Hai chiếc thuyền được cột vào cầu tàu nhỏ nhô ra từ khu vườn, đang bập bềnh trong bóng tối. Đây đó những ô cửa sổ sáng đèn xuyên qua làn sương mù dày sát mặt hồ. Sòng bài Enghien phía đối diện đèn đóm sáng trưng cho dù mùa kinh doanh sắp kết thúc vào cuối tháng Chín. Vài ngôi sao le lói giữa những đám mây. Một cơn gió nhẹ khiến mặt hồ gợn sóng.
Arsène Lupin rời khỏi căn nhà hóng mát, nơi anh vừa hút xong điếu xì gà, đi đến cuối cầu tàu và cúi người về phía trước.
“Grognard?” Anh hỏi. “Le Ballu... Có ở đó không?”
Từng người đứng dậy từ một trong hai chiếc thuyền, một trong số họ trả lời: “Có, thưa ông chủ!”
“Chuẩn bị đi. Ta nghe thấy tiếng xe chở Gilbert và Vaucheray đến rồi.”
Anh băng qua vườn, bước vòng qua một ngôi nhà đang xây dở có một giàn giáo nhô lên phía trên đầu, thận trọng mở cánh cửa trước ra đại lộ Ceinture. Anh không hề nhầm: Một ánh đèn sáng lóe phía góc đường và một chiếc ô tô to, mui trần tiến tới, trong xe có hai người đàn ông mặc áo choàng, cổ áo dựng hết lên và đội mũ lưỡi trai.
Đó là Gilbert và Vaucheray: Gilbert, một thanh niên tuổi tầm hai mươi đến hai mươi hai, sở hữu những đường nét quyến rũ cùng một thân hình mềm mại và vạm vỡ; Vaucheray, nhiều tuổi hơn, lùn hơn với mái tóc hoa râm và gương mặt nhợt nhạt, xanh xao.
“Chà!” Lupin hỏi. “Hai người gặp lão nghị sĩ chưa?”
“Rồi, thưa ông chủ!” Gilbert đáp. “Bọn tôi trông thấy lão bắt chuyến tàu lúc bảy giờ bốn mươi phút đi Paris, như chúng ta đã biết.”
“Vậy là chúng ta tự do hành động à?”
“Chắc chắn! Biệt thự Marie-Thérèse là của chúng ta, muốn làm gì thì làm.”
Tay tài xế vẫn ngồi trên ghế lái. Lupin ra lệnh cho y: “Đừng đỗ xe ở đây, có thể thu hút sự chú ý. Đúng chín rưỡi hãy quay lại để chất đồ lên xe, bằng không toàn bộ vụ này đổ bể hết đấy.”
“Sao mà đổ bể được?” Gilbert hỏi.
Chiếc xe đi khỏi. Cùng hai người bạn đồng hành tiến về phía hồ, anh đáp: “Tại sao ư? Vì kế hoạch này không phải do ta chuẩn bị, và phàm việc gì không phải chính tay ta nhúng vào thì ta chỉ tự tin có một nửa thôi.”
“Vớ vẩn, thưa ông chủ! Tôi đã hợp tác với ngài ba năm trời rồi... Tôi đang bắt đầu biết hết các mánh!”
“Phải, anh bạn, cậu đang ở giai đoạn bắt đầu hiểu.” Lupin nói. “Đó chính là lý do tại sao ta sợ những sơ hở... Nào xuống đây với ta... Anh nữa, Vaucheray, anh sang thuyền kia... Thế... Giờ thì đẩy thuyền thôi, các chàng trai... tạo càng ít tiếng động càng tốt nhé.”
Grognard và Le Ballu, hai người chèo thuyền tiến thẳng sang phía bờ đối diện, hơi chếch về phía tay trái sòng bài.
Họ gặp chiếc thuyền chở một cặp đôi đang ôm siết lấy nhau trong vòng tay, bập bềnh ngẫu hứng, rồi một chiếc nữa chở vài người đang cất cao giọng hát. Và chỉ có thể.
Lupin xích lại gần hơn người bạn đồng hành của mình, thì thầm: “Nói ta nghe, Gilbert, có phải cậu nghĩ ra vụ này không, hay là Vaucheray đấy?”
“Nói thật là tôi không thể cho ngài biết được, hai chúng tôi đã bàn thảo vụ này mấy tuần nay rồi.”
“Vấn đề là ta không tin tưởng Vaucheray. Gã quả thật là một tên vô lại hạ đẳng một khi người ta biết rõ gã... Ta thật chẳng hiểu nổi tại sao ta lại không thể dứt bỏ gã được...”
“Ôi, thưa ông chủ!”
“Phải, phải, ý ta là thế đấy! Gã là một kẻ nguy hiểm, một kẻ rất có vấn đề về đạo đức”
Anh ngồi im lặng một lúc rồi nói tiếp: “Vậy là cậu hoàn toàn chắc chắn đã trông thấy lão nghị sĩ Daubrecq?”
“Chính mắt tôi đã trông thấy lão, thưa ông chủ”
“Và cậu biết lão có một cuộc hẹn ở Paris?”
“Lão sẽ đến nhà hát.”
“Rất tốt, nhưng đám người hầu của lão vẫn ở lại phía sau biệt thự Enghien...”
“Chị đầu bếp đi vắng rồi. Còn tên hầu phòng Léonard, vốn là kẻ tin cẩn của lão Daubrecq, sẽ đợi ông chủ của mình ở Paris. Họ không thể quay về thành phố trước một giờ sáng mai đâu. Nhưng...”
“Nhưng nhị gì nữa?”
“Chúng ta phải đề phòng tính khí thất thường của Daubrecq, lão có thể đổi ý, bất ngờ trở về nhà, thế nên chúng ta phải làm sao xong xuôi mọi thứ trong vòng một tiếng thôi.”
