“Tội nghiệp thằng bé!” Lupin lẩm bẩm khi dừng mắt lại ở lá thư của Gilbert vào sáng hôm sau. “Chắc cậu ta phải thấy khổ sở lắm!”
Vào ngày đầu tiên nhìn thấy y, anh đã chợt thấy yêu mến chàng trai trẻ trung vạm vỡ đó, thật vô tư, hớn hở và rất yêu đời. Gilbert dâng hiến cho anh rất tận tụy, hẳn y sẽ chấp nhận chết ngay khi được ông chủ ra lệnh. Lupin cũng yêu cả tính thẳng thắn, khiếu hài hước, sự giản dị và gương mặt cởi mở, bừng sáng của y.
“Gilbert này!” Anh từng hay nói. “Cậu là thằng thật thà. Cậu biết không, nếu ta là cậu, hẳn ta sẽ bỏ quách công việc này đi mà làm người.”
“Ngài làm trước đi.” Gilbert sẽ trả lời như thế, rồi cười phá lên.
“Thế cậu không chịu à?”
“Không đâu ông chủ ạ. Người thật thà là phải làm việc và làm việc cật lực. Có thể nếu tôi còn bé thì sẽ nghĩ mình thích thế, nhưng kể từ hồi ấy, chúng đã khiến tôi nghĩ khác rồi.”
“Chúng là ai?”
Gilbert im lặng. Bao giờ y cũng im lặng khi được hỏi về thuở ấu thơ. Lupin chỉ biết y là trẻ mồ côi, từ bé đã lang thang khắp nơi, thay tên đổi họ và nhận làm cả những công việc lạ lùng nhất. Toàn bộ câu chuyện là một dấu hỏi to đùng không thể nào lý giải nổi, và xem ra cả cảnh sát cũng chẳng muốn quan tâm tìm hiểu.
Mặt khác, có vẻ như cảnh sát cũng chẳng muốn xem bí ẩn này là lý do để trì hoãn các phiên xử. Họ sẽ đưa kẻ đồng lõa của Vaucheray ra tòa - dưới cái tên Gilbert hay bất kỳ cái tên nào khác - và giáng xuống đầu y cái án tử hình không thể khác.
“Tội nghiệp thằng bé!” Lupin nhắc lại. “Họ sẽ hành hạ cậu ta như thế này chỉ vì mình. Họ sợ cậu ta sẽ trốn ngục nên vội vã muốn kết thúc chuyện này. Trước tiên là tuyên án rồi sau đó... là hành hình. Ôi, bọn đao phủ!... Một thằng nhóc mới hai mươi tuổi, không hề phạm tội giết người, thậm chí còn không phải là kẻ đồng lõa giết người...”
Lạy Chúa, Lupin biết chứng minh điều này là không tưởng và anh phải tập trung nỗ lực vào vấn đề khác. Nhưng là vấn đề nào? Phải chăng anh đã bỏ cuộc truy tìm cái nút chai pha lê?
Anh không thể quyết định được điều đó. Nơi duy nhất giúp anh sao nhãng khỏi cuộc truy tìm đó là tới Enghien, nơi Grognard và Le Ballu sinh sống, để chắc chắn rằng họ không hề nhìn thấy gì kể từ vụ giết người tại biệt thự Marie-Thérèse. Ngoài chuyện này, anh chỉ còn biết hướng sự chú ý của mình vào vấn đề Daubrecq mà thôi.
Thậm chí anh còn không muốn nhức đầu với những vấn đề đặt ra trước mắt: sự phản bội của Grognard và Le Ballu, mối liên kết của họ với quý cô tóc xám, vụ do thám mà chính bản thân anh là mục tiêu.
“Trấn tĩnh lại nào, Lupin.” Anh nói. “Mày sẽ rất dễ nhận định sai lầm trong khi đang nóng lòng. Thế nên hãy im lặng. Hơn hết là không đưa ra kết luận nào cả! Không gì ngu xuẩn hơn chuyện suy luận cái này ra cái kia trước khi tìm ra một điểm khởi đầu nhất định. Đó là khi mày bị kẹt trên một cái cây. Hãy lắng nghe bản năng của mày. Hành động theo bản năng của mày. Và bất chấp mọi lý lẽ, bất chấp mọi logic, có thể nói mày đã tin vụ này hóa ra lại xoay quanh cái nút chai chết tiệt kia, vậy thì hãy liều lĩnh đi theo nó. Hãy nhắm vào Daubrecq và cái nút chai ấy của lão!”
Lupin không đợi đến khi ra những quyết định này mới có quyết sách hành động tương ứng. Vào lúc anh đang vạch các bước trong tâm trí, ba ngày sau vụ việc tại Vaudeville, anh đang ngồi, ăn bận như một thương nhân về hưu, trong chiếc áo bành tô cũ, với chiếc khăn choàng quanh cổ, trên chiếc ghế dài ở đại lộ Victor-Hugo, cách xa quảng trường Lamartine. Theo hướng dẫn của anh, cứ vào đúng giờ ấy mỗi sáng Victoire đều đi ngang qua chiếc ghế dài đó.
“Phải!” Anh lại nhắc mình. “Cái nút chai pha lê, mọi thứ hóa ra là thế... Một khi mình tìm được nó...”
