứ Ys, nơi chúng chung sống có thể nói là hòa thuận với con người.

Phía sau Kor Hosik có khoảng chục Korrigan khác trông có vẻ già nua hơn cậu, tóc râu đã mang màu muối tiêu hoặc bạc trắng. Họ đội mũ rộng vành, áo vest và quần nhung phồng màu đỏ chứ không phải màu đen như thường lệ. Các đôi guốc sắt của họ mòn nhẵn vẻ khác thường.

- Khi Ambre nói đến việc phải tập hợp những người bạn của mỗi người, trong Thế giới Vô hình, tôi cảm thấy mình thật ngốc nghếch, vô dụng, Bertram thú nhận với các bạn và với các chỉ huy đoàn quân đã lại gần cả nhóm và đang ngạc nhiên ngắm nhìn các sứ giả Korrigan. Và rồi tôi nảy ra một ý!

- Anh quay lại Xứ Ys và đến gặp tụi Korrigan à? Coralie sững sờ thốt lên. Hâm quá đi mất!

- Cái chính là rất mất thời gian! Anh đã chạy suốt cho đến tận Bờ biển Hú và may gặp được một dân chài đồng ý trở anh sang Đảo Giữa!

- Thế lúc quay về anh cũng chạy à?

- Đương nhiên rồi! Em cũng biết đấy, quỷ Korrigan rất khỏe. Ngay cả khi họ đã già. Anh phải khó khăn lắm mới theo kịp họ.

- Cháu kể tiếp đi Bertram, Gérald nói xen vào. Bọn ta ai cũng tò mò muốn nghe câu chuyện của cháu từ đầu chí cuối. Còn cháu, Coralie, đừng có hỏi cắt ngang nữa nhé!

- Vì biết bọn thầy tu Yénibohor rất mạnh, Bertram nói tiếp, tôi nghĩ nếu tìm được Phù thủy giúp sức thì tốt biết mấy. Tiếc là chẳng trông đợi được gì vào Hiệp hội Pháp sư vì đang bị gián điệp của Bóng tối theo dõi. Biết tìm Phù thủy ở đâu bây giờ? Đương nhiên là ở chỗ quỷ Korrigan chứ còn ở đâu nữa! Vì thế tôi quay về Xứ Ys và tới ngay trảng đất. Cuối cùng tôi cũng tìm được khu mộ đá chỗ bọn mình đã chui xuống hang Bouléagant. Tôi đợi đến khi có một quỷ Korrigan lại gần và xin được gặp vua Kor Mehtar. Mọi người cũng biết quỷ Korrigan rất tò mò, nên ông vua cho tôi vào tiếp kiến ngay! Tôi giải thích với ông ấy mọi chuyện và làm cho ông ấy hiểu là quỷ Korrigan sẽ phải chịu nhiều phiền toái nếu Bóng tối trở nên quá mạnh. Ông ấy nghe ra và giao cho tôi các Phù thủy tài giỏi nhất của ông ấy, kèm theo một thông dịch viên để chúng tôi có thể trao đổi dễ dàng. Chuyện có vậy thôi!

- Cháu nói là ông ta nghe ra ư? Gérald nhắc lại, vẻ nghi hoặc.

- Sao chú ấy lại có quyền ngắt lời Bertram? Coralie thì thầm cằn nhằn.

- Cậu im đi! Romaric quở trách. Để cho mọi người nghe chứ!

- Vâng, Bertram trả lời Gérald, bất giác đỏ mặt. Cháu tìm ra được những lý lẽ thuyết phục...

- Anh bạn Bertram hứa với vua tôi, Kor Hosik vui vẻ xen vào. Bertram hứa tặng một thứ để đổi lấy sự giúp đỡ!

- Chuyện này chỉ liên quan đến vua Kor Mehtor và tôi thôi! Bertram phản đối, trừng trừng nhìn chàng Korrigan. Mà điều quan trọng nhất là tôi đã quay về đây, mang theo bạn bè giúp sức, phải không nào?

