Khi lão nghị sĩ Daubrecq quay về nhà từ bữa ăn trưa sau cái ngày cảnh sát khám nhà, người chặn lão lại là Clémence, bà già gác cổng của lão. Bà ta báo cho lão biết rằng bà ta đã tìm thấy một đầu bếp có thể tin cậy hoàn toàn.
Vài phút sau, bà đầu bếp đến và trình ra những giấy chứng nhận hạng nhất có chữ ký của các vị tai to mặt lớn mà người ta có thể dễ dàng chứng thực được. Bà ta là một phụ nữ rất hoạt bát cho dù đã có tuổi, nhưng vẫn chấp thuận tự mình làm hết mọi việc nhà mà không cần người hầu nam giúp đỡ, đây chính là điều kiện mà Daubrecq khăng khăng đòi hỏi.
Nơi làm việc trước kia của bà ta là nhà một thành viên của nghị viện, ngài Saulevat, ngay lập tức Daubrecq gọi điện cho ông ta. Quản gia của ngài Bá tước đã xác nhận tư cách hoàn hảo của bà đầu bếp, và bà ta được nhận.
Ngay sau khi hành lý được mang tới, bà ta bắt tay vào việc dọn dẹp và chà rửa cho đến tận giờ nấu cơm tối.
Daubrecq ăn tối xong liền đi ra ngoài.
Lúc mười một giờ, sau khi bà gác cổng đã đi ngủ, bà đầu bếp thận trọng mở cổng vườn. Một người đàn ông xuất hiện.
“Phải cậu đấy không?” Bà ta hỏi.
“Vâng, là tôi, Lupin đây.”
Bà ta dẫn anh vào phòng ngủ của mình trên tầng ba nhìn ra khu vườn, ngay lập tức bà ta than khổ: “Lại thêm một trò nữa của cậu, chẳng có gì khá khẩm hơn hết! Sao cậu không chịu để cho tôi yên thay vì bắt tôi đi làm cái công việc bẩn thỉu của cậu hả?”
“Biết làm sao khác được hả Victoire thân yêu? Khi tôi muốn người có vẻ ngoài đáng kính, tư cách đạo đức trong sáng, tôi chỉ nghĩ đến bà thôi. Bà phải thấy hãnh diện chứ.”
“Cậu quan tâm đến tôi chỉ vì thế thôi!” Bà ta kêu lên. “Một lần nữa cậu lại đưa tôi vào nguy hiểm, cậu nghĩ thế là vui lắm à!”
“Bà có phải mạo hiểm gì đâu?”
“Ý cậu có phải mạo hiểm gì đâu là sao? Toàn bộ giấy chứng nhận của tôi đều là giả hết.”
“Các giấy chứng nhận luôn là giả mà.”
“Thế nhỡ lão Daubrecq phát giác ra thì sao? Nhỡ lão truy hỏi thì sao?”
“Lão đã truy hỏi rồi đó thôi.”
“Hả? Gì cơ?”
“Lão đã gọi điện thoại cho quản gia của Bá tước Saulevat mà bà nói mình từng có hân hạnh được phục vụ ấy.”
“Đó, cậu thấy chưa, xong tôi rồi!”
“Tay quản gia của Bá tước không biết ca ngợi bà thế nào mới đủ.”
“Ông ta có biết tôi đâu.”
“Nhưng tôi biết ông ta. Nhờ tôi, ông ta mới được vào làm cho ngài Bá tước Saulevat. Thế nên bà hiểu...”
Victoire có vẻ bình tĩnh hơn một chút.
“Được rồi!” Bà ta nói. “Thượng Đế sẽ an bài... hoặc tất cả phó mặc cho cậu. Thế cậu muốn tôi làm gì trong tất cả những chuyện này?”
“Trước hết, bà hãy cho tôi ở đây nhé. Bà đã từng làm vú nuôi của tôi. Giờ bà có thể tốt bụng chia sẻ nửa căn phòng của mình với tôi. Tôi sẽ ngủ trên ghế bành.”
“Rồi sau đó?”
“Sau đó? Mang đồ ăn tôi thích tới cho tôi.”
“Sau đó nữa?”
“Sau đó nữa ư? Theo chỉ dẫn của tôi, cùng tôi làm một loạt cuộc tìm kiếm nhằm...”
“Để làm gì?”
“Truy tìm một vật quý mà tôi đã nói với bà rồi.”
“Là thứ gì?”
“Cái nút chai pha lê.”
“Một cái nút chai pha lê... Thánh thần ơi! Chuyện mới hay họ làm sao! Và nếu chúng ta không tìm ra được cái nút chai quý hóa ấy thì sao?”
Lupin nhẹ nhàng nắm lấy cánh tay bà ta, rồi nói bằng giọng nghiêm túc: “Nếu chúng ta không tìm ra, thì Gilbert, Gilbert trẻ trung mà bà quen biết và yêu thương, nhiều khả năng sẽ mất đầu đấy; cả Vaucheray cũng thế.”
“Thằng Vaucheray thì tôi không quan tâm... gã là đồ chuột cống bẩn thỉu! Nhưng Gilbert...”
“Tối nay bà đã xem báo chưa? Mọi thứ đang ngày càng tệ hơn bao giờ hết. Không ngạc nhiên khi Vaucheray tố cáo Gilbert đâm chết tên người hầu, và hóa ra con dao mà Vaucheray đã dùng lại là của Gilbert. Chuyện này vừa được phát hiện sáng nay. Và thế là Gilbert, vốn rất thông minh theo cách của riêng cậu ta nhưng luôn dễ dàng hoảng sợ, đã nói năng nhăng nhít toàn chuyện bịa đặt và dối trá, như vậy sẽ đẩy cậu ta đến kết cục xấu. Chuyện này là thế đó. Giờ bà sẽ giúp tôi chứ?”
Đến nửa đêm, lão nghị sĩ về.