Victoire đã đến, trên cánh tay là cái làn xách đi chợ. Ngay lập tức anh nhận ra vẻ tức giận và tái nhợt khác thường của bà ta.
“Có chuyện gì thế?” Lupin hỏi, bước đi bên cạnh bà vú già.
Bà ta bước vào một cửa hàng tạp hóa lớn, đông đặc người rồi quay sang anh.
“Đây!” Bà ta nói, giọng chất chứa lo âu. “Thứ cậu đang săn lùng đây.”
Nói rồi bà ta lấy ra thứ gì đó từ trong làn, trao cho anh.
Lupin đứng chết sững: Trong tay anh là cái nút chai pha lê.
“Thật không hả trời? Thật không hả trời?” Anh lẩm bẩm, như thể thành công đến quá dễ dàng khiến anh mất thăng bằng.
Nhưng sự thật sờ sờ ra đó, hiện hữu và quá mãnh liệt. Anh nhận ra nó nhờ hình dáng, nhờ kích cỡ, nhờ lớp mạ vàng trên bề mặt bị ăn mòn, không nghi ngờ gì nữa, nó chính là cái nút chai pha lê anh đã từng thấy. Thậm chí anh còn nhận thấy vết xước nhỏ tí gần như không thể nhận ra trên thân nút mà anh vẫn còn nhớ như in.
Tuy nhiên, trong khi cái thứ này hiện diện với tất cả những đặc trưng như trên, nó hình như chẳng sở hữu nét gì đặc biệt cả. Là cái nút chai pha lê, chỉ thế mà thôi! Thực sự chẳng có dấu hiệu đặc biệt gì để phân biệt nó với các nút chai khác. Nó chẳng mang dấu hiệu gì, không có con dấu, và vì được cắt gọt từ một khối nguyên nên nó chẳng chứa bất kỳ vật chất ngoại lai nào.
“Thế rồi sao?”
Bỗng Lupin nhìn thấu được vào sâu thẳm sai lầm của mình. Sở hữu cái nút chai pha lê này có ích gì với anh nếu anh không hiểu được giá trị của nó? Mảnh thủy tinh này thực chất bản thân nó không hề tồn tại, nó chỉ tồn tại nhờ ý nghĩa người ta gán cho nó. Trước khi lấy được nó, sự thật đúng là như vậy. Khi lấy được nó, khi lấy trộm nó từ tay Daubrecq làm sao anh dám khẳng định đây không phải một sai lầm ngu xuẩn?
Đây là một vấn đề không có lời giải đáp, nhưng nó lại gây sức ép lên anh để hướng tới một phương hướng duy nhất.
“Đừng ngớ ngẩn nữa!” Anh tự nói với mình khi bỏ cái nút chai vào túi. “Trong cái vụ chết tiệt này, ngớ ngẩn là chết đó.”
Anh không hề rời mắt khỏi Victoire. Cùng người bán hàng, bà ta đi từ quầy này tới quầy khác, hòa vào đám đông mua hàng. Tiếp theo bà ta dừng chân hơi lâu một chút tại quầy thanh toán và bước qua trước mặt Lupin.
Anh thì thầm với bà ta những chỉ dẫn: “Gặp tôi phía sau Trường Trung học Janson nhé.”
Bà ta đến chỗ anh trên con phố ít người lui tới.
“Nhỡ tôi bị theo dõi thì sao?” Bà ta nói.
“Không đâu!” Anh nói rõ. “Tôi quan sát kĩ lắm. Nghe tôi này, bà tìm thấy cái nút chai ở đâu thế?”
“Trong ngăn kéo bàn cạnh giường ngủ của lão.”
“Nhưng chúng ta đã tìm ở đó rồi mà.”
“Đúng, và sáng nay tôi lại tìm tiếp. Tôi nghĩ đêm qua lão đã để nó ở đó.”
“Và tôi đoán rằng rồi lão sẽ lại mang nó đi.” Lupin nói.
“Rất có khả năng”
“Thế nhỡ lão phát hiện nó đã biến mất?”
Victoire có vẻ hoảng sợ.
“Trả lời tôi đi.” Lupin nói. “Nếu lão phát hiện nó đã biến mất, lão sẽ buộc tội bà đã lấy đúng không?”
“Chắc chắn!”
“Thế thì bỏ nó lại vào chỗ cũ đi, càng nhanh càng tốt.”
“Ôi trời, ôi trời ơi!” Bà ta rên rỉ. “Tôi hy vọng lão sẽ không có thời gian phát hiện ra. Trả nó lại cho tôi, nhanh lên!”
“Của bà đây.” Lupin nói.
Anh sờ tay vào trong túi áo bành tô.
“Sao thế?” Victoire hỏi, chìa tay ra.
“Ôi!” Anh đáp sau một lúc. “Nó biến mất rồi.”
“Cái gì?”
“Phải, như tôi nói đấy, nó biến mất rồi... Kẻ nào đó đã móc túi tôi rồi.”
Anh bật ra cả một tràng cười, một tràng cười mà lần này hoàn toàn không vương chút cay đắng nào.
Victoire xổ một tràng: “Còn cười à!... Cậu để tôi lâm vào tình cảnh thế này!...”
