Đứa trẻ đang yên bình ngủ trên giường. Người mẹ nằm yên lặng trên chiếc ghế xô pha mà Lupin đã đặt cô ta xuống đó, nhưng nhịp thở điều hòa cùng sắc hồng giờ đang trở lại trên gương mặt cho thấy cô ta đang dần hồi phục khỏi trạng thái bất tỉnh.
Anh quan sát thấy cô ta đeo nhẫn cưới. Nhìn thấy sợi dây chuyền đang rủ xuống từ vạt áo, anh cúi xuống xoay nó lại thì trông thấy tấm ảnh thu nhỏ của một người đàn ông khoảng bốn mươi tuổi và một cậu bé - tuổi còn khá nhỏ - mặc đồng phục học sinh. Anh xem xét gương mặt non nớt, tươi tắn có mái tóc xoăn bao quanh ấy.
“Đúng như mình nghĩ.” Anh nói. “Ôi, người phụ nữ tội nghiệp!”
Bàn tay mà anh đang nắm trong tay mình dần dần ấm lên. Đôi mắt bật mở, rồi lại nhắm lại. Cô ta lẩm bẩm: “Jacques...”
“Đừng tự làm khổ mình nữa... nó ngủ rồi, không sao hết.”
Cô ta đã hoàn toàn lấy lại được ý thức. Nhưng vì cô ta không nói gì nên Lupin mới bắt đầu hỏi để cô ta dần dần cảm thấy muốn tự thổ lộ. Chỉ tay vào sợi dây chuyền, anh nói: “Thằng nhóc học sinh này là Gilbert đúng không?”
“Đúng vậy!” Cô ta đáp.
“Vậy Gilbert là con trai cô?”
Cô ta run rẩy và thì thầm: “Đúng, Gilbert là con trai tôi, thằng cả của tôi.”
Thì ra cô ta là mẹ của Gilbert, hiện y đang bị cầm tù tại Santé, không ngừng bị các nhà chức trách truy hỏi và giờ đang chờ đợi án tử hình dành cho mình!
Lupin tiếp tục: “Còn tấm chân dung còn lại?”
“Chính là chồng tôi.”
“Chồng cô ư?”
“Vâng, anh ấy mất ba năm trước rồi.”
Lúc này cô ta đã ngồi dậy. Một lần nữa sự sống lại run rẩy trong các mạch máu của cô ta, cùng với nỗi khiếp sợ cuộc sống và tất cả những thứ kinh khủng đang đe dọa cô ta. Lupin hỏi tiếp: “Chồng cô tên gì?”
Cô ta ngần ngừ một lúc rồi đáp: “Mergy!”
Anh thốt lên: “Ngài nghị sĩ Victorien Mergy sao?”
“Đúng vậy!”
Một khoảng im lặng kéo dài. Lupin nhớ lại biến cố đó và sự khuấy động mà nó đã gây ra. Ba năm trước, ngài nghị sĩ Mergy đã kề súng vào đầu tự sát trong hành lang nghị viện không một lời giải thích, kể từ đó, không ai tìm ra được lý do nào dù nhỏ nhất đằng sau vụ tự sát.
“Cô có biết lý do không?” Lupin hỏi, nói thật to suy nghĩ của mình.
“Có, tôi biết.”
“Có thể là Gilbert chăng?”
“Không, Gilbert đã mất tích được vài năm rồi, chính chồng tôi đã nguyền rủa và tống nó ra khỏi cửa. Nỗi đau buồn ấy tuy rất nặng nề, nhưng còn một động cơ khác.”
“Là gì thế?” Lupin hỏi.
Nhưng việc hỏi thêm là không cần thiết. Phu nhân Mergy không còn muốn giữ im lặng nữa, ban đầu còn chậm chạp khi phải nhớ lại tất cả những nỗi đau buồn trong quá khứ, cô ta kể cho anh nghe câu chuyện của mình: “Hai mươi lăm năm trước, khi tên tôi còn là Clarisse Darcel và cha mẹ tôi hẵng còn sống, tôi quen biết ba thanh niên tại Nice. Tên của họ ngay lập tức sẽ khiến ngài có cái nhìn thấu suốt vào bi kịch của hiện tại: Họ là Alexis Daubrecq, Victorien Mergy và Louis Prasville. Ba người này đã quen nhau từ trước, vào đại học cùng một năm và nhập ngũ cùng một trung đoàn. Hồi ấy Prasville đem lòng yêu một ca sĩ của nhà hát Opéra de Nice. Hai người kia, Mergy và Daubrecq, thì cùng yêu tôi. Tôi sẽ nói vắn tắt về tất cả chuyện này và cả phần còn lại của toàn bộ câu chuyện, vì những sự thật sẽ tự kể câu chuyện của chúng. Trái tim tôi đã nghiêng về phía Victorien Mergy ngay từ đầu. Có lẽ tôi đã sai khi không tự mình nói rõ ra từ sớm. Nhưng tình yêu đích thực thì luôn luôn ngượng ngùng, ngập ngừng và nhút nhát; tôi đã không hề nói thẳng ra lựa chọn của mình cho đến khi cảm thấy hoàn toàn chắc chắn, hoàn toàn tự do. Đáng tiếc quãng thời gian chờ đợi ấy, thường vui sướng với những ai nâng niu một tình cảm bí mật, đã cho phép Daubrecq nuôi dưỡng niềm hy vọng. Cơn giận dữ của lão là một thứ rất khủng khiếp.”
Clarisse Mergy ngừng vài giây rồi nói tiếp bằng giọng như bị nghẹt: “Tôi sẽ không bao giờ quên hôm ấy... Cả ba chúng tôi đang ở trong phòng khách. Ôi, thậm chí đến giờ này tôi vẫn nghe rõ những lời đe dọa và thù hận kinh khủng mà lão ấy thốt ra! Victorien thực sự choáng váng. Anh ấy chưa bao giờ thấy bạn mình với gương mặt ghê tởm, cục súc như thế... Phải, đó là nét mặt của một con thú hoang... Daubrecq nghiến chặt răng, giậm chân điên cuồng. Đôi mắt vằn đỏ của lão - hồi ấy lão còn chưa đeo kính - trợn tròn trên hai hốc mắt; và lão không ngừng nói: “Rồi ta sẽ trả mối hận này... Ta sẽ trả mối hận này... Ôi, các người không biết ta có thể làm được gì đâu!... Ta sẽ chờ đợi cả mười năm, hai mươi năm nếu cần thiết... Rồi nó sẽ đến bất ngờ như sét đánh... Ôi, các người không biết đâu!... Ta sẽ trả được hận... Ta sẽ hại các người... hại các người... Ôi, ta sung sướng làm sao! Ta sinh ra để hại các người... Và cả hai người sẽ phải quỳ gối cầu xin ta tha thứ, quỳ gối, phải, quỳ gối xuống...” Đúng lúc ấy, cha tôi bước vào phòng; và với sự giúp sức của ông lẫn người hầu, Victorien đã quẳng con vật đáng ghê tởm ấy ra khỏi cửa. Sáu tuần sau, tôi kết hôn với Victorien.”
“Còn Daubrecq?” Lupin hỏi, ngắt lời cô ta. “Chẳng nhẽ lão không cố...”
“Không, nhưng vào ngày cưới của chúng tôi, khi Louis Prasville, lúc ấy đã quyết định làm phù rể của chúng tôi bất chấp sự phản đối của Daubrecq, quay về nhà thì phát hiện cô nữ ca sĩ opéra mà anh ta yêu đã chết, bị siết cổ...”
“Cái gì?” Lupin giật mình nói. “Là Daubrecq đã...”