Từ bấy trở đi, trong suốt nhiều ngày, Lupin phải gò cuộc sống của mình theo nếp sinh hoạt của Daubrecq, bắt đầu những cuộc điều tra của anh vào lúc lão nghị sĩ rời khỏi nhà. Anh theo đuổi cuộc điều tra một cách có hệ thống, phân chia từng phòng thành các khu và không từ bỏ cho đến khi đã sục sạo vào cả những góc nhỏ nhất, có thể nói, anh đã vận dụng hết tất cả mưu kế mình có thể có.
Victoire cũng tham gia tìm kiếm. Bà ta không bỏ quên một xó xỉnh nào. Chân bàn, thanh ngang nối chân ghế, các tấm ván sàn, các gờ tường, gươm, cả các khung ảnh, đồng hồ, chân tường, các đường viền rèm, giá điện thoại và những món đồ điện; tất cả mọi thứ mà trí tưởng tượng tài tình nhất có thể xem là nơi cất giấu đều không bị bỏ qua.
Họ còn theo dõi cả những hành vi nhỏ nhất của lão nghị sĩ, những biến động vô thức nhất của lão, những nét mặt của lão, những cuốn sách lão đọc và những lá thư lão viết.
Việc này dường như quá dễ dàng, như thể lão sống một cuộc đời trong vắt như pha lê. Chẳng có gì ám muội. Không có ai đến thăm lão. Và sự tồn tại của lão tuân theo một lịch biểu cứng nhắc như cái máy. Buổi chiều lão đến nghị viện, buổi tối lão đến câu lạc bộ.
“Dẫu vậy.” Lupin nói. “Chắc chắn phải có thứ gì đó không theo quy tắc sau tất cả chuyện này.”
“Chẳng có gì như thế đâu.” Victoire rên rỉ. “Cậu chỉ đang phí thời gian và chúng ta sẽ bị bại lộ thôi.”
Sự hiện diện của các thám tử và thói quen đi qua đi lại ngoài các ô cửa sổ của họ khiến bà ta bực mình. Bà ta không chịu thừa nhận rằng họ có mặt ở đó vì mục đích khác ngoài việc giăng bẫy mình. Và cứ mỗi lần ra chợ mua đồ, bà ta vô cùng ngạc nhiên khi một trong số những người này lại không đặt tay lên vai mình.
Một hôm, bà ta quay về nhà với vẻ rất bực bội. Giỏ đồ ăn dự trữ của bà ta run lên trên cánh tay.
“Có chuyện gì thế Victoire yêu quý của tôi?” Lupin nói. “Trông bà xanh xao vậy.”
“Xanh ấy hả? Tôi dám nói là tôi xanh đó. Cậu cũng sẽ trông xanh...”
Bà ta phải ngồi xuống và sau bao nhiêu nỗ lực khổ sở, bà ta mới có thể lắp bắp: “Một người đàn ông... một người đàn ông nói chuyện với tôi... tại quầy bán hoa quả.”
“Chúa tôi! Hắn ta muốn rủ bà bỏ trốn theo hắn à?”
“Không, anh ta trao cho tôi một lá thư...”
“Thế thì bà còn phàn nàn gì nữa? Hẳn nhiên đó là thư tình rồi!”
“Không! “Cái này cho ông chủ của bà.” Anh ta nói thế. “Ông chủ của tôi ư?” Tôi hỏi. “Vâng!” Anh ta đáp. “Cho quý ông đang ở trong phòng của bà.”.”
“Cái gì cơ?”
Lần này Lupin giật bắn mình.
“Đưa cho tôi!” Anh nói, giật lá thư khỏi tay bà ta. Trên phong bì không đề địa chỉ. Nhưng có một phong bì khác nằm bên trong, trên đó viết:
“Gửi ngài Arsène Lupin, đồng kính gửi Victoire.”
“Khốn kiếp!” Anh nói. “Đúng là quá đáng!”
Anh xé chiếc phong bì thứ hai. Trong đó có một tờ giấy với những chữ được viết in hoa to sau đây:
“MỌI VIỆC NGÀI ĐANG LÀM LÀ VÔ ÍCH VÀ NGUY HIỂM... BỎ CUỘC ĐI!”
Victoire thốt ra một tiếng rên rỉ rồi ngất lịm. Về phần Lupin, anh thấy mặt mình đỏ lựng lên tận mắt, như thể anh vừa hứng trọn lời sỉ nhục thô thiển. Anh như trải qua toàn bộ sự sỉ nhục mà một kiếm sĩ thách đấu sẽ trải qua, nếu anh ta nghe thấy lời khuyên bí mật nhất từng nhận được từ phụ tá của mình bị đối thủ không ngừng to mồm rêu rao lên.
Tuy nhiên, anh kiềm chế được. Victoire quay lại với công việc. Còn anh ngồi trong phòng cả ngày để suy nghĩ.
Đêm ấy anh thức trắng.
Và anh không ngừng tự nhủ: “Suy nghĩ còn ích gì nữa chứ? Mình đang gặp phải một trong những vấn đề mà không thể giải quyết được chỉ bằng suy nghĩ. Chắc chắn trong vấn đề này mình không cô độc, và giữa Daubrecq với cảnh sát, ngoài tên trộm thứ ba là mình ra, còn tên trộm thứ tư nữa, kẻ này đang làm việc với mục đích của riêng hắn, hắn biết rõ mình và có thể lật tẩy kế hoạch của mình. Nhưng tên trộm nứ tư này là ai? Liệu có thể nào mình nhầm không? Và... Ôi trời ạ!... Đi ngủ thôi!...”
Nhưng anh không ngủ nổi, và phần lớn thời gian của buổi đêm cứ trôi đi như thế.
Lúc bốn giờ sáng, hình như anh nghe thấy tiếng động trong nhà. Anh nhanh chóng nhổm dậy, từ trên đầu cầu thang, anh trông thấy Daubrecq đi xuống cầu thang tầng một hướng ra vườn.
Một phút sau, sau khi mở cổng, lão nghị sĩ quay vào cùng một người đàn ông đội sùm sụp cái mũ bằng lông to đùng và dẫn người này vào phòng làm việc.