“Biết làm sao được chứ? Bà phải thừa nhận nó rất tức cười. Không phải chúng ta đang diễn trong một vở bi kịch đâu, mà là một truyện cổ tích, dạng như Chú Mèo đi hia hay Jack và hạt đậu thần . Nếu mà tôi có vài tuần rảnh rỗi, kiểu gì tôi cũng phải viết nó. Cái nút chai thần kỳ , hoặc là Những chuyện bất hạnh của Arsène tội nghiệp. ”
“Vậy... kẻ nào đã lấy nó từ cậu?”
“Bà đang nói gì thế?... Nó bay đi rồi... biến mất khỏi túi tôi rồi... Thôi bỏ đi!”
Anh đẩy nhẹ bà vú nuôi, rồi nói bằng giọng nghiêm túc hơn: “Về nhà đi, Victoire, đừng tự trách mình nữa. Tất nhiên, kẻ nào đó đã trông thấy bà trao cho tôi cái nút chai nên lợi dụng đám đông thó mất nó từ trong túi áo tôi. Điều đó chỉ cho thấy chúng ta đang bị theo dõi sát sao hơn tôi tưởng, và đối thủ của chúng ta là những kẻ hàng đầu. Nhưng một lần nữa cứ bình tĩnh. Những người thật thà sẽ luôn có cách của mình... Bà còn chuyện gì nữa muốn nói cho tôi nghe không?”
“Có! Tối hôm qua có một người đến lúc lão Daubrecq đã đi ra ngoài. Tôi trông thấy những ánh đèn chiếu sáng cây cối trong vườn.”
“Phòng ngủ của bà già gác cổng à?”
“Bà già ấy đang thức.”
“Thế thì là mấy tay thám tử, họ vẫn đang cố tìm thôi. Tôi sẽ gặp bà sau, Victoire. Bà phải tiếp tục mở cửa cho tôi vào đấy.”
“Cái gì? Cậu muốn...”
“Có mạo hiểm gì đâu chứ? Phòng của bà trên tầng ba cơ mà. Daubrecq chẳng nghi ngờ gì đâu.”
“Nhưng còn người khác!”
“Người khác ư? Nếu chúng quan tâm tới việc chơi tôi một vố, thì hẳn chúng đã làm rồi. Tôi đang ngáng đường chúng, thế thôi. Chúng không sợ tôi đâu. Thế gặp bà sau nhé, Victoire, đúng năm giờ đấy.”
Thêm một sự ngạc nhiên nữa chờ đón Lupin. Vào buổi tối, bà mẹ nuôi cho anh biết rằng, vì không nén nổi tò mò nên bà ta đã mở ngăn kéo bàn cạnh giường ngủ, và thấy cái nút chai pha lê lại ở đó.
Lupin không còn hứng thú trước những biến cố vi diệu này nữa. Anh chỉ đơn giản tự nhắc mình: “Vậy là nó đã được mang trả lại. Và kẻ mang nó trả lại và kẻ vào được nhà lão bằng cách nào đó không lý giải được, cũng giống mình, khi cho rằng cái nút chai là thứ không được biến mất. Thế nhưng Daubrecq, kẻ biết mình đang bị theo dõi ngay trong chính phòng ngủ của mình, thêm một lần nữa bỏ cái nút chai vào ngăn kéo, như thể lão chẳng hề xem cái nút chai đó là quan trọng! Giờ nên hiểu ra sao đây?”
Cho dù Lupin chẳng thể hiểu tí gì về chuyện này, anh cũng không thể gạt đi được những lập luận nhất định, những tập hợp ý kiến nhất định khiến anh có mường tượng mơ hồ về ánh sáng cuối đường hầm.
“Khi vụ án này vẫn còn đó, điều không thể tránh khỏi là sẽ sớm có cuộc chạm trán giữa mình với những kẻ khác.” Anh nghĩ. “Từ lúc đó mình sẽ là người làm chủ tình hình.”
Năm ngày trôi qua, trong suốt thời gian đó Lupin không thu thập được thêm tí thông tin nào. Vào ngày thứ sáu, sáng sớm Daubrecq đã có khách tới thăm, là một quý ông, ngài nghị sĩ Laybach. Cũng như các đồng nghiệp, ông ta cũng hạ mình cầu xin trong tuyệt vọng, rồi khi mọi chuyện xong xuôi, ông ta phải nộp cho lão hai mươi nghìn franc.
Thêm hai ngày nữa, và rồi vào một buổi tối khi đứng theo dõi trên chiếu nghỉ tầng hai, Lupin nghe thấy tiếng kêu cọt kẹt, anh biết nó phát ra từ cánh cửa trước dẫn từ sảnh vào vườn. Trong bóng tối, anh nhận ra, hay đúng ra là đoán được, sự có mặt của hai người, họ lên các cầu thang rồi dừng chân trên tầng một, phía ngoài phòng ngủ của Daubrecq.
Họ đang làm gì ở đó? Họ không thể vào được trong phòng vì Daubrecq tối nào cũng khóa chốt cửa. Vậy thì họ còn hy vọng gì?
Rõ ràng, một trò khéo léo nào đó đang được thực hiện, như Lupin suy đoán từ các âm thanh trầm đục của hành động cọ vào cánh cửa. Tiếp theo là những lời nói, nghe như những tiếng thì thầm, vẳng đến tai anh.
“Ổn cả chưa?”
“Ổn cả rồi, nhưng tốt hơn chúng ta vẫn phải đợi đến mai, vì...”