“Cậu thu được những thông tin này từ bao giờ thế?”
“Sáng nay! Vaucheray và tôi ngay lập tức nghĩ rằng đó là khoảng thời gian tốt nhất. Tôi chọn khu vườn của căn nhà xây dở mà chúng ta vừa rời khỏi là nơi tốt nhất để bắt đầu, vì nơi đó không có ai theo dõi vào ban đêm. Tôi đã gọi hai anh bạn chèo thuyền tới, rồi gọi cho ngài. Toàn bộ câu chuyện là thế.”
“Chúng ta có chìa khóa chưa?”
“Có chìa khóa cửa trước rồi.”
“Có phải căn biệt thự ta có thể nhìn thấy từ đây, đứng trong khu đất riêng không?”
“Đúng, căn biệt thự Marie-Thérèse, cũng như hai căn biệt thự khác có vườn tiếp giáp hai bên nó, kể từ ngày này trong tuần đều sẽ không có ai ở, chúng ta có thể thoải mái khoắng sạch những gì mình muốn, và xin thề với ngài, bõ công lắm đấy.”
“Việc này có vẻ quá đơn giản.” Lupin lẩm bẩm. “Chẳng thú vị chút nào!”
Thuyền họ cập vào một con lạch chỗ có vài bậc thềm đá, nằm dưới một cái mái có đường gờ. Lupin nghĩ khâu vận chuyển đồ đạc nội thất cũng khá đơn giản. Nhưng bỗng anh nói: “Trong biệt thự có người. Nhìn kìa... có ánh sáng.”
“Đó là đèn gas, thưa ông chủ. Ánh sáng không chuyển động.”
Grognard ở lại trông hai con thuyền, làm nhiệm vụ cảnh giới, trong khi Le Ballu, người chèo thuyền thứ hai, tiến về phía cổng trên đại lộ Ceinture, Lupin cùng hai anh bạn đồng hành lợi dụng bóng tối lẻn đến chân những bậc thềm.
Gilbert là người bước lên đầu tiên. Mò mẫm trong bóng tối, trước tiên y tra chiếc chìa khóa cửa to đùng vào ổ khóa rồi rút chốt. Cả hai dễ dàng xoay tròn trong hai ổ khóa, cánh cửa bật mở và ba người bước vào.
Một ngọn đèn gas sáng bừng trong tiền sảnh.
“Ông chủ, ngài thấy chưa...” Gilbert nói.
“Rồi, rồi!” Lupin đáp, giọng thì thào. “Nhưng hình như ánh sáng mà ta trông thấy không xuất phát từ chỗ này...”
“Vậy thì nó chiếu đến từ chỗ nào?”
“Ta không biết... Đây là phòng khách à?”
“Không phải!” Gilbert đáp, y không sợ hãi nên nói khá to. “Không phải! Cách đề phòng của lão là luôn để mọi thứ ở tầng trệt, trong phòng ngủ của lão và trong hai căn phòng ở hai bên.”
“Thế cầu thang nằm đâu?”
“Bên tay phải, sau bức rèm.”
Lupin bước tới chỗ tấm rèm, anh đang kéo nó sang một bên thì bỗng cách bốn bước chân bên tay trái, cánh cửa trước bật mở và một cái đầu ló vào, mái đầu của một kẻ xanh xao vàng vọt, với đôi mắt khiếp đảm.
“Cứu tôi với! Quân giết người!” Người đàn ông hét lên.
Nói rồi hắn lủi thẳng vào phòng.
“Đó là thằng hầu phòng Léonard!” Gilbert kêu lên.
“Nếu nó làm loạn lên, tôi sẽ hạ nó.” Vaucheray càu nhàu.
“Tốt nhất là đừng có làm gì như thế, nghe rõ chưa, Vaucheray?” Lupin kiên quyết nạt. Rồi anh lao vút đuổi theo tên người hầu. Trước tiên anh lao qua phòng ăn chỗ anh trông thấy một ngọn đèn vẫn còn sáng, xung quanh nó là các đĩa đựng đồ ăn và một chai rượu, và thấy Léonard phía đầu kia nhà bếp, đang cố gắng mở cửa sổ nhưng vô vọng.
“Không được cử động, anh chàng bảnh bao! Không đùa đâu! A! Quân súc sinh!”
Anh nằm rạp xuống sàn nhà khi thấy Léonard vung tay về phía mình. Ba phát súng vang lên trong bóng tối của nhà bếp, sau đó tên người hầu ngã nhào xuống sàn vì Lupin đã tóm gọn được hai chân hắn, rồi tước vũ khí và ghì chặt cổ họng hắn.
“Đi ra ngoài nào, thằng súc sinh bẩn thỉu!” Anh gầm gừ. “Suýt nữa thì hắn bắn trúng ta... Này, Vaucheray, trói chặt quý ông này lại đi!”
Anh chiếu ngọn đèn pin bỏ túi của mình lên gương mặt tên người hầu, cười thầm. “Hắn cũng chẳng phải là một quý ông bảnh bao gì cho cam... Ngoài ra, ngươi cũng không thể có một lương tâm trong sạch được, Léonard; như thế thì mới xứng với lão nghị sĩ Daubrecq...! Xong chưa, Vaucheray? Ta không muốn nấn ná ở đây thêm nữa đâu!”
“Không còn nguy hiểm nữa đâu, ông chủ.” Gilbert nói.
“Ôi, thế sao?... Vậy là cậu nghĩ chẳng ma nào nghe thấy tiếng súng à?...”
“Hoàn toàn không thể nào.”