Lupin luôn cảnh giác trước bất kỳ sự việc bất ngờ nào như thế này. Vì các ô cửa sổ phòng làm việc lẫn các ô cửa sổ phòng ngủ của anh đều nằm phía sau nhà, nhìn thẳng ra vườn, nên anh buộc chặt chiếc thang dây vào ban công phòng mình, nhẹ nhàng dòng nó xuống rồi trèo xuống cho đến khi ngang bằng với gờ trên cùng của các ô cửa sổ phòng làm việc.
Những ô cửa sổ này đã đóng kín cửa chớp, nhưng vì chúng là cửa vòm nên vẫn còn một khe hở hình bán nguyệt phía trên cùng; cho dù không thể nghe thấy được nhưng Lupin vẫn có thể trông thấy hết được những gì diễn ra bên trong.
Sau đó anh nhận ra người mà anh tưởng là đàn ông hóa ra lại là phụ nữ - một phụ nữ hẵng còn rất trẻ, cho dù mái tóc đen của cô ta đã ngả xám. Dáng người cô ta cao ráo, trang nhã nhưng ăn vận rất đỗi khiêm nhường, những đường nét thanh tú trĩu nặng mệt mỏi và u buồn vì đã đau khổ trong thời gian quá dài.
“Mình đã gặp cô ta ở chỗ quái nào rồi nhỉ?” Lupin tự hỏi. “Vì chắc chắn mình biết gương mặt đó, ánh mắt đó và vẻ mặt đó.”
Cô ta đứng dựa người vào bàn, thụ động lắng nghe Daubrecq lúc ấy cũng đang đứng và nói chuyện rất hồ hởi. Lão quay lưng về phía Lupin, nhưng Lupin rướn người ra đằng trước và bắt gặp hình ảnh của lão nghị sĩ phản chiếu trong một cái ly. Và anh giật mình khi thấy cái nhìn lạ lùng trong đôi mắt lão, Daubrecq đang nhìn trừng trừng vị khách đến thăm với vẻ khao khát mãnh liệt và tàn bạo.
Có vẻ điều này cũng khiến cả cô ta giật mình, vì cô ta ngồi xuống ghế và cụp mắt. Tiếp theo, Daubrecq rướn người về phía cô ta như thể sắp choàng cánh tay với đôi bàn tay to đùng để ôm lấy cô ta vậy. Bỗng Lupin nhận thấy những giọt nước mắt to lăn xuống gương mặt u sầu của người phụ nữ.
Không biết có phải hình ảnh những giọt lệ này khiến Daubrecq đánh mất thần trí hay không, mà bằng một cử chỉ rất nhanh gọn, lão ôm chầm lấy người phụ nữ, kéo cô ta về phía mình. Cô ta kháng cự lại bằng sức mạnh chất chứa lòng căm hận. Và sau một hồi vật lộn ngắn ngủi, mà suốt quãng thời gian đó Lupin thoáng liếc thấy những đường nét cục súc và méo mó của người đàn ông, hai người họ đứng mặt đối mặt, chửi bới nhau như những kẻ thù không đội trời chung.
Thế rồi họ dừng lại. Daubrecq ngồi xuống. Trên gương mặt lão có nét ranh mãnh và cả chế nhạo nữa. Rồi lão lại bắt đầu nói, kèm theo những cú gõ mạnh xuống mặt bàn, như thể lão đang đặt ra những điều kiện.
Cô ta không còn kích động nữa. Cô ta ngồi đó, kiêu hãnh trên ghế, trông cao quý hơn lão, lơ đãng, đôi mắt mơ màng. Bị hấp dẫn bởi dáng vẻ vừa mạnh mẽ vừa u sầu ấy, Lupin tiếp tục ngắm nhìn cô ta và vẫn đang không tài nào nhớ nổi cô ta nhắc anh nhớ tới cái gì hay nhớ tới ai, thì nhận ra cô ta khẽ nghiêng đầu và kín đáo chuyển động cánh tay.
Cánh tay cô ta duỗi ra ngày càng xa, bàn tay tiến dọc theo chiếc bàn dài, và Lupin nhận ra phía cuối bàn có một ở chai nước đậy nút chai chóp vàng. Bàn tay vươn tới chỗ chai nước, sờ soạng nó, nhẹ nhàng di chuyển lên trên rồi tóm lấy cái nút chai. Cô ta khẽ quay đầu rất nhanh, liếc mắt một cái, rồi lại đút cái nút chai vào chỗ cũ. Rõ ràng đó không phải là thứ người phụ nữ hy vọng tìm thấy.
“Mẹ kiếp!” Lupin nói. “Cô ta cũng theo đuổi cái nút chai pha lê! Vụ này ngày càng trở nên phức tạp qua từng ngày, không nghi ngờ gì nữa.”
Nhưng khi tiếp tục quan sát vị khách, anh kinh ngạc nhận thấy nét mặt bất ngờ thay đổi của cô ta, một nét mặt khủng khiếp, dữ tợn và tàn bạo. Anh trông thấy bàn tay cô ta đang tiếp tục kín đáo vòng quanh bàn, rồi bằng một cử động liền mạch và khéo léo, nó đang đẩy những cuốn sách về phía sau, tiến đến gần một con dao găm mà lưỡi dao sáng lóe lên giữa đống giấy tờ vương vãi, một cách chậm rãi và chắc chắn.
Bàn tay nắm chặt lấy chuôi dao.
Daubrecq vẫn tiếp tục nói. Sau lưng lão ta, bàn tay đang vững chãi giơ lên, từng chút một, Lupin trông thấy đôi mắt tuyệt vọng và tức giận của người phụ nữ nhìn đăm đăm vào một điểm mà cô ta sắp cắm con dao vào ở trên cổ lão.
“Cô đang làm một trò rất ngu ngốc đấy, quý cô xinh đẹp ạ.” Lupin nghĩ.
Trong óc anh đã bắt đầu hình dung ra những cách trốn thoát tốt nhất, mang cả Victoire đi theo.
