Bí Ẩn Nút Chai Pha Lê

Lượt đọc: 140 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG II
chín trừ tám còn một

Bất chấp mối quan hệ hữu nghị giữa tôi với Lupin và nhiều bằng chứng tâng bốc về sự tự tin của mình mà anh đã cho tôi thấy, có một chuyện mà tôi hoàn toàn không thể hiểu nổi, đó là băng nhóm của anh hình thành như thế nào.

Sự tồn tại của băng nhóm đó là sự thật không cần bàn cãi. Những cuộc phiêu lưu nhất định có thể chỉ được giải thích bằng vô số hành động tận tụy dâng hiến, những nỗ lực mạnh mẽ không thể bị đánh bại và những vụ án vô cùng phức tạp, cho thấy rất nhiều thế lực chỉ nghe lời một ý chí mạnh mẽ duy nhất. Nhưng cái ý chí ấy đã nỗ lực ra sao? Thông qua những kẻ trung gian nào, thông qua những kẻ thuộc hạ nào? Điều này thì tôi không biết. Lupin rất giỏi giữ bí mật; nói cách khác, những bí mật mà Lupin đã lựa chọn để giữ kín thì không thể lần ra được.

Giả thiết duy nhất mà tôi có thể cho phép mình nghĩ tới, đó là theo tôi, băng nhóm này có số lượng thành viên giới hạn cho nên nó càng ghê gớm hơn nữa, liên tiếp hoàn chỉnh và mở rộng lực lượng nhờ bổ sung các thành phần tự do, những thành viên theo thời vụ, tuyển mộ từ khắp các tầng lớp xã hội đến từ khắp nơi trên thế giới, những kẻ thừa hành dưới trướng một thế lực, mà trong nhiều trường hợp, họ còn chẳng biết tới. Những bạn bè, những thành viên cốt cán, những bầy tôi trung thành - đảm nhận vai trò dẫn dắt dưới sự chỉ huy trực tiếp của Lupin - như những trung gian giữa các thành viên nhóm hai và ông chủ.

Gilbert và Vaucheray rõ ràng thuộc biên chế nhóm chính. Đó là lý do tại sao luật pháp rất nghiệt ngã với họ. Lần đầu tiên luật pháp tóm được hai kẻ đồng phạm của Lupin - đích xác luôn, không bàn cãi gì nữa - bọn họ lại còn phạm tội giết người. Nếu vụ giết người này có chuẩn bị từ trước, nếu lời buộc tội cố ý giết người có thể được hỗ trợ bởi bằng chứng rõ ràng, thì đồng nghĩa với lên đoạn đầu đài. Giờ ít nhất cũng đã có được một bằng chứng chắc chắn, chính là tiếng kêu cầu cứu mà Léonard đã gửi qua điện thoại vài phút trước khi chết: “Cứu tôi với!... Quân giết người!... Tôi sẽ bị giết mất!...”

Lời kêu cứu thảm thiết ấy có hai người nghe thấy, người trực điện thoại và bạn của anh ta, họ đã thề rằng mình nói thật. Và sau lời kêu cứu ấy thì viên cẩm, người ngay lập tức được báo tin, đã tiến thẳng đến biệt thự Marie-Thérèse, đi cùng ông ta là các cảnh sát và một số quân nhân đang không làm nhiệm vụ.

Lupin đã nhận thức rất rõ ràng mối nguy hiểm ngay từ đầu. Cuộc chiến đấu ác liệt giữa anh với giới thượng lưu đang bước vào một chương mới mẻ và kinh hoàng. Thần may mắn đang quay lưng lại với anh. Đây không còn là vấn đề tấn công người khác nữa, mà là tự vệ và cứu lấy hai chiến hữu ruột khỏi cảnh rơi đầu.

Một bản ghi nhớ nhỏ mà tôi đã sao lại từ một trong các cuốn sổ anh thường xuyên ghi vội, tóm tắt lại các vấn đề khiến anh bận tâm sẽ cho chúng ta thấy não bộ anh vận hành như thế nào.

“Bắt đầu với một sự thật rõ ràng, đó là Gilbert và Vaucheray đã gài mình. Cái gọi là cuộc thám hiểm Enghien ấy, bề ngoài là đột nhập biệt thự Marie-Thérèse, nhưng nó ẩn chứa một mục đích bí mật. Mục đích này đã ám ảnh đầu óc họ suốt thời gian hành động; và thứ họ đang tìm, dưới gầm đồ đạc nội thất và trong các tủ chè, là một thứ và là thứ duy nhất: cái nút chai pha lê. Do đó nếu mình muốn hiểu rõ mọi chuyện, trước tiên mình phải hiểu tường tận điêu này nghĩa là gì. Vì lý do bị giấu giếm nào đó, chắc chắn trong mắt họ miếng thủy tinh bí ẩn này có một giá trị không thể đong đếm. Và không chỉ trong mắt họ, vì đêm qua kẻ nào đó đã rất liều lĩnh và thông minh tới nỗi đột nhập vào căn hộ của mình, cuỗm khỏi tay mình cái vật bí ẩn ấy.”

Vụ trộm mà chính anh là nạn nhân khiến Lupin trăn trở vì hiếu kỳ.

Hai nan đề khó giải đáp ngang nhau cùng xuất hiện trong tâm trí anh. Thứ nhất, vị khách bí ẩn đó là ai? Gilbert, kẻ luôn đánh giá cao sự tự tin của bản thân và hành xử như thể thư ký riêng của anh, là đứa duy nhất biết nơi ẩn náu của anh trên phố Matignon. Giờ thì Gilbert đang nằm trong tù. Liệu Lupin có nên cho rằng Gilbert đã phản bội anh và báo cho cảnh sát theo dõi anh không? Trong trường hợp đó, tại sao họ lại chỉ hài lòng khi lấy lại cái nút chai pha lê, thay vì bắt giữ anh, bắt giữ Lupin?