“Sao cũng được, chúng ta phải cảnh giác hơn. Vaucheray, cầm lấy đèn rồi lên gác đi.”
Anh túm lấy cánh tay Gilbert, khi kéo y xuống tầng trệt, anh nói: “Đồ ngu! Cậu điều tra như thế đấy hả? Thấy ta nghi ngờ chuẩn chưa?”
“Thôi mà, ông chủ, làm sao tôi biết được hắn tự dưng đổi ý quay về nhà ăn tối chứ.”
“Người ta phải biết hết mọi chuyện khi có vinh dự đột nhập vào nhà người khác. Đồ đần! Ta sẽ nhớ về cậu và Vaucheray... là hai thằng ngu!...”
Hình ảnh đồ đạc nội thất ở tầng trệt khiến Lupin nguôi giận, anh bắt đầu công việc thống kê với vẻ sung sướng của một nhà sưu tập muốn tự đãi mình mấy tác phẩm nghệ thuật.
“Chúa ơi! Tuy ít thôi nhưng nhiêu đây đúng là cực phẩm! Đúng là tên dân biểu này cũng có khiếu thẩm mỹ thật đấy. Bốn chiếc xô pha hiệu Aubusson... Một cái bàn làm việc ký tên Percier-Fontaine, ta dám cá luôn... Hai ngọn đèn treo của Gouttières... Một bức tranh sơn dầu chính hiệu của Fragonard và một bức chân dung sao chép của Nattier mà bất kỳ tay triệu phú người Mỹ nào cũng khao khát được sở hữu; tóm lại, cả một gia tài... Thế mà những kẻ keo kiệt còn giả vờ rằng chúng toàn là đồ giả chứ. Mẹ kiếp bọn chúng, tại sao bọn chúng không làm như ta làm chứ? Nhìn quanh đây mà xem!”
Theo mệnh lệnh và hướng dẫn của Lupin, Gilbert và Vaucheray ngay lập tức mang đi những món đồ cồng kềnh trước. Con thuyền thứ nhất đã đầy trong có nửa tiếng, tất cả đồng ý rằng Grognard và Le Ballu nên chèo thuyền đi trước và bắt đầu chất hàng lên ô tô.
Lupin trông chừng cho họ mang đi. Khi quay vào nhà, lúc đi qua tiền sảnh, anh giật bắn mình khi nghe thấy một giọng nói trong nhà bếp. Anh bước vào thì thấy Léonard đang nằm sấp, hoàn toàn chỉ có một mình, hai bàn tay bị trói quặt sau lưng.
“Ra là nhà ngươi đang rên rỉ à, kẻ nịnh hót bí mật của ta? Đừng có lo, sắp xong rồi. Chỉ là nếu ngươi tạo nhiều tiếng ồn quá, thì bọn ta sẽ buộc phải dùng những biện pháp mạnh hơn... Ngươi có thích ăn lê không? Bọn ta có thể lấy cho ngươi một quả, ngươi biết đấy, ngươi sẽ nghẹn cho mà xem!...”
Khi đi lên gác, một lần nữa anh lại nghe thấy âm thanh đó, nên dừng lại lắng nghe, anh nghe đúng những từ này, được thốt ra bằng giọng khàn khàn, rên rỉ, không nghi ngờ gì nữa, nó phát ra từ nhà bếp.
“Cứu tôi với!... Quân giết người!... Cứu!... Tôi sẽ bị giết mất!... Báo cảnh sát đi!”
“Thằng cha này đúng là mất trí rồi!” Lupin lầm bầm. “Lạy Chúa!... Quấy rầy cảnh sát vào lúc chín giờ tối, ý tưởng kỳ ghê!”
Anh lại bắt tay vào việc, nó lâu la hơn anh dự tính, vì họ phát hiện ra tất cả các loại trang sức lặt vặt nằm trong các tủ chè quý giá đến không thể rời mắt, mặt khác, Vaucheray và Gilbert đang tiến hành sục sạo, tìm kiếm hết sức tỉ mỉ đến nỗi khiến anh kinh ngạc.
Cuối cùng anh dần mất kiên nhẫn.
“Thôi đủ rồi!” Anh nói. “Đừng vì mấy cái món kỳ quặc kia mà làm hỏng việc của chúng ta và bắt xe phải đợi thêm. Ta xuống thuyền đây.”
Lúc này tất cả đã ra đến mặt nước, Lupin bước xuống các bậc thềm. Gilbert kéo anh lại.
“Ông chủ, bọn tôi muốn xem xét thêm năm phút nữa thôi, không lâu đâu.”
“Tìm cái gì nữa, mẹ kiếp?”
“Là thế này, bọn tôi được nghe kể về một hòm đựng thánh tích cũ, một thứ đẹp...”
“Cái gì cơ?”
“Bọn tôi vẫn chưa tìm thấy nó. Và tôi đang nghĩ... Bên trong nhà bếp có một cái tủ chè với ổ khóa to đùng... Ngài xem, bọn tôi không thể...” Y quay ngoắt bước vào căn biệt thự, Vaucheray cũng chạy theo.
“Hai người có mười phút, hơn một giây cũng không được!” Lupin kêu lên. “Mười phút thôi và ta sẽ đi trước đấy.”
Nhưng mười phút trôi qua và anh vẫn đứng đợi. Anh xem đồng hồ.
“Chín giờ mười lăm.” Anh tự nhủ. “Đúng là điên rồ.”
Anh cũng nhớ lại suốt thời gian mang vác các thứ ra ngoài, Gilbert và Vaucheray đã hành xử rất lạ lùng, không ngừng đi sát nhau và rõ ràng cảnh giác với nhau. Có thể xảy ra chuyện gì được nhỉ?