“Người ta biết Daubrecq đã không ngừng khủng bố tinh thần cô ấy suốt mấy ngày rồi, nhưng chẳng ai biết gì hơn. Không thể phát hiện ra ai đã ra vào trong thời gian Prasville đi vắng. Thậm chí chẳng phát hiện ra một dấu vết nào, chẳng có gì cả, tuyệt đối chẳng có gì cả.”
“Nhưng Prasville...”
“Sự thật trong tâm trí của Prasville cũng như của chúng tôi là không bàn cãi gì nữa. Daubrecq đã cố gắng bỏ đi cùng cô gái đó, có lẽ lão đã cố gắng ép buộc cô ấy, cưỡng ép cô ấy, trong quá trình vật lộn lão hóa điên nên đánh mất lý trí, lão đã bóp cổ và giết chết cô ấy, có lẽ đến lão cũng không biết mình đang làm gì. Nhưng tất cả chuyện này đều không có bằng chứng, và Daubrecq thậm chí còn chẳng bị làm phiền.”
“Chuyện gì đã xảy ra với lão sau đó?”
“Trong vài năm chúng tôi không nghe thấy tin tức gì về lão. Chúng tôi chỉ biết lão đã nướng sạch tiền vào bài bạc và đang đi du lịch ở Mỹ. Dù không muốn nhưng tôi đã quên hết cơn giận dữ và những lời đe dọa của lão, tôi đã quá yên tâm khi nghĩ rằng lão đã chấm dứt yêu tôi và không còn ấp ôm những âm mưu báo thù nữa. Ngoài ra, tôi hạnh phúc đến mức không còn bận tâm nghĩ đến bất kỳ chuyện gì khác ngoài hạnh phúc của tôi, tình yêu của tôi, sự nghiệp chính trị của chồng tôi, sức khỏe cậu con trai Antoine của tôi.”
“Antoine?”
“Vâng, Antoine là tên thật của Gilbert. Thằng bé bất hạnh, ít nhất nó đã thành công trong việc che giấu thân phận.”
Lupin hỏi, có đôi chút ngập ngừng: “Vậy đến lúc nào thì... Gilbert... bắt đầu?”
“Tôi không nói với ngài chính xác được. Gilbert - tôi thích gọi thằng bé như thế thay vì tên thật của nó - Gilbert, như hồi còn bé, và như lúc nó lớn bây giờ, đáng yêu, ai ai cũng yêu mến, quyến rũ, nhưng lười nhác và dối trá. Khi nó mười lăm tuổi, chúng tôi đưa nó vào học ở một trường nội trú tại một trong những vùng ngoại ô, với mục tiêu rõ ràng là không cho nó ở nhà quá nhiều. Sau hai năm, nó bị đuổi khỏi trường và lại về nhà với chúng tôi.”
“Tại sao?”
“Vì hạnh kiểm của nó. Các giáo viên phát hiện ra nó thường lẻn ra ngoài cả đêm, có lần nó mất tích hẳn vài tuần, trong khi nói dối rằng nó ở nhà với chúng tôi.”
“Nó thường làm gì?”
“Tự giải trí với trò cá ngựa, giết thời gian trong các quán cà phê và các sàn nhảy.”
“Vậy là nó có tiền à?”
“Vâng!”
“Ai đã cho nó?”
“Thiên tài xấu xa của nó, kẻ đã dụ dỗ nó bỏ học, kẻ đã dẫn dắt nó sa đọa, kẻ đã làm hư nó, kẻ đã cướp nó khỏi tay chúng tôi, kẻ đã dạy nó nói dối, phí phạm tài năng của nó và dạy nó ăn cắp, một cách bí mật mà cha mẹ nó không hay biết.”
“Daubrecq phải không?”
“Chính là Daubrecq.”
Clarisse Mergy đan hai tay vào nhau che giấu đi vầng trán đang ửng đỏ. Cô ta nói tiếp bằng giọng mệt mỏi: “Daubrecq đã tiến hành trả hận. Vào cái ngày sau khi chồng tôi đuổi cổ thằng bé bất hạnh của chúng tôi ra khỏi nhà, Daubrecq đã gửi cho chúng tôi một lá thư mỉa mai nhất, trong đó lão hé lộ trò chơi đáng ghê tởm của lão và những cách thức lão đã áp dụng thành công với con trai chúng tôi. Lão còn nói: “Những ngày này sẽ là trại giáo dưỡng... Sau này sẽ là tòa đại hình... Và sau cùng, chúng ta hãy cùng hy vọng và tin tưởng, là pháp trường!”.”
Lupin thốt lên: “Cái gì? Chẳng lẽ Daubrecq đã đạo diễn cả vụ này sao?”
“Không, không đó chỉ là một tai nạn thôi. Lời tiên tri đáng ghét ấy chỉ là ước muốn lão diễn tả ra. Nhưng ôi, nó mới khiến tôi khiếp sợ làm sao! Lúc ấy tôi đang đau ốm; đứa con trai kia của tôi, Jacques bé bỏng của tôi, mới chào đời. Ngày qua ngày, chúng tôi lại nghe nói về những trò xấu xa mới của Gilbert - giả mạo, lừa đảo - nhiều đến nỗi chúng tôi buộc phải loan tin đến những người thân xung quanh rằng nó đã đi nước ngoài và chết tại đó. Cuộc sống chỉ còn là nỗi thống khổ, và nó ngày càng trở nên tồi tệ hơn khi một cơn bão chính trị giáng xuống chồng tôi dẫn tới cái chết của anh ấy.”
“Ý cô là sao?”
“Một lời thôi là đủ, tên chồng tôi nằm trong danh sách hai mươi bảy.”
“Ôi!”
Lớp mạng che phủ bất ngờ được gỡ khỏi đôi mắt Lupin, và trong ánh chớp, anh nhìn thấy rõ toàn bộ câu chuyện mà cho đến ngay vừa rồi vẫn còn đang chìm trong bóng tối.
Clarisse Mergy nói tiếp bằng giọng quả quyết hơn: “Đúng, anh ấy có tên trong danh sách, nhưng do nhầm lẫn, do một sự không may đến khó tin mà anh ấy trở thành nạn nhân. Victorien Mergy đúng là một thành viên của ủy ban được bổ nhiệm xem xét vấn đề kênh đào xuyên Lưỡng Hải. Đúng là anh ấy đã bỏ phiếu cùng các thành viên khác ủng hộ kế hoạch của công ty. Thậm chí anh ấy còn trả tiền - đúng, tôi sẽ nói thẳng với ngài và tôi sẽ nói về số tiền - anh ấy đã trả mười lăm nghìn franc. Nhưng anh ấy trả tiền thay cho một người khác, một trong những người bạn chính trị của anh ấy, một người mà anh ấy tin tưởng tuyệt đối và đã trở thành thứ công cụ mù quáng của người đó. Anh ấy cứ nghĩ mình đang tử tế giúp đỡ bạn bè, và nó đã đem lại thất bại của chính anh ấy. Phải đến một ngày sau khi Chủ tịch công ty tự sát còn thư ký thì biến mất, cái ngày mà vụ con kênh đào được đăng trên báo chí, với nguyên một loạt bài viết về những vụ lừa đảo và hành động nhục nhã, đáng xấu hổ thì chồng tôi mới biết rằng một số người bạn của anh ấy đã nhận hối lộ, và biết tới cái danh sách bí ẩn kia. Nhiều người trong số ấy bỗng lên tiếng, khai ra tên anh ấy cùng tên của họ và tên của các nghị sĩ khác, lãnh đạo các đảng phái và các chính trị gia có ảnh hưởng. Ôi, những ngày ấy thật khủng khiếp! Cái danh sách ấy có được đăng tải không? Tên anh ấy có bị lộ ra không? Thật đau khổ làm sao! Chắc ngài còn nhớ sự phấn khích điên cuồng trong nghị viện, bầu không khí khủng bố và tố giác bao trùm tất cả. Kẻ nào sở hữu danh sách đó? Chẳng ai nói được. Chỉ biết rằng nó tồn tại và chỉ có thế. Hai cái tên đã phải hy sinh để hứng chịu những lời chê bai, miệt thị của dân chúng. Hai người bị cuốn bay trong cơn bão. Chẳng biết được lời tố giác xuất phát từ đâu và những tài liệu vu khống ấy là do kẻ nào tạo ra.”