Nhưng còn một chuyện khác lạ hơn. Đúng là họ có khả năng phá cửa ra vào căn hộ của anh - và điều này anh buộc phải thừa nhận, cho dù không hề có dấu hiệu nào cho thấy điều đó - nhưng làm sao họ tiến vào phòng ngủ được? Anh đã vặn chìa khóa và khóa chốt như thường lệ, một thói quen mà anh không bao giờ quên vào mỗi buổi tối. Tuy nhiên, một sự thật không thể chối bỏ, cái nút chai pha lê đã biến mất mà ổ khóa hay cái chốt không hề bị đụng tới. Và cho dù Lupin luôn tự tin cho rằng mình có đôi tai rất thính, ngay cả khi ngủ say, nhưng đã không có một âm thanh nào đánh động anh!

Anh không tốn công sức thăm dò bí ẩn này nữa. Anh biết quá rõ những rắc rối này và hy vọng nó có thể được giải quyết nhờ chuỗi sự kiện sau đó. Nhưng cảm thấy cực kỳ mệt mỏi và khó chịu, ngay lập tức anh khóa kín căn gác xép của mình ở phố Matignon lại, thề rằng sẽ không bao giờ đặt chân vào đây nữa.

Sau đó anh ép mình đi tìm cách liên lạc với Vaucheray hoặc Gilbert.

Ở đây, một nỗi thất vọng mới đang đợi chờ anh. Cả hai nơi, nhà tù Santé lẫn các tòa án, đều hiểu rõ tất cả mọi hình thức liên lạc giữa Lupin với các tù nhân phải bị ngăn chặn tuyệt đối, nên viên Cảnh sát trưởng đã đề ra rất nhiều biện pháp đề phòng tỉ mỉ, ngay cả thuộc hạ cấp thấp nhất cũng phải tuân thủ chặt chẽ. Những cảnh sát viên đáng tin cậy, luôn luôn là thế, có nhiệm vụ theo dõi Gilbert và Vaucheray bất kể ngày đêm, không được rời mắt một phút nào.

Lúc này, Lupin hẵng còn chưa bước lên đỉnh cao chói lọi trong sự nghiệp của anh, vị trí chánh mật thám, thế nên anh không thể viện đến tòa án nhằm đảm bảo cho việc thực thi các kế hoạch của mình. Sau mười lăm ngày nỗ lực không có kết quả, anh đành lòng khuất phục. Anh làm thế với trái tim đầy bão tố và nỗi lo lắng ngày một tăng.

“Phần khó nhất của một phi vụ không phải khi kết thúc, mà là lúc bắt đầu.” Anh thường nói.

Trong hoàn cảnh này thì anh nên bắt đầu từ đâu? Anh nên đi theo con đường nào đây?

Những suy nghĩ của anh lại quay về lão nghị sĩ Daubrecq, chủ nhân ban đầu của cái nút chai pha lê, kẻ có khả năng hiểu rõ về tầm quan trọng của nó. Nói cách khác, làm thế nào Gilbert biết được quá trình di chuyển và lịch sinh hoạt của lão nghị sĩ Daubrecq? Y đã dùng cách nào để liên tục theo dõi lão? Ai đã kể cho y biết về nơi Daubrecq sẽ đến vào tối hôm đó? Tất cả đều là những câu hỏi thú vị để giải đáp.

Daubrecq đã chuyển về các dinh thự mùa đông của lão tại Paris sau vụ trộm tại biệt thự Marie-Thérèse, giờ lão đang ở tại nhà riêng, căn nhà nằm bên trái quảng trường Lamartine nhỏ mở ra một đầu đại lộ Victor-Hugo.

Trước tiên anh cải trang thành một quý ông luống tuổi với những mục đích riêng của mình, đang dạo chơi, tay cầm ba toong. Lupin dành thời gian dạo quanh khu, ngồi trên ghế dài tại quảng trường và đại lộ. Ngay ngày đầu tiên, một khám phá làm anh chú ý. Hai người đàn ông ăn mặc giống công nhân, nhưng cách hành xử cho thấy rõ ràng mục đích của họ, đang theo dõi ngôi nhà của lão nghị sĩ. Khi Daubrecq từ trong nhà đi ra, họ liền bám theo lão sát gót; khi lão quay về, họ lại lập tức bám theo sau. Đến tối, khi ánh đèn tắt, họ mới bỏ đi.

Đến lượt mình, Lupin theo dõi họ. Họ chính là các sĩ quan Sở Cẩm.

“Ối trời!” Anh tự nhủ. “Đúng là ngoài mong đợi của mình. Vậy là cánh chim Daubrecq cũng bị theo dõi rồi sao?”

Nhưng đến ngày thứ tư, khi màn đêm buông xuống, có thêm sáu người nữa đến nhập hội với hai viên sĩ quan lúc trước, họ thì thầm trao đổi với nhau trong góc tối nhất trên quảng trường Lamartine. Trong số những người mới đến, Lupin cực kỳ kinh ngạc khi nhận ra, qua hình dáng và điệu bộ, tay Prasville khét tiếng, từng làm luật sư biện hộ, vận động viên thể thao và nhà thám hiểm, giờ ông ta là nhân vật được ái mộ trong điện Élysée, và vì lý do bí ẩn nào đó, ông ta bị nhét vào Sở Cẩm làm thám trưởng, một bước thụt lùi so với vị trí văn phòng quận trưởng.

Bỗng Lupin nhớ ra: Hai năm trước, Prasville và lão nghị sĩ Daubrecq từng va chạm với nhau tại cung điện PalaisBourbon. Vụ này vào thời điểm ấy nổi như cồn. Chẳng ai biết nguyên nhân của nó. Cùng ngày hôm đó, Prasville đã phái tay chân của mình đến gặp Daubrecq, nhưng lão không nhận lời thách đấu.