Lupin quay vào nhà một cách máy móc, bị thúc giục bởi một cảm giác lo âu không thể lý giải; và đúng lúc này, anh nghe thấy một âm thanh trầm đục vang lên ở phía xa, theo hướng Enghien, dường như nó đang đến gần hơn... Mọi người đang đi dạo xung quanh, thể nào...
Anh huýt sáo rồi bước đến cổng chính, liếc mắt xuống đại lộ. Nhưng ngay khi anh đang mở cổng, một tiếng súng bỗng vang lên, theo sau là tiếng thét đau đớn. Anh vùng chạy ra phía sau nhà, phóng vút lên các bậc thềm rồi lao vào phòng ăn.
“Mẹ kiếp, hai người đang làm cái gì thế hả?”
Gilbert và Vaucheray đang điên cuồng ôm chặt lấy nhau, lăn lộn trên sàn nhà, thốt ra những tiếng gào thét phẫn nộ. Quần áo họ thấm đầy máu. Lupin lao vào giữa tách hai tên ra. Nhưng Gilbert đã kịp quật ngã đối thủ và giằng được khỏi tay tên kia một thứ mà Lupin còn chẳng kịp nhìn. Còn Vaucheray thì đã ngất đi do bị mất máu từ vết thương trên vai.
“Ai làm gã bị thương vậy? Phải cậu không, Gilbert?” Lupin tức giận hỏi.
“Không phải, là Léonard.”
“Léonard? Sao có thể, hắn đang bị trói cơ mà!”
“Hắn đã cởi được dây trói và tóm lấy khẩu súng ngắn.”
“Thằng chó! Hắn đâu rồi?”
Lupin vớ lấy ngọn đèn rồi bước vào nhà bếp.
Tên người hầu kia đang nằm ngửa, hai cánh tay dang rộng, một con dao găm cắm ngập vào cổ họng hắn, gương mặt hắn bầm tím. Một dòng máu đỏ ối chảy nhỏ giọt xuống từ miệng hắn.
“A!” Lupin thở gấp sau khi xem xét hắn. “Hắn chết rồi!”
“Ngài nghĩ vậy sao?... Ngài nghĩ vậy sao?” Gilbert lắp bắp, giọng run rẩy.
“Ta nói hắn chết rồi.”
“Đó là Vaucheray... chính Vaucheray đã làm thế...” Tái nhợt vì giận dữ, Lupin tóm chặt lấy y.
“Là Vaucheray đúng không?... Cả cậu nữa, thằng đê tiện này, vì cậu cũng ở đó, thế mà không chặn gã lại! Máu! Máu! Cậu biết ta không cho phép chuyện đó... Chà, nhờ cậu thu thập tin tức đúng là sai lầm lớn nhất của ta, những chiến hữu tốt ạ... Các ngươi sẽ phải trả giá cho thiệt hại này! Cả cậu cũng không thoát khỏi sự trừng phạt đâu... Chờ gặp máy chém đi!” Anh lắc người y thật mạnh. “Là chuyện gì? Tại sao gã giết hắn?
“Ông ta muốn lục túi quần tên kia tìm chìa khóa mở tủ chè. Khi cúi xuống người hắn thì ông ta thấy dây trói hai tay hắn đã lỏng ra rồi. Nên ông ta hoảng lên... rút dao đâm liền...”
“Thế còn tiếng súng?”
“Đó là Léonard... trong tay hắn có súng ngắn... hắn vẫn còn đủ sức nhắm bắn trước khi chết...”
“Còn chìa khóa tủ chè?”
“Vaucheray cầm rồi...”
“Gã có mở tủ không? Gã có tìm được thứ mình cần không?”
“Có!”
“Và cậu muốn cướp cái thứ ấy của gã. Cái thứ ấy là gì hả? Bình đựng thánh tích à? Không, nó quá nhỏ, không thể là cái bình được... Vậy thì nó là cái gì? Trả lời ta đi!...”
Từ sự im lặng của Gilbert lẫn biểu hiện quyết tâm trên gương mặt y, Lupin biết mình sẽ không có được câu trả lời. Phác một cử chỉ đe dọa, anh gằn giọng: “Ta sẽ khiến cậu phải nói, anh bạn ạ. Chắc chắn như tên ta là Lupin, cậu sẽ phải nói ra thôi. Nhưng trong lúc này, chúng ta phải tính bài chuồn đã. Nào, giúp ta! Chúng ta phải mang Vaucheray xuống thuyền...”
Họ quay vào phòng ăn và Gilbert đang định cúi xuống tên bị thương thì Lupin ngăn lại. “Nghe đi!”
Cả hai trao nhau cái nhìn hốt hoảng... Ai đó đang nói chuyện trong nhà bếp... một giọng nói rất trầm, lạ lẫm và rất xa xôi... Tuy nhiên, cả hai đã chắc chắn không có ai trong phòng, không có ai hết ngoài kẻ đã chết, đang nằm trên sàn như một đường nét đen ngòm.
Nhưng giọng nói lại vang lên, không ngừng nối tiếp nhau, lúc thì the thé, lúc thì như bị nghẹt, lúc thì nhỏ tí, lúc thì lắp bắp, lúc lại la hét, sợ hãi. Những lời nói phát ra không rõ ràng, những âm tiết ngắt quãng.
Lupin cảm thấy đỉnh đầu mình ướt đẫm mồ hôi. Cái giọng nói rời rạc, bí ẩn như giọng nói vọng lên từ dưới mồ này là gì?
Anh quỳ xuống cạnh tên người hầu. Giọng nói chợt im bặt rồi lại vang lên.
“Rọi đèn vào đây.” Anh nói với Gilbert.