“Daubrecq!” Lupin gợi ý.
“Không, không!” Phu nhân Mergy kêu lên. “Hồi ấy Daubrecq vẫn chẳng là gì cả, lão vẫn chưa xuất hiện trong bức tranh đâu. Không, ngài còn nhớ không sự thật bỗng lộ ra thông qua chính cái người đang muốn giữ kín nó: Germineaux, nguyên là quan Chưởng ấn, anh em họ với Chủ tịch Công ty Kênh đào. Khi đang hấp hối vì bệnh lao phổi, từ giường bệnh, ông ta đã viết thư gửi Cảnh sát trưởng, di chúc lại cho tay này một danh sách những cái tên mà ông ta nói rằng nó sẽ được tìm thấy sau khi ông ta chết, trong một cái rương bằng sắt để ở góc phòng. Căn nhà bị cảnh sát bao vây, còn viên Cảnh sát trưởng đến ngồi cạnh giường bệnh của người sắp chết. Germineaux đã chết. Cái rương được mở ra nhưng nó trống rỗng”
“Lần này đúng là Daubrecq rồi.” Lupin tuyên bố.
“Vâng, là Daubrecq.” Phu nhân Mergy nói, sự phấn khích dâng lên từng phút. “Alexis Daubrecq, trong vòng sáu tháng lão đã cải trang đến nỗi không ai nhận ra, làm thư ký cho Germineaux. Chuyện làm sao lão phát hiện ra Germineaux là người nắm giữ tài liệu đáng ngờ kia không quan trọng. Mà quan trọng là lão đã phá khóa cái rương vào đêm trước khi xảy ra cái chết kia. Quá nhiều thứ được chứng minh trong cuộc điều tra, và danh tính của Daubrecq đã được khẳng định.”
“Nhưng lão lại không bị bắt?”
“Có tác dụng gì không! Họ biết quá rõ rằng chắc chắn lão đã cất bản danh sách ấy vào chỗ an toàn rồi. Bắt giữ lão hẳn sẽ tạo ra một vụ scandal, mở lại toàn bộ vụ án...”
“Thế nên...”
“Thế nên họ đã thỏa thuận.”
Lupin bật cười. “Buồn cười thật, thỏa hiệp với Daubrecq hả!”
“Phải, rất buồn cười.” Phu nhân Mergy đáp ngắn gọn. “Suốt thời gian này lão hành động không chút chậm trễ, không hề xấu hổ, đi thẳng đến mục tiêu. Một tuần sau vụ trộm, lão đến nghị viện, đề nghị được gặp chồng tôi và thẳng thừng đòi anh ấy ba mươi nghìn franc, phải được thanh toán trong vòng hai mươi tư giờ. Bằng không lão đe dọa sẽ tiết lộ hết và khiến anh ấy nhục nhã. Chồng tôi biết mình đang phải đương đầu với ai, biết lão là kẻ không thể lấy lòng và đang ngập tràn căm hận. Nên anh ấy đã mất trí tự bắn vào đầu mình.”
“Ngớ ngẩn làm sao!” Lupin không thể kiềm chế. “Ngớ ngẩn làm sao! Daubrecq sở hữu một bản danh sách hai mươi bảy cái tên. Muốn công bố bất cứ cái tên nào trong số này, nếu lão tin lời buộc tội là có thật, lão sẽ phải trưng chính cái danh sách đó ra - cũng tức là nói, phải đưa ra một văn bản, hoặc ít nhất là một tấm ảnh cái danh sách đó. Nếu làm thế, lão sẽ tạo ra một vụ bê bối, đúng, nhưng đồng thời lão cũng không còn cách nào để tống tiền nữa.”
“Đúng và sai.” Cô ta nói.
“Làm sao cô biết được?”
“Thông qua chính Daubrecq. Tên ác nhân này đến gặp tôi và mỉa mai kể cho tôi nghe cuộc nói chuyện của lão với chồng tôi cùng những lời hai người nói với nhau. Mọi chuyện không chỉ dừng lại ở bản danh sách, không chỉ dừng lại ở mảnh giấy nổi tiếng mà viên thư ký viết những cái tên lên đó, không chỉ dừng lại ở những khoản tiền được trả, và nếu ngài còn nhớ, không chỉ dừng lại ở mảnh giấy mà vị Chủ tịch công ty trước khi hấp hối đã ký tên bằng máu của mình. Còn hơn thế nhiều. Có những bằng chứng ít rõ ràng hơn, mà những người có liên quan không biết tới: thư từ liên lạc giữa ngài Chủ tịch và viên thư ký, giữa ngài Chủ tịch và cố vấn của ông ta... Tất nhiên, bản danh sách được viết nguệch ngoạc trên một mảnh giấy là bằng chứng duy nhất có giá trị, là bằng chứng không thể chối cãi, không dễ để sao chép hay chụp ảnh, vì tính chân thực của nó có thể được kiểm tra một cách cương quyết hơn. Nhưng dầu sao đi nữa, các bằng chứng khác cũng rất nguy hiểm. Chỉ cần mình chúng cũng đủ đi tong hai nghị sĩ. Và Daubrecq quá thừa thông minh để biến sự thật này thành vũ khí. Lão lựa chọn nạn nhân của mình, làm họ khiếp sợ mất hết lý trí, bày ra trước mắt họ một vụ bê bối không tránh khỏi; cuối cùng nạn nhân phải trả một khoản tiền theo yêu cầu. Hoặc phải tự sát, như chồng tôi đã làm. Giờ thì ngài hiểu chưa?”
“Rồi!” Lupin đáp.
Và trong sự im lặng kéo theo sau đó, anh thầm vẽ ra trong óc hình ảnh cuộc đời Daubrecq. Anh trông thấy lão sở hữu danh sách kia, sử dụng quyền lực của mình, dần dần xuất hiện từ trong bóng tối, tiêu pha phung phí tiền bạc lão bóc lột được từ các nạn nhân của mình, bảo đảm chức vụ của lão là hội viên hội đồng quận và nghị sĩ, khống chế mọi việc bằng cách đe dọa và khủng bố mà không bị trừng phạt, không thể bị tổn thương, không thể bị tấn công, chính phủ cũng phải sợ hãi lão, tốt hơn hết nên chấp thuận những yêu cầu của lão thay vì tuyên chiến với lão, các nhà chức trách tư pháp sợ hãi lão, nói ngắn gọn, lão mạnh mẽ đến nỗi Prasville được tuyển bộ làm sếp sòng Sở Cẩm, chiến thắng tất cả những ai đã từng được nhắm trước đó, vì một lý do đơn giản là cá nhân ông ta căm ghét Daubrecq.
“Nên cô đã gặp lại lão?” Anh hỏi.