Một thời gian ngắn sau đó, Prasville được bổ nhiệm làm thám trưởng.

“Lạ ghê, lạ ghê!” Lupin nói, anh vẫn đang đắm chìm suy nghĩ trong khi quan sát di biến động của Prasville.

Lúc bảy giờ tối, nhóm của Prasville lùi ra xa cách đó vài thước, theo hướng đến đại lộ Henri-Martin. Cánh cửa trước dẫn vào một khu vườn nhỏ bên tay phải ngôi nhà bật mở và Daubrecq xuất hiện. Hai viên thám tử liền bám theo sát gót, và khi lão bắt chuyến tàu phố Taitbout, họ cũng nhảy lên tàu bám theo sau.

Ngay lập tức, Prasville bước ngang qua quảng trường và rung chuông. Cổng vào khu vườn nằm giữa căn nhà và ngôi nhà nhỏ của người gác cổng. Bà già gác cổng bước đến mở cửa. Có một cuộc nói chuyện ngắn, sau đó Prasville với hai người đi cùng bước vào trong.

“Một cuộc khám nhà.” Lupin nói. “Bí mật và bất hợp pháp. Căn cứ theo những quy định nghiêm ngặt nhất về phép lịch sự, mình nên được mời mới phải. Sự hiện diện của mình là lẽ tất nhiên.”

Không phút chần chừ, anh bước tới ngôi nhà, cửa trước chưa đóng hẳn, đi qua trước mặt bà gác cổng vẫn còn đang nhìn ra ngoài, anh hỏi bằng giọng của một người đến muộn trong cuộc hẹn: “Các quý ông đã tới chưa?”

“Rồi ạ, ngài sẽ gặp họ trong phòng làm việc.”

Kế hoạch của anh rất đơn giản: Nếu bị ai đó bắt gặp, anh sẽ giả tảng như mình là người giao hàng. Nhưng chẳng cần thiết phải lo xa thế. Sau khi băng qua một hành lang trống, bước vào phòng ăn mà không thấy ai ở đó, nhưng qua các tấm vách ngăn bằng kính ngăn cách phòng ăn với phòng làm việc, anh đã trông thấy Prasville và năm người đi cùng.

Prasville mở hết toàn bộ các ngăn kéo bằng chìa khóa giả. Tiếp theo, ông ta xem xét toàn bộ giấy tờ, trong khi những người khác lấy các cuốn sách xuống khỏi giá, giũ giũ các trang sách của từng cuốn rồi sờ vào bên trong gáy sách.

“Tất nhiên, họ đang muốn tìm thứ giấy tờ gì đó.” Lupin nói. “Các chi phiếu ngân hàng chẳng hạn...”

Prasville thốt lên: “Chết tiệt! Chẳng tìm thấy cái quái gì cả!”

Thế nhưng ông ta rõ ràng không từ bỏ mọi hy vọng phát hiện ra thứ mình muốn, vì bất ngờ ông ta chộp lấy bốn cái chai trên giá để rượu, lấy ra bốn cái nút rồi xem xét.

“Chà!” Lupin nghĩ. “Giờ hắn sẽ đi tìm mấy cái nút chai! Hóa ra vấn đề không phải là giấy tờ à? Thôi mình chẳng hiểu.”

Tiếp theo, Prasville lại lấy ra mấy thứ khác để xem, rồi ông ta hỏi: “Cậu có thường hay tới đây không?”

“Cả mùa đông năm ngoái là sáu lần.” Người kia trả lời.

“Và cậu đã khám xét triệt để ngôi nhà này rồi chứ?”

“Từng phòng một, nhiều ngày kế tiếp nhau trong khi lão ghé thăm đơn vị bầu cử.”

“Dẫu vậy... dẫu vậy...” Ông ta nói thêm. “Lão giờ không có người hầu sao?”

“Không, lão đang tuyển người. Lão ra ngoài đi ăn và bà già gác cổng cố gắng vệ sinh ngôi nhà sạch sẽ hết sức có thể. Người phụ nữ ấy rất tận tâm với chúng tôi...”

Prasville kiên trì tiếp tục tìm kiếm gần nửa giờ đồng hồ, nâng lên đặt xuống lần mò tất cả đống đồ trang sức, nhưng vẫn chịu khó để mọi thứ lại đúng chỗ cũ. Tuy nhiên, lúc chín giờ, hai viên thám tử bám theo Daubrecq chợt lao bổ vào phòng làm việc.

“Lão đang quay về!”

“Đi bộ à?”

“Vâng!”

“Chúng ta còn thời gian không?”

“Trời, còn ạ!”

Prasville và người của ông ta từ Sở Cẩm rút lui, không hề vội vã, sau khi liếc nhìn lần cuối toàn bộ căn phòng để chắc chắn không không có thứ gì bị đặt sai chỗ.

Lupin lâm vào tình cảnh tiến thoái lưỡng nan. Nếu bỏ ra ngoài, anh có nguy cơ đụng phải Daubrecq; nhưng nếu ở lại, anh sẽ không thể ra ngoài được. Nhưng khi chắc chắn rằng các ô cửa sổ phòng ăn có lối thoát đi thẳng ra quảng trường anh quyết tâm ở lại. Hơn nữa, cơ hội để quan sát Daubrecq gần hơn khiến anh không thể bỏ lỡ; và vì Daubrecq vừa ra ngoài ăn tối, nên nhiều khả năng lão sẽ không vào phòng ăn nữa.

Thế nên Lupin chờ đợi, sẵn sàng náu mình sau tấm rèm nhung có thể kéo che hết tấm vách ngăn khi cần thiết.

Anh nghe thấy tiếng cửa trước mở ra rồi đóng lại. Ai đó bước vào trong phòng làm việc và bật đèn. Anh nhận ra Daubrecq.