Anh hơi rùng mình, run rẩy, không thể khống chế thần kinh căng thẳng của mình, vì không còn nghi ngờ gì nữa: Khi Gilbert tháo cái chụp đèn khỏi ngọn đèn, Lupin nhận ra giọng nói phát ra từ chính xác chết, từ cái thân hình bất động vô hồn kia, dòng máu rỉ ra từ khóe miệng không hề nhúc nhích.
“Ông chủ, tôi run quá.” Gilbert lắp bắp.
Một lần nữa vẫn giọng nói ấy, vẫn là tiếng thì thầm như bị nghẹt.
Bỗng Lupin phá lên cười, tóm lấy cái xác kéo sang một bên.
“Chính xác!” Anh nói, bắt gặp hình ảnh một đồ vật làm bằng kim loại bóng. “Chính xác! Ra thế... Chà, nghe ta nói đây, bọn mình mất khối thời gian rồi đấy!”
Nằm trên sàn nơi anh vừa phát hiện ra là ống nghe của một chiếc điện thoại, sợi dây điện thoại được nối với một cỗ máy gắn tường, có chiều cao đúng tầm người.
Lupin áp ống nghe lên tai. Tiếng ồn bắt đầu vang lên ngay lập tức, nhưng lẫn lộn nhiều âm thanh khác, được tạo nên từ những cuộc gọi khác nhau, những tiếng kêu, những tiếng khóc lẫn lộn của một số người đang hỏi nhau cùng một lúc.
“Anh có đó không?... Anh ta không trả lời. Thật tệ... Chắc chúng giết anh ta rồi. Chuyện gì thế?... Can đảm lên! Đội ứng cứu đang trên đường đến... cảnh sát... những người lính...”
“Khốn kiếp!” Lupin nói, buông rơi ống nghe.
Thực tế hiện ra trước mắt anh với hình ảnh khủng khiếp. Ngay từ đầu, trong khi những đồ vật trên gác đang được chuyển đi, vì dây trói có phần lỏng lẻo, Léonard đã cố gắng đứng dậy, nhấc ống nghe ra khỏi móc, có thể là dùng răng, thả rơi nó xuống sàn rồi phát đi lời kêu gọi hỗ trợ đến tổng đài Enghien.
Sau khi chiếc thuyền thứ nhất vừa rời đi, thì đây là những lời mà Lupin thoáng nghe thấy: “Cứu tôi với!... Kẻ giết người!... Tôi sẽ bị giết mất!”
Và đây là câu trả lời cho cuộc gọi đó. Cảnh sát đang lao nhanh đến hiện trường. Lupin nhớ lại những âm thanh mình đã nghe thấy từ khu vườn, bốn hoặc năm phút trước là cùng.
“Cảnh sát! Nhanh chân lên!” Anh hét lên, phóng vào phòng ăn.
“Còn Vaucheray thì sao?” Gilbert hỏi.
“Xin lỗi, không giúp được nữa đâu!”
Nhưng Vaucheray, tỉnh dậy sau khi ngất lịm, đã van xin khi anh đi qua: “Ông chủ, xin đừng bỏ rơi tôi thế này!”
Lupin dừng lại, bất chấp nguy hiểm, anh đang ghé vai nâng kẻ bị thương dậy với sự giúp sức của Gilbert thì từ bên ngoài vang lên tiếng ầm ĩ chói tai.
“Quá muộn rồi!” Anh nói.
Vào lúc đó, những cú đấm làm rung chuyển cánh cửa ra vào phía sau nhà. Anh chạy tới những bậc thềm ngoài mặt tiền: Một số người đã lao tới lối rẽ ngoặt phía góc nhà. Anh có thể cố xoay xở chạy nhanh hơn họ, cùng Gilbert, tới được phía bờ hồ. Nhưng cơ hội nào giúp anh có thể thoát được dưới làn đạn của kẻ địch?
Anh khóa cửa và cài chốt lại
“Chúng ta bị bao vây rồi... thế là xong.” Gilbert nói lắp bắp.
“Im mồm đi!” Lupin quát.
“Nhưng họ đã thấy chúng ta rồi, ông chủ. Đó, họ đang gõ cửa kìa.”
“Câm mồm!” Lupin nhắc lại. “Không nói gì hết. Không cử động.”
Chính anh cũng tỏ ra bình thản, vẻ mặt tuyệt đối bình tĩnh và dáng điệu trầm tư suy nghĩ như thể anh có đầy đủ thời gian mình cần để xem xét tình thế khó khăn từ mọi góc độ. Anh đang ở vào một trong những giây phút mà anh gọi là “những khoảnh khắc sinh tồn tột đỉnh”, bản thân những khoảnh khắc này thôi cũng đủ khiến cuộc sống trở nên giá trị và xứng đáng. Vào những lúc thế này, ngay cả khi đối mặt với nguy hiểm, anh cũng luôn luôn bắt đầu bằng cách tự đếm, một cách chậm rãi “Một... Hai... Ba... Bốn... Năm... Sáu...” cho đến khi nhịp đập trái tim anh trở nên bình thường và đều đặn. Tiếp theo và chỉ đến lúc đó, anh mới suy nghĩ điên cuồng, bằng sự sáng suốt và bằng trực giác bén nhạy về tất cả các khả năng! Tất cả những tình huống rắc rối hiện rõ trong tâm trí. Anh tiên đoán trước mọi thứ. Anh thâu nạp vào mình mọi thứ. Những giải pháp anh đưa ra đều logic và chắc chắn.
Sau ba mươi hoặc bốn mươi giây, khi những người bên ngoài đang đấm thình thình vào cửa và bẻ khóa, anh nói với đồng bọn: “Đi theo ta!”
Quay vào phòng ăn, anh nhẹ nhàng mở khung kính trượt và kéo tấm rèm Venice của ô cửa sổ bên cạnh ra. Mọi người đang đi lại, nhảy xuống dưới là điều không thể.
