Lão Đại Pháp sư hiện ra cùng với Guillemot và cuốn sách Bí ẩn các vì sao trong một gian phòng rộng hơn nhiều so với nơi vừa dời đi. Trên các bức tường ngả vàng có treo những tấm thảm thêu cảnh mô tả cuộc sống của quỷ Bohor khủng khiếp. Những ngọn đèn dầu đế cao tỏa ra thứ ánh sáng màu cam. Trong góc, trên cái bàn một chân là các đồ tế lễ. Bùa Di chuyển đã đưa lão, Guillemot và cuốn sách đến tận một ngôi đền thờ Bohor, ở Yâdigâr. Charfalaq thầm khen mình đã có sáng kiến khắc bùa phép lên một viên đá lát sàn trong phòng thí nghiệm. Nụ cười thỏa mãn phảng phất trên môi lão. Lão cũng thấy mình thật quái chiêu vì đã gài được gã tay chân trung thành Lomgo vào chỗ những nhân vật có ảnh hưởng nhất Thế giới Vô hình. Gã này dùng những “vỏ bọc” khác nhau. Khi thì là cố vấn cho Thunku, lúc lại là quản gia cho Ngài Sha... Nhờ thế mà lão đã biết cuốn sách đang ở Djaghatael. Gã Thunku đã nhiều lần bắt cóc hụt Guillemot ở Xứ Ys, nhưng dù sao, cũng nhờ có gã mà hôm nay lão được yên ổn trong Thành Yâdigâr đáng sợ! Lão Đại Pháp sư nhíu mày. Không hiểu Lomgo biến đi đằng nào nhỉ? Lão không thấy gã tay chân kể từ khi lũ ngốc tấn công Yénibohor! Lão nhún vai. Giờ thì chẳng còn gì quan trọng hơn nữa, ngoài cuốn sách và thằng bé sẽ giúp lão mở cuốn sách. Lão sắp thành chủ nhân của cả Ba Thế giới rồi!
Lão từ tốn cho Guillemot uống vài ngụm nước phép cho lại sức, rồi kéo cậu ra ngoài.
Thành phố vắng tanh. Chỉ còn vài nhóm lính đánh thuê ngà ngà say lang thang trên phố. Toàn bộ quân Ork của Thunku lúc này đang ở Yénibohor, kể cả bọn thầy tu thường ngày trông coi ngôi đền. Lão Đại Pháp sư bước lên cái cầu thang bên ngoài dẫn lên đỉnh ngôi đền hình chóp.
Nhờ uống nước phép, Guillemot cảm thấy tỉnh táo hơn. Sau khi gặp phải con rùa gớm ghiếc, cậu bé lâm vào trạng thái xuất hồn, rời khỏi thế giới xung quanh. Cậu phải khó khăn lắm mới tỉnh dậy được, một lần ở trên sàn đá phòng giam và lần khác trên mặt bàn cứng ngắc trong phòng thí nghiệm. Nghĩ đến con rùa lại làm cậu thấy khiếp hãi. So với con rùa thì Bóng tối còn dễ chịu chán! Bóng tối... hay Đại Pháp sư thì đúng hơn. Cậu chưa bao giờ thấy có cảm tình với lão già từng khiến cậu sợ ngay từ lần đầu tiên gặp gỡ trong cung Trưởng xứ. Cảm giác đó ngày càng mạnh lên khi cậu nghe lỏm được cuộc trò chuyện của lão với Thầy Qadehar. Cuộc trò chuyện này khiến cậu phải bỏ trốn khỏi Gifdu... Đồ nói dối! Đồ đạo đức giả! Dù không yêu mến nhưng ai cũng kính trọng lão. Vậy mà lão lại giả vờ lẩy bẩy, ho hen như ông già lụ khụ. Lại còn giả vờ mù lòa ốm yếu nữa chứ! Trong khi mọi người thương cảm Đại Pháp sư già nua, thì lão lại lấy cớ lui về nghỉ ngơi ở chốn riêng trong Tu viện, để biến sang Thế giới Vô hình và biến thành Bóng tối để khủng bố tàn sát dân thường.