Tuy nhiên, cô ta ngần ngừ khi cánh tay đã giơ lên. Nhưng đó chỉ là sự yếu đuối nhất thời. Cô ta nghiến chặt răng. Toàn bộ gương mặt cô ta, nhăn nhúm và căm ghét, càng thêm méo xệch hơn nữa. Và cô ta thực hiện hành động chết người.
Đúng vào lúc đó, Daubrecq cúi xuống, bật dậy khỏi ghế, lão quay người lại và nắm chặt cổ tay yếu ớt của người phụ nữ giữa không trung.
Thật lạ lùng, lão không hề mắng chửi gì cô ta, như thể cái việc mà cô ta đã làm chẳng khiến lão ngạc nhiên hơn một hành động tầm thường, rất tự nhiên và đơn giản. Lão nhún vai, như một kẻ đã quá quen với những nguy hiểm kiểu đó, và đi đi lại lại trong im lặng.
Cô ta buông rơi vũ khí và giờ đang khóc, vùi mái đầu của mình vào giữa hai lòng bàn tay, những tiếng nức nở khiến cả thân hình cô ta rung lên.
Rồi lão bước tới chỗ cô ta và nói một vài từ, một lần nữa lại gõ xuống bàn khi nói.
Cô ta ra dấu hiệu từ chối, và khi lão cứ khăng khăng, đến lượt mình, cô ta giậm hai chân xuống sàn và kêu lên, đủ to đến nỗi cả Lupin cũng nghe thấy: “Không bao giờ!... Không bao giờ!...”
Thế nên, không nói câu nào, Daubrecq giật lấy cái áo choàng lông người phụ nữ mang theo quàng lên vai cô ta, trong khi cô ta vẫn vùi mặt vào chiếc khăn tay ren.
Rồi lão dẫn cô ta ra ngoài.
Hai phút sau, cánh cổng vườn lại được khóa.
“Thật tiếc khi mình không thể chạy theo kẻ lạ mặt đó.” Lupin nghĩ. “Và nói chuyện với cô ta về cánh chim Daubrecq. Có vẻ như mình thấy hai bọn mình có thể hợp tác tốt với nhau trong vụ này.”
Dù sao đi nữa, có một vấn đề cần phải làm rõ: Lão nghị sĩ Daubrecq, kẻ có cuộc đời rất ngăn nắp, rõ ràng là đáng kính trọng, lại có thói quen đón khách vào ban đêm, khi căn nhà của lão không còn bị cảnh sát theo dõi nữa.
Anh sai Victoire đi thu xếp với hai thành viên trong nhóm của mình tiếp tục theo dõi thêm vài ngày nữa. Còn bản thân anh thì thức trắng đêm tiếp theo.
Như buổi sáng hôm trước, anh nghe thấy một tiếng động lúc bốn giờ sáng. Như buổi sáng hôm trước, lão nghị sĩ lại đón ai đó vào nhà.
Lupin lại dòng thang xuống và khi anh tới được không gian trống phía trên các cửa trước, anh trông thấy một người đàn ông đang bò lổm ngổm dưới chân Daubrecq, vòng hai tay ôm chân lão trong nỗi tuyệt vọng điên rồ và khóc nức nở, nức nở dữ dội.
Daubrecq thì cười và không ngừng đẩy ông ta ra, nhưng người đàn ông cứ bám chặt lấy lão. Ông ta hành xử gần như mất trí, và cuối cùng, trong con điên rồ mãnh liệt nhất, vừa nhổm đứng dậy, ông ta vừa túm chặt lấy cổ họng lão nghị sĩ và đẩy lão ngồi thụp xuống một cái ghế. Daubrecq vùng vẫy, ban đầu còn không có lực, các mạch máu của lão căng phồng ở hai bên thái dương. Nhưng dần dần, với sức mạnh vượt xa người thường, lão lấy lại thế chủ động và khiến đổi thủ không còn sức mạnh để cử động. Tiếp theo, tóm chặt đối thủ bằng một tay, tay kia lão giáng hai quả đấm rất mạnh vào mặt ông ta.
Người đàn ông chậm rãi đứng dậy. Mặt ông ta thâm tím và hầu như không thể đứng vững trên đôi chân. Ông ta đợi chờ một khoảnh khắc, như thể nhằm lấy lại nhận thức. Thế rồi, với sự bình thản đáng sợ, ông ta rút khẩu súng ngắn từ trong túi ra và nhắm vào Daubrecq.
Daubrecq không nao núng. Thậm chí lão còn mỉm cười với vẻ đắc thắng, chẳng buồn tỏ ra lo âu như thể đang bị chĩa khẩu súng đồ chơi vào mặt.
Người đàn ông đứng đó đâu chừng mười lăm hoặc hai mươi giây, đối mặt với kẻ thù của mình, cánh tay vươn dài. Thế rồi, cũng với vẻ chậm chạp kĩ lưỡng ấy, thể hiện một sự kiềm chế bản thân thật ấn tượng sau quãng thời gian giận dữ cực độ, ông ta cất súng đi, rồi rút ra một cái ví tiền từ chiếc túi khác.
Daubrecq tiến lên một bước.
Người đàn ông mở ví ra. Một xấp giấy bạc xuất hiện. Daubrecq giật lấy chúng rồi đếm. Chúng là những tờ giấy bạc một nghìn franc, có ba mươi tờ cả thảy.
Người đàn ông chỉ đứng nhìn, không phản kháng, không tấn công. Rõ ràng ông ta đã hiểu có nói cũng vô ích. Daubrecq là một trong những kẻ không khoan nhượng. Tại sao vị khách của lão lại phải phí thời gian van xin lão hay thậm chí là đối nghịch bằng cách thốt ra những lời đe dọa và sỉ nhục vô nghĩa? Ông ta không còn hy vọng tấn công kẻ thù không thể bị công kích. Thậm chí cái chết của Daubrecq cũng chẳng khiến ông ta thoát khỏi lão.
Ông ta cầm lấy mũ rồi bỏ đi.
Lúc mười một giờ trưa, sau khi đi chợ về, Victoire đã trao cho Lupin một lá thư từ các trợ thủ của anh.