“Tôi đã gặp lại lão. Tôi phải làm thế. Chồng tôi chết rồi, nhưng danh dự của anh ấy mãi mãi không được đụng tới. Không một ai nghi ngờ sự thật đó. Ít nhất là nhằm bảo vệ danh tiếng mà anh ấy để lại cho tôi, tôi chấp nhận cuộc nói chuyện đầu tiên với Daubrecq.”
“Cuộc nói chuyện đầu tiên, phải, vậy là còn nhiều lần nữa?”
“Nhiều lần nữa.” Cô ta nói, giọng căng thẳng. “Phải, nhiều lần nữa... tại nhà hát... hoặc vào buổi tối, tại Enghien... hoặc giả ở Paris vào ban đêm... vì tôi thấy nhục nhã khi gặp gỡ người đàn ông đó và tôi không muốn người ta biết... Nhưng tôi cần phải gặp… một bổn phận còn quan trọng hơn bất kỳ bổn phận nào đòi hỏi tôi làm điều đó... bổn phận trả thù cho chồng tôi...”
Cô ta cúi xuống gần Lupin và thiết tha nói: “Đúng, trả thù chính là động cơ cho những hành xử của tôi và là mối bận tâm duy nhất của tôi trong đời. Trả thù cho chồng tôi, trả thù cho đứa con trai đã bị hủy hoại của tôi, trả thù cho chính bản thân tôi vì tất cả những gì lão đã gây ra cho tôi. Tôi không còn giấc mơ nào khác, không còn mục tiêu nào khác trong đời. Đây là điều tôi muốn: Chứng kiến gã đó bị nghiền nát, lâm vào cảnh khánh kiệt, phải khóc lóc - nếu như lão vẫn còn biết cách khóc - nức nở khổ sở trong tuyệt vọng….”
“Cô muốn lão chết.” Lupin nói, nhớ lại cảnh đã xảy ra giữa họ trong phòng làm việc của Daubrecq.
“Không, không phải là chết. Tôi thường xuyên nghĩ về chuyện đó, thậm chí tôi đã từng giơ tay lên để đâm lão, nhưng làm thế có ích gì đâu. Chắc chắn lão đã đề phòng rồi. Tài liệu ấy vẫn còn. Giết một người thì không phải là trả thù đâu... Nỗi căm thù của tôi còn nặng hơn thế... Nó đòi hỏi lão phải bị hủy hoại, phải bị gục ngã; và để làm được thế, chỉ còn một cách duy nhất là bẻ hết những nanh vuốt của lão. Tước đi các tài liệu trao cho lão quyền uy tối thượng, chấm dứt sự tồn tại của nó. Đồng nghĩa với việc đẩy lão lâm vào cảnh phá sản và thảm kịch... những điều kiện khốn nạn nhất. Đó là việc tôi phải cố gắng làm.”
“Nhưng chắc Daubrecq phải nhận ra những ý định của cô chứ?”
“Chắc chắn! Và tôi đảm bảo với ngài, đó là những cuộc gặp gỡ lạ lùng giữa chúng tôi: Tôi theo dõi lão rất kĩ, cố gắng phỏng đoán bí mật của lão đằng sau những hành động và lời nói, và lão... lão...”
“Và lão nằm yên đó đợi chờ con mồi mà lão thèm khát.” Lupin nói nốt suy nghĩ của Clarisse Mergy. “... Vì người đàn bà mà lão không bao giờ ngừng yêu... người lão yêu... và là người mà lão thèm thuồng bằng tất cả sức mạnh, bằng tất cả đam mê bùng cháy của mình...”
Cô ta cúi thấp đầu xuống, đơn giản nói: “Vâng!”
Một cuộc chiến mặt đối mặt lạ lùng thực sự giữa hai kẻ bị ngăn cách bởi quá nhiều điều không thể đạt tới! Đam mê của Daubrecq phải khó kiềm chế tới mức nào lão mới mạo hiểm bất chấp cả sự đe dọa của cái chết, mới dám phá vỡ sự riêng tư trong căn nhà mình, vì người đàn bà này mà lão đã tàn phá cả cuộc đời! Nhưng chắc lão cũng phải cảm thấy bản thân mình đang tuyệt đối an toàn!
“Và cuộc tìm kiếm của cô đã kết thúc... như thế nào?” Lupin hỏi.
“Cuộc tìm kiếm của tôi kéo dài mà chẳng nên cơm cháo gì.” Cô ta đáp. “Ngài biết những phương thức điều tra mà cả ngài lẫn cảnh sát đã áp dụng rồi đấy. Bản thân tôi cũng áp dụng, nhiều năm trước cả hai bên các ngài, nhưng vô ích. Tôi đang bắt đầu tuyệt vọng. Thế rồi vào một ngày, khi tôi đến gặp Daubrecq tại biệt thự của lão ở Enghien, tôi nhặt được dưới gầm bàn viết của lão một lá thư bị vò nát và ném vào thùng rác giấy mà lão vừa bắt đầu viết. Lá thư bao gồm vài dòng bằng thứ tiếng Anh rất tệ. Tôi có thể đọc được: “Làm rỗng bên trong miếng pha lê đi, để lại một khoảng trống mà không ai nghi ngờ gì.” Có lẽ tôi đã không xem cái câu này là quan trọng như nó đáng được thế nếu Daubrecq không vội vã chạy vào sau khi đã ra vườn, rồi bắt đầu đổ hết thùng rác giấy ra, vẻ háo hức rất đáng ngờ. Lão ném sang tôi ánh mắt nghi ngờ. “Từng có một lá thư ở trong này.” Lão nói. Tôi giả vờ không hiểu. Lão không gặng hỏi thêm, nhưng cơn tức tối ấy không qua được mắt tôi và tôi tiếp tục cuộc truy tìm của mình theo hướng này. Một tháng sau, giữa đống tro tàn trong lò sưởi phòng khách, tôi phát hiện ra một nửa bị xé của một tờ hóa đơn bằng tiếng Anh. Tôi đọc được rằng một thợ thổi thủy tinh ở Stourbridge có tên là John Howard đã cung cấp cho Daubrecq một cái chai pha lê được làm theo mẫu. Cái từ “pha lê” khiến tôi chú ý ngay lập tức. Tôi đã đến Stourbridge, dò hỏi quản đốc của các xưởng thủy tinh và biết được cái nút của chiếc chai này đã bị làm rỗng ở bên trong, căn cứ theo chỉ dẫn trong đơn đặt hàng, để có thể tạo ra một cái hốc, sự tồn tại của cái hốc ấy không ai có thể phát hiện ra được.”
Lupin gật đầu. “Kiểu giấu đồ này đúng là không ai nghi ngờ được. Dù sao, dường như tôi không thấy gì cả ở dưới lớp mạ vàng... Vậy thì nơi giấu sẽ phải rất nhỏ!”
“Nhỏ, nhưng vẫn đủ lớn.” Cô ta nói. “Khi trở về từ Anh, tôi đã đến Sở Cẩm để gặp Prasville, tình bạn của anh ta với tôi vẫn chưa thay đổi. Tôi không hề ngần ngại nói với anh ta trước hết là những lý do khiến chồng tôi tự sát, và thứ hai là mục đích trả thù mà tôi đang theo đuổi. Khi tôi thông báo cho anh ta những phát hiện của mình, anh ta nhảy cẫng lên vui sướng; và tôi cảm thấy nỗi căm thù của anh ta với Daubrecq mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Từ anh ta, tôi biết rằng bản danh sách được viết trên một mảnh giấy báo nước ngoài cực kỳ mỏng, được cuộn lại như một viên thuốc, rất dễ nhét vừa vào trong một không gian cực nhỏ. Cả anh ta cũng như tôi đều không một phút chần chừ. Chúng tôi biết chỗ giấu. Chúng tôi đã đồng ý hai người sẽ hành động độc lập, trong khi vẫn tiếp tục bí mật thư từ với nhau. Tôi bảo anh ta giữ liên hệ với Clémence, bà già gác cổng tại quảng trường Lamartine, bà ta đã dâng hiến cho tôi rất tận tụy…”
“Nhưng với Prasville thì ít hơn.” Lupin nói. “Vì tôi có thể chứng minh rằng bà ta đã phản bội ông ta.”