Lão nghị sĩ có dáng người mập mạp, chắc nịch, cổ bò mộng, đầu hói nhẵn thín, hàng râu quai nón ngả xám, lão đeo cặp kính mũi dưới cặp kính khác, vì đôi mắt lão yếu và bị mỏi. Lupin để ý những đường nét mạnh mẽ, cái cằm vuông, đôi xương gò má nhô cao, đôi bàn tay rắn chắc và đầy lông lá, đôi chân vòng kiềng, lão dùng một cây ba toong, dựa vào hông bên này rồi đến hông bên kia, khiến dáng đi của lão giống con vượn. Nhưng nổi bật trên gương mặt là vầng trán cao rộng, nhăn nheo, xen kẽ những khoảng lõm vào và gồ ghề những cái bướu nhỏ.

Có điều gì đó cục súc, dữ tợn và ghê tởm trong toàn bộ nhân cách của lão. Lupin nhớ lại ở hạ viện, Daubrecq có biệt danh là “Người Rừng” và lão bị gọi thế không chỉ vì lão sống tách biệt và hiếm khi giao thiệp với đồng nghiệp, mà còn vì vẻ ngoài, hành vi, dáng đi đặc biệt và thể hình cơ bắp ngoại cỡ của lão.

Lão ngồi xuống bàn làm việc, lấy cái tẩu thuốc bằng đá bọt trắng từ trong túi ra, lựa một gói thuốc lá loại xoàng giữa mấy gói thuốc lá sợi đang nằm trong một cái bát, xé lớp giấy bọc, nhồi thuốc vào tẩu rồi châm lửa. Tiếp theo lão bắt đầu viết thư.

Lúc sau lão ngừng bút và chợt ngồi thần ra, đôi mắt nhìn chằm chằm vào một điểm trên mặt bàn.

Lão cầm một hộp tem thư nhỏ lên nhìn ngó. Sau đó lão kiểm tra vị trí của mấy món đồ đạc khác nhau mà Prasville vừa đụng vào rồi đặt lại chỗ cũ, lão giơ chúng lên mắt săm soi, sờ bằng tay, cúi xuống xem xét như thể có những dấu hiệu nhất định mà chỉ mình lão thấy, có thể cho lão biết điều lão muốn biết.

Cuối cùng, lão túm lấy cái núm chuông điện và rung mạnh. Một phút sau, bà già gác cổng xuất hiện.

Lão hỏi: “Chúng đã tới, đúng không?”

Và khi bà già còn ngần ngừ chưa trả lời, lão gặng hỏi: “Nào nào, Clémence, bà có mở cái hộp tem thư này ra không?”

“Không, thưa ngài!”

“Tôi đã vặn chặt cái nắp bằng miếng băng dính nhỏ, nhưng giờ nó rách rồi.”

“Nhưng tôi đảm bảo với ngài...” Bà già bắt đầu.

“Tại sao lại nói dối?” Lão nói. “Xét đến chuyện chính tôi đã hướng dẫn bà xử lý những chuyến viếng thăm này rồi mà?”

“Thực ra là...”

“Thực ra là bà muốn ăn hai mang... Rất tốt!” Lão trao cho bà ta tờ năm mươi franc rồi nhắc lại. “Chúng có tới đây không?”

“Có ạ!”

“Vẫn là mấy thằng từ hồi mùa xuân à?”

“Vâng, tất cả có năm tên... thêm một tên khác ra lệnh cho chúng.”

“Tên có dáng người cao, da ngăm ngăm?”

“Vâng!”

Lupin nhìn thấy quai hàm Daubrecq cứng lại, lão hỏi tiếp: “Còn gì nữa không?”

“Rồi thêm một tên nữa, hắn đến sau cùng rồi bước vào với bọn kia... rồi vừa nãy, thêm hai tên nữa, hai tên này thường theo dõi ngoài ngôi nhà.”

“Ý bà là chúng ở trong phòng làm việc à?”

“Vâng, thưa ngài!”

“Sau đó khi biết tôi về thì chúng bỏ đi à? Có lẽ là trước đó vài phút?”

“Vâng, thưa ngài!”

“Thế thôi được rồi.”

Bà già rời khỏi phòng. Daubrecq tiếp tục tập trung viết thư. Vươn tay ra, lão đánh dấu gì đó lên một tấm bảng trắng nằm ở cuối bàn, rồi giơ nó lên như thể lão muốn giữ nó trong tầm mắt. Những ký hiệu ấy là các con số, và Lupin có thể đọc được con tính trừ như sau: 9 - 8=1.

Giữa hai hàm răng nghiến chặt, Daubrecq trầm tư bật ra những từ này.

“Chín trừ tám bằng một... Không nghi ngờ gì nữa.” Lão to giọng nói.

Lão thảo thêm một lá thư nữa, rất ngắn, ghi địa chỉ bằng kiểu chữ viết mà Lupin có thể đoán ra khi nào lá thư được gửi đi ở trên phong bì nằm cạnh tấm bảng.

“Gửi ngài Prasville, Thám trưởng Sở Cẩm.”

Sau đó lão lại rung chuông.

“Clémence!” Lão nói với bà già gác cổng. “Hồi bé bà có từng đi học không?”

“Có, thưa ngài, tất nhiên rồi!”

“Bà có được dạy môn số học không?”

“Là sao, thưa ngài...”

“Chắc bà không giỏi phép tính trừ nhỉ.”

“Điều gì khiến ngài nói vậy?”

“Bởi vì bà không biết chín trừ tám bằng một. Bà thấy đấy, chi tiết này cực kỳ quan trọng. Cuộc sống sẽ trở nên rất khó khăn nếu bà không chú ý tới sự thật cơ bản ấy.”