Anh mở thư ra rồi đọc:
“Người đến gặp Daubrecq tối qua là nghị sĩ Langeroux, lãnh đạo cánh tả độc lập. Nhà nghèo, gia đình đông đúc.”
“Chà!” Lupin nói. “Daubrecq chẳng qua cũng chỉ là một kẻ tống tiền, nhưng trời ạ, những cách kiếm tiền của lão hiệu quả thật.”
Những sự kiện sau đó có xu hướng xác nhận giả thiết của Lupin. Ba ngày sau, anh trông thấy một vị khách nữa trao cho Daubrecq một khoản tiền khá lớn. Rồi hai ngày sau nữa, một người lại đến và để lại một chuỗi vòng cổ ngọc trai.
Người đầu tiên có tên là Dachaumont, một thượng nghị sĩ và từng là thành viên nội các. Người thứ hai là Hầu tước d’ Albufex, nghị sĩ phái Bonaparte, từng là trưởng ban cán sự dưới thời của Hoàng tử Napoléon.
Với mỗi trường hợp, khung cảnh đều rất giống với khi lão nghị sĩ gặp gỡ Langeroux, một khung cảnh bi kịch đầy bạo lực, kết thúc với chiến thắng thuộc về Daubrecq.
“Vậy là...” Lupin nghĩ, khi anh nhận được những thông tin này. “Mình đã chứng kiến bốn cuộc viếng thăm rồi. Mình không biết liệu có còn đến mười, hai mươi hay ba mươi cuộc viếng thăm nữa không... Nhờ những người bạn canh gác ngoài kia mà mình đã thuộc hết tên các vị khách rồi. Mình có nên ghé thăm họ không nhỉ?... Để làm gì chứ? Chẳng có lý do gì họ lại thổ lộ với mình... Hay là mình nên ở lại đây, bị trì hoãn bởi những cuộc điều tra chẳng đâu vào đâu, những cuộc điều tra mà chỉ cần một mình Victoire cũng đủ làm tốt hơn mình?”
Anh rất bối rối. Tin tức từ cuộc điều tra vụ án của Gilbert và Vaucheray trở nên ngày càng tồi tệ, nhiều ngày đang trôi qua, và không một giờ nào trôi qua mà anh không tự hỏi mình trong tức giận rằng tất cả nỗ lực của anh - cứ cho rằng anh thành công đi - liệu có kết thúc một cách nực cười, hoàn toàn xa vời mục đích mà anh đang theo đuổi? Vì rốt cuộc, cứ cho rằng anh đã biết hết những vụ làm ăn mờ ám của Daubrecq đi, liệu đó có phải là cách anh có thể dùng để giải cứu Gilbert và Vaucheray?
Ngày hôm ấy đã xảy ra một biến cố đặt dấu chấm hết cho sự do dự của anh. Sau bữa trưa, Victoire nghe lỏm được vài mẩu đối thoại giữa Daubrecq với ai đó trên điện thoại. Từ những gì Victoire báo cáo lại, Lupin hiểu rằng lão nghị sĩ có cuộc hẹn với một quý cô vào lúc tám rưỡi và lão sẽ đưa cô ta tới nhà hát.
“Tôi sẽ đặt lô tầng trệt, như chỗ chúng ta đã ngồi sáu tuần trước.” Daubrecq nói. Rồi lão nói thêm, kèm theo tiếng cười: “Tôi hy vọng suốt quãng thời gian đó nhà mình sẽ không bị trộm.”
Không còn nghi ngờ gì nữa, trong tâm trí Lupin, Daubrecq sắp hưởng thụ buổi tối tương tự như buổi tối của lão sáu tuần trước, trong khi họ đang đột nhập vào biệt thự của lão tại Enghien. Việc biết được người lão sẽ gặp và qua đó có thể phát hiện ra Gilbert và Vaucheray đã dùng cách nào để biết Daubrecq lại đi vắng từ tám giờ tối đến tận một giờ sáng, đây là những vấn đề có tầm quan trọng bậc nhất.
Lupin rời nhà vào buổi chiều với sự hỗ trợ của Victoire. Thông qua bà ta, anh biết Daubrecq sẽ về nhà ăn tối sớm hơn thường lệ.
Anh quay về căn hộ của mình tại phố Chateaubriand, gọi điện cho ba người bạn, ăn mặc đóng giả một nhân vật anh yêu thích, vị thân vương Nga, với mái tóc vàng nhạt và hàng ria mép cùng tóc mai cắt ngắn.
Đồng bọn của anh lái xe đến.
Vào lúc đó, cậu người hầu Achille đưa đến cho anh một bức điện tín đề gửi ngài Michel Beaumont, phố Chateaubriand, viết như sau:
“Tôi nay đừng đến nhà hát. Sự can thiệp của ngài có nguy cơ làm hỏng mọi chuyện.”
Bên cạnh anh là một chiếc lọ hoa nằm trên bệ lò sưởi. Lupin vớ lấy nó đập vỡ tan thành từng mảnh.
“Thế đấy, thế đấy.” Anh gầm gừ. “Chúng đang chơi mình hệt như cách mình hay chơi những kẻ khác. Cũng hành vi như thế. Cũng những ngón nghề như thế. Chỉ là lần này khác...”
Khác thế nào? Anh chẳng biết. Sự thật là anh đã quá lúng túng và bối rối tận thẳm sâu trong tâm khảm và anh chỉ đang tiếp tục hành động vì sự bướng bỉnh, vì ý thức về trách nhiệm; nói cách khác, anh hành động mà không hề dựa trên khiếu hài hước, sự phấn chấn như mọi lần.
“Đi thôi!” Anh nói với đồng bọn.
Theo hướng dẫn của anh, tài xế thả mọi người xuống gần quảng trường Lamartine, còn xe vẫn đi tiếp. Lupin đã đoán trước rằng nhằm cắt đuôi các thám tử theo dõi căn nhà, Daubrecq sẽ bắt ngay chiếc taxi đầu tiên; và anh không muốn bị bỏ lại quá xa.