Lupin không nghe được hết cả câu. Hai người bọn họ đang mò mẫm xuống cầu thang. Cánh cửa ra vào phía tiền sảnh được đóng lại, rất nhẹ nhàng, tiếp theo là cánh cổng dẫn ra vườn.
“Tò mò thật, nói gì thì nói.” Lupin nghĩ. “Đây là căn nhà mà Daubrecq che giấu những hành động bất lương của lão, đồng thời tự bảo vệ mình rất kĩ trước lũ gián điệp, tất nhiên là có lý do, vậy mà ai ai cũng được tự do ra vào căn nhà này như trong hội chợ. Victoire cho mình vào, bà già gác cổng thì mở cửa cho các thám tử Sở Cẩm vào. Thì cũng được đi, nhưng kẻ đang chơi trò thao túng là kẻ nào? Chúng ta có nên cho rằng chúng hành động một mình không? Nhưng đúng là táo bạo! Còn nữa, làm sao mà chúng thạo đường thế nhỉ?”
Vào buổi chiều, khi Daubrecq không ở nhà, anh xem xét cánh cửa ra vào phòng ngủ tầng một. Chỉ cần liếc qua, anh đã hiểu: Một trong số các thanh ván cửa thấp hơn đã bị khéo léo cắt đi, chỉ còn nằm nguyên chỗ cũ nhờ các chiến thuật vô hình. Thế nên kẻ nào đã làm chuyện này cũng chính là kẻ đã mò vào hai nơi ở của anh, trên phố Matignon và Chateaubriand.
Anh cũng thấy rằng tác phẩm này đã được tạo ra từ lâu, và như trong trường hợp của anh, khe hở này đã có sẵn, chỉ để chờ đến những dịp thuận tiện hoặc đáp ứng nhu cầu bức thiết nào đó.
Ngày hôm ấy có vẻ rất ngắn đối với Lupin. Sự thật đang ở trong tầm tay. Không chỉ phát hiện ra cách thức mà kẻ thù của anh tạo ra những khe hở bé tí rõ ràng chẳng để làm gì vì người ta không thể chạm đến được các chốt trên cùng này, mà anh sẽ còn biết được kẻ thù khéo léo và mạnh mẽ không ngừng đối đầu với mình này là ai.
Nhưng một biến cố đã làm anh cụt hứng. Vào buổi tối, khi ăn Daubrecq than mệt nên quay về nhà vào lúc mười giờ, và trái với lệ thường, lão khóa chốt cửa ra vào tiền sảnh. Trong trường hợp đó, làm sao hai tên kia có thể triển khai kế hoạch đột nhập vào phòng của Daubrecq đây? Lupin đợi trong vòng một tiếng sau khi Daubrecq đã tắt hết đèn đóm. Rồi anh đi xuống phòng làm việc của lão nghị sĩ, mở hờ một trong các ô cửa sổ rồi quay lên tầng ba cố định chiếc thang dây, để khi cần thiết, anh có thể vào phòng làm việc mà không cần phải đi khắp nhà. Cuối cùng, anh tiếp tục náu mình trên chiếu nghỉ tầng hai.
Anh không cần phải đợi lâu. Sớm hơn một tiếng so với đêm hôm qua, ai đó cố gắng mở cánh cửa ra vào tiền sảnh. Sau nỗ lực bất thành là vài phút im lặng tuyệt đối trôi qua. Lupin đang bắt đầu cho rằng hai tên này đã bỏ cuộc thì anh bỗng giật bắn mình. Ai đó bước qua mà không hề phát ra tiếng động nhỏ nào có thể phá vỡ sự im lặng. Anh hẳn sẽ không biết, vì những tiếng bước chân trên thảm cầu thang hoàn toàn không thể nghe thấy, nếu tay vịn cầu thang mà anh đang nắm không khẽ rung lên. Ai đó đang lên cầu thang.
Và khi người kia tiếp tục đi lên, Lupin ngày càng nhận thức được cảm giác kỳ lạ: Anh ngày càng chẳng nghe thấy gì. Nhờ cái tay vịn, anh biết có thứ gì đó đang đến và anh có thể đếm được tiếng bước chân trèo lên bằng cách để ý từng nhịp rung của tay vịn, nhưng không còn dấu hiệu nào khác cho anh có cảm nhận dù chỉ mơ hồ về sự hiện diện để xác nhận những cử động đặc trưng khi không thể nhìn thấy, để tiếp nhận những âm thanh không thể nghe thấy. Thêm nữa, một cái bóng đen sẫm lẽ ra đã phải nổi lên trong bóng tối, và ít nhất, một thứ nào đó lẽ ra phải hiện ra để giải thích cho sự lặng lẽ này. Nhưng không, có lẽ tốt hơn hết anh nên tin chắc rằng chẳng có ai ở đó cả.
Bất chấp bản thân mình và mặc kệ bằng chứng được chứng thực trong tâm trí, cuối cùng Lupin đã buộc phải tin điều đó, vì tay vịn cầu thang không còn rung nữa và anh nghĩ có thể mình đã gặp ảo giác.