Lão vừa nói vừa đứng dậy, bước quanh phòng, hai tay chắp sau lưng, đung đưa trên hai hông. Lão làm thế một lần nữa. Rồi dừng chân tại phòng ăn, lão mở cửa ra.

“Vì có một cách khác để giải bài toán ấy. Lấy chín trừ tám, thế là còn một. Và số một sẽ ở lại đây đúng không? Chính xác! Và quý ngài đây sẽ cung cấp cho chúng ta một bằng chứng rõ ràng, đúng không nào?”

Lão vỗ vỗ lên tấm rèm nhung mà Lupin đã nhanh chóng quấn quanh người.

“Nghe tôi nói đây, thưa ngài, chắc ngài phải nghẹt thở dưới cái thứ này! Nói thẳng ra là tôi thấy rất thích thú khi thọc một con dao qua tấm rèm. Hãy nhớ con điên dại của Hamlet và cái chết của Polonius [1] . “Ái chà! Chuột à? Chết rồi, ta cược một đồng ducat, nó chết rồi!” Thôi nào, ngài Polonius, ra khỏi cái hốc của ngài đi.”

Đó là một trong những tình cảnh mà Lupin không hề quen và anh ghét cay ghét đắng. Nhử người khác vào bẫy và trêu đùa họ anh đã làm suốt, nhưng bị kẻ khác nhạo báng và cười lên hô hố trước mũi mình thì lại là chuyện khác. Thế nhưng làm sao anh có thể đáp trả đây?

“Trông ngài hơi xanh đấy, ngài Polonius... Chào ngài! Ồ, chẳng phải là quý ông già đáng tôn trọng mấy ngày nay đã lảng vảng quanh quảng trường đây sao? Vậy ngài cũng là cảnh sát à, ngài Polonius? Nào nào, ngài trấn tĩnh lại nào, tôi sẽ không làm đau ngài đâu!... Nhưng bà thấy không Clémence, tính toán của tôi mới chính xác làm sao. Bà đã bảo tôi rằng chín tên gián điệp đã tới nhà này. Tôi đã đếm được một nhóm tám tên khi tôi bước về nhà, tám tên đứng phía xa dưới đại lộ. Lấy chín trừ tám còn một, tên ấy rõ ràng đã ở lại phía sau để xem những gì hắn có thể xem. Chính là tên này đây!”

“Vậy sao? Giờ thì sao?” Lupin nói, cảm thấy cơn thèm khát điên rồ muốn lao bổ vào thằng cha này bắt lão câm lặng.

“Giờ thì sao á? Chẳng sao cả, anh chàng tốt bụng của tôi... Ngài còn muốn gì nữa nào? Vở hài kịch đã kết thúc rồi. Tôi sẽ chỉ đề nghị ngài mang mảnh giấy nhỏ này tới chỗ ngài Prasville, ông chủ của ngài. Clémence, xin bà vui lòng dẫn quý ngài Polonius này ra ngoài. Và nếu như ngài ấy còn quay lại nữa, hãy cứ mở rộng cửa mời ngài ấy vào. Xin hãy cứ xem đây là nhà mình nhé, ngài Polonius. Kẻ hầu cận của ngài, thưa ngài!...”

Lupin ngần ngừ. Hẳn là anh sẽ muốn chửi mắng một trận rồi ném ra một câu chào, một bài diễn văn từ biệt, như một tay diễn viên có màn rời khỏi sân khấu đầy hoành tráng, và ít nhất sẽ biến mất sau khi tham gia một trận chiến oai hùng. Nhưng thất bại của anh đáng thương hại tới nỗi anh chẳng còn biết làm gì hay hơn ngoài đội sụp chiếc mũ lên đầu và giậm chân khi bước theo bà già gác cổng xuống sảnh. Đúng là màn trả thù tội nghiệp.

“Thằng chó đểu giả!” Anh quát lên sau khi đã bước ra ngoài, vung nắm đấm về phía các ô cửa sổ nhà Daubrecq. “Đồ nghị sĩ xấu xa, kẻ cặn bã, mi sẽ phải trả giá cho chuyện này!... Ôi, hắn tự cho phép mình..! Ôi, thật là láo xược... Ta thề với mi, lão khốn kia, rằng một ngày nào đó...”

Anh đang sục sôi cơn giận, còn hơn thế, tận trong thâm tâm, anh phải thừa nhận sức mạnh của kẻ thù, không thể phủ nhận cái cách lão giải quyết chuyện này rất tài tình. Sự lạnh lùng của Daubrecq, sự trơ tráo khi lão chơi khăm các viên cảnh sát, sự khinh miệt lão dành cho những lần họ ghé thăm nhà mình, và trên hết, sự điềm tĩnh, phong thái nhẹ nhàng và sự xấc xược trong cách hành xử của lão khi có mặt người thứ chín đang dò xét mình, tất cả những điều này cho thấy lão là một người cá tính, mạnh mẽ, sáng suốt, tỉnh táo, tin tưởng vào bản thân và những quân bài trong tay mình.

Nhưng những quân bài ấy là gì? Trò chơi lão đang chơi là gì? Kẻ nào đang cầm cái? Và những người chơi sẽ đứng trên lập trường nào? Lupin không thể đoán được. Chẳng biết gì cả, anh ném mình vào tình huống căng thẳng này, giữa những kẻ thù đầy quyết liệt, cho dù bản thân lại hoàn toàn mù tịt về vị trí, vũ khí, những nguồn lực và những kế hoạch bí mật của chúng. Bởi vì cho dù thể nào, anh không thể không thừa nhận rằng mục đích của tất cả những nỗ lực ấy là nhằm sở hữu cái nút chai pha lê!

Chỉ một điều làm anh vui là Daubrecq không hề nhận ra lớp giả trang của anh. Daubrecq vẫn tin anh là một viên cảnh sát. Như vậy cả lão cũng như cảnh sát đều không nghi ngờ việc một tên trộm thứ ba nhúng tay vào chuyện này. Đây là một chiến thắng và là chiến thắng duy nhất của anh, một chiến thắng cho phép anh tự do hành động, một điều mà anh xem là quan trọng nhất.