Ngay sau đó, anh bắt đầu thét lên bằng tất cả sức mình, giọng như đứt hơi: “Lối này!... Cứu tôi với!... Tôi bắt được chúng rồi!... Lối này!”
Anh chĩa khẩu súng ngắn bắn liền hai phát lên ngọn cây. Rồi quay lại với Vaucheray, anh cúi xuống lấy máu trên người gã bôi khắp mặt và hai bàn tay mình. Cuối cùng quay lại với Gilbert, anh túm chặt lấy hai vai y vật xuống sàn. у
“Ông chủ định làm gì vậy? Hay họ làm sao chứ!”
“Cứ để ta làm gì thì làm đi.” Lupin nói, cố tình nhấn mạnh từng từ như thể ra lệnh. “Ta sẽ trả lời hết mọi thứ... Ta sẽ trả lời thay cho cả hai người các cậu... Cứ kệ ta làm những gì ta muốn... Ta sẽ cứu cả hai người các cậu ra tù... Nhưng ta chỉ làm được thế nếu ta không bị tóm.”
Những tiếng kêu phấn khích truyền qua ô cửa sổ mở. “Lối này!” Anh hét lên. “Tôi bắt được chúng rồi! Cứu tôi với!”
Rồi lặng lẽ, bằng một lời thì thầm, anh nói: “Hãy suy nghĩ một lúc đi... Cậu có gì muốn nói với ta không?... Thứ gì đó có thể hữu ích cho cả lũ bọn mình.”
Gilbert quá sửng sốt nên không hiểu được kế hoạch của Lupin, y tức tối vùng vẫy. Vaucheray lại tỏ ra thông minh hơn; vả lại, vì vết thương nên gã đã từ bỏ mọi hy vọng trốn thoát, gã càu nhàu: “Cứ mặc ông chủ xoay xở đi, thằng ngu!... Việc ông chủ thoát được chẳng phải là tuyệt sao?”
Bỗng Lupin nhớ tới món đồ mà Gilbert bỏ tọt vào túi y sau khi giật lại từ tay Vaucheray. Giờ thì đến lượt anh muốn lấy nó.
“Không, không phải nó! Chừng nào tôi biết thì không được!” Gilbert gầm gừ, cố gắng vùng thoát ra.
Lupin lại ghìm y xuống sàn. Nhưng có hai người đàn ông bỗng nhô đầu lên ngoài cửa sổ; Gilbert đành nhượng bộ trao cái vật ấy cho Lupin, anh bỏ tọt vào túi luôn mà chẳng buồn nhìn, y thì thầm: “Đây nhé, ông chủ... Tôi sẽ giải thích. Ông chủ có thể chắc chắn rằng…”
Y không kịp nói hết câu... Hai viên cảnh sát cùng đám lính và đám đông những người khác bước vào qua từng cánh cửa trước, từng ô cửa sổ nhằm trợ giúp cho Lupin.
Ngay lập tức Gilbert bị tóm chặt, Lupin buông tay ra.
“Rất mừng rằng các ngài đã đến.” Anh nói. “Thằng khốn này gây cho tôi đống rắc rối. Tôi bắn bị thương tên kia rồi, còn tên này thì...”
Viên cẩm hỏi anh, giọng gấp gáp: “Ngài có trông thấy cậu người hầu không? Chúng đã giết cậu ta chưa?”
“Tôi không biết.” Anh đáp.
“Ngài không biết ư?...”
“Trời ạ, tôi đến đây cùng các ngài từ Enghien, khi nghe tin về vụ giết người! Chỉ là trong khi các ngài vòng qua bên trái nhà, tôi lại vòng sang bên phải. Có một ô cửa sổ mở. Nên tôi đã trèo qua cửa sổ đúng lúc hai tên lưu manh này chuẩn bị nhảy xuống. Tôi đã bắn vào tên này.” Anh chỉ tay vào Vaucheray. “Rồi khống chế tên này.”
Làm sao anh có thể bị nghi ngờ được chứ? Khắp người anh đầy máu me. Anh đã bàn giao những kẻ giết tay người hầu. Nửa cơ số người chứng kiến kết cục của trận đánh hào hùng mà anh đã xả thân. Ngoài ra, tiếng huyên náo quá lớn khiến chẳng ai còn tinh thần mà tranh cãi hoặc phí thời gian giải đáp những nghi ngờ. Khi sự hỗn loạn ban đầu lên đến đỉnh điểm, người dân sống gần đó đã vây kín căn biệt thự. Tất cả họ đều như mất trí. Họ chạy đến khắp mọi nơi, chạy lên gác, chạy xuống nhà, xuống từng căn hầm ngầm. Họ hỏi nhau những câu hỏi, chửi mắng rồi la hét; chẳng có ai nghĩ tới việc kiểm tra những lời khai nghe có vẻ rất đáng tin cậy của Lupin.
Tuy nhiên, việc phát hiện ra xác chết trong nhà bếp khiến viên cẩm phải cho thấy trách nhiệm của mình. Ông ta ra các mệnh lệnh, khám xét toàn bộ ngôi nhà và sai phái các viên cảnh sát ra gác cổng không cho phép bất kỳ ai ra vào. Tiếp theo, không phút chậm trễ, ông ta xem xét hiện trường và bắt đầu hỏi han. Vaucheray nói ra tên mình; Gibert không chịu nói ra tên họ, viện cớ rằng y sẽ chỉ nói nếu có mặt luật sư. Tuy nhiên, khi y bị buộc tội là kẻ giết người, y lại trở mặt tố ngược Vaucheray, y tự bào chữa cho mình bằng cách tố cáo người khác; thế là cả hai tên la hét om sòm cùng một lúc, rõ ràng tên nào cũng chỉ muốn viên cẩm chú ý tới mình. Khi ông ta quay sang Lupin, đề nghị anh cung cấp bằng chứng, ông ta không thấy kẻ xa lạ kia đâu nữa.