Chuyện này diễn ra một lúc lâu. Anh ngần ngừ, không biết nên làm gì, không biết nên giả định như thế nào. Nhưng một sự việc lạ lùng đã định hướng sự tập trung của anh. Chuông đồng hồ điểm hai giờ sáng. Anh nhận ra tiếng chuông đồng hồ của Daubrecq. Và tiếng chuông này là của chiếc đồng hồ mà nhẽ ra âm thanh của nó không thể lọt qua cánh cửa.
Lupin lướt xuống cầu thang rồi bước đến cánh cửa. Nó vẫn đóng, nhưng có một khe hở phía tay trái, ở dưới cùng một khe hở xuất hiện khi tấm ván nhỏ đã bị lấy ra.
Anh lắng nghe. Vào lúc này, Daubrecq trở mình trên giường, tiếng thở của lão không bị gián đoạn, nó đều đều và ngáy hơi to. Lupin nghe rõ ràng tiếng quần áo sột soạt. Không nghi ngờ gì nữa, kẻ ấy đang ở đó, đang lục lọi tìm kiếm trong đống quần áo mà Daubrecq trải bên cạnh giường.
“Giờ thì chúng ta sẽ biết được điều gì đó.” Lupin nghĩ. “Nhưng làm sao thằng khốn ấy vào trong được nhỉ? Hắn đã xoay xở tháo chốt và mở cửa bằng cách nào? Nhưng nếu vậy thì tại sao hắn còn sai lầm đóng cửa lại làm gì?”
Không một giây nào - một điều khác thường ở một người như Lupin, một điều khác thường chỉ có thể được giải thích bằng cảm giác khó chịu mà toàn bộ chuyện này làm nảy sinh trong anh - không một giây nào anh nghi ngờ cái sự thật rất đơn giản sắp được bày ra trước mắt. Tiếp tục đi xuống, anh cúi người xuống một trong các bậc cầu thang cuối cùng, và thấy mình ở giữa cửa phòng ngủ với cửa ra vào tiền sảnh, trên con đường mà kẻ thù của Daubrecq chắc chắn phải đi qua để gặp gỡ những kẻ đồng lõa.
Anh quan sát bóng tối với sự khổ não không thể nói thành lời. Anh đang sắp lột mặt nạ kẻ thù của Daubrecq, kẻ đồng thời cũng là đối thủ của chính anh. Anh sẽ phá hỏng những kế hoạch của hắn. Và đến lượt mình, anh sẽ chiếm lại chiến lợi phẩm thu được từ Daubrecq, trong khi lão còn ngủ và trong khi những kẻ đồng lõa đang lẩn khuất đằng sau của ra vào tiền sảnh, hoặc bên ngoài cánh cổng vườn đợi chờ thủ lĩnh quay lại trong vô vọng.
Và rồi hắn quay ra. Lupin biết điều đó do nhịp rung mới của các tay vịn. Và một lần nữa, với từng giác quan căng lên và từng dây thần kinh chạy rần rật, anh cố gắng xác định cái thứ bí ẩn đang tiến về phía mình. Bất ngờ anh nhận ra nó khi chỉ còn cách mình vài thước. Bản thân anh thì ẩn trong bóng tối còn đen sẫm, không thể bị phát hiện ra. Và những gì anh đã thấy - bằng cách mơ hồ nhất - đang tiến đến gần từng bậc một, cực kỳ cảnh giác, tay bám chắc vào từng tay vịn riêng.
“Mình phải đụng độ với tên quái nào đây?” Lupin tự nhủ, trong khi trái tim anh đập thình thịch trong lồng ngực.
Mọi chuyện diễn ra rất nhanh. Một cử động vô ý của Lupin bị kẻ xa lạ kia nhận thấy, hắn chợt dừng khựng lại. Lupin lo sợ nhỡ đâu kẻ kia quay lưng lại và vùng bỏ chạy. Anh lao vào đối thủ và kinh ngạc khi chẳng va phải cái gì ngoài khoảng không trống rỗng, người anh va vào tay vịn cầu thang mà không hề tóm được dáng người anh đã thấy. Nhưng ngay lập tức anh nhảy lùi lại, băng qua phần lớn tiền sảnh và kịp tóm được đối thủ đúng lúc hắn vừa tới được cánh cửa mở ra vườn.
Một tiếng kêu sợ hãi vang lên, đáp lại là những tiếng kêu khác phía bên kia cánh cửa.
“Ôi, chờ đã, cái gì thế này?” Lupin lẩm bẩm, trong bóng tối, hai cánh tay anh siết chặt quanh một thứ nhỏ thó đang run rẩy và khóc thút thít.
Bất chợt hiểu ra, anh đứng bất động một lúc và lo sợ, không biết phải làm gì với con mồi vừa bắt được này. Nhưng những kẻ khác đang la hét, giậm chân ngoài cửa. Thế nên lo sợ nhỡ đâu lão Daubrecq lại thức dậy, anh ôm cái thứ bé bỏng ấy bọc trong áo khoác, cho tựa sát vào ngực mình, ngăn tiếng khóc bằng chiếc khăn tay vo tròn thành quả bóng rồi vội vã đi lên ba dãy cầu thang.
“Đây!” Anh nói với Victoire vừa giật mình tỉnh giấc. “Tôi mang cho bà tên đầu sỏ bất khuất của chúng ta đây, Hercules của băng nhóm. Bà có cái bình sữa nào ở đây không?”