Không hề chậm trễ, anh mở lá thư mà Daubrecq đã trao cho anh nhờ chuyển đến tay Thám trưởng Sở Cẩm. Bức thư được viết như sau:

“Ngay trong tầm tay ngài, Prasville thân mến của tôi, ngay trong tầm tay ngài! Ngài đã chạm vào nó! Một chút nữa thôi thế là xong... Nhưng ngài quá ngu. Tôi nghĩ rằng cả Sở Cẩm chẳng nhẽ không tìm ra nổi ai khác giỏi hơn ngài để tôi nhận thất bại ê chề sao? Ôi nước Pháp già cỗi tội nghiệp! Tạm biệt Prasville. Nhưng nếu tôi bắt quả tang ngài, đó sẽ là chuyện tồi tệ đối với ngài. Câu châm ngôn của tôi: Thấy là bắn.

Ký tên: DAUBRECQ”

“Ngay trong tầm tay ngài.” Lupin nhắc lại sau khi đọc xong lá thư. “Và cứ cho rằng cái lão chó chết ấy đang viết sự thật! Những nơi cất giấu sơ sài nhất lại là nơi an toàn nhất, người ta cũng hay nói rồi. Ngoài ra chúng ta cũng phải tìm hiểu lý do tại sao Daubrecq lại là đối tượng chịu sự giám sát nghiêm ngặt như vậy và tìm hiểu một vài thông tin cơ bản về thằng cha này.”

Thông tin được văn phòng hướng dẫn tư nhân cung cấp cho Lupin bao gồm các chi tiết sau: ALEXIS DAUBRECQ, nghị sĩ vùng Bouches-du-Rhône hai năm trước, là một trong số những thành viên độc lập. Quan điểm chính trị không rõ ràng lắm, tuy nhiên vị thế cử tri của lão lại cực kỳ mạnh vì những khoản tiền khổng lồ lão rót vào nuôi dưỡng đơn vị bầu cử của mình. Không có khoản thu nhập riêng nào. Nhưng lão sở hữu một ngôi nhà tại Paris, một biệt thự tại Enghien và một căn khác tại Nice, và lão thua những khoản tiền lớn khi đánh bạc, dù chẳng ai biết tiền lão lấy từ đâu ra. Có tầm ảnh hưởng lớn và có được tất cả mọi thứ mình muốn mà không cần phải cầu cạnh đến các bộ trưởng, hoặc, rõ ràng lão cũng chẳng có bạn bè hay mối liên hệ nào khác trong giới chính trị.

“Biên lai giao dịch.” Lupin tự nhủ. “Thứ mình cần là biên lai nội bộ, biên lai sở cảnh để mình nắm được những thông tin về cuộc sống riêng tư của lão, cho phép mình hoạt động trong bóng tối như thế này dễ dàng hơn, và để biết mình không tự đưa bản thân vào rắc rối khi quấy rối xung quanh Daubrecq. Thời gian đang ngày càng ít đi, chết tiệt!”

Ở thời điểm đó, một trong những căn nhà mà Lupin sử dụng thường xuyên hơn hẳn những nơi khác nằm trên phố Chateaubriand, gần Khải Hoàn Môn. Khi sống ở đó anh lấy tên là Michel Beaumont. Anh sở hữu một căn hộ ấm cúng được một người hầu nam tên là Achille chăm sóc rất tận tâm, công việc chính của cậu ta là nhận và trả lời những tin nhắn bằng điện thoại do tay sai của Lupin gửi đến cho anh.

Quay về nhà, Lupin vô cùng kinh ngạc khi biết một người phụ nữ đang chờ gặp mình đã hơn một giờ đồng hồ rồi.

“Cái gì? Làm gì có ai đến gặp ta ở đây đâu nhỉ? Cô ta có trẻ không?”

“Không….. Tôi không nghĩ vậy ạ.”

“Cậu không nghĩ vậy à!”

“Cô ta choàng khăn quàng bằng ren quanh đầu thay vì đội mũ, không thể nhìn rõ mặt cô ta được... Trông cô ta giống một nữ thư ký... hay một nhân viên trong cửa hàng. Cô ta ăn mặc không được sang trọng lắm.”

“Cô ta muốn gặp ai?”

“Ngài Michel Beaumont.” Cậu ta đáp.

“Lạ thật! Thế tại sao cô ta lại tới đây?”

“Cô ta chỉ đáp mình đến vì chuyện Enghien... Thế nên tôi nghĩ là...”

“Cái gì? Chuyện Enghien! Vậy là cô ta biết ta có dính líu đến chuyện đó... Bằng cách đến đây chứng tỏ cô ta biết...”

“Tôi không thể mọi thêm được gì từ cô ta, nhưng dẫu sao tôi nghĩ tốt hơn nên cho cô ta vào.”

“Cậu làm vậy là hoàn toàn đúng! Cô ta đâu rồi?”

“Trong phòng khách. Tôi đã bật đèn lên rồi.”

Lupin mạnh bước băng qua sảnh, mở cánh cửa ra vào phòng khách.

“Cậu bị làm sao thế hả?” Anh nói với người hầu. “Có ai trong này đâu.”

“Không có ai ư?” Achille nói sau khi chạy đến nơi.

Đúng là trong phòng trống trơn.

“Tôi xin thề chuyện này đúng là kỳ lạ nhất!” Cậu người hầu kêu lên. “Chưa đầy hai mươi phút trước tôi còn chạy vào xem để chắc chắn. Cô ta vẫn còn đang ngồi ở đó. Và thị giác của tôi hoàn toàn ổn, ngài biết đấy.”