Không chút nghi ngờ, ông ta nói với một trong các viên cảnh sát: “Đi bảo quý ông ấy rằng tôi muốn hỏi anh ta vài câu.”
Họ đổ đi tìm quý ông đó. Ai đó trông thấy anh ta đứng trên bậc thềm, đang hút thuốc. Ai đó lại thấy anh ta đã tặng cho một nhóm binh lính mấy điếu thuốc và đi dạo về phía mặt hồ, nhắn lại rằng nếu có ai tìm thì nhớ gọi anh ta.
Họ gọi anh ta, không thấy ai trả lời.
Nhưng một tay lính chạy lên. Quý ông kia vừa xuống thuyền và đang hối hả chèo đi càng nhanh càng tốt. Viên cẩm nhìn Gilbert và hiểu mình đã bị lõm.
“Chặn hắn lại!” Ông ta quát. “Bắn cũng được! Hắn là đồng phạm!...”
Bản thân ông ta cũng lao ra ngoài, đi theo là hai cảnh sát nữa, trong khi những người khác ở lại canh giữ hai tù nhân. Khi ra tới bờ hồ, ông ta trông thấy quý ông kia cách một trăm thước, đang ngả mũ chào ông ta trong bóng tối nhá nhem.
Một trong các viên cảnh sát không suy nghĩ, rút súng ngắn ra và bắn.
Những từ ngữ văng vẳng theo gió truyền khắp mặt nước. Quý ông kia đang vừa chèo vừa hát:
Lướt nào, chiếc thuyền bé nhỏ
Bập bềnh, trong bóng tối mò...
Nhưng viên cẩm chợt thấy con thuyền nhỏ được cột vào bến tàu ở ngôi nhà gần đó. Ông ta trèo qua hàng rào ngăn cách hai khu vườn, sau khi ra lệnh cho quân lính trông chừng hai bên bờ hồ và bắt giữ kẻ đào tẩu nếu anh ta cho thuyền cập bờ, viên cẩm cùng hai cảnh sát lên đường đuổi theo Lupin.
Việc này không phải khó, vì họ có thể theo dõi sự di chuyển của anh dưới ánh trăng không bao giờ tắt, họ thấy anh đang cố gắng băng qua mặt hồ bằng cách vòng sang bên phải - cũng tức là, tiến về phía ngôi làng Saint-Gratien. Vả lại, viên cẩm đã sớm hiểu rằng, với sự hỗ trợ của các cảnh sát và có lẽ nhờ thuyền của ông ta nhẹ hơn nhiều, ông ta sẽ nhanh chóng đuổi sát con thuyền kia. Trong có mười phút, ông ta đã rút ngắn khoảng cách xuống còn một nửa.
“Thế chứ!” Ông ta kêu lên. “Thậm chí chúng ta còn chẳng cần nhờ đến lính để ngăn chặn hắn lên bờ. Ta rất muốn biết thằng cha này là ai. Hắn rất tài giỏi, không nghi ngờ gì!”
Chuyện khôi hài là khoảng cách giờ đây đang giảm xuống một cách lạ thường, như thể kẻ đào tẩu đã nản lòng vì nhận ra có trốn chạy cũng vô ích. Các cảnh sát nỗ lực gấp đôi bình thường. Con thuyền rẽ nước lao vun vút. Chỉ còn cách nhiều lắm một trăm thước nữa là họ sẽ tóm được kẻ kia.
“Đứng lại!” Viên cẩm quát.
Kẻ thù với cái dáng khom khom họ có thể nhận ra trên thuyền, không nhúc nhích nữa. Hai mái chèo trôi bồng bềnh theo chiều nước. Sự tĩnh lặng bất động này báo hiệu chuyện chẳng lành. Một tên lưu manh cỡ ấy có thể dễ dàng nằm chờ những kẻ thù của mình, đặt cả tính mạng vào trò may rủi, thậm chí hắn có thể bắn chết họ trước khi họ kịp tấn công hắn.
“Đầu hàng đi!” Viên cẩm thét lên.
Vào lúc ấy bầu trời tối đen. Cả ba người nằm rạp xuống lòng thuyền, vì họ nghĩ rằng mình nhận ra một dấu hiệu đe dọa.
Thuyền của họ nhờ sức đẩy của nước đang tiến gần tới chiếc thuyền kia.
Viên cẩm làu bàu: “Chúng ta sẽ không để mình bị bắn tỉa. Cùng bắn hắn đi. Sẵn sàng chưa?” Nói rồi ông ta hét tướng lên một lần nữa: “Đầu hàng đi... bằng không...!”
Không trả lời.
Kẻ địch không nhúc nhích.
“Đầu hàng đi!... Giơ tay lên!... Ngươi không chịu à?... Quá tệ cho ngươi... Ta sẽ đếm... Một... Hai...”
Các cảnh sát không buồn đợi lệnh phát ra nữa. Họ nổ súng, và một lần nữa cúi rạp xuống hai mái chèo, khiến con thuyền chịu một lực đẩy mạnh đến nỗi lướt tới đích chỉ sau vài nhịp chèo.
Viên cẩm súng lăm lăm trong tay, sẵn sàng khai hỏa ngay khi nhìn thấy một cử động nhỏ nhất. Ông ta giơ tay lên.
“Nếu ngươi cử động, ta sẽ bắn vỡ sọ!”