Anh đặt xuống ghế bành một đứa trẻ khoảng sáu, bảy tuổi, cậu chàng nhỏ nhắn mặc chiếc áo nịt len xám và đội mũ len đan, đường nét gương mặt cực kỳ xinh xắn tuy nhợt nhạt, in hằn những vệt nước mắt chảy ra từ đôi mắt đang sợ hãi.
“Cậu nhặt được nó ở đâu thế?” Victoire kinh ngạc hỏi.
“Dưới chân cầu thang, khi nó vừa từ phòng ngủ của Daubrecq bước ra.” Lupin đáp, sờ nắn chiếc áo nịt len với hy vọng đứa trẻ mang theo chiến lợi phẩm nào đó từ căn phòng ấy.
Victoire động lòng thương. “Tội nghiệp thằng bé! Nhìn này, nó đang cố nín khóc!... Ôi lạy Thánh trên cao, hai bàn tay nó lạnh cóng rồi này! Đừng sợ, con trai, bọn ta không làm con đau đâu, quý ông này tốt lắm.”
“Đúng đấy!” Lupin nói. “Quý ông này rất hiền, nhưng có một quý ông rất xấu xa khác sẽ thức dậy nếu chúng còn cứ tiếp tục làm loạn ngoài cửa ra vào tiền sảnh. Bà có nghe thấy không, Victoire?”
“Ai thế?”
“Các vệ tinh của chàng Hercules tí hon của chúng ta, băng nhóm của cậu chàng chỉ huy bất khuất này”
“Vậy...?” Victoire lắp bắp, mất hết can đảm.
“Vì không muốn bị mắc bẫy nên tôi bắt đầu chuồn đây. Đi cùng không Hercules?”
Anh cuộn tròn thằng nhóc trong chăn, chỉ để lộ cái đầu ra ngoài, cố gắng khẽ khàng bịt miệng nó rồi nhờ Victoire buộc chặt nó vào hai vai anh.
“Thấy không, Hercules? Chúng ta đang chơi một trò chơi. Nhóc sẽ không bao giờ tưởng tượng mình tìm thấy một quý ông chơi trò cưỡi ngựa với nhóc lúc ba giờ sáng đâu! Đi nào, a lê hấp, cùng cất cánh bay nào! Ta hy vọng nhóc sẽ không thấy chóng mặt.”
Anh bước qua bậu cửa sổ rồi đặt chân xuống một trong các thanh ngang của chiếc thang dây. Anh tới khu vườn chỉ trong một phút.
Anh không hề dừng nghe ngóng và giờ thứ anh vẫn nghe thấy rõ ràng là những cú đấm lên cửa trước. Anh thấy ngạc nhiên khi Daubrecq vẫn chưa bị tiếng ồn ầm ĩ này đánh thức.
“Mình mà không chấm dứt chuyện này ngay, chúng sẽ phá hỏng tất cả.” Anh tự nhủ.
Anh đứng trong một góc nhà, vô hình trong bóng tối, đo lường khoảng cách từ chỗ anh đến cánh cổng. Cánh cổng đang mở. Bên tay phải, anh nhìn thấy những bậc thềm, ở bậc thềm trên cùng có mấy tay đang đi tới đi lui; bên tay trái là căn nhà của bà già gác cổng.
Người phụ nữ bước ra khỏi nhà và đang đứng gần đám kia, van xin chúng: “Ôi, im lặng đi, im lặng đi! Ông ấy ra bây giờ đấy!”
“Khốn nạn thật!” Lupin nói. “Bà già tốt bụng này cũng là đồng lõa của chúng. Chúa ơi, đúng là kiêm nhiệm lắm việc ghê!”
Anh lao về phía bà ta, túm chặt lấy cần cổ của bà ta, anh rít lên: “Bảo với chúng là tôi bắt được thằng bé rồi... Chúng có thể đến tìm nó ở chỗ tôi, phố Chateaubriand.”
Xa một chút, trên đại lộ, một chiếc taxi mà Lupin đồ rằng đám kia thuê đang đỗ. Giở giọng hách dịch, như thể anh là một trong những kẻ đồng lõa của chúng, anh vào xe bảo tài xế đưa mình về nhà.
“Chà!” Anh nói với đứa trẻ. “Cũng không sốc lắm nhỉ đúng không?... Thế giờ đánh một giấc trên giường của một quý ông thì nhóc sẽ nói sao hả?”
Vì cậu người hầu Achille của anh đã ngủ say, nên Lupin cố gắng khiến thằng nhóc thấy thoải mái và chải tóc cho nó. Thằng bé có vẻ như đã tê liệt. Gương mặt tội nghiệp của nó như thể bị khiếp sợ đến nỗi co cứng lại, nét mặt vừa được tạo bởi sự sợ hãi và sự kiềm chế không muốn tỏ ra sợ hãi, mong muốn gào thét nhưng lại cố gắng đến đáng thương để không gào thét.
“Cứ khóc đi, bé cưng của ta, khóc đi.” Lupin nói. “Khóc rồi nhóc sẽ thấy nhẹ nhàng hơn.”
Đứa trẻ không khóc, nhưng giọng nói rất đỗi nhẹ nhàng và tử tế đến nỗi khiến nó thả lỏng hết các cơ căng thẳng; và đến lúc này khi đôi mắt nó đã dịu lại, miệng nó không còn méo xệch nữa. Qua việc quan sát nó chăm chú, Lupin phát hiện ra một thứ mà anh nhận thấy có sự tương đồng không thể bàn cãi.