“Nhìn đây, nhìn đây!” Lupin bực mình nói. “Thế cậu đã ở đâu trong khi cô ta đợi hả?”

“Ngoài sảnh, thưa ngài! Tôi chưa hề rời khỏi sảnh một giây nào! Kiểu gì tôi cũng phải thấy cô ta ra ngoài, thật mà!”

“Thế nhưng giờ cô ta không còn ở đây...”

“Tôi thấy rồi.” Cậu ta rên rỉ, hoàn toàn sửng sốt. “Chắc cô ta quá mệt vì phải chờ đợi nên đã bỏ về. Nhưng mẹ kiếp, tôi rất muốn biết cô ta ra ngoài bằng cách nào!”

“Làm sao cô ta ra ngoài được ư?” Lupin hỏi. “Chẳng cần phải là phù thủy mới có thể biết.”

“Ý ngài là sao?”

“Cô ta đã ra ngoài bằng đường cửa sổ. Nhìn đây, cửa vẫn mở hé. Chúng ta đang ở dưới tầng trệt... Vào buổi tối, con phố này luôn vắng người. Không nghi ngờ gì nữa.”

Anh nhìn xung quanh, tự thấy hài lòng khi không có thứ gì bị lấy đi hoặc xô lệch. Ngoài ra, căn phòng không có món đồ trang trí lặt vặt nào có giá trị, không có giấy tờ quan trọng nào có thể giải thích cuộc viếng thăm của người phụ nữ, kể cả sự biến mất đột ngột của cô ta. Thế nhưng tại sao lại phải biến mất không lời giải thích như thế?

“Có ai gọi điện tới không?” Anh hỏi.

“Không ạ!”

“Có thư từ gì không?”

“Có, một lá thư từ chuyến cuối cùng.”

“Nó đâu rồi?”

“Tôi để nó trên bệ lò sưởi, thưa ngài, như thường lệ.”

Phòng ngủ của Lupin nằm kề phòng khách, nhưng Lupin lúc nào cũng khóa kín cánh cửa nằm giữa hai phòng này. Thế nên anh lại phải băng qua sảnh.

Lupin bật điện lên, một lúc sau anh nói: “Ta không thấy...”

“Có mà... Tôi đặt nó bên cạnh bát đựng hoa ấy.”

“Có thấy gì đâu.”

“Chắc ngài tìm sai chỗ rồi thưa ngài.”

Nhưng Achille di chuyển cái bát, nhấc đồng hồ lên, cúi xuống chỗ để vỉ lò, vẫn vô ích... lá thư không nằm ở đó.

“Ôi khốn kiếp, khốn kiếp!” Cậu ta lẩm bẩm. “Cô ta đã làm... cô ta đã lấy nó đi... Và sau khi lấy được lá thư rồi cô ta liền bỏ đi... Ôi con khốn!...”

Lupin nói: “Cậu điên à! Chẳng có cách nào đi lại giữa hai căn phòng này được.”

“Thế thì ai đã làm vậy thưa ngài?”

Cả hai người cùng im lặng. Lupin đi tới đi lui nhằm kiềm chế cơn giận và tổng hợp lại các suy nghĩ. Anh hỏi: “Cậu có xem kĩ cái phong bì không?”

“Dạ có!”

“Phong bì có gì đặc biệt không?”

“Có ạ, trông như thể nó được viết trong lúc vội vã, hoặc viết khá cẩu thả.”

“Địa chỉ được viết như thế nào?... Cậu có nhớ không?” Lupin hỏi bằng giọng căng thẳng vì lo âu.

“Có, tôi nhớ mà, bởi vì tôi thấy nó tức cười lắm...”

“Cậu nói luôn đi được không? Nói!”

“Nó viết là Ngài de Beaumont Michel .”

Lupin túm lấy hai vai cậu người hầu rung mạnh.

“Nó viết là de Beaumont à? Có chắc không? Và chữ Michel đứng sau Beaumont?”

“Chắc chắn ạ!”

“Ôi!” Lupin lẩm bẩm, như nghẹn thở. “Đó là thư của Gilbert!”

Anh đứng đó bất động, mặt hơi tái đi, nét mặt nhăn nhúm. Không nghi ngờ gì nữa, lá thư ấy là của Gilbert. Cái cách ghi địa chỉ kiểu đó là theo yêu cầu của Lupin, Gilbert phải viết như thế khi muốn gửi thư cho anh. Cuối cùng - sau một thời gian dài chờ đợi và vận dụng đủ thứ mưu mẹo - Gilbert đã nghĩ ra cách gửi thư từ trong tù nên vội vã biên thư cho anh. Và giờ thì lá thư ấy đã bị đánh cắp! Trong thư viết những gì nhỉ? Cái tên tù nhân bất hạnh ấy có những chỉ dẫn gì? Y đang cầu anh giúp y cái gì? Y gợi ý những mưu mẹo gì?

Lupin nhìn quanh phòng, trái ngược với phòng khách, phòng này là nơi cất giữ toàn giấy tờ quan trọng. Nhưng không một ổ khóa nào bị cạy ra, anh buộc lòng phải thừa nhận rằng người đàn bà này không còn mục đích nào khác ngoài việc lấy lá thư của Gilbert.

Cố kiềm chế không nổi nóng, anh hỏi: “Lá thư đến trong lúc người đàn bà còn ở đây đúng không?”

“Cùng lúc ạ. Tay bưu tá đến đúng lúc đó.”

“Cô ta có thể trông thấy cái phong bì không?”

“Có ạ!”

Kết luận đã rõ ràng. Giờ chỉ còn phải khám phá xem làm sao vị khách này lại có thể trộm hiệu quả như thế. Bằng cách chuyền từ ô cửa sổ này sang ô cửa sổ kia, bên ngoài căn hộ? Không thể! Lupin nhận thấy ô cửa sổ phòng anh đóng chặt. Bằng cách mở cửa ra vào ư? Không thể. Lupin thấy nó vẫn khóa và cài chặt bằng hai chốt trong.