“Giờ thì có lẽ vậy, nhưng lúc đầu thì không; và những cuộc tìm kiếm của cảnh sát diễn ra rất nhiều lần. Chính vào quãng thời gian đó, cách đây mười tháng, Gilbert một lần nữa xuất hiện trong cuộc đời tôi. Một người mẹ không bao giờ đánh mất đi tình yêu dành cho con trai mình, không cần biết nó có làm gì. Và rồi Gilbert có cái cách riêng của nó... Mà ngài biết nó rồi đấy. Nó khóc, hôn Jacques bé bỏng của tôi, em trai nó và tôi đã tha thứ cho nó.”
Cô ta ngừng lại, và bằng giọng mệt mỏi, đôi mắt nhìn chú mục xuống sàn, cô ta nói tiếp: “Ước gì tôi đã không tha thứ cho nó! Ôi, nếu giờ khắc ấy có thể quay lại, thì tôi sẵn sàng chuẩn bị đủ sự can đảm khủng khiếp để đuổi cổ nó đi! Đứa con tội nghiệp của tôi... chính tôi đã hủy hoại nó!...” Rồi cô ta trầm ngâm. “... Lẽ ra tôi đã có can đảm để làm thế hoặc làm gì đó khác, nếu nó giống hệt như tôi đã hình dung trong tâm trí, hay như chính nó bảo cho tôi biết về bản thân, rằng từ lâu nó đã mang trên mình những dấu ấn quỷ quyệt, phóng đãng, lỗ mãng và sa đọa. Nhưng cho dù vẻ ngoài của nó đã hoàn toàn thay đổi nhiều tới nỗi tôi không nhận ra, thì có một sự - nói từ quan điểm - biết nói như nào nhỉ - theo quan điểm về đạo đức đi, có một sự tiến bộ rõ rệt. Ngài đã giúp đỡ nó, nâng đỡ nó; dù tôi cực kỳ chán ghét trạng thái cuộc sống của nó, nhưng nó đã giữ lại được cho mình lòng tự trọng như kiểu con người đứng đắn bên trong một lần nữa đã xuất hiện... Nó đẹp trai, vô tư và hạnh phúc... Nó thường kể cho tôi nghe về ngài với tình cảm rất trìu mến!”
Cô ta lựa chọn từ ngữ cẩn thận, cho thấy vẻ ngại ngùng, trước mặt Lupin cô ta không dám chỉ trích quá nhiều phong cách sống mà Gilbert đã lựa chọn, nhưng vẫn không thể lên tiếng ủng hộ y.
“Tiếp theo chuyện gì đã xảy ra?” Lupin hỏi.
“Chúng tôi rất hay gặp nhau. Hôm thì nó lén lút tới gặp tôi, hoặc tôi đến gặp nó và chúng tôi cùng nhau đi dạo trong vùng. Nhờ thế tôi dần dần cảm thấy phải kể cho nó nghe câu chuyện của chúng tôi, về việc cha nó tự sát và mục tiêu mà tôi đang theo đuổi. Ngay lập tức, nó nộ khí xung thiên. Nó cũng muốn trả thù cho cha nó bằng cách xoáy cái nút chai pha lê, để chính tay nó trả thù Daubrecq vì đã hủy hoại cuộc đời nó. Ý tưởng đầu tiên của nó - mà tôi buộc phải kể cho ngài, nó không bao giờ lung lay - đó là cùng thực hiện việc này với ngài.”
“Vậy thì...” Lupin nói. “Cậu ta lẽ ra phải...”
“Phải, tôi biết. tôi cũng có ý đấy. Đáng tiếc Gilbert tội nghiệp của tôi - ngài biết nó yếu ớt thế nào rồi đấy - nó chịu ảnh hưởng từ một trong những đồng bọn của nó.”
“Vaucheray?”
“Đúng, Vaucheray, một linh hồn đen tối, chất chứa đắng cay và ghen tị, một kẻ nhiều tham vọng, vô liêm sỉ, vô nguyên tắc, luôn ủ dột và xảo quyệt, kẻ có sức ảnh hưởng rất lớn tới con trai tôi. Gilbert đã phạm sai lầm khi tin tưởng gã và xin gã lời khuyên. Đó là khởi nguồn của mọi bất hạnh. Vaucheray đã thuyết phục cả nó lẫn tôi rằng sẽ tốt hơn nhiều nếu chúng tôi tự ra tay. Gã đã nghiên cứu, nắm vai trò chỉ huy và cuối cùng tổ chức phi vụ Enghien, và theo hướng dẫn của ngài, tiến hành vụ trộm ở biệt thự Marie-Thérèse, nơi mà Prasville cùng các đồng sự của anh ta đã khám xét triệt để nhưng không tìm được gì, vì tên hầu Léonard không ngừng tuần tra quanh biệt thự rất tích cực. Đó là một kế hoạch điên rồ. Chúng tôi lẽ ra nên hoặc tin tưởng hoàn toàn vào kinh nghiệm của ngài, hoặc ngay từ đầu không đưa ngài vào vụ này, tự hứng chịu rủi ro từ những sai lầm chết người và những chần chừ nguy hiểm của chính chúng tôi. Tuy nhiên chúng tôi không thể tự quyết. Vaucheray đã khống chế chúng tôi. Tôi đã đồng ý gặp Daubrecq tại nhà hát. Suốt khoảng thời gian đó, mọi chuyện đã diễn ra. Khi tôi về nhà vào lúc mười hai giờ đêm thì nghe tin về hậu quả khủng khiếp: Léonard bị giết chết, con trai tôi thì bị bắt. Ngay lập tức, tôi có linh cảm u ám về tương lai. Lời tiên tri kinh hoàng của Daubrecq đã thành sự thật, tức là sẽ có phiên xử rồi kết án. Và tất cả điều này là lỗi của tôi, là sai lầm của tôi, của người mẹ, vì đã đẩy con trai mình xuống vực thẳm không thể cứu vãn được.”
Hai bàn tay Clarisse siết chặt và cô ta run lẩy bẩy từ đầu tới chân. Còn nỗi khổ nào sánh được với nỗi đau của một người mẹ run rẩy vì con trai sẽ phải rơi đầu. Động lòng thương cảm, Lupin nói: “Chúng ta sẽ cứu cậu ta. Đó là điều chắc chắn. Nhưng tôi cần phải biết hết mọi chi tiết. Xin cô hãy kể hết toàn bộ câu chuyện đi. Cũng vào đêm ấy, làm sao cô biết đã xảy ra chuyện gì tại Enghien?”
Cô ta tự trấn tĩnh lại, và với gương mặt nhăn lại vì nỗi đau bất tận, cô ta đáp: “Thông qua hai đồng bọn khác của nó, hoặc là của Vaucheray, kẻ mà chúng nó dâng hiến rất tận tụy, kẻ đã thuê bọn họ chèo thuyền.”
“Hai tên ở ngoài kia, Grognard và Le Ballu à?”