- Cậu nói đúng, Bertram ạ, Kushumai thừa nhận và mỉm cười rạng rỡ cảm ơn chàng trai. Sự giúp đỡ mà cậu mang về có lẽ sẽ cứu sống tất cả chúng ta đấy! Ta đã nghe nói đến công năng pháp thuật của các Ogham[2], rằng nó rất mạnh mẽ. Và nhất là ở đây không ai biết đến. Tụi thầy tu chưa được chuẩn bị để đối phó với nó!

Cô quay về phía Yorwan và Gérald.

- Thế đấy! Cuối cùng chúng ta đã có được nhóm Phù thủy cần thiết. Các anh thấy không, đừng bao giờ tuyệt vọng!

Kushumai mời nhóm Korrigan đi theo cô lên đồi, nơi cô triệu tập cuộc họp cuối cùng của ban chỉ huy trước trận đánh. Đám nông dân miền Tây thở phào nhẹ nhõm, vì họ vẫn cứ cho là nhóm Korrigan giống quỷ lùn Mirgi.

Bertram ở lại cùng các bạn. Bọn này kể cho cậu nghe những việc đã xảy ra mấy hôm trước. Chúng kể cho cậu nghe Kushumai và Ngài Sha là ai. Bọn trẻ còn cho cậu biết Ambre và Thomas vẫn chưa quay về, cũng như những diễn biến mới nhất, nhưng không kể về âm mưu nổi dậy của bọn chúng.

- Phải ở lại đồi thì tệ thật, Bertram nhíu mày nói, giọng tự tin, chứng tỏ mình đã là người lớn. Anh thề trong lúc đánh nhau ác liệt sẽ nghĩ đến các em, giữa hai lần đọ sức với bọn Ork hay giữa hai lần làm phép chống tụi thầy tu! Mà này, Bertram kết luận khi thấy Gérald đi về phía cậu, người ta đến tìm anh rồi kìa, thôi ngoan nhé! Anh sẽ không làm các em thất vọng đâu!

- Bertram?

- Cháu đến đây, chú Gérald. Chào các bạn, tạm biệt...

- Bertram, Gérald nói, giọng buồn buồn. Phải có ai đó để mắt... trông nom bọn trẻ. Bác Qadwan đã khá hơn rồi. Bác ấy nhiều kinh nghiệm hơn cháu. Bác ấy sẽ có ích cho bọn chú hơn ở Yénibohor.

- Cái gì cơ? Bertram gầm lên. Nhưng bác Qadwan yếu lắm, bác ấy chỉ làm bận chân mọi người thôi! Chú Gérald, chú không được làm thế với cháu... Cháu xin chú đấy!

- Thôi, chú đã quyết định rồi, Gérald nói, giọng cương quyết. Cháu cố trông nom bọn trẻ cẩn thận hơn lúc ở Xứ Ys đấy!

Bertram suy sụp choáng váng nhìn Gérald rời đi. Gérald đến chỗ Kushumai, Qadwan, Yorwan và các Phù thủy Korrigan. Quân vùng Đồi chuẩn bị lên đường.

- Thôi mà anh Bertram, Gontrand an ủi, vẻ giễu cợt, không sao đâu mà! Khi nào anh lớn, mọi việc sẽ khác.

- Hay ho gớm! Thế mà anh đã làm biết bao điều cho họ, Bertram rên rỉ. Họ không có quyền bắt anh đứng ngoài cuộc. Anh xứng đáng được tham gia trận này!

- Bọn em cũng nghĩ vậy đấy, Romaric đồng tình, tay đặt lên vai chàng Phù thủy trẻ. Mà này, bọn em có kế hoạch đấy!

- Kế hoạch ư? Đừng có nói là bọn em định trái lời chú Gérald và... Ôi, không được đâu!

- Được chứ anh Bertram, được chứ!

« Lùi
Tiến »