Nhưng mà người ta không thể đi xuyên tường chỉ bằng niềm tin được. Vào hoặc ra khỏi phòng phải có lối đi riêng; còn nữa, vì hành động này chỉ được thực hiện trong có vài phút thôi, nên trong những hoàn cảnh này, lối đi ấy cần thiết phải có sẵn từ trước, phải được thiết kế nằm sẵn trong tường và, tất nhiên, người phụ nữ này phải biết đến nó. Giả thuyết này đơn giản hóa cuộc tìm kiếm bằng cách chỉ cần tập trung vào cửa ra vào, vì trong tường hoàn toàn trống rỗng, không có tủ chè, bệ lò sưởi hay bất kỳ tấm rèm nào nên không thể che giấu bất kỳ lối vào nào dù nhỏ nhất.

Lupin quay vào phòng khách chuẩn bị xem xét cửa ra vào. Nhưng ngay lập tức anh giật mình. Chỉ mới liếc mắt anh đã nhận ra mảnh ván cửa dưới cùng bên trái trong sáu mảnh ván nhỏ nằm trong các thanh ngang của cánh cửa không còn ở vị trí cũ và ánh đèn không chiếu thẳng vào nó nữa. Rướn người về phía trước, anh trông thấy hai cái đinh mũ bằng thiếc nhỏ đang thò ra ở hai bên giữ cho mảnh ván thăng bằng, tương tự như tấm gỗ phía sau khung tranh. Anh chỉ việc di chuyển mấy cái đinh này, mảnh ván ngay lập tức rời ra.

Achille kêu lên một tiếng vỡ lẽ. Nhưng Lupin phản đối. “Có nói lên được vấn đề gì đâu? Chúng ta vẫn chẳng tiến xa được đến đâu hết. Đây là một hình chữ nhật thuôn dài, rộng khoảng tám hoặc chín phân và cao khoảng mười sáu phân. Cậu sẽ không giả vờ cho rằng người phụ nữ kia có thể lách qua cái khe hở mà đứa trẻ mười tuổi gầy còm nhất còn không lách qua nổi đấy chứ!”

“Không, nhưng cô ta có thể luồn tay qua và kéo chốt.”

“Cái chốt cuối cùng phải!” Lupin nói. “Nhưng cái chốt trên cùng thì không nhé, khoảng cách quá xa. Cậu cứ thử mà xem.”

Achille sờ thử nhưng rồi phải bỏ cuộc.

“Thế là thế nào ạ?” Cậu ta hỏi.

Lupin không trả lời. Anh đứng suy nghĩ một lúc. Rồi bỗng anh nói: “Đưa ta cái mũ... áo khoác của ta nữa...”

Anh vội vã bỏ đi vì bị thúc giục bởi một ý tưởng gấp gáp. Ra tới ngoài phố, anh vẫy một chiếc taxi.

“Tới phố Matignon, nhanh lên!...”

Chiếc xe vừa tới ngôi nhà mà anh bị trộm mất cái nút chai pha lê, anh liền nhảy ra khỏi xe, mở cánh cửa trước lối vào riêng, đi lên gác, lao vào phòng khách, bật đèn lên và cúi xuống chân cánh cửa dẫn vào phòng ngủ.

Anh đã đoán đúng. Một trong các tấm ván nhỏ cũng bị làm lỏng lẻo theo cùng một cách.

Và cũng giống hệt như căn hộ kia của anh ở trên phố Chateaubriand, cái khe hở chỉ vừa đủ rộng cho một cánh tay và bờ vai người lớn, nhưng không thể nào với tới chốt trên cùng.

“Chết tiệt!” Anh quát lên, không thể kiềm chế cơn giận vốn đã kìm nén trong lòng suốt hai giờ trước. “Trời ạ! Mình phải làm sao mới kết thúc được cái chuyện khốn kiếp này đây?”

Thực ra, một vận rủi không thể tin nổi dường như đã bám theo bước chân anh, ép buộc anh phải mò mẫm hú họa, không cho phép anh vận dụng các yếu tố thành công có được khi mà anh hoàn toàn điều khiển được sự bền bỉ của mình hay những sự việc xung quanh mình. Gilbert đã trao cho anh cái nút chai pha lê. Gilbert đã gửi thư cho anh. Nhưng rồi cả hai đều biến mất ngay lập tức.

Nhưng đến tận lúc ấy, anh vẫn không tin một loạt tình huống đó là ngẫu nhiên và không liên quan tới nhau. Không, rõ ràng đó là tác động của một ý chí thù địch đang theo đuổi một mục đích nhất định, với khả năng kỳ lạ và sự liều lĩnh không thể tưởng tượng nổi, tấn công anh, Lupin, ngay điểm tận cùng trong những nơi ẩn náu an toàn nhất của anh, cản trở anh bằng những cú đấm rất khắc nghiệt và bất ngờ, đến nỗi thậm chí anh còn không biết anh phải bảo vệ bản thân trước kẻ nào. Trong suốt những cuộc phiêu lưu của mình, chưa bao giờ anh lâm phải những chướng ngại như lần này.

Và từng chút một, tận thẳm sâu trong anh dần dần bùng lên một nỗi sợ hãi ám ảnh về tương lai. Một thời điểm đang phủ bóng đen trước mắt anh, cái ngày khủng khiếp mà trong vô thức anh chỉ định cho luật pháp thực thi công việc báo thù của nó, một ngày vào một buổi sáng tháng Tư tầm thường, hai kẻ sẽ bước lên đoạn đầu đài, hai kẻ đã từng sát cánh bên anh, hai người chiến hữu mà anh không thể nào giải cứu khỏi hình phạt kinh khủng họ sẽ phải nhận.

« Lùi
Tiến »