Guillemot trừng mắt đầy thù hận nhìn lão già khỏe như vâm đang leo thang gác, kéo theo cậu bé. Guillemot rất muốn chạy trốn, nhưng biết sẽ chẳng đi được xa vì chân đang run lẩy bẩy. Cậu quyết định giữ chút sức lực do nước phép mang lại để đối đầu với Đại Pháp sư, khi lão này bắt đầu nghi lễ mở cuốn Bí ẩn các vì sao...
Hai người lên đến sân thượng của ngôi đền choán cả một góc trong thành phố. Guillemot nhìn thấy phía xa là con Đường Đá và xa hơn nữa là Sa mạc Ngốn ngấu, nơi cậu bạn Kyle đang sống.
- Guillemot này, Charfalaq nói, giọng gần như vui vẻ, vì mi đã tỉnh lại và chúng ta có nhiều thời gian hơn cho phép tắc lịch sự, ta hỏi mi lần cuối: mi có muốn tự nguyện giúp ta bẻ vỡ các bùa phép bảo vệ cuốn sách này không, hay ta lại phải bắt ép mi làm điều đó?
- Ông nói đúng, Guillemot hất cằm khiêu khích trả lời, tôi lại tỉnh táo rồi. Hãy cố bắt ép tôi làm gì thì làm! Tôi sẽ dùng hết sức chống cự lại ông!
- Xì, Đại Pháp sư vui vẻ nói. Đúng là đồ gà trống choai! Thứ gà cứ gáy thật to để che giấu sự yếu ớt... Thằng gà trống choai thì làm gì nổi lão cáo già như ta đây?
Lão giơ tay lên và vạch vào không trung hình một loạt các Linh Phù và kêu gọi chúng. Guillemot bị lão dùng pháp thuật đánh ngã sóng soài. Cậu cố hết sức nhưng vô ích, không thể chống trả sức mạnh các Linh Phù khác đang tới tấp tấn công mình vì cậu đã bị yểm bùa cho bất động, và người dính chặt xuống đất đến mức đau đớn. Guillemot hoàn toàn bất lực. Hoặc là các Linh Phù vẫn đang ngủ say trong cậu, hoặc là cậu đã đánh giá quá cao khả năng của mình.
“Thầy Qadehar! Xin Thầy hãy giúp con! Guillemot thầm cầu khẩn. Đừng bỏ mặc con thế này! Con không muốn là công cụ cho lão Đại Pháp sư ác độc! Xin Thầy đừng bỏ con!”
Hình ảnh Thầy Qadehar hiện rõ trong đầu cậu, phía sau đôi mắt nhòa lệ. Đó là hình ảnh cậu yêu quí hơn hết thảy, khi Thầy Qadehar âu yếm mỉm cười, rồi siết chặt cậu vào lòng vẻ như muốn che chở. Cậu hình dung thấy mình đang ngả vào vai Thầy, mắt nhắm lại, không nghĩ đến bất cứ điều gì nữa. Thầy đặt một tay lên tóc cậu và nhắc đi nhắc lại cậu là một Đệ tử giỏi, biết suy nghĩ, ngoan ngoãn...
Guillemot chợt thấy lại sức, cậu ra khỏi trạng thái mơ màng. Ngoan ngoãn, không ngoan... Một ý nghĩ chợt vụt qua trong óc cậu. Có một cơ may rất mong manh. Nhưng đó sẽ là cơ may cuối cùng. Thật là một ý nghĩ điên rồ! Điên rồ và mạo hiểm! Nhưng để làm được điều này thì cậu cần cử động tự do đôi chút.
- Ông thắng rồi! cậu thốt lên, như thể bỏ cuộc. Tôi không thể chịu hơn được nữa! Tôi sẽ giúp ông nếu ông không làm tôi đau nữa...