Điều này một lần nữa khẳng định những sự thật nhất định mà anh nghi ngờ, những sự thật mà thi thoảng anh liên kết lại trong tâm trí mình. Thực ra, trừ phi anh tính nhầm, tình thế này đang trở nên rất khác và không lâu nữa anh sẽ nắm được đường hướng của các sự kiện. Sau đó thì...
Một tiếng chuông cửa vang lên, ngay lập tức nối tiếp theo hai tiếng nữa, gay gắt hơn.
“Ối chà!” Lupin nói với đứa trẻ. “Mẹ nhóc đến rước nhóc về kìa. Đừng có đi đâu đấy nhé.”
Anh chạy ra mở cửa.
Một người phụ nữ tức tối bước vào.
“Con trai tôi!” Cô ta thét lên. “Con trai tôi! Nó đâu rồi?”
“Trong phòng tôi.” Lupin đáp.
Không hỏi thêm gì nữa, điều này chứng tỏ cô ta biết đường, cô ta liền lao ngay vào phòng ngủ.
“Đúng như mình nghĩ.” Lupin lẩm bẩm. “Người phụ nữ trẻ trung với mái tóc xám, người bạn kiêm kẻ thù của Daubrecq.”
Anh bước đến bên cửa sổ và nhìn qua tấm rèm. Hai người đàn ông đang rảo bước tới lui trên vỉa hè đối diện: Là Grognard và Le Ballu.
“Thậm chí chúng còn chẳng thèm nấp nữa.” Anh tự nhủ. “Đó là một dấu hiệu tốt. Chúng sợ rằng sẽ không thể tồn tại nếu không có mình, và chúng sẽ phải tuân theo luật pháp. Rồi vẫn còn nàng thiếu phụ xinh đẹp với mái tóc xám nữa. Mọi việc sẽ khó khăn hơn. Giờ thì chỉ ta và nàng thôi, bà mẹ xinh đẹp!”
Anh tìm thấy bà mẹ và thằng bé đang ôm ghì lấy nhau trong trạng thái hoảng loạn tột độ, đôi mắt sưng mọng vì khóc. Bà mẹ nói: “Con không bị thương chứ? Con có chắc không? Ôi, chắc con phải hoảng sợ lắm, Jacques bé bỏng của mẹ!”
“Một cậu bé rất ngoan.” Lupin nói.
Cô ta không đáp, chỉ đưa tay lần mò chiếc áo nịt xám của thằng bé, như Lupin đã làm. Không nghi ngờ gì nữa, cô ta muốn biết thằng bé có thành công trong điệp vụ ban đêm của nó không, rồi thì thầm hỏi thằng bé.
“Không, mẹ ạ.” Thằng bé đáp. “Không, thật đấy ạ.”
Cô ta trìu mến hôn thằng bé và vỗ về nó, cho đến khi thằng bé vì quá mệt mỏi và lo âu nên ngủ thiếp đi một lúc. Cô ta cúi xuống người thằng bé một lúc lâu. Chính bản thân cô ta cũng đã kiệt sức và cần được nghỉ ngơi.
Lupin không quấy rối phút trầm ngâm của cô ta. Anh lo âu ngắm nhìn cô ta bằng sự chăm chú mà cô ta không nhận thấy, và anh đã để ý những quầng thâm rộng hơn quanh đôi mắt cô ta cùng những vết nhăn ngày càng hằn sâu. Thế nhưng anh lại thấy cô ta còn đẹp hơn mình nghĩ, vẻ đẹp gây xúc động của người thường xuyên có những sự chịu đựng thường chỉ xuất hiện trên một số dung nhan nhất định, khiến cô ta trông nhân văn hơn, nhạy cảm hơn người khác.
Nét mặt cô ta u buồn đến nỗi trót động lòng thương cảm theo bản năng, anh bước đến bên cô ta và nói: “Tôi không biết kế hoạch của cô là gì, nhưng có là gì đi nữa thì cô cũng cần đến sự giúp đỡ. Cô không thể làm một mình được.”
“Tôi không cô độc đâu.”
“Với hai tên ngoài kia hả? Tôi biết chúng. Chúng chẳng làm được gì đâu. Tôi van xin cô hãy cứ dùng tôi. Cô còn nhớ tối hôm kia tại nhà hát, trong lô riêng chứ? Cô đã định nói ra điều gì đó. Hôm nay xin đừng ngần ngại nữa.”
Đôi mắt cô ta quay về phía anh, nhìn chú mục vào anh thật lâu, và như thể không cưỡng lại được ý chí của người đối diện, cô ta nói: “Chính xác thì ngài biết những gì? Ngài đã biết gì về tôi?”
“Có nhiều chuyện tôi không biết lắm. Tôi không biết tên cô, nhưng tôi biết...”
Cô ta ngắt lời anh bằng một cử chỉ, và đến lượt mình, cô ta cương quyết chế ngự người đàn ông đang ép mình phải nói.