“Vâng! Khi ngài trở về từ căn biệt thự, khi ngài nghỉ ngơi sau khi bị viên Cảnh sát trưởng truy đuổi trên hồ, ngài đã nói vài lời giải thích với họ, lúc quay về xe mình. Họ hoảng hết cả lên vì sợ, nên họ đã lao thẳng đến chỗ tôi - họ đã ở đó hôm trước và kể cho tôi biết tin tức đáng sợ ấy. Gilbert đã bị bắt! Ôi, đúng là một đêm tồi tệ! Tôi nên làm gì? Đi tìm ngài ư? Chắc chắn, và cầu xin sự giúp đỡ của ngài. Nhưng tôi biết đi đâu tìm ngài bây giờ?... Thế rồi hai kẻ mà ngài gọi là Grognard và Le Ballu ấy lại tình cờ lái xe vào một góc phố, họ quyết định để tôi đảm nhận phần việc của Vaucheray, những tham vọng của gã, kế hoạch của gã vốn đã chín muồi từ lâu...”
“Tôi cho rằng đó là loại bỏ tôi?” Lupin nói, cười toét.
“Phải! Vì Gilbert có được sự tin tưởng hoàn toàn từ ngài nên Vaucheray đã theo dõi nó, và nhờ thế gã biết tất cả mọi nơi ở của ngài. Thêm vài ngày nữa, một khi chiếm được cái nút chai pha lê, nắm trong tay bản danh sách hai mươi bảy, thừa hưởng toàn bộ quyền lực của Daubrecq, gã sẽ nộp ngài cho cảnh sát mà không thèm thỏa hiệp với bất kỳ thành viên nào trong nhóm của ngài, những kẻ mà ngài đã xem là nhóm của riêng mình.”
“Thằng khốn nạn!” Lupin lẩm bẩm. “Một thằng đầu đất!” Rồi anh nói thêm: “Vậy là những tấm ván cửa...”
“Bị cắt bỏ theo chỉ dẫn của gã, chuẩn bị trước cho những màn chiến đấu chống lại ngài và Daubrecq, tại ngôi nhà của lão, gã cũng làm tương tự. Gã đã bỏ tiền ra thuê một tên biết biểu diễn nhào lộn, một thằng lùn mỏng cơm rất giỏi, có thể luồn lách qua những khe hở, qua đó phát hiện toàn bộ thư từ cũng như mọi bí mật của ngài. Đó là những gì hai người bạn của gã nói cho tôi biết. Ngay lập tức tôi đã lên ý tưởng cứu lấy con trai cả của mình bằng cách lợi dụng em trai nó, thằng Jacques bé bỏng của tôi, bản thân nó cũng rất mảnh khảnh và thông minh, gan dạ, như ngài đã thấy. Tối hôm ấy, chúng tôi ra tay. Hành động dựa theo thông tin các bạn đồng hành của tôi cung cấp, tôi vào các phòng của Gilbert và tìm thấy chùm chìa khóa căn hộ của ngài trên phố Matignon, hóa ra đó là nơi ngài quay về để ngủ. Đáng tiếc, trên đường đi tôi đã đổi ý nghĩ rằng thay vì nhờ cậy ngài giúp đỡ thì tôi nên lấy lại cái nút chai pha lê, mà nếu nó được phát hiện tại Enghien, rõ ràng nó phải nằm trong căn hộ của ngài. Những tính toán của tôi đã đúng. Trong vài phút, Jacques bé bỏng của tôi đã lẻn vào phòng ngủ của ngài và mang nó ra cho tôi. Tôi liền bỏ đi, run lên vì hy vọng. Nắm được tấm bùa này trong tay, không nói với Prasville, tôi sẽ có quyền lực tuyệt đối trước Daubrecq. Tôi có thể ép lão làm bất kỳ điều gì mình muốn; lão sẽ trở thành nô lệ cho ý chí của tôi, nghe theo hướng dẫn của tôi, từng bước nâng đỡ Gilbert, làm đủ mọi cách nhằm giúp nó trốn thoát hoặc giả không bị kết án nữa, nghĩa là con trai tôi được an toàn.”
“Rồi sao?”
Clarisse đứng dậy khỏi ghế, bầu nhiệt huyết chảy trong từng bộ phận cơ thể, cô ta nghiêng người về phía Lupin và nói bằng giọng trống rỗng: “Trong miếng pha lê ấy chẳng có gì hết, ngài có hiểu không? Chẳng tài liệu, chẳng có nơi giấu nào cả! Toàn bộ cuộc khám phá Enghien là vô ích! Vụ giết Léonard là vô ích! Vụ bắt giữ con trai tôi là vô ích! Tất cả những nỗ lực của tôi là vô ích!”
“Nhưng tại sao? Tại sao?”
“Tại sao ư? Bởi vì thứ ngài đã trộm của Daubrecq không phải là cái nút chai được làm theo thiết kế của lão, mà là cái nút chai được gửi đến John Howard, thợ thổi thủy tinh tại Stourbridge, để làm mẫu.”
Nếu không phải Lupin đang chứng kiến nỗi đau khổ sâu sắc, anh đã không thể kiềm chế được sự bùng nổ đầy nhạo báng quen thuộc của mình trước trò đùa nghiệt ngã mà số phận đã quen cợt đùa anh. Thay vào đó, anh lẩm bẩm qua kẽ răng: “Thật ngu ngốc làm sao! Và còn ngu ngốc hơn thế khi Daubrecq đã cảnh cáo.”
“Không!” Cô ta nói. “Cùng ngày hôm đó tôi đã đến Enghien. Daubrecq nhìn nhận tất cả mọi chuyện chẳng khác gì một vụ trộm bình thường, một vụ thôn tính các tài sản của lão. Thực tế ngài có tham gia khiến lão bị lạc hướng”
“Dẫu vậy, vụ cái nút chai biến mất...”
“Ngay từ đầu lão chẳng xem trọng thứ đấy lắm, vì nó chỉ là mẫu thôi.”
“Làm sao cô biết?”
“Có một vết rạch dưới đáy cái nút, và tôi đã đi dò hỏi tại Anh kể từ đó.”
“Rất tốt, nhưng tại sao chìa khóa tủ chè mà từ trong đấy cái nút chai bị đánh cắp lại luôn nằm trong tay tên người hầu vậy? Và tại sao, ở lần thứ hai, sau đấy nó lại được tìm thấy trong ngăn kéo bàn tại nhà của Daubrecq ở Paris?”
“Tất nhiên, Daubrecq rất quan tâm đến nó và chú ý rất kĩ như người ta hay để ý tới mô hình của bất kỳ thứ gì có giá trị. Đó là lý do tại sao tôi đã thay thế cái nút chai trong tủ chè trước khi nó bị phát hiện là đã mất. Điều này cũng giải thích cho việc ở lần thứ hai, tôi đã nhờ Jacques bé bỏng trộm cái nút chai từ trong túi áo bành tô của ngài rồi bảo bà già gác cổng bỏ nó lại vào trong ngăn kéo.”
“Vậy là lão không hề nghi ngờ gì?”
“Không nghi ngờ gì. Lão biết danh sách đang được cất giấu rất kĩ, nhưng lão không biết Prasville và tôi đã biết về thứ mà lão đang giấu trong đó.”
Lupin đứng dậy khỏi ghế và đi tới đi lui trong phòng, suy nghĩ. Rồi anh dừng lại bên cạnh Clarisse và hỏi: “Kể từ sau vụ Enghien, ngoài tất cả những gì đã kể, cô vẫn chưa tiến thêm một bước nào đúng không?”