Charfalaq nhìn cậu ngạc nhiên. Sao thằng bé lại đầu hàng lão vào lúc này, sau khi đã ngoan cố chống đối bao nhiêu ngày qua? Thế là thế nào nhỉ? Lão nghi ngờ nhìn cậu. Lại mưu mô gì nữa đây? Nhưng trước mắt lão, Guillemot đang đau đớn thực sự, những giọt nước mắt rưng rưng cũng không phải là giả vờ. Dù sao thì thằng bé cũng biết là thua rồi, nó chả còn hy vọng gì nữa. Bạn bè nó đang ở xa, không mong gì đến kịp. Nó bỏ cuộc là đúng quá rồi còn gì. Người ta không thể chịu được đau đớn nếu đã hết hy vọng! Nụ cười chiến thắng nở trên đôi môi khô héo của lão Đại Pháp sư. Nếu thằng bé chịu tiếp tay thì mọi chuyện sẽ dễ dàng hơn nhiều. Lão khoát tay một cái, giải phóng Guillemot khỏi bùa phép đang đè chặt cậu xuống nền đá.
Ở Yénibohor, cuộc chiến đã đến hồi kết. Nản chí vì thấy bọn thầy tu lần lượt bị Người Cát bắn hạ và vì ý chí ngoan cường không mệt mỏi của các Hiệp sĩ và các chiến binh thảo nguyên, từng bầy Ork ra đầu hàng. Chúng bị tước vũ khí và đưa đến các nhà tù trong Thành phố. Sau khi đã từng bắt biết bao người vào ngục, nay đến lượt chúng cũng bị giam giữ. Vài thầy tu còn sống cũng buông xuôi, lặng lẽ giơ tay chịu trói, vẻ cay đắng nhẫn nhục.
- Chắc chúng đang tự hỏi sao quỷ Bohor đầy quyền uy không thấy đến cứu chúng! Người thợ làm đàn hài hước bình phẩm. Ông là người đã chỉ huy đám nông dân miền Tây.
- Rồi chúng sẽ hiểu Bohor thực ra là do một gã tự bày đặt ra, cái gã tự cải trang thành quỷ để làm những điều mà ngay quỷ cũng chẳng dám làm, Kushumai yếu ớt trả lời.
Hai Thợ săn dìu cô đi ra khỏi tháp.
- Không hiểu sao lũ thầy tu lại có thể gây ra nỗi sợ hãi đến nhường ấy!
- Đó là vì bản thân tâm trí con người đã đầy những sợ hãi, nữ thợ săn lại trả lời. Chỉ cần bịa ra một con quỷ là đủ.
Tofann và Tổng Chỉ huy lại gần, vẫn còn thở hổn hển vì trận chiến.
- Thế là xong, Kushumai, Tofann nói. Những ổ đề kháng cuối cùng đã bị khuất phục. Chúng ta kiểm soát hoàn toàn thành phố.
- Tốt lắm! thiếu phụ vui mừng nói. Các anh có bắt được Thunku không? Tôi nghĩ rằng vài người trong chúng ta muốn mắng mỏ hắn vài câu đấy...
Tổng Chỉ huy sạm mặt lại.
- Rất tiếc, Kushumai ạ, lúc này chẳng thấy dấu vết Thunku đâu cả.
- Chừng nào chúng ta rà soát hết Thành Yénibohor, thế nào rồi nó cũng phải chui ra khỏi lỗ thôi mà.
Tofann ngước mắt nhìn lên tòa tháp.
- Trên kia mọi chuyện thế nào?
- Tệ lắm, Kushumai trả lời. Bóng tối đã trốn thoát, mang theo Guillemot và quyển sách. Bọn trẻ có mặt trong tháp vẫn bình an cả. Trong lúc này, Qadehar, Gérald và Yorwan đang cố phá bùa phép Bóng tối đã dùng để trốn thoát. Nhưng tôi cũng có tin buồn cho các anh. Phù thủy già Qadwan không qua được cuộc đụng độ...
- Cung thủ dẫn đầu quân cướp cũng bị thương nặng, Tổng Chỉ huy cúi đầu báo tin.
- Chúng ta sẽ vinh danh họ khi mọi chuyện kết thúc, Tofann siết chặt nắm đấm khẳng định.
- Tôi chỉ hy vọng cái kết anh vừa nhắc đến, Kushumai nói, giọng ảm đạm, không phải là cái kết của những người chúng ta yêu mến...