Nhưng anh vẫn chưa lường hết được sự tinh khôn của lão cáo già Daubrecq.
Lúc bảy rưỡi, cả hai cánh cổng vườn đều mở toang, một luồng ánh sáng rực rỡ chiếu ra và một chiếc mô tô phóng ra đường, đi dọc quảng trường, ngoặt trước mặt chiếc ô tô và phóng vút về phía Bois với tốc độ nhanh đến nỗi không tài nào đuổi theo được nữa.
“Chúc thượng lộ bình an!” Lupin nói, cố gắng pha trò nhưng rõ ràng anh đang kiềm chế cơn phẫn nộ.
Anh đưa mắt dò xét đồng bọn, hy vọng một trong số họ sẽ đánh bạo nở nụ cười chế nhạo. Có thể trút bực tức lên họ hẳn là anh sẽ vui lắm!
“Về nhà thôi!” Anh nói với họ.
Anh đãi họ bữa tối, còn anh châm một điếu xì gà rồi tất cả lại ngồi vào xe chạy vòng quanh các nhà hát, bắt đầu với những nhà hát chuyên các vở hài hước lãng mạn hoặc ca nhạc hài, vì anh cho rằng Daubrecq cùng quý cô của lão hẳn sẽ ưa thích. Anh chọn lấy một dãy ghế, kiểm tra các lô tầng trệt rồi lại bỏ đi.
Tiếp theo anh lái xe đến các nhà hát nghiêm túc hơn như nhà hát Phục Hưng, nhà hát Gymnase.
Cuối cùng, vào lúc mười giờ tối, anh trông thấy một lô dưới cùng ở nhà hát Vaudeville với hai tấm màn nhung hoàn toàn che chắn mọi ánh mắt soi mói. Sau khi nhét tiền cho người xếp chỗ, anh được biết lô này dành cho một quý ông lùn, mập mạp cùng một quý cô đeo khăn voan dày bằng ren.
Lỗ bên cạnh bỏ trống. Anh mua nó, trở ra dặn dò đồng bọn rồi quay vào ngồi xuống gần cặp đôi kia.
Trong suốt giờ giải lao, khi đèn đóm lại bật sáng, anh nhận ra gương mặt nhìn nghiêng của Daubrecq. Quý cô vẫn ngồi phía sau lô, gần như không trông thấy được. Hai người họ đang nói chuyện bằng giọng thấp; và khi hai tấm rèm lại được kéo sang hai bên, họ vẫn tiếp tục nói chuyện, nhưng bé đến nỗi Lupin không thể nghe nổi một từ nào.
Mười phút trôi qua. Ai đó gõ lên cửa ra vào lô của họ. Là một trong số những người soát vé.
“Ngài có phải là nghị sĩ Daubrecq không ạ?” Anh ta hỏi.
“Đúng!” Daubrecq đáp, giọng ngạc nhiên. “Nhưng làm sao cậu biết tên tôi?”
“Có một quý ông đang muốn gặp ngài qua điện thoại. Ông ấy bảo tôi đến lộ 22.”
“Nhưng đó là ai?”
“Ngài Hầu tước d’Albufex.”
“Ha?”
“Tôi phải trả lời sao đây, thưa ngài?”
“Tôi ra đây... Tôi ra đây...”
Daubrecq vội vã đứng dậy khỏi ghế rồi đi theo người bán vé đến quầy vé.
Lão còn chưa kịp khuất khỏi tầm nhìn thì Lupin nhảy vọt sang từ lô của anh, mở khóa cánh cửa tiếp theo rồi ngồi xuống bên cạnh quý cô.
Cô ta thốt ra một tiếng kêu như bị nghẹt.
“Im nào!” Anh nói. “Tôi phải nói chuyện với cô. Chuyện này cực kỳ quan trọng.”
“Ôi!” Cô ta nói, hai hàm răng nghiến chặt. “Arsène Lupin!”
Anh sững người. Trong một lúc, anh ngồi đó im lặng, miệng há hốc. Người phụ nữ này biết anh ư? Và cô ta không chỉ biết anh, mà còn nhận ra anh qua lớp hóa trang! Ngay cả khi anh đã quá quen với những sự kiện phi thường và lạ kỳ nhất, điều này vẫn khiến anh lúng túng.
Thậm chí anh không dám mơ đến chuyện phản đối, bèn lắp bắp: “Vậy là cô biết?... Vậy là cô biết?...”
Anh túm lấy chiếc khăn voan của quý cô, gạt sang một bên không để cô ta kịp tự vệ.
“Cái gì?” Anh lầm bầm với sự kinh ngạc ngày càng tăng. “Không thể nào!”
Đó là người phụ nữ anh đã trông thấy tại nhà của Daubrecq vài ngày trước, người phụ nữ đã giơ con dao lên sau lưng lão, muốn đâm chết lão bằng tất cả sức mạnh của lòng căm thù.
Giờ đến lượt cô ta lùi lại.
“Cái gì? Ngài đã từng trông thấy tôi?...”
“Vâng, tối hôm kia, tại nhà của lão... Tôi đã thấy việc cô ở cố gắng làm...”
Cô ta dợm bỏ chạy. Anh giữ cô ta lại, rồi háo hức nói: “Tôi phải biết cô là ai. Đó là lý do tại sao tôi đã gọi điện cho Daubrecq.”
Cô ta trông thất kinh.
“Ý ngài người gọi đến không phải là Hầu tước d’Albufex?”
“Không, đó là một trong những phụ tá của tôi.”
“Thế thì Daubrecq sắp quay lại...”
“Phải, nhưng chúng ta vẫn còn thời gian... Xin hãy lắng nghe tôi... Chúng ta phải gặp lại nhau lần nữa... Lão là kẻ thù của cô... Tôi sẽ cứu cô khỏi bàn tay lão...”
“Tại sao ngài phải làm thế? Mục đích của ngài là gì?”