“Đúng! Tôi đã hành động hết ngày này qua ngày khác, do hai người kia dẫn dắt hoặc dẫn dắt họ, nhưng chẳng có một kế hoạch nhất định nào hết.”
“Hoặc ít nhất là không có bất kỳ kế hoạch nào khác ngoài kế hoạch chiếm được bản danh sách hai mươi bảy từ tay Daubrecq.” Anh nói.
“Đúng, nhưng làm thế nào? Ngoài ra, những chiến thuật của ngài chỉ càng gây khó khăn hơn cho tôi. Chúng tôi không mất nhiều thời gian để nhận ra bà người hầu già Victoire của ngài đang cải trang thành đầu bếp mới ở nhà Daubrecq; và từ những gì bà già gác cổng nói, chúng tôi phát hiện ra Victoire đang chứa chấp ngài trong phòng mình và tôi thấy lo sợ vì những kế hoạch của ngài.”
“Người viết thư kêu tôi nên rút khỏi vụ này có phải là cô không?”
“Đúng!”
“Cũng chính cô đã đề nghị tôi không đến nhà hát Vaudeville vào buổi tối hôm ấy?”
“Đúng, bà già gác cổng đã bắt quả tang Victoire đang nghe lỏm cuộc nói chuyện của Daubrecq với tôi trên điện thoại; và Le Ballu, kẻ đang theo dõi căn nhà, đã trông thấy ngài ra ngoài. Thế nên tôi nghi ngờ tối hôm ấy ngài sẽ bám theo Daubrecq.”
“Và người phụ nữ đã tới đây, vào một buổi cuối chiều...”
“Là tôi đấy. Tôi cảm thấy tuyệt vọng nên đã muốn gặp ngài.”
“Và cô đã chặn trước lá thư của Gilbert?”
“Đúng, tôi nhận ra nét chữ của nó trên phong bì.”
“Nhưng Jacques bé bỏng của cô không đi cùng à?”
“Không, nó ở ngoài, trong xe ô tô cùng Le Ballu, hắn đã nâng nó lên cho tôi qua ô cửa sổ phòng khách, sau đó thằng bé lẻn vào phòng ngủ của ngài qua khe hở ở chỗ tấm ván cửa.”
“Trong lá thư ấy viết gì?”
“Chẳng hay họ gì đâu, toàn những lời trách mắng. Gilbert nguyền rủa ngài vì bỏ rơi nó, vì ngài nhận vụ này do lợi ích của riêng mình. Nói ngắn gọn, nó đã khẳng định sự nghi ngờ của tôi nên tôi bỏ đi.”
Lupin nhún vai bực bội. “Đúng là phí thời gian phát sợ! Đúng là chết người làm sao khi chúng ta lại không thể thấu hiểu nhau sớm hơn! Cô và tôi đang chơi trò trốn tìm, giăng ra những cái bẫy ngớ ngẩn cho nhau, trong khi thời gian cứ đang ngày một trôi đi, hoang phí thời gian quý giá mà không thể lấy lại nữa.”
“Ngài thấy chưa, ngài thấy chưa.” Cô ta run rẩy nói. “Đến cả ngài cũng thấy lo sợ về tương lai đấy!”
“Không, tôi không sợ.” Lupin kêu lên. “Nhưng tôi đang nghĩ đến tất cả công việc hữu ích mà chúng ta có thể đã làm cho đến lúc này, nếu chúng ta cùng nhau hợp sức. Tôi đang nghĩ đến tất cả những sai lầm, tất cả những hành động khinh suất mà chúng ta lẽ ra đã tránh được, nếu chúng ta biết hợp tác với nhau. Tôi đang nghĩ nỗ lực tìm kiếm trong đống quần áo Daubrecq mặc đêm nay của cô cũng vô ích như các nỗ lực khác, và vào lúc này, nhờ màn song đấu ngớ ngẩn của chúng ta, nhờ sự ầm ĩ hỗn loạn chúng ta đã khơi lên trong nhà lão mà Daubrecq đã được cảnh báo và sẽ càng đề phòng hơn bao giờ hết.”
Clarisse Mergy lắc đầu. “Không, không, tôi không nghĩ vậy. Vụ ầm ĩ ấy không đánh thức lão dậy đâu, vì chúng tôi đã trì hoãn nỗ lực trong hai mươi tư giờ, để bà già gác cổng bỏ thuốc ngủ vào rượu của lão.” Rồi cô ta chậm rãi nói thêm: “Và rồi ngài thấy đấy, chẳng điều gì có thể khiến Daubrecq cảnh giác hơn như lão đã và đang làm. Cuộc đời lão chẳng có việc gì để làm ngoài tăng cường đề phòng trước nguy hiểm. Lão chẳng bao giờ phó mặc cho số phận... Hơn nữa, chẳng phải trong tay lão đang nắm tất cả quân bài sao?”
Lupin bước đến bên cô ta và hỏi: “Ý cô muốn nói gì? Chẳng lẽ vụ này vô vọng rồi hay sao? Chẳng lẽ không có lấy một thứ gì giúp chúng ta thoát sao?”
“Có!” Cô ta lầm bầm. “Có một cách, chỉ một cách thôi...”
Anh để ý thấy vẻ xanh xao của cô ta trước khi một lần nữa cô ta kịp giấu mặt vào hai bàn tay. Và một lần nữa, người cô ta lại run như thể lên cơn sốt.
Dường như anh hiểu lý do sự đau khổ của cô ta. Cúi xuống gần cô ta, anh chạm vào nỗi đau khổ của cô ta.
“Xin cô!” Anh nói. “Làm ơn hãy trả lời tôi thật thẳng thắn. Cái này là vì Gilbert đúng không? Cho dù may mắn là cảnh sát không thể giải được câu đố về quá khứ của cậu ta, cho dù tên thật của kẻ đồng bọn với Vaucheray không bị lộ ra, nhưng ít nhất có một người biết, đúng không? Daubrecq đã nhận ra con trai cô là Antoine, với bí danh là Gilbert đúng không?”
“Đúng, đúng…”
“Và lão hứa sẽ cứu cậu ta, đúng không? Lão hứa hẹn tự do cho cậu ta, cứu cậu ta khỏi nhà tù, cho cậu ta trốn thoát, hứa hẹn cậu ta sẽ sống sót: Đó là thứ lão dùng để dụ dỗ cô vào cái đêm trong phòng làm việc của lão, khi cô cố gắng đâm chết lão, đúng không?”
“Đúng… đúng… là như thế...”
“Và lão đưa ra điều kiện đúng không? Một điều kiện đáng ghê tởm khi đặt ra với một người đáng thương như cô? Tôi nói đúng không?”
Clarisse không trả lời. Dường như cô ta đã kiệt sức bởi cuộc chiến kéo dài với kẻ đang ngày càng chiếm ưu thế, chống lại kẻ mà cô ta không đủ sức chiến đấu. Lupin nhìn thấy trong cô ta hình ảnh con mồi đã sẵn sàng quy phục, nghe theo ý muốn của kẻ chiến thắng. Clarisse Mergy, người vợ đáng yêu của tay Mergy mà Daubrecq đã thực sự giết chết, người mẹ khiếp sợ của tay Gilbert mà Daubrecq đã dụ dỗ đi chệch đường, để cứu con trai mình khỏi cái giá treo cổ, dù bất cứ chuyện gì xảy ra và lâm vào cảnh nhục nhã tới đâu, Clarisse Mergy vẫn phải phục tùng những ý muốn của Daubrecq. Cô ta sẽ trở thành bà chủ, thành vợ, thành nô lệ ngoan ngoãn của Daubrecq, kẻ có bề ngoài của một tên ác quỷ và tư cách như thú hoang ấy, kẻ đê tiện đáng khinh mà Lupin không thể không khiếp sợ và ghê tởm khi nghĩ tới.