Nhưng kẻ địch không hề cử động một tí nào hết; rồi khi con thuyền bập bềnh và hai cảnh sát, tay buông mái chèo, sẵn sàng cho cuộc tấn công dữ dội, thì viên cẩm đã hiểu ra lý do của thái độ bị động này: Chẳng có ma nào trên thuyền hết. Kẻ địch đã sổng mất bằng cách nhảy xuống hồ bơi đi, bỏ lại cho kẻ thắng cuộc một số lượng nhất định những món đồ ăn cắp được, nằm chất đống và được ngụy trang bằng áo jacket và cái mũ quả dưa, mà vào lúc bức thiết, trong cảnh tranh tối tranh sáng, có thể bị nhận nhầm là hình dáng một người.
Họ bật diêm và xem xét đống quần áo bị vứt lại của kẻ thù. Không hề có tên họ viết tắt nào ghi trên chiếc mũ. Cũng không có giấy tờ hay cuốn sổ tay nào trong áo jacket. Tuy nhiên, họ đã phát hiện ra một thứ sẽ khiến vụ này trở nên nổi tiếng và có ảnh hưởng khủng khiếp đến số phận của Gilbert và Vaucheray: Trong một bên túi áo là tấm danh thiếp mà kẻ đào tẩu đã bỏ lại... Tấm danh thiếp của Arsène Lupin.
Gần như cũng đúng lúc này, trong khi cảnh sát đang kéo chiếc thuyền nhẹ phía sau, tiếp tục cuộc tìm kiếm trong vô vọng, trong khi những anh lính đứng rải khắp bờ hồ, căng mắt ra cố gắng theo dõi, lòng khấp khởi hy vọng sẽ có một màn thủy chiến, thì Arsène Lupin nói trên đã lặng lẽ lên bờ tại đúng cái nơi mà anh vừa rời đi hai tiếng trước.
Ở đó chờ anh là hai tên đồng lõa khác, Grognard và Le Ballu. Anh ném cho họ vài lời giải thích, rồi nhảy vào trong xe, ngồi giữa đống ghế bành và những món đồ giá trị của viên nghị sĩ Daubrecq, mặc vào bộ đồ lông thú của lão rồi phóng xe đi, trên những con đường hoang vắng, đến căn nhà kho của mình tại Neuilly và bỏ xe lại đây. Một chiếc taxi đưa anh quay về Paris rồi thả anh xuống tại nhà thờ Saint-Philippedu-Roule, cách không xa phố Matignon, anh có một căn hộ trên tầng xép mà không một ai ngoài Gilbert biết tại đây, một căn hộ với lối vào riêng.
Anh rất mừng khi được cởi bỏ quần áo và tắm rửa; vì dù cho có tráng kiện đến đâu, lúc này anh cũng cảm thấy xương cốt rã rời. Khi ngả lưng xuống giường, anh dốc hết mọi thứ trong túi mình ra, như thường lệ, đặt lên mặt lò sưởi. Phải đến lúc ấy anh mới nhận ra, gần cuốn sổ tay và chùm chìa khóa của mình là cái vật mà Gilbert đã dúi vào tay anh trong phút chót.
Và anh rất đỗi kinh ngạc. Đó là một chiếc nút chai, chiếc nút chai pha lê nhỏ bé, như mấy chiếc nút chai trên giá đựng rượu. Và chiếc nút chai pha lê này chẳng có gì đặc biệt cả. Chi tiết đẹp nhất Lupin quan sát được là cái núm, có rất nhiều mặt, được mạ vàng ngay dưới vết lõm. Nhưng thực ra mà nói, vẻ đẹp của chi tiết này chẳng đặc biệt đến mức khiến anh chú ý.
“Cái mảnh thủy tinh mà Gilbert và Vaucheray quyết tâm tìm kiếm đến cùng đây sao!” Anh tự nhủ. “Chỉ vì thứ này mà chúng đã giết chết tên người hầu, xông vào đánh nhau, phí mất bao thời gian, đối mặt với nguy cơ vào tù... ra tòa... rồi bị tử hình sao!...”
Không muốn tìm hiểu sâu thêm vấn đề này vì quá mệt mỏi, cho dù thấy thú vị, anh bỏ cái nút chai lên trên bệ lò sưởi rồi đi ngủ.
Anh gặp ác mộng. Gilbert và Vaucheray đang quỳ trên sàn gạch trong xà lim của họ, điên dại vươn tay ra với anh và khiếp đảm rít lên: “Cứu tôi với!... Cứu tôi với!”
Nhưng bất chấp nỗ lực đến thế nào, anh vẫn không thể nhúc nhích. Bản thân anh đang bị trói bởi những sợi dây vô hình. Anh run rẩy, bị ám ảnh bởi hình ảnh gớm ghiếc. Anh ngắm nhìn những nghi lễ chuẩn bị ảm đạm, nghi lễ cắt tóc và cổ áo sơ mi của kẻ bị xử tội, đầy bi kịch đau khổ.
“Lạy Chúa!” Anh nói khi thức dậy sau một chuỗi ác mộng. “Có rất nhiều điềm gở! Cũng may, chúng ta không phải là những kẻ yếu bóng vía. Bằng không….!” Anh dừng lại trong giây lát rồi nói thêm: “Trong chuyện này, chúng ta có một lá bùa, dựa vào hành vi của Gilbert và Vaucheray. Với sự hỗ trợ của Lupin, sẽ là đủ để đẩy lùi vận rủi và bảo đảm chiến thắng của chính nghĩa. Giờ thì cùng xem xét cái nút chai pha lê kia nào!”
Anh nhảy xuống giường định cầm lấy nó xem xét cho kĩ lưỡng hơn. Bỗng anh thốt lên một tiếng. Cái nút chai pha lê đã biến mất...