“Xin hãy tin tôi…. tôi hoàn toàn chắc chắn những lợi ích của chúng ta giống nhau... Tôi có thể gặp cô ở đâu? Ngày mai nhé được không? Mấy giờ? Và ở đâu?”
“À...”
Cô ta nhìn anh với vẻ ngập ngừng rõ nét, không biết phải làm gì, rất muốn nói nhưng vẫn thấy khó chịu và nghi ngờ.
Anh thúc ép cô ta. “Ôi, tôi van xin cô đấy... trả lời tôi đi, chỉ một từ thôi... và ngay lập tức... Sẽ rất tồi tệ nếu lão thấy tôi ở đây... Tôi van cô đấy...”
Cô ta trả lời ngắn gọn: “Tên tôi chẳng quan trọng đâu... Chúng ta sẽ gặp nhau trước rồi ngài sẽ giải thích cho tôi... Phải, chúng ta sẽ gặp nhau... Nghe này, ngày mai, lúc ba giờ, tại góc đại lộ...”
Đúng lúc đó cánh cửa vào lô bật mở, phải nói là đánh rầm một cái, và Daubrecq xuất hiện.
“Lũ chuột!” Lupin lầm bầm, tức tối khi bị bắt quả tang trước khi có được thứ anh muốn.
Daubrecq cười khúc khích. “Ra thế đấy... Tôi cứ nghĩ chuyện gì nữa cơ... A, trò đùa điện thoại, hơi lạc hậu tí, thưa ngài! Tôi chưa đi được nửa đường đã vội quay về.”
Đẩy Lupin ra phía trước lô, lão ngồi xuống bên cạnh quý cô và nói: “Và giờ thưa quý ngài, ngài là ai đây? Có thể là một người hầu tại Sở Cẩm chăng? Tay lính mới như ngài cũng có vẻ chuyên nghiệp đấy.”
Lão nhìn trừng trừng Lupin đang không dám cử động một cơ bắp nào, cố gắng đặt một cái tên cho gương mặt này, nhưng không thể nhận ra người đàn ông mà lão đã từng gọi là Polonius.
Cũng không hề rời mắt khỏi Daubrecq Lupin trầm ngâm suy nghĩ. Anh sẽ không vì bất kỳ thứ gì mà bỏ dở cuộc chơi vào lúc này hoặc tảng lờ đi cơ hội quý giá đi đến thấu hiểu kẻ thù một mất một còn của mình.
Người phụ nữ ngồi trong góc lô, bất động, nhìn hai người họ.
Lupin nói: “Chúng ta hãy cùng ra ngoài, thưa ngài. Như thế sẽ khiến cuộc trò chuyện của chúng ta dễ dàng hơn.”
“Không, thưa ngài, ở đây!” Lão nghị sĩ cười toét. “Chuyện ấy sẽ diễn ra ở đây, ngay lúc này, trong thời gian nghỉ giải lao. Như thế chúng ta sẽ không quấy rầy bất kỳ ai.”
“Nhưng…”
“Tiết kiệm hơi thở đi, anh bạn của tôi; ngài sẽ không nhúc nhích được đâu.”
Nói rồi lão túm lấy cổ áo Lupin, rõ ràng không có ý định buông ra trước khi hết giờ nghỉ giải lao.
Một nước đi thô lậu! Làm sao Lupin có thể chấp nhận cái thái độ thế này, đặc biệt là trước mặt một người phụ nữ mà anh vừa ngỏ ý kết đồng minh, một người phụ nữ - giờ lần đầu tiên anh mới nghĩ đến chuyện này - rõ ràng là trang nhã và mang vẻ đẹp u sầu hút hồn anh. Toàn bộ sự kiêu hãnh của một đấng nam nhi dâng trào trong anh với ý nghĩ đó.
Tuy nhiên, anh không nói gì. Anh chấp nhận cái bàn tay nặng trĩu đè xuống vai mình, thậm chí anh còn cúi khom người như kẻ bại trận, bất lực, gần như khiếp sợ.
“Này, thông minh đấy!” Lão nghị sĩ nói, chế giễu. “Hình như anh bạn không còn cứng đầu nữa nhỉ.”
Trên sân khấu lúc này, các diễn viên đang tranh cãi và nói chuyện ầm ĩ.
Daubrecq hơi nới lỏng nắm tay và Lupin cảm thấy thời cơ đã đến. Anh dùng cạnh bàn tay mình giáng xuống chỗ hõm trên cánh tay lão một cú rất mạnh, hệt như những gì anh có thể làm nếu có trong tay một cây rìu nhỏ.
Cơn đau khiến Daubrecq buông lỏng phòng vệ. Lúc này Lupin đã tự giằng ra được hoàn toàn, liền xông đến dùng tay kia bóp cổ lão. Nhưng Daubrecq ngay lập tức lấy lại thăng bằng để tự vệ, lão lùi lại và bốn bàn tay của họ siết chặt lấy nhau.
Chúng siết chặt lấy nhau không tài nào buông ra được, toàn bộ sức mạnh của hai đối thủ tập trung hết vào bốn bàn tay. Bàn tay của Daubrecq rất to lớn, còn bàn tay của Lupin nằm gọn trong gọng kìm thép, anh cảm thấy như mình đang không phải đánh nhau với người, mà là đánh nhau với con mãnh thú khủng khiếp nào đó, một con khỉ đột khổng lồ.
Họ áp sát vào nhau tựa vào cửa ra vào, cúi thấp người, như hai đô vật đang mò mẫm và cố gắng vật ngửa đối phương. Xương khớp của họ kêu răng rắc. Kẻ nào thua trước sẽ bị bóp cổ và trói lại. Tất cả những chuyện này diễn ra trong sự im lặng bất ngờ, vì các diễn viên trên sân khấu hiện đang lắng nghe một người trong số họ, người đang nói bằng giọng thấp.
Người phụ nữ lùi lại, đứng tựa lưng vào vách ngăn, nhìn họ trong khiếp sợ. Nếu như cô ta chọn ai trong hai người họ, thì chỉ cần một cử động thôi, chiến thắng hẳn sẽ được quyết định ngay lập tức cho kẻ đó. Nhưng cô ta sẽ hỗ trợ ai trong số họ? Lupin có thể tượng trưng cho điều gì trong đôi mắt cô ta? Một người bạn? Một kẻ thù?