Ngồi xuống bên cạnh cô ta, với những cử chỉ thương xót, anh nhẹ nhàng nâng đầu cô ta lên, và nhìn thẳng vào mắt cô ta, anh nói: “Nghe tôi này, tôi thề là tôi sẽ cứu con trai cô, tôi xin thề... Con trai cô sẽ không phải chết, cô hiểu không?... Chẳng có sức mạnh quái nào trên thế gian này có thể chặt đầu con cô xuống chừng nào tôi còn sống.”
“Tôi tin ngài... tôi tin lời ngài nói.”
“Cứ tin đi. Đó là lời nói của một người đàn ông không biết đến thất bại. Tôi sẽ thành công. Chỉ là tôi xin cô hãy hứa một lời không thể hủy bỏ với tôi.”
“Là gì thế?”
“Cô không được phép gặp lại Daubrecq nữa.”
“Tôi thề!”
“Cô phải xóa bỏ ngay khỏi tâm trí mình bất kỳ ý tưởng nào, bất kỳ nỗi sợ hãi nào, ngăn chặn tất cả sự thấu hiểu nào giữa cô với lão... với bất kỳ thỏa thuận nào...”
“Tôi thề!”
Cô ta nhìn anh với vẻ mặt an tâm và tin tưởng tuyệt đối; còn anh, trước cái nhìn của cô ta, anh cảm thấy một niềm vui của dâng hiến và khao khát rực cháy muốn trả lại cho người phụ nữ này những phút giây hạnh phúc, hoặc ít nhất, mang lại cho cô ta sự thanh bình và lãng quên giúp hàn gắn những vết thương tồi tệ nhất.
“Thôi nào!” Anh nói bằng giọng vui vẻ, đứng dậy khỏi ghế. “Mọi chuyện rồi sẽ ổn. Chúng ta có hai, ba tháng trước mắt. Nhiều hơn tôi cần... tất nhiên, với điều kiện là tôi không bị cản trở khi đi lại. Vì thế cô sẽ phải rút lui khỏi cuộc đấu này, cô biết đấy.”
“Ý ngài là sao?”
“Đúng, cô phải biến mất một thời gian, về nông thôn mà sống. Cô không thương thằng Jacques bé bỏng của mình à? Kết cục của chuyện này sẽ khiến các dây thần kinh của cậu nhóc bé nhỏ tội nghiệp này đứt hết mất... Chắc chắn cậu nhóc xứng đáng được nghỉ ngơi, đúng không Hercules?”
Hôm sau, gần như suy sụp dưới sức ép của các sự kiện và bản thân cũng cần nghỉ ngơi vì nếu không sẽ bị ốm nặng, Clarisse Mergy cùng con trai đến ngủ nhờ nhà một người bạn ở bìa khu rừng Saint-Germain. Cô ta cảm thấy rất yếu ớt, não bộ bị ám ảnh bởi các ảo ảnh, các dây thần kinh căng lên vì những rắc rối tới nỗi chỉ cần chút lo âu thôi cũng sẽ khiến tình hình trầm trọng thêm. Cô ta đã sống ở đó vài ngày trong tình trạng trì trệ cả thể xác lẫn tinh thần, chẳng nghĩ đến điều gì và tự cấm mình không theo dõi báo chí.
Một buổi chiều, trong khi Lupin đã thay đổi chiến thuật và đang soạn thảo một kế hoạch bắt cóc, giam hãm Daubrecq; trong khi Grognard và Le Ballu, những kẻ anh đã hứa sẽ tha thứ chuyện cũ nếu anh thành công, đang theo dõi nhất cử nhất động của kẻ thù; trong khi báo chí đang tuyên bố về phiên xử tội giết người của hai tên đồng bọn với Arsène Lupin sắp tới, một buổi chiều, lúc bốn giờ, chuông điện thoại bất ngờ reo vang trong căn hộ trên phố Chateaubriand.
Lupin nhấc ống nghe lên. “A lô!
Một giọng phụ nữ nín thở vang lên: “Phải ngài Michel Beaumont đấy không?”
“Bà đang nói chuyện với ngài ấy đây, thưa bà. Tôi đang vinh dự nói chuyện với...”
“Xin ngài hãy đến đây nhanh lên, phu nhân Mergy uống thuốc độc rồi.”
Lupin không đợi lắng nghe chi tiết. Anh lao ra ngoài, nhảy vào xe chạy đến Saint-Germain.
Người bạn của Clarisse đang đợi anh ngoài cửa phòng ngủ.
“Chết chưa?” Anh hỏi.
“Chưa!” Cô ta đáp. “Cô ấy không uống đủ liều. Bác sĩ vừa ra về rồi. Ông ta nói cô ấy sẽ qua được.”
“Tại sao cô ấy lại phải làm thế?”
“Cậu con trai Jacques của cô ấy đã biến mất.”
“Bị mang đi à?”
“Vâng, nó đang chơi ở ngay trong rừng. Người ta trông thấy một chiếc ô tô chạy tới dừng ở đó. Thế rồi vang lên những tiếng la hét. Clarisse cố gắng chạy tới đó, nhưng sức khỏe không cho phép nên cô ấy đã ngã khuỵu xuống đất, cô ấy nên rỉ: “Là lão... là tên đó... tất cả hỏng hết rồi!” Trông cô ấy như người điên vậy. Thế rồi bỗng cô ấy đưa một cái chai nhỏ lên miệng và uống.”
“Chuyện gì xảy ra tiếp theo?”
“Vợ chồng tôi mang cô ấy vào phòng. Cô ấy đau đớn dữ lắm.”
“Làm sao cô biết địa chỉ và tên của tôi?”
“Chính cô ấy nói, trong lúc bác sĩ chăm sóc cho cô ấy. Tiếp theo tôi gọi điện cho ngài.”
“Còn ai nữa biết không?”
“Không, không có ai cả. Tôi biết Clarisse đã phải chịu đựng những chuyện khủng khiếp... tôi biết cô ấy không thích ai nói đến chuyện đó.”
“Tôi gặp cô ấy được không?”
“Cô ấy vừa mới ngủ. Bác sĩ yêu cầu tuyệt đối không được làm cô ấy lo lắng”
“Bác sĩ có lo lắng về cô ấy không?”
“Ông ấy có lo lắng về cơn sốt, bất kỳ chứng căng thẳng thần kinh nào, một đòn công kích nào đều có thể khiến cô ấy nảy sinh ý đồ tự sát tiếp theo. Và điều đó sẽ...”
“Cần làm gì để tránh điều đó?”
“Một tuần hoặc nửa tháng yên tĩnh tuyệt đối, mà điều này là không thể chừng nào Jacques bé bỏng của cô ấy...”
Lupin ngắt lời cô ta: “Cô nghĩ là nếu cô ấy tìm được con trai về...”
“Ồ chắc chắn, cô ấy sẽ không còn gì phải sợ hãi nữa!”
“Cô chắc chứ? Cô chắc chứ?... Phải, tất nhiên là cô chắc rồi!... Chà, khi nào phu nhân Mergy tỉnh dậy, phiền cô bảo với cô ấy rằng tối nay tôi sẽ mang được con trai cô ấy về, trước nửa đêm. Tối nay, trước nửa đêm, đó là một lời hứa trang trọng đấy.”
Nói rồi Lupin rảo bước ra khỏi nhà, vào xe và quát tài xế: “Đến Paris, quảng trường Lamartine, nhà nghị sĩ Daubrecq!”