“Chẳng quan trọng đâu.” Cô ta thốt lên. “Rốt cuộc những gì ngài biết cũng chẳng nhiều nhặn lắm và chẳng quan trọng gì. Nhưng kế hoạch của ngài là gì? Ngài đề nghị được giúp đỡ tôi, mục đích là gì? Để làm gì? Ngài đã tự đâm đầu thẳng vào chuyện này, tôi chẳng thể làm được gì vì lúc nào cũng gặp ngài cản đường tôi. Chắc ngài cũng đang có mục đích... Mục đích đó là gì?”
“Mục đích gì ư? Xin thề, dường như với tôi thì công việc của tôi...”
“Không, không!” Cô ta nói một cách dứt khoát. “Khỏi dông dài! Điều tôi và ngài muốn là những sự chắc chắn; mà để đạt được điều đó, phải thẳng thắn tuyệt đối. Tôi sẽ làm trước. Lão Daubrecq sở hữu một thứ có giá trị vô song, không phải ở bản thân vật đó, mà ở thứ nó đại diện. Thứ đó chắc ngài biết. Ngài đã từng hai lần cầm nó trong tay. Cả hai lần tôi đều tước nó khỏi tay ngài. Tôi có quyền tin rằng khi ngài cố gắng sở hữu nó, ngài sẽ thèm muốn quyền lực ngài gán cho nó và sử dụng nó vì lợi ích của riêng ngài...”
“Điều gì khiến cô nói thế?”
“Phải, ngài muốn sử dụng nó cho các kế hoạch của ngài, vì những phi vụ của riêng ngài, vì những thói quen của ngài như...”
“Như một tên trộm và kẻ lừa đảo.” Lupin tiếp lời, kết thúc cho câu nói của cô ta.
Cô ta không phản đối. Anh cố gắng đọc những suy nghĩ thầm kín từ đáy mắt sâu thẳm của cô ta. Cô ta muốn gì ở anh? Điều gì khiến cô ta lo sợ? Nếu cô ta không tin tưởng anh, vậy anh có lý do gì mà không nghi ngờ người đàn bà đã hai lần trộm cái nút chai pha lê của anh trả lại cho Daubrecq? Cho dù cô ta là kẻ thù không đội trời chung của Daubrecq, nhưng cô ta vẫn phục tùng ý chí của lão ấy đến mức nào? Bằng cách dâng hiến cả bản thân mình cho cô ta, liệu anh có dám mạo hiểm phục tùng cả Daubrecq nữa không? Thế nhưng anh chưa bao giờ nhìn vào đôi mắt nào sầu muộn đến thế, cũng như chưa từng nhìn vào gương mặt nào thành thực hơn thế.
Không chần chừ thêm nữa, anh bắt đầu. “Mục đích của tôi đơn giản lắm. Đó là giải cứu những người bạn của tôi, Gilbert và Vaucheray.”
“Thật không? Thật không?” Cô ta thốt lên, run rẩy toàn thân và tra vấn anh bằng ánh mắt lo âu.
“Nếu cô đã biết tôi...”
“Tôi biết ngài... Tôi biết ngài là ai. Suốt nhiều tháng trời tôi đã bước vào cuộc đời ngài mà ngài không chút nghi ngờ gì... Vậy nhưng vì những lý do nhất định, tôi vẫn nghi ngờ...”
Anh nói bằng giọng quả quyết hơn: “Cô không biết tôi đâu. Nếu cô đã biết tôi, hẳn cô sẽ biết rằng chừng nào hai người bạn của tôi còn chưa thoát khỏi số phận khủng khiếp đang đợi chờ họ, tôi sẽ chẳng có lấy một ngày yên ổn.”
Cô ta lao đến nắm lấy hai vai anh và thực sự bị kích động, cô ta nói: “Cái gì? Ngài nói cái gì? Số phận khủng khiếp?... Vậy là ngài tin... ngài tin...”
“Tôi thực sự tin.” Lupin nói, cảm thấy mối đe dọa này đáng sợ với cô ta như thế nào. “Tôi thực sự tin rằng, nếu mình không đến kịp, cả Gilbert lẫn Vaucheray đều sẽ phải chết.”
“Im đi!... Im đi!” Cô ta kêu lên, túm lấy anh chặt hơn nữa. “Im đi!... Ngài không được phép nói thế... Chẳng có lý do nào hết... Chỉ có ngài mới cho rằng…”
“Không chỉ tôi đâu, mà cả Gilbert cũng… “Cái gì? Gilbert? Làm sao ngài biết?”
“Chính cậu ta nói mà.”
“Cậu ta nói sao?”
“Phải, Gilbert nói, cậu ta chẳng còn hy vọng nào khác ngoài tôi; Gilbert nói, cậu ta biết chỉ có một người duy nhất trong khắp gầm trời này cứu được cậu ta, và vài ngày trước, cậu ta đã gửi cho tôi một lời cầu xin tuyệt vọng từ trong nhà tù. Lá thư của cậu ta đây.”
Cô ta tham lam giật lấy lá thư rồi đọc bằng những trọng âm lắp bắp: “Cứu tôi với, ông chủ ơi!... Tôi sợ lắm!... Tôi sợ lắm!...”
Cô ta buông rơi lá thư. Đôi bàn tay cô ta run rẩy giữa không trung. Cứ như thể đôi mắt trừng trừng của cô ta trông thấy hình ảnh ghê rợn thường xuyên khiến Lupin khiếp đảm. Cô ta thét lên một tiếng kinh hoàng, cố gắng đứng vững nhưng rồi ngất lịm.