Cô ta liều lĩnh tiến ra phía trước lô, đẩy mạnh tấm rèm sang bên, rướn người ra ngoài, dường như muốn ra hiệu. Thế rồi cô ta quay vào và cố gắng lẻn ra cửa trước.
Như thể đang muốn giúp cô ta, Lupin nói: “Sao còn không di chuyển cái ghế đi?”
Anh đang nói tới cái ghế nặng nề đã đổ ra chắn giữa anh với Daubrecq, cả hai đang vật lộn với nhau ngang qua cái ghế đó.
Người phụ nữ cúi xuống và đẩy mạnh cái ghế ra. Lupin chỉ chờ có thế. Một khi không còn chướng ngại vật, anh co chân đá một cú rất mạnh vào cẳng chân lão bằng đầu mũi giày da sơn của mình. Kết quả tương tự cú đấm anh vừa giáng xuống cẳng tay lão. Cơn đau một lần nữa khiến lão e sợ và phân tâm, ngay lập tức anh tận dụng thời cơ giằng ra khỏi hai bàn tay đang vươn ra của Daubrecq, mười đầu ngón tay anh vươn về phía cổ họng lão.
Lão vùng vẫy. Daubrecq cố gắng gỡ hai bàn tay đang siết cổ mình, nhưng lão bắt đầu thấy nghẹt thở và cảm thấy sức lực đang đuối dần.
“A ha, con khỉ già nhà ngươi!” Lupin gầm gừ, ép lão khuỵu xuống sàn. “Tại sao người không thét lên gọi giúp đỡ đi? Chắc ngươi sợ gặp phải một vụ bê bối lắm hả!”
Vì âm thanh của cú ngã nên phía bên kia vách ngăn vang lên tiếng gõ.
“Gõ đi, gõ đi.” Lupin nói, thở hổn hển. “Kịch đang diễn trên sân khấu kia. Đây là việc của tôi và đến chừng nào tôi khuất phục được con khỉ đột này...”
Anh không mất nhiều thời gian. Lão nghị sĩ đang nghẹt thở. Lupin khiến lão choáng váng bằng cú đấm vào quai hàm, và rồi tất cả những gì anh phải làm là đưa người phụ nữ rời khỏi nơi đó và trốn thoát, trước khi còi báo động vang lên.
Nhưng khi quay nhìn lại, người phụ nữ đã biến mất.
Cô ta chưa thể đi xa được. Lao ra khỏi lô, anh vùng chạy, không quan tâm đến những người xếp chỗ và nhân viên soát vé.
Ra tới hành lang chờ, anh trông thấy cô ta phía bên kia ô cửa mở, đang băng qua đường Chaussée d’Antin.
Cô ta đang bước vào một chiếc ô tô thì anh bắt kịp.
Cánh cửa đóng lại sau lưng cô ta.
Anh túm chặt lấy tay nắm cửa và cố gắng mở ra.
Nhưng một người đàn ông nhổm lên từ trong xe giáng quả đấm trúng mặt Lupin, kỹ năng tuy kém nhưng mạnh không kém quả đấm của anh vào mặt Daubrecq.
Cho dù choáng váng vì cú đấm, anh vẫn có đủ thời gian nhận ra người đàn ông, hình ảnh vụt thoáng khiến anh giật mình, nhưng anh còn nhận ra cả người đàn ông đang lái xe, mặc trang phục giả làm tài xế. Đó là Grognard và Le Ballu, hai kẻ chèo thuyền vào cái đêm ấy tại Enghien, hai chiến hữu của Gilbert và Vaucheray, nói ngắn gọn là hai kẻ đồng lõa của Lupin.
Khi anh về được căn phòng của mình trên phố Chateaubriand, sau khi rửa hết máu trên mặt, Lupin ngồi trên ghế suốt một tiếng đồng hồ, như thể đã mệt bã người. Lần đầu tiên trong cuộc đời anh trải qua nỗi đau đớn của kẻ bị phản bội. Lần đầu tiên các đồng chí của anh trong cuộc chiến quay lưng chống lại người chỉ huy của họ.
Nhằm giúp mình phân tâm, một cách máy móc, anh quay sang đống báo chí của mình và xé lớp vỏ bọc của một tờ báo buổi tối. Giữa các bản tin muộn, anh đọc thấy những đoạn sau đây:
“VỤ ÁN BIỆT THỰ MARIE-THÉRÈSE
Danh tính thực sự của Vaucheray, một trong những kẻ bị cho là đã giết anh hầu Léonard, cuối cùng cũng được xác thực. Hắn là một kẻ đê tiện, kẻ cặn bã tồi tệ nhất, một tên tội phạm cứng đầu từng hai Tân bị tuyên án vắng mặt vì tội giết người, dưới một cái tên khác.
Không nghi ngờ gì nữa, cuối cùng cảnh sát cũng sẽ phát hiện ra tên thật của kẻ đồng lõa với hắn, Gilbert. Dù sao đi nữa, viên thẩm phán điều tra đã quyết định đưa những tên tù nhân ra xét xử càng sớm càng tốt.
Công chúng sẽ chẳng có lý do gì để phàn nàn trước sự chậm trễ của luật pháp.”
Nằm lẫn trong đống báo chí và tờ quảng cáo khác là một lá thư. Lupin nhảy cẫng lên khi anh trông thấy nó. Dòng địa chỉ có ghi: “Ngài de Beaumont, Michel.”
“Ôi!” Anh thở gấp. “Là thư của Gilbert!”
Lá thư viết: “Cứu tôi với ông chủ ơi!... Tôi sợ lắm... Tôi sợ lắm...”
Lupin lại mất một đêm nữa trằn trọc đầy ác mộng. Một lần nữa, những hình ảnh kinh hoàng và ghê rợn tiếp tục hành